Nghề Tráo
Bài Ba Lá
Nguyễn
Thanh Ty
Tráo bài ba lá là một trong những ngón
nghề cờ gian bạc lận mà bọn lường
gạt thường hay bày tṛ nơi góc chợ, dọc
đường phố đông người, thường
nhất là ở mấy bến xe đ̣ để dụ
dỗ gạt gẫm người đi đường qua
lại.
Đám lưu manh chuyên hành nghề này qui
tụ một nhóm ít nhất là từ năm đến
bảy tên thành một băng đảng để làm
ăn. Chúng chia nhiệm vụ như sau:
- Một tên chuyên tráo bài.
- Hai tên hồ lỳ đứng kèm
để chung hay quơ tiền của người
chơi.
- Ba, bốn tên đứng ngoài làm c̣
mồi đánh để nhử khách.
Đồ nghề của bọn chúng
chỉ gồm một manh chiếu hay một cái bàn có chân
xếp nhỏ với ba con bài tây, hai lá mười và
một con đầm. Có khi là hai con đầm với
một con mười. Với bộ đồ nghề
gọn như vậy khi thấy bóng cảnh sát, chúng
chỉ cần thu bài vào túi, cuốn manh chiếu, xếp cái
bàn rồi tản ra, mỗi thằng lẫn mỗi ngơ,
mất hút vào đám đông. Đố trời mà bắt
được chúng. Cảnh sát khuất bóng, chúng hiện
ra, tụ lại y như cũ, tiếp tục tṛ
lường gạt. Thật là ma mănh.
Chúng gạt người ra làm sao?
Tṛ chơi rất đơn giản và
rất dễ… trúng (gió). Chúng đặt ngữa ba lá bài ra
chiếu để mọi người thấy. Sau đó
chúng úp sấp cả ba con lại, rồi tráo qua , tráo
lại ba con bài một cách rất chậm để
người chơi theo dơi con bài đầm nằm ở
vị trí nào để đặt tiền.
Con đầm rơ ràng đang nằm ở
giữa. Đặt tiền xuống. Chắc ăn như
bắp. Lật bài ra. Lại là con mười. Thua. Con
đầm chạy nằm bên trái. Người khác (c̣
mồi) trúng đậm. Tiếc quá! Tức quá ! Cứ
như thế, người chơi cứ thua, thua măi.
Thỉnh thoảng cũng trúng một lần. C̣n cái
người bên cạnh sao hay quá, giỏi quá, cứ trúng
hoài? Hóa ra là thằng c̣ mồi.
Nếu gặp tay chơi biết «mánh»
của chúng, đặt trúng chừng một hoặc hai
lần th́ chúng sẽ «bấm nhỏ» người này, kéo
đi nơi khác, để chúng làm ăn. C̣n không, cứ
«ngoan cố» tiếp tục đánh th́ chúng t́m cách gây sự
rồi trở mặt côn đồ, đầu gấu, hành
hung để cướp lại tiền.
Tóm lại, tṛ tráo bài ba lá này bọn
lưu manh bao giờ cũng thắng lợi, đại
thắng lợi.
Người chơi luôn luôn thua, từ
chết đến bị thương.
Đă biết vậy, sao vẫn cứ
có người đâm đầu vào để chết và tṛ
tráo bài vẫn cứ sống dai từ năm này sang năm
khác ?
Dễ hiểu thôi ! Đó là v́
người đời vẫn c̣n lắm kẻ ngây thơ,
thấy dễ ăn quá mà, nhất là khi ḷng tham đă
trỗi dậy th́ mờ mắt, trí khôn đi chỗ khác
chơi rồi, dù có ai khuyên ngăn cũng vô ích. Hơn
nữa thủ đọan của bọn tráo bài rất tinh
vi, đánh trúng vào ḷng tham, tử huyệt của con
người, th́ mấy con nai tơ chạy đâu cho thoát !
Tuy nhiên tṛ tráo bài ba lá của bọn
bịp bợm, bất lương này chỉ là gạt
người nơi đầu chợ, bến xe…để
kiếm bạc cắc… sống qua ngày, đôi khi c̣n bị
«phú lít» rượt bắt, chạy sút quần, so với
sự tráo trở của đảng Cộng Sản
thuộc hàng sư tổ về môn tráo bài th́ chẳng
nhằm nḥ ǵ. Băng đảng Cộng sản này
cướp tiền của người dân c̣n khoa học
tinh vi hơn triệu lần và đám côn đồ
đầu gấu tay đấm chân đá của nó không
chỉ năm ba tên mà là cả một lực lượng
đông đảo hùng hậu có tổ chức, có vũ khí,
súng nhỏ súng lớn, xe tăng, tàu ḅ… rần rần
rộ rộ bảo kê, hộ tống.
Người dân bị lùa vào ṣng, muốn
chơi hay không cũng đều bị lột sạch. Ai
tố cáo, hay chống lại đều bị hành hung và
bị đồng bọn hô hoán lên là «phá hôi» cuộc
chơi rồi ngang nhiên bắt nhốt người ta
một cách vô thiên, vô pháp. Lại c̣n bắt người ta
phải «cúi đầu nhận tội » khơi khơi
mới được tha cho vô tội.
Băng đảng Cộng sản ở
đâu cũng giống nhau về bản chất lưu manh
dù ở Tàu hay ở Nga, nhưng đặc biệt là
Cộng sản Việt
Bây giờ ta hăy xem cái băng đảng
Cộng sản Việt
Trước tiên, cứ nh́n vào con
đầm, con bài tẩy, tức danh xưng của cái
đảng cộng sản Việt
Ngày 3 tháng 2 năm 1930, Hồ Chí Minh
nhận nhiệm vụ của Mao Trạch Đông về
nước thành lập đảng lấy tên là
Đảng Cộng sản Việt Nam. Sau thấy chưa
đủ tầm «đỉnh cao» nên đổi là
Đảng Cộng Sản Đông Dương. Với cái
tên đầy tham vọng này, nhân sĩ trong nước
thấy cái đuôi chồn của Hồ tḥ ra quá dài là theo
chỉ thị của Mao muốn nhuộm đỏ cả
ba nước Việt, Mên, Lào nên không ai hưởng
ứng. Hồ bèn vội vă tráo qua một cái tên khác là
Đảng Lao Động Việt
Tháng 11 năm 1945, lại thấy cái tên
Đảng Lao Động Việt
- Tôi chỉ có một đảng. Đó
là Đảng Việt
Trung tuần tháng 2 năm 1951 tại Tuyên
Quang, tại Đại hội đảng toàn quốc
lần thứ 2, sau khi đă gom được một ít
bạc cắc trong túi Cái bang của ḿnh rồi Hồ
mạnh dạn lôi cái bảng cũ ra, phủi bụi
sạch sẽ trưng lên lại. Hồ nói một cách
rất ư là thật:
- Chính v́ Đảng Lao Động
Việt
Sau năm 1975, đảng Lao Động
Việt Nam khi đă tóm thâu vơ vét miền Nam cạn tàu
ráo máng xong, bèn rùng ḿnh một cái, hô úm ba la ba lần,
hiện nguyên h́nh trở lại là con hồ ly tinh có tên
nguyên cốt là Đảng Cộng Sản Việt Nam, cái
tên do Mao Trạch Đông đặt cho từ lúc mới sinh
ra và trao cho nhiệm vụ là tên lính xung kích của chủ
nghĩa Cộng Sản, tiên phong tiến về
hướng Đông Nam Á.
Xem như thế, chỉ có mỗi cái tên
đảng mà Hồ tráo tới tráo lui, trao qua tráo lại
đến năm lần, toàn dân Việt Nam từ Bắc
tới Nam làm sao chẳng thua. Đánh lớn thua lớn,
đánh nhỏ thua nhỏ, thua cháy túi với cái băng
đảng tráo bài ba lá này. Đặt cửa nào cũng
thua. Chỉ có đám c̣ mồi, hồ lỳ làm tay sai cho Tàu
là có lợi. Hiện nay chúng giàu nứt đố
đổ vách. Xe hơi chúng đi, tổng thống Mỹ
Barack Obama thấy cũng lé hai con mắt luôn. Chiếc xe
hơi được chế tạo đặt biệt
để bảo vệ an toàn cho tổng thống Mỹ
giá chỉ có 300 ngàn đô, trong khi xe hơi của bọn
chúng giá từ 1 triệu đến 1 triệu rưỡi
đô. Chưa kể chúng ở trong nhiều biệt
thự sang trọng, có cả vườn rau trồng trên
lầu trị giá tới 20 ngàn đô. Và tiền, vàng
gửi ở ngân hàng ngoại quốc trị giá nhiều
tỷ đô.
- Tiền ở đâu mà chúng có nhiều
đến vậy?
- Th́ tiền thâu được từ
mánh tráo bài đó chứ c̣n ở đâu nữa!
Vài vụ tráo bài điển h́nh
c̣n nóng hôi hổi:
Vụ Toà Khâm sứ và nhà thờ Thái Hà
Hai mảnh đất nhỏ xíu
trước Ṭa Khâm Sứ Hà Nội và giáo xứ Thái Hà
xưa nay được dùng để cho giáo dân hành
lễ, cầu nguyện. Đảng ta lăm le ngắm
nghía thấy ngon ăn có thể xẻ nai ra nhiều lô bán
cho bọn đầu tư ngoại quốc sẽ kiếm
được bộn xu bỏ túi và c̣n có công dụng
triệt hạ ảnh hưởng của đạo Thiên
Chúa. Một ḥn đá ném ra chết hai con chim. Thế là
đảng ta liền a thần phù dẫn công an,
đầu gấu với chó săn ùa lại chiếm
đóng, giăng dây, đo đạc. Bị giáo dân phản
đối. Thế là dùi cui, roi điện, khói cay, c̣ng
số tám được đảng ta đem ra biếu
không cho giáo dân mỗi người ôm một ít về làm
của nợ. Máu chảy, thịt rơi, tù tội. Giáo dân
thề chết quyết bám đất chứ không buông. T́nh
h́nh gay go, tiến thối lưỡng nan. Đảng ta
thấy khó mà ăn cướp được đất
của dân ngay giữa chốn thủ đô văn vật,
lúc ban ngày ban mặt, nơi “đỉnh cao trí tuệ”
của đảng đang chiếu sáng ngời câu khẩu
hiệu: V́ dân, do dân, cho dân. Trong lúc bối rối không
biết xử trí làm sao cho đỡ mất mặt bầu
cua, th́ Tổng Giám mục Ngô quang Kiệt của Ṭa Khâm
sứ tuyên bố:
- Chúng tôi sẵn sàng nhường lại
hai miếng đất này cho Nhà nước nếu nó
được dùng vào công ích chứ không được
chia nhau bán hay đổi chác thủ lợi riêng.
Như sắp chết đuối vớ
được phao, đảng ta mừng quính lên: - Ấy!
Đấy là các ông nói đấy nhé!
Sau đó, chỉ có một đêm,
một đêm tối trời, bầu trời không một
ánh sao, đảng ta đă biến hai miếng đất
ở trước Ṭa Khâm sứ và nhà thờ Thái Hà thành hai
vườn hoa có đầy đủ cả
đường đi lối lại, ghế đá, hoa
cỏ xanh tươi và cả những cây xanh cao to, tỏa
bóng mát như đă được trồng từ
trước cả năm, bảy năm. Và có cả an ninh
canh giữ nghiêm mật y như canh giữ Lăng Ba
Đ́nh.
Tài thật! Phải tâm phục khẩu
phục cái ngón nghề tráo bài ba lá của đảng ta
đă đến độ siêu đẳng. Thế giới
e rằng phải chắp tay mà bái đảng ta mấy bái.
Không biết vụ này có ở trong 11 thành tích của
Việt
Vụ du sinh Nguyễn Tiến Trung
Anh Cu Trung này được đảng
rèn luyện và kèm cặp theo tiêu chuẩn “hạt giống
đỏ” từ lúc mới lọt ḷng mẹ cho tới khi
tốt nghiệp đại học dưới “mái
trường Xă hụi Chủ nghĩa”và được
ưu đăi, ưu tiên cho du học tại Pháp theo chế
độ đặc biệt, diện “COCC” (Con ông cháu cha)
để sau này về nối nghiệp «đè đầu
cỡi cổ thiên hạ».
Sang Pháp ngồi ghế giảng
đường chưa kịp nóng đít, anh Cu Trung
bỗng ngớ ra khi thấy nền giáo dục của
bọn Tây sao lạ quá. Chúng nó dạy và học không
giống “ở ta” chút nào cả. Chương tŕnh học
nào cũng nói về tự do nhân quyền, tư do tín
ngưỡng, tự do ngôn luận… cái quái ǵ cũng có hai
chữ tự do đi kèm. Cái lạ nữa là giữa
Thầy và tṛ cứ thảo luận với nhau cứ
như là bạn bè chẳng có chút úy kỵ ǵ. Trong khi ở
ta lại luôn dạy về cách “đi lề bên phải”,
“đi trên hành lang qui định”, “đi theo ngón tay chỉ
đường” v.v… Nhất là phải luôn “học tập
và làm theo báo đài” rất ư là… “tiêu chảy cấp”!
Sinh viên cứ ngồi như phỗng, chỉ
được nghe và ghi chép lời vàng ngọc của
đảng. Cấm có đứa nào giơ tay thắc
mắc hay đặt câu hỏi vớ vẩn.
Anh Cu Trung bèn viết một lô, một
lốc thư đầy những thắc mắc như
trên gửi về hỏi đảng và nhà nước ta
rằng nền giáo dục XHCN vỗ ngực xưng danh là
tự do ngàn lần hơn tư bản “sao hổng có cái
dzụ này” để…làm rơ vấn đề.
Ác cái, thư lại gửi bằng
“Lưới nhện toàn cầu” chuyển dùm về
nước chứ không qua sự xét duyệt của
Phường, Quận, Tỉnh cho ư kiến… rồi mới
chuyển lên “trên”, khiến cho bàn dân thiên hạ ai ai cũng
biết ráo trọi.
Những thắc mắc ấy như
cục xương gà mắc ngang cổ, làm Bộ Chính
trị của Trung Ương đảng và Bộ Giáo
Dục của ông Nguyễn Thiện Nhân ngọng, ú ớ
không trả lời được. Bèn tức cành hông,
tức ói máu, đâm ra hận anh Cu Trung đă chơi tṛ bêu
rếu, nên hăm anh Cu Trung một câu rất “chuyên chính”
rằng: - Hăy đợi đấy! Chừng về
nước biết tay tao!
Sau mấy năm chăm chỉ học
hành và chăm chỉ đi đến nhiều nước
của bọn đế quốc tư bản như
Mỹ, Canada… để t́m hiểu xem cái tự do nó tṛn méo,
mùi vị ra sao mà đảng và nhà nước ta lại
sợ, lại giấu rịt, giấu kỹ như mèo
giấu kít không cho nhân dân biết, anh Cu Trung tốt
nghiệp, hí hửng ôm cái bằng Tiến sĩ về
nước, định bụng sẽ… v́ đảng mà
hết ḷng truyền bá cái “cầu vồng tự do lóng lánh
bảy sắc màu” cho dân chúng ở quê nhà mở rộng
tầm mắt.
Ai ngờ, vừa về đến phi
trường Tân Sơn Nhứt, anh Cu Trung được
đảng ta “đón lỏng” (không phải đón
rước, cứ tưởng bở) bằng cái lệnh
“Trúng tuyển nghĩa vụ quân sự”.
Theo luật hiện hành của Nhà
nước ta, du học sinh có bằng Tiến sĩ,
Thạc sĩ sẽ được miễn “trúng tuyển
nghĩa vụ” và được tuyển dụng ngay vào
guồng máy đảng để phục vụ
…đảng. Đàng này để trả thù vụ bêu
rếu đảng, làm đảng mất mặt, thay v́
bắt nhốt bỏ tù anh Cu Trung cho tởn tới già th́
không lư do, đảng bèn tráo bài ba lá, đánh lận con
đen, đấm mơm anh Cu Trung bằng cái lệnh bắt
“đi quân dịch (nghĩa vụ) là thương ṇi
giống” cho bỏ tật thắc mắc hỏi vớ
vẩn.
Anh Cu Trung ức quá, viện dẫn
đủ thứ luật lệ của Đảng của
Nhà nước ra căi th́ Ông Trưởng Công An Quận
vạch quần ra chỉ vào chim của ḿnh và phán rằng:
- Luật pháp đây nè! Hiến pháp
đây nè! Đảng là tao đây nè! Tống mày vào bộ
đội, chúng nó hành mày nát thây cho biết thế nào là
lễ độ nghe con!
Vụ nhà báo tự do Nguyễn Hoàng
Hải tự Điếu Cầy
Trước sự ngang ngược
của Trung Quốc lấn chiếm và sáp nhập hai
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào lănh thổ
của chúng mà đảng và nhà nước cộng sản
Việt Nam hèn nhát run sợ, miệng câm như hến, co
đầu rút cổ, không dám bày tỏ một chút phản
kháng nào dù là ri rỉ hay ư ử trong cổ họng,
giới văn nghệ sĩ, sinh viên, học sinh quá
phẩn uất, cùng kéo nhau xuống đường biểu
t́nh rầm rộ trước Sứ Quán và Ṭa lănh sự
của Tàu để đ̣i lại giang sơn đất
nước.
Sứ Tầu gọi Tổng Bí Mạnh
trách mắng. Mạnh sợ hăi trút trách nhiệm lên
đầu Chủ tịch nước Triết. Triết
rét run, cầu cứu Thủ Dũng. Dũng văi cả ra
quần, lập tức mở chuồng, xua bầy chó ra
cắn xé đám biểu t́nh tưng bừng hoa lá để
cho vừa ḷng quan Đại Hán. Đám biểu t́nh ôm
đầu máu chạy như vịt. Nhà báo tự do Blogger
Điếu Cầy vướng víu với cái băng rôn
“Hoàng Sa -Trường Sa là của Việt Nam” cầm trên
tay, chạy không kịp, bị chó ùa tới, táp vào mông toé
máu, Cảnh sát Cơ động xông vào c̣ng tay bắt nóng,
dẫn về đồn nhốt, chờ ngày ra Ṭa án Nhân dân
cúi đầu nhận tội.
Ngày ra Ṭa, quan Chánh Án định xử
Điếu Cày về tội yêu nước, cả gan
chống lại Đại Hán Thiên triều, nhưng khi
mở miệng định tuyên án th́ giây thần kinh
xấu hổ rung lên liên hồi làm cho cái lưỡi
thụt lại, cặp môi cứng đờ, mặt
đỏ bầm lên v́ hổ thẹn bởi tiếng
cười chế nhạo ở phía dưới hàng
ghế người tham dự phiên toà vang lên từng
hồi.
Ngài Chánh Án bèn đ́nh chỉ xử
một lúc để xin “chỉ thị” của trên.
Kết quả Ṭa tuyên án: Bị can
Nguyễn Hoàng Hải tự Điếu Cày v́ tội
trốn thuế gây thiệt hại nghiêm trọng cho xă
hội nên bị phạt hai năm rưỡi tù giam
để làm gương cho kẻ khác.
Điếu Cày khiếu nại rằng
không có thiếu thuế th́ Ngài Chánh Án bảo “Trên đă
bảo mày thiếu thuế tức là mày thiếu thuế.
Mày căi rằng không th́ là Đảng nói sai à? Mày dám nói
Đảng sai th́ mày phải mọt gông con ạ!”
Điếu Cày định căi nữa th́
bị một công an đưa tay bịt miệng lại và
hai công an khác c̣ng tréo tay ra sau, dẫn vào xà lim nhốt ngay.
Tương tự, Cô Phạm Thanh Nghiêm
ngồi ở trong nhà, trước cửa giăng biểu
ngữ: “Trường Sa - Hoàng Sa là của Việt
Cô cũng bị kết tội “phá
rối trật tự công cộng” để bị
ngồi tù.
Cả nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa,
nhà giáo Vũ Hùng, ông Phạm văn Trội cũng v́ hô hào
dành lại chủ quyền Hoàng Sa, Trường Sa mà bị
công an bắt nhốt, đánh đập và Ṭa Án Nhân dân
của đảng ta kết án tù v́ tội “phá rối”.
Đáng lẽ nếu đảng ta có
thừa can đảm và liêm sĩ th́ phải tuyên bố
trắng phớ ra rằng:
- “Ai cho chúng
mày được phép yêu nước? Ai cho phép chúng mày
đi đ̣i những phần đất, phần biển
mà chúng tao đă bán cho Thiên triều?”. Muốn làm xấu
đi quan hệ của hai nước à?
Nhưng Đảng đă hèn, tránh
mặt, đảng chơi tṛ tráo bài ba lá, chuyển
“tội” yêu nước thành cái tội vớ vẩn nào
đó như vu cho tàng trữ x́ ke, trốn thuế, phá
rối trật tự…rồi dùng bạo lực của
bọn công an và chó săn chận đường, đè
ngữa ra, lột “tự do” của người chơi y
hệt như bọn lưu manh tráo bài ở bến xe
đ̣, góc chợ, trấn lột tiền của
người chơi thắng được bạc chúng.
Vụ dân oan khiếu kiện đất
đai bị cướp
Hồ nói: “Đảng Cộng sản
Việt
Mấy ông bà nông dân, bần cố nông
nghe bùi tai, sướng quá, ai có dao dùng dao, ai có cuốc dùng
cuốc, ai có đ̣n gánh dùng đ̣n gánh… hung hăng con bọ
xít kéo nhau đi theo “Bác” để bủa vào đầu
đám phú hào, địa chủ, cướp lại
đất, lấy lại tiền của. Thậm chí có người
không có dao, cuốc, đ̣n gánh ǵ cả cũng đi theo
“Bác” dùng răng để cắn, để cạp nom
rất khí thế và rất “cách mạng”.
Cướp xong ruộng đất
của đám địa chủ ác ôn, ông bà nông dân hí
hửng chờ đảng phân chia thành quả, chắc
mẫm rằng sẽ có vài ba sào ruộng, một mănh
vườn con. “Bác” đă hứa mà! Nào dè, chờ dài cả
cổ chẳng thấy đất, thấy ruộng chia cho
ḿnh đâu cả, chỉ thấy Đảng tḥ ra chính sách
“Hợp tác xă” ôm hết đất đai vào một tay
của đảng, có công an, du kích ôm súng đứng canh
giữ dưới khẩu hiệu: “Nông dân làm chủ, nhà
nước quản lư”.
Từ chiêu bài đấu tranh giai cấp
cướp đất địa chủ trả lại cho
nông dân, đảng tráo qua thành đất đai của Nhà
nước. Nông dân trắng tay, đứng trơ mắt
ra ngó. Ức quá, bèn ḥ nhau đi kiện.
Đảng lại đánh tráo cái
chuyện “dân oan đ̣i đất” thành tội danh “bị
bọn phản động xúi dục gây rối trật
tự” để ra tay đàn áp, giải tán, xua đuổi
và… bỏ tù.
Vụ PMU 18
Vụ tham nhũng bạc tỷ
để đánh bạc tưởng như trời long
đất lở có tên là PMU 18, Thần Công lư của cái Xă
Hội Chủ nghĩa đă ra tay giơ dao, giơ búa lên
coi bộ ghê gớm lắm, cách chức Thứ
trưởng Bộ Giao thông Vận tải Nguyễn
Việt Tiến, kiêm Ủy viên Ban cán sự đảng,
kiêm Ủy viên Ban Chấp hành đảng bộ khối kinh
tế Trung ương, Bí thư Đảng Ủy cơ
quan, rồi tống giam vào nhà đá ngồi gỡ lịch.
Tiếp theo cách chức Bùi Tiến Dũng, Tổng Giám
đốc PMU 18 và 11 bị can khác cùng trong vụ. Tất
cả đều bị truy tố về tội “tham ô tài
sản” ra ba Ṭa quan lớn. Hai quan điều tra là
tướng Công an Pham Xuân Quắc và Công an Đinh Văn
Huynh cùng với hai anh phóng viên nhà báo năng nổ có công
trong nhiều bài phóng sự điều tra “nóng sốt”
đưa nội vụ ra ánh sáng là Nguyễn Việt
Chiến và Nguyễn văn Hải được tung hê như
những anh hùng “v́ gian trừ bạo”, đánh tham nhũng
thẳng tay trong thời “đổi mới”.
Ngờ đâu, đảng ta sàng qua sàng
lại, tráo bài một lúc, bọn tham nhũng thành ra vô
tội. Nguyễn Việt Tiến và đồng bọn
đều là người của đảng ta, đ́nh
huỳnh bước ra khỏi nhà tù, lại
được phục hồi danh dự và phục
chức như xưa.
C̣n hai anh tướng Công an và hai anh nhà
báo lại bị kết tội là “Cố ư làm lộ bí
mật công tác”. Tướng Phạm Xuân Quắc bị
cảnh cáo (!).Đinh văn Huynh lănh 1 năm tù oan mạng.
Nhà báo Nguyễn Việt Chiến viết
bài hăng say quá nên được đảng ta
tưởng thưởng cho 2 năm tù ở về tội
“làm tài khôn nhanh nhảu đoảng”. Phóng viên Nguyễn
văn Hải nhờ biết “cúi đầu nhận
tội” nên được đảng khoan hồng cho
hưởng 24 tháng tù án treo không giam giữ.
Sau vụ PMU 18, mấy anh nhà báo Cộng
sản chuyên viết bài theo chỉ thị của
đảng học được một bài học
lớn của tông tông Thiệu để lại:
Đừng nghe những ǵ Cộng sản nói…
Vụ Xa lộ Đông Tây PCI
Để trúng thầu Dự án xây
dựng Xa lộ Đông Tây, Công ty Tư vấn Quốc
tế Thái B́nh Dương gọi tắt là PCI (Pacific
Consultans International) phải lót tay cho ông Huỳnh Ngọc
Sĩ 2.6 triệu đô la. Công ty này bị Ṭa Án Nhật
trừng phạt về tội đi hối lộ, 4 viên
chức trong Công ty bị bỏ tù. Đồng thời,
Nhật báo cho phía Việt Nam biết và đề nghị
“hợp tác điều tra” để liên đới “xử
lư” kẻ tham nhũng.
V́ Huỳnh ngọc Sỹ là một
mắt xích trong hệ thống tham nhũng, là tay chân
của Nguyễn Minh Triết, (lúc đó) là Bí thư thành
ủy và Lê Thanh Hải, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân TP
SàiG̣n, ăn chia và bao che với nhau nên phe lờ lời yêu
cầu của Nhật.
Sáu tháng sau,
Nhật tuyên bố ngưng viện trợ ODA với ngân
khoản 700 triệu. Phía Việt
Đảng ta bèn trỗ tay nghề,
xuất chiêu tráo bài ba lá ra để lừa chính phủ
Nhật. Đảng ta chọn đúng ngày Thái tử
Nhật viếng thăm Việt
Sau khi Thái tử Nhật về
nước, đảng ta tráo cái tội “tham nhũng,
hối lộ” của ông Sỹ mà chiếu theo bộ
luật h́nh sự của CSVN th́ h́nh phạt có thể lên
đến tử h́nh thành ra tội “lợi dụng
chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”
với mức án tối đa là từ 10 đến 15
năm tù giam. Nhẹ hều. Chỉ cần ở 3 năm
là măn án y như Thứ trưởng Bộ Thương
Mại Mai văn Dâu vừa rồi, án 14 năm, thọ
phạt chỉ có 5 năm. Hay như Tổng Giám đốc
Trần Mai Hạnh trong vụ Năm Cam, án 9 năm, thọ
án chưa đầy 2 năm là được phóng thích.
Chuyện lưu manh tráo trở của
đảng cộng sản Việt
Tuy nhiên, vỏ quưt dầy th́ có móng tay
nhọn. Mạt cưa th́ gặp mướp đắng.
- Kẻ cắp gặp bà già, đảng
ta bị sư phụ Tàu lừa mất trắng.
Đảng Cộng sản Việt Nam
tuy gọi là cao thủ trong môn tráo bài ba lá trong chốn giang
hồ nhưng bất quá cũng chỉ là hạng c̣ con,
kiếm ăn quanh quẩn nơi xó bếp, ao nhà, cũng
chỉ lừa gạt được nhân dân trong
nước mà thôi. Đem so tài nghệ với Tàu khựa
th́ chỉ đứng vào hạng đệ tử hạng
bét. Tàu khựa mới đáng mặt Sư tổ về
ngón nghề gian manh, tráo trở nổi tiếng trên
trường quốc tế. Hẵn nhiên, học tṛ Hồ
làm sao qua mặt thầy Mao được.
Đảng cộng sản Việt Nam ra
nước ngoài nói là “kêu gọi đầu tư” chỉ
được tài nói phét, khoác lác để xin tiền
tư bản rồi thừa cơ buôn lậu ngà voi,
sừng tê giác, cầm nhầm đồ quần áo lót,
nước hoa phụ nữ của thiên hạ… là giỏi.
Về nhà đứng trước gương soi ngắm
nghía (cái mặt mốc) ḿnh rồi tự xưng là anh hùng,
là đỉnh cao trí tuệ một cách rất hănh tiến,
bảnh chọe.
Trong khi đó đảng Cộng sản
Trung Quốc ra xứ người làm toàn những chuyện
kinh thiên động địa như ăn cắp tài
liệu kỹ thuật khoa học về canh tân, phát
triễn xứ sở như chế bom nguyên tử, chế
phi thuyền không gian, chun sâu vào các cơ quan đầu năo
của Mỹ, Anh, Pháp để đánh cắp tài liệu
mật quốc pḥng…
Không nói đâu xa vời, nói ngay cái
nước Việt
Ngẫm lại mà xem:
Lần thứ nhất, nó lừa “bác
Hồ ta” bằng nước đường mật mía
rằng hai nước Việt Trung, núi liền núi, sông
liền sông, t́nh nghĩa keo sơn thắm thiết như
môi với răng, vừa là đồng chí vừa là anh em.
“Bác Hồ ta” nghe bùi tai quá y như con gà trống nghe lời
khen của con cáo trong truyện ngụ ngôn, liền sai anh
Đồng “Vẩu” viết công hàm dâng hai đảo Hoàng
Sa và Trường Sa cho “Bác Mao muôn vàn kính mến” giữ dùm,
kẻo bọn đế quốc Mỹ cứ lăm le có ư
đồ xâm lược. Lúc đồng chí “Vẩu” hai tay
dâng công hàm cho “Bác Chu Ân Lai”, “Bác Hồ” c̣n hứng chí lên, ngâm
theo hai câu thơ đưa đà, giọng ngâm nghe sang
sảng: “Bên kia biên giới là nhà, Bên này biên giới cũng
là quê hương”.
Ai dè “Bác Mao” nói giữ dùm rồi phe
lờ lời hứa cuội, giữ rịt luôn
đến tận bây giờ hơn 50 năm, rồi
trắng trợn sáp nhập luôn vào lănh thổ, lănh hải
của ḿnh, lập nên cái huyện Tam Sa cho tiện việc
sổ sách. Bợm già mắc bẫy c̣ ke. Đám chóp bu Ba
Đ́nh đắng họng, á khẩu.
Cú lừa thứ hai, khi bộ sậu
Bắc Bộ phủ kéo nhau sang chầu Thiên tử ở
Bắc kinh sau bài học năm 1979 ở biên giới phía
Bắc, được “Bác” Hồ Cẩm Đào xoa
đầu, vuốt tóc khen rối rít nào là có ḷng trung thành
tuyệt đối với Đại Hán, với chủ
nghĩa Mác Lê Mao, nào là t́nh quốc tế vô sản
đời đời khắng khít. Và nhắc nhở
chớ có mà dại dột phản thầy lần thứ
hai. Sau đó ban cho 16 chữ vàng để các quan thái thú
đem về nước đóng khung thờ kính.
Mười sáu chữ vàng đó là: LÁNG
GIỀNG HỮU NGHỊ - HỢP TÁC TOÀN DIỆN - ỔN
ĐỊNH LÂU DÀI - HƯỚNG TỚI TƯƠNG LAI.
Bộ Chính trị vừa treo tấm bảng sơn son
thếp vàng đó lên trước Lăng Ba Đ́nh chưa
kịp xoa tay cùng nhau mở rượu Mao Đài ăn
mừng th́ Tàu khựa hối thúc hoàn tất việc
“cắm mốc biên giới” phải đúng thời hạn
ấn định. Thủ Dũng sợ quá bèn ra lịnh
cho đoàn đàm phán kư bừa đúng ngày cho xong chuyện.
Vậy là Tàu áp lực lấn sâu vào lănh thổ của ta
hơn 7 kílô mét, lấy luôn ải Nam Quan và thác Bản
Giốc.
Cú lừa thứ ba, cũng cái tṛ tráo bài
ba lá cũ x́ nhưng vẫn hiệu nghiệm như
thần, Tàu lần này tặng cho Bộ Chính trị Trung
Ương đảng một bảng tứ hảo: LÁNG
GIỀNG TỐT - BẠN BÈ TỐT - ĐỒNG CHÍ TỐT
- ĐỐI TÁC TỐT.
Lại cũng hí hửng mừng rơn,
Bộ sậu 15 tên trong Bộ Chính trị vừa ca bài
“Chủ trương lớn của Đảng và Nhà
nước” vừa hai tay dâng đất Tây nguyên cho
Khựa bởi lời ngon tiếng ngọt rằng “khai
thác bô xít hai ta cùng có lợi”.
* * *
Trong cảnh khôn nhà dại chợ,
đám chóp bu Bắc Bộ phủ đă bị bọn Tàu
lừa hết vụ này đến keo khác, giang sơn
tổ quốc bị chúng ngoạm dần gần hết,
vẫn không sáng mắt ra, cái óc ngu tối vẫn cứ
đần độn, một ḷng cúc cung tận tụy,
đời đời trung thành với Thiên triều.
Ngược lại, đối với dân trong nước,
bọn chúng lại vênh mặt xưng xưng ta đây là
lănh đạo, ta đây là đỉnh cao trí tuệ, ta
đă “quyết” th́ phải là đúng đắn, cấm có
ư kiến, ư c̣.
Vụ lừa thứ nhất, mất hai
quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa nhân dân
đứng lên biểu t́nh phản đối bọn Tàu
để đ̣i lại th́ bị cái “khôn nhà” của
đảng đem công an, chó săn đánh dẹp, bắt
bớ, bỏ tù. Bây giờ lại giở tṛ bịp
của bọn lưu manh tráo bài bày ra cái tṛ gọi là Phát
động cuộc thi “ T́m hiểu biển, đảo
Việt Nam” với chủ đề “Cơ sở pháp lư
khẳng định chủ quyền của Việt Nam
đối với các quần đảo trên biển
Đông”.
Rơ là bày tṛ con bú dzù để bịp
người dân trong nước. Thứ nhất là hai
quần đảo đă nằm trong tay bọn cướp
rồi c̣n học tập với thi đua con khỉ, con
tiều ǵ nữa. Thứ hai nếu lương tri của
bọn chóp bu đến giờ thứ 25 sực tỉnh
lại đôi chút với ḷng ái quần, ái quốc th́ hăy
thả ngay những người yêu nước như
Nguyễn Hoàng Hải, Phạm Thanh Nghiên… ra trước
đă, rồi mới nói đến chuyện t́m hiểu,
học tập, thi đua… sau. Đằng này, Đảng
lại giở tṛ bịp ra cốt chỉ để ḥng xoa
dịu nỗi phẫn nộ của ḷng dân mà thôi chứ
tuyệt nhiên chẳng phải v́ tổ cuốc, tổ c̣ ǵ
cả.
Sự lừa bịp trân tráo, trơ
trẽn đến mức thậm tệ mà một con
người có da mặt dày như da đít trâu cũng không
thể làm nổi trừ cái đảng cộng ra. Đó là
ngày 30/3/09, trong khi Ban Tuyên Giáo Trung Ương đảng
phát động cuộc thi t́m hiểu để “…khẳng
định chủ quyền của Việt Nam về các
quần đảo ở biển Đông” th́ hai tuần sau,
ngày 15/4/09, Bộ Thông Tin và Truyền thông ra lịnh đ́nh
bản tạp chí Du Lịch ba tháng do Bộ trưởng Lê
Doăn kư “v́ sai phạm nghiêm trọng” cho đăng bài
“Tản mạn đảo xa” của phóng viên Trung Bảo,
tác giả đề cao tinh thần yêu nước của
những người có quan điểm chống lại
việc Trung Quốc cưỡng chiếm Hoàng Sa và
Trường Sa của Việt Nam.
Thật là cảnh trống đánh xuôi
kèn thổi ngược của cái đảng bú dzù.
Thằng Thông tin “bá ngọ” thằng Tuyên giáo một cách ngon
ơ trước mắt bá quan thiên hạ.
Cú lừa thứ hai bị mất ải
Nam Quan, thác Bản Giốc tính ra hơn 12 ngàn cây số
vuông, dân t́nh ai ai cũng biết, vậy mà đám Bắc
Bộ phủ cũng cứ dầy mặt bảo là
“cắm mốc biên giới thắng lợi” rồi tổ
chức tiệc tùng rềnh rang ăn mừng sự thành
công… bán nước ấy.
Cú lừa thứ ba, bọn Tàu chệt
đă đem hàng ngàn nhân công cùng máy móc đến san ủi
mấy ngàn héc ta đất trên Tây nguyên, huyện Bảo
Lâm, Bảo Lộc, đuổi người dân tộc
thiểu số ở đây chạy tản lạc khắp
nơi để xây dựng cơ sở, nhà cửa, phân
xưởng chế biến, đăi lọc… gần như
hoàn tất sắp đi vào việc khai thác th́ ngày 9 tháng 3
Đảng ta lại giở tṛ bịp ra làm như chưa
có việc ǵ đă xăy ra ở Tây nguyên với cái vở hài
kịch “Hội thảo khoa học về khai thác bô xít trên
đất nước ta” do Bộ Công Thương và
Hội Liên hiệp Khoa học kỹ thuật Việt Nam
đảm nhiệm.
Một buổi Hội thảo mà theo ông
Bùi Tín mô tả th́: “rất là bôi bác, cẩu thả, lèm nhèm
không thể tả”.
Sự cẩu thả bôi bác bắt
đầu ngay từ khâu làm biên bản. Do Bộ công
thương và Hội liên hiệp khoa học kỹ
thuật Việt nam đảm nhiệm. Lèm nhèm không thể
tả. Từ tên, họ, chức vụ người
dự, khi th́ ghi đủ họ, tên, học vị,
chức vụ, khi th́ chỉ ghi tên và học vị, khi
chỉ có chức vụ, khi chỉ có "Gíáo sư
Hiển", khi chỉ có trần 2 chữ: "ông
Chánh", không biết ông họ ǵ, học vị ǵ,
chức vụ ǵ, ở cơ quan nào, làm sao lọt vào
đây?! Có 5 chỗ ghi: "kèm theo bài phát biểu",
nhưng không thấy bài phát biểu đâu. Biên bản
họp cấp nhà nước mà cứ như họp xóm,
họp phường. Một sự bôi bác cho đến khi
công bố. Chữa, xoá từng đoạn, rồi bỏ
luôn! Quá tệ.”
Dĩ nhiên bàn dân thiên hạ trong
nước đều biết tỏng rằng tất
cả những vở tuồng được dàn dựng
một cách ngô nghê, vụng về trên chỉ là tṛ bịp
của đảng và nhà nước ta.
Tuy “Kẻ cắp gặp bà già” trong
nghề tráo bài ba lá, nhưng tập tập đoàn Bắc
Bộ phủ không mất hay thua thiệt ǵ cả, chúng
vẫn an nhiên như bàn thạch. Chủ trương
của chúng từ trước đến nay, trước
sau như một, không hề thay đổi là chủ
nghĩa “quốc tế vô sản với thế giới
đại đồng”, vô tổ quốc. Tàu có lấy
nước Việt
Dù mất
nước, chúng vẫn là những tên hồ lỳ của
Đại Hán, được Đại Hán bảo kê,
vẫn giữ được đảng, giữ
được ngai vàng và quyền lực cùng với sự
giàu có tột đỉnh.
Chỉ có điều khốn nạn là
nhân dân Việt
Lần này
không biết sư ô nhục, tồi tệ, khốn cùng
sẽ kéo dài mấy ngàn năm nữa đây.
Giờ đây người dân Việt
chỉ c̣n biết ngày ngày đứng trước Bắc
Bộ phủ, trước ṭa Đại sứ của
Trung Quốc ngữa mặt lên trời khóc ṛng, giơ tay
đấm ngực chửi toáng lên rằng: LÁNG GIỀNG
KHỐN NẠN - CƯỚP ĐẤT TOÀN DIỆN -
LẤN BIỂN LÂU DÀI – THÔN TÍNH TƯƠNG LAI thay cho 16
chữ vàng của bọn xâm lăng cho hả ḷng uất
hận mà thôi.
* * *
Nhưng liệu bọn người măi
quốc cầu vinh Bắc Bộ phủ đang cam tâm làm
tay sai cho giặc Tàu có thể trường tồn
được không? Chắc chắn là không! Lịch sử
đă sang trang. Bọn chúng sắp bị nghiền nát ra tro
bụi. Phản ứng giận dữ của đa số
nhân sĩ, học giả, tướng lănh và nhân dân trong
nước cùng phản đối vụ khai thác bô xít
ở Tây nguyên như giọt nước tràn ly, như
ngọn lửa mănh liệt châm vào thùng thuốc nổ
căm thù của toàn thế 80 triệu người dân
đang sôi sục dâng trào.
Chỉ cần một tiếng nổ!
Nguyễn Thanh Ty 17/4/09