Nguyễn Thanh Ty

 

Phải Nên Cười Hay Mếu Đây?

 

 

Dân Sài G̣n phải học bơi để chống ngập lụt!

(Theo báo điện tử VietNamNet, UBND TP.HCM vừa ban hành một quyết định mới về pḥng chống băo, lụt, thiên tai và t́m kiếm cứu nạn tại thành phố này có thêm phần bổ sung là Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch phải vận động dân chúng Sài G̣n học bơi và phải hỗ trợ họ nâng cao kỹ năng bơi lội.)

Thành phố Sài G̣n, theo Bách khoa toàn thư Wikipedia, vào thời kỳ thời cổ đại, thuộc Đế quốc Phù Nam. Đầu thế kỷ 17, trên một khu vực rộng lớn, dân cư thưa thớt, chỉ có 2 làng nhỏ của người Chân Lạp, một là Prei Nokor, nay là vùng Chợ Lớn, hai là Kas Krobei, nay là khu vực quận I, nằm trong vùng tranh chấp ảnh hưởng của Chân Lạp và Chiêm Thành.

Đến năm 1623, Chúa Nguyễn sai một phái bộ tới yêu cầu Vua Chey Chettha II cho lập đồn thu thuế tại Prei Nokor (Sài G̣n) và Kas Krobei (Bến Nghé). Đây là vùng rừng rậm hoang vắng nhưng cũng là địa điểm qua lại và nghỉ ngơi của những thương nhân Việt Nam đi Cao Miên và Xiêm La. Khi đó, người Việt bắt đầu tập trung sinh sống xung quanh hai đồn này. Chẳng bao lâu hai địa điểm thu thuế này trở thành trung tâm của khu thị tứ, trên bến dưới thuyền, công nghiệp và thương nghiệp sầm uất.

Vào khoảng năm 1658, Đế chế Chân Lạp đứng trên bờ vực khủng hoảng đă cầu viện chúa Nguyễn nhằm chống lại người Thái. Năm 1679, chúa Nguyễn cho phép một nhóm người Hoa phản Thanh phục Minh, gồm hơn 3.000 người tị nạn tại nơi đây, nay là Biên Ḥa (Đồng Nai). Năm 1698, chúa Nguyễn cử Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh vào Nam, thiết lập chính quyền, các đơn vị hành chánh, chia đặt tỉnh lỵ v.v., chính thức xác lập chủ quyền của Đại Việt trên vùng đất mới. Nguyễn Hữu Cảnh lấy xứ Đồng Nai làm huyện Phước Long và xứ Sài G̣n làm huyện Tân B́nh, đặt ra hai dinh Trấn Biên (Biên Hoà) và Phiên Trấn (Gia Định), cho quan vào cai trị. Từ đó, xứ Sài G̣n trở thành huyện Tân B́nh và huyện sở đặt ở làng Tân Khai, là trụ sở của dinh Phiên Trấn. Những xóm làng đầu tiên của Sài G̣n là xóm Ḥa Mỹ (tức xóm Thủy Trại, gần đường Cường Để), xóm Tân Khai (đường mé sông khoảng cầu Mống), xóm Long Điền, xóm Than, xóm Bàu Sen (cây Mai), xóm Phú Giáo, xóm Ḷ Bún, xóm Cây Củi, xóm Rẫy Cải, xóm Ụ Ghe. Sài G̣n trở thành một thị trấn đông đúc với hơn một vạn dân và là thủ phủ của dinh Phiên Trấn. Thanh Hà là xă đầu tiên của người Hoa ở, vùng Đồng Nai và Minh Hương là xă đầu tiên của người Hoa tại Tân B́nh”.

“…Năm 1859 Pháp chiếm Sài G̣n và xây dựng Sài G̣n thành một đô thị lớn.

Giữa những năm 1954-1975 Sài G̣n được chính quyền Việt Nam Cộng Hoà xây dựng làm thủ đô. Năm 1955 Thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm đổi tên khu Sài G̣n-Chợ Lớn thành Đô thành Sài G̣n-Chợ Lớn. Sau khi trở thành tổng thống, Ngô Đ́nh Diệm kư sắc lệnh đổi Đô thành SàiG̣n-Chợ Lớn thành “Đô thành Sài G̣n”. Lúc này Sài G̣n với diện tích 72 km2 và dân số 2 triệu người.

Vào thập niên 1950-60, thời Tổng thống Ngô Đ́nh Diệm, Sài G̣n tiếp tục phát triển rực rỡ và được mệnh danh là "Ḥn ngọc Viễn Đông" (The Pearl of the Far East) hay "Paris Viễn Đông" (Paris de l'Extrême-Orient) , với một hạ tầng cơ sở được xây dựng khá hoàn chỉnh.

Tới lúc giải phóng 30 tháng 4 năm 1975, dưới sự cai trị của đảng cộng sản Việt Nam, Sài G̣n trở thành hoang tàn, bừa bộn, kiến trúc đường xá thay đổi tùy tiện, nhà cửa phát triển tự do theo kiểu "ống hóa".

Tính đến 2007, toàn thành phố có 19 quận và 5 huyện, 259 phường, 58 xă và 5 thị trấn, với tổng diện tích 2.095,01 km², dân số 6.650.942 người.

Ngày 26 tháng 8 năm 1975, 57 nhân sĩ, trí thức” (?) ở Sài G̣n gửi thỉnh nguyện thư lên Quốc hội khóa đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng ḥa để xin đổi tên thành phố này theo tên chủ tịch Hồ Chí Minh nhưng chưa thành hiện thực. Ngày 2 tháng 7 năm 1976, Quốc hội đầu tiên của nước Việt Nam thống nhất đổi tên nước thành Cộng hoà Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam đồng thời đặt lại tên cho thành phố theo tên của chủ tịch đầu tiên của nước, Hồ Chí Minh.

Tuy nhiên cho đến nay, tên cũ Sài G̣n vẫn được sử dụng rất phổ biến, đặc biệt trong các ngữ cảnh không chính thức.” ( Ngưng trích)

Lấy mốc thời gian từ1658 đến 1975, suốt 300 năm, Sài G̣n từ một vùng hoang sơ, rừng rậm, qua các triều đại từ Chúa Nguyễn đến thực dân Pháp đô hộ rồi đến chính quyền Việt Nam Cộng Hoà  được liên tục xây dựng đă trở thành một vùng đẹp đẽ, một thủ đô nổi tiếng ở Đông Nam Á được mệnh danh là “Ḥn ngọc Viễn Đông”.

Nhưng sau năm 1975, cộng sản miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam rồi đem tên Hồ Chí Minh, một Lê chiêu Thống thứ hai, áp đặt lên tên Sài G̣n.Từ khi thủ  đô  Sài G̣n “Ḥn ngọc Viễn Đông” bị cưỡng hiếp đổi tên thành Thành phố Hồ Chí Minh th́ Sài G̣n biến thành một ao cá tra “bác Hồ”, một đống rác xă hội chủ nghĩa  tụt hậu khổng lồ, bẩn thỉu, nhếch nhác, ngập lụt quanh năm.

Trong suốt lịch sử 300 năm người dân Sài G̣n chưa hề nghe nói hay chứng kiến cảnh Sài G̣n bị úng nước hay bị ngập lụt bao giờ.

Giờ đây, nhờ “công ơn” của Hồ chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam đă biến Sài G̣n thành một thành phố nổi sau một vài cơn mưa.

Đặc biệt, vào ngày 15 tháng 12 năm 2008 người dân Sài G̣n phải đối diện với một t́nh trạng ngập lụt được nhận định là “ngoài sức tưởng tượng” chưa từng có từ trước đến nay. Mực nước ngập dâng cao lên đến 1.55 mét.

Năm nào cũng nghe nói Nhà nước đổ tiền tỷ ra để thực thi nhiều dự án chống ngập lụt. Đường sá bi cày xới, đào bới tung lên, gây thêm cảnh ách tắc lưu thông, kẹt đường, kẹt xe khủng khiếp. Nhưng rồi thành phố Sài G̣n ngập nước vẫn cứ ngập. Ngay cả mùa khô, chẳng có giọt nước mưa nào. Nhà nước th́ đổ tội cho là tại triều cường. Người dân th́ bảo triều cường xưa nay vẫn có sao không bị ngập, nay lại bị. Phải chăng tiền tỷ chống ngập lụt chạy lạc đường làm bít các ống cống thoát nước?

Năm ngoái các chuyên gia thủy lợi công bố kết quả một nghiên cứu là từ năm 2003 đến nay, Sài G̣n rất dễ bị ngập, kể cả khi lượng mưa trung b́nh chỉ từ 30mm đến 40mm.

Theo TS Dương ngọc H ải, Phó Chủ tịch Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam th́ Sài G̣n được xem là 1 trong 10 thành phố lớn trên thế giới sẽ bị ảnh hưởng nặng nề v́ hiện tượng nước biển dâng lên do biến đổi khí hậu toàn cầu. Ông nói Sài G̣n sẽ thường xuyên đối mặt với t́nh trạng triều cường dâng cao, lượng mưa năm sau cao hơn năm trước.

Không nghe ông tiến sĩ này nói 9 thành phố c̣n lại của thế giới sẽ có bị ngập lụt thê thảm giống như Tp Hồ Chí Minh của cái nước Cộng Hoà Xă Nghĩa của ông không.

Chắc lại là vấn đề “nhạy cảm” rất tế nhị để không (được) so sánh chăng?

Nhưng ông tiến sĩ Hải này nói như thế vẫn không thuyết phục và trấn an được người dân bởi Thủ đô Hà Nội đâu có ảnh hưởng ǵ với sự biến đổi khí hậu mà vẫn bị biến thành Hà Lội sau ba ngày bị mưa dầm, biến thành một sông Hồng thứ hai giữa ḷng Hà Nội!

Mấy anh tiến sĩ hay chuyên gia của Nhà nước ta ngồi trên ghế cao, lư giải lư do, tại điều này, bị điều kia về nguyên nhân dẫn tới nạn ngập lụt chỉ là cách nói “khống” “trời ơi đất hỡi” kiểu tiên đoán “thời tiết cho tàu chạy ven biển” của các quan chức “cán bộ đảng” có bằng cấp “chuyên tu tại chức” và “bổ túc văn hóa”, chẳng trúng trật vào đâu, không bằng kinh nghiệm của người dân nghèo, nạn nhân trưc tiếp và thường xuyện của chuyện lội nước hà rầm.

Hăy nghe ông Nguyễn Cẩn, một cư dân ở huyện B́nh Chánh, nhận xét nguyên nhân dẫn tới vấn nạn ngập lụt:

Ngập lụt cũng có lư do của nó. Hệ thống kênh thoát nước th́ quá tệ, do người ta san lấp kinh, cống không đủ để mà thoát nước. Nước không thoát được th́ lúc nào cũng bị ngập. Nạo vét ḷng kinh th́ cũng không được chu đáo lắm. Với lại bây giờ tất cả các đường bị ngập là v́ hệ thống kênh thoát nước quá nhỏ, không đủ sức thoát. Người ta xây dựng nhiều quá cho nên là nước bị ứ đọng thôi.” (Trích RFA)

Đúng vậy! Dù Sài G̣n đang triển khai 4 dự án sử dụng vốn vay ODA, tổng mức đầu tư hơn 1 tỷ USD để chống ngập lụt cho khu vực nội thành th́ dưới góc độ chuyên môn, Thạc sĩ Hồ Phi Long, làm việc tại Đại học Bách khoa TPHCM, vẫn cho rằng, năm năm tới, dù các dự án  chống ngập có hoàn thành th́ cũng chỉ có thể giảm được chừng 50% số điểm thường xuyên bị ngập mà thôi.

Ông Trần Quang Phượng, Giám đốc Sở Giao thông Vận tải cho rằng, nguyên nhân chính dẫn tới ngập lụt trầm trọng ở Sài G̣n là v́… nước! (Đúng quá! Không căi vào đâu được! Cán bộ ưu tú của đảng ta có khác!) Nhưng được cái là ông ta cũng c̣n có chút tự trọng sót lại để chỉ ra vấn đế là “giới khoa học giải thích ngập mưa, do triều cường hay do mưa kết hợp với triều cường là né tránh “gốc” của vấn đề.

Bởi từ nhiều năm, những nhà khoa học từng khảo sát, nghiên cứu về t́nh trạng ngập lụt ngày càng trầm trọng kết luận: chỉ là v́ quản lư yếu kém, thiếu viễn kiến và phản khoa học.

Thạc sĩ Hồ Long Phi, một hội thảo viên trong một cuộc hội thảo chống ngập lụt đầu tháng 10 năm ngoái, giải thích rơ: "Hệ thống cống thoát nước của TP.HCM vừa cũ, vừa xuống cấp, trong khi các dự án cải tạo không đáp ứng kịp nhu cầu thoát nước ngày một lớn, v́ dân số tăng quá nhanh, đặc biệt trong 10 năm qua.”

Thêm vào đó, với tầm nh́n hạn hẹp, kém hiểu biết nhưng bản tính luôn tự cao, tự đại của giới lănh đạo đảng cộng sản Việt Nam vốn xuất thân từ nông dân, thợ thuyền ít học, ngu dốt chỉ biết đặt ḿn, quăng lựu đạn, pháo kích bừa băi vào dân vô tội khi thực hiện ư đồ xâm lược miền Nam. Và thời b́nh làm kinh tế, chỉ biết mỗi một chuyện như lúc trốn ở trên núi, ở trong rừng là chọt lỗ trồng sắn, trồng ngô rất bán khai và lạc hậu mà thôi, nên khi phải “đổi mới” để cứu đảng sắp giăy chết, muốn hội nhập vào thế giới văn minh lại chỉ bắt chước nửa vời cách làm kinh tế của đế quốc tư bản.

Học đ̣i làm “kinh tế thị trường” mà lại c̣n ngoan cố đeo theo cái đuôi “định hướng xă hội chủ nghĩa” rất “phản động”, v́ thế việc xây dựng đất nước rất tầm bậy, tầm bạ, (gọi là vận dụng tư tưởng HCM, vừa làm vừa học, sai đâu sửa đấy) không giống con giáp nào, dơi chẳng ra dơi, chuột chẳng ra chuột.

Nhất là chủ trương đô thị hóa. Nơi nào cũng muốn mở cho to ra, rộng ra, biến thành đô thị để loè bịp thế giới rằng “ta” phát triễn vượt bực, bất chấp các nguyên tắc căn bản khoa học và môi trường trong việc xây dựng. Điển h́nh khốn nạn nhất là lấy đất nông nghiệp của nông dân để xây dựng sân Gôn, biến họ thành kẻ vô gia cư, vô nghề nghiệp phải sống lang thang ở vĩa hè hay vất vưởng ở những nơi nghĩa địa.

Tiến sĩ Lê Huy Bá, Viện trưởng Viện Khoa học Công nghệ và Môi trường của Đại học Công nghiệp TP.HCM dẫn chứng: "Người ta say sưa với việc “đô thị hóa” tới mức mất kiểm soát. Không phủ nhận Phú Mỹ Hưng là một điểm sáng về thiết kế đô thị nhưng việc “ăn theo” khu đô thị này để biến một vùng đầm lầy chứa nước rộng lớn phía Nam Sài G̣n thành một thành phố cao cấp, hiện đại là một quyết định chứa nhiều hệ quả khó lường.”

Tương tự, tháng trước, chỉ có ba ngày mưa dầm đă biến ḷng đường thủ đô Hà Nội thành ḍng sông Hồng trong mùa lũ. Trong lúc đó những công thự hay nhà cửa do Pháp xây dựng quanh Hà Nội từ thế kỷ trước lại không hề bị ngập nước, đă cho thấy cái “đỉnh cao trí tuệ” của đảng ta cao tới cỡ nào.

Nh́n lại việc xây dựng một cách hấp tấp, vội vàng, bừa băi vô ư thức, vô trách nhiệm của cái gọi là đảng cộng sản Việt Nam để chạy theo “phong trào du lịch” trong thời gian qua đă cho thấy cái hậu quả vô cùng tai hại, Sài g̣n bị ngập lụt quanh năm, hết “điểm” này tới “điểm kia”, dù có mưa ít hay nhiều và cả lúc chẳng có giọt mưa nào, Sài G̣n vẫn cứ bị ngập nước. Trong tương lai t́nh trạng sẽ c̣n thảm hại hơn nữa.

Theo RFA:

- Do thế đất thấp, bị tác động cả v́ mưa, triều cường dâng cao lẫn những đợt xả lũ của hồ chứa nước Dầu Tiếng ở Tây Ninh, hồ Trị An ở Đồng Nai, các hồ thủy điện ở B́nh Phước, nên một số chuyên gia dự báo, nếu xăy ra lũ lớn, phần lớn diện tích của các quận 2,7,8, 9 huyện Nhà Bè sẽ ch́m sâu trong nước.

- V́ dân số tăng quá nhanh khiến lượng nước thải từ sinh hoạt, sản xuất tăng theo. Chủ trương đô thị hoá đă bê tông hóa bề mặt đô thị làm giảm khả năng thẩm thấu nước mưa qua đất. Chưa kể hàng ngàn héc ta đất nông nghiệp, kênh rạch bị san lấp để làm các khu công nghiệp, khu dân cư đă cắt đường nước thoát tự nhiên.

- Những cao ốc mọc lên mỗi ngày một dày và t́nh trạng khai thác nước ngầm đă tạo ra hiện tượng bề mặt SàiG̣n bị lún, khiến t́nh trạng cứ thủy triều lên là ngập, càng ngày càng gia tăng. Chủ trương “công nghiệp hóa” cũng đă biến SàiG̣n thành một ḷ sinh nhiệt, khiến mưa ở thành phố này càng ngày càng bất thường”.

T́nh trạng bôi bác của thành phố mang tên “Bác” bị ngập lụt “triền miên khói lửa”, giống cảnh “Bác” đang bị “thập diện mai phục” Tết Mậu Thân, đảng ta đă đổ nhiều tỷ tiền thuế của dân để chống ngập nhưng đa phần tiền đă chạy vào các hang chuột không đáy của những tên quan tham nên ngập vẫn hoàn ngập.

Trong lúc đảng ta “bó tay chấm cơm” (Bo-tay.com) trước vấn nạn ngập lụt, thành phố Sài G̣n có cơ sắp biến thành “con rồng nước thứ 10”, thêm một nhánh nữa của sông Cửu Long (chín con rồng) thành Thập Long Giang th́ may quá, những “đỉnh cao trí tuệ” của UBND TP.HCM nhờ vận dụng tư tưởng Hồ Chí Minh, chuyển bại thành… xụi, phát huy tận cùng sáng kiến, phọt ra được một phương pháp chống băo lụt rất ưu việt. Thứ ưu việt đặc chế của xă hội chủ nghĩa, thế giới khó ḷng mà bắt chước được.

Theo báo điện tử VietNamNet, UBND TP. HCM vừa ban hành một quyết định để sửa đổi, bổ sung một số qui định đă ban hành trước đó về việc pḥng chống lụt, băo thiên tai và t́m kiếm cứu nạn. Điểm đáng chú ư nhất của quyết định mới ban hành là Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch của TP.HCM phải vận động dân chúng học bơi và phải hỗ trợ họ nâng cao kỹ năng bơi lội.

Thật là tuyệt vời trên mọi tuyệt vời. Hoành tráng trên mọi hoành tráng. Đỉnh cao trên mọi đỉnh cao. Đă bảo đảng ta là đảng anh (k)hùng mà!

Dân Sài G̣n sướng nhé! Từ nay, mỗi khi Sài G̣n bị ngập lụt th́ khỏi cần dùng xe hơi, xe máy, xe đạp, xe ba gát má… ǵ ráo trọi cho tốn xăng, hao nhiệt. Mọi người cứ ùa ra đường tha hồ mà bơi cho thỏa chí b́nh sanh. Khỏi sợ công an làm tiền v́ ở dưới nước khỏi đội nồi cơm điện trên đầu. Nhưng biết đâu bọn chúng lại chẳng nghĩ ra chiêu khác để “làm luật” như không mặc áo phao cứu hộ chẳng hạn. Lúc đó, thật tránh vơ dưa lại gặp vơ dừa. Đàng nào cũng bị bọn cướp cạn móc túi được hết. Người dân chạy trời không khỏi nắng với cái đảng khốn nạn này.

Quyết định vừa đề cập gây nên một luồng dư luận khá “bức xúc” trong dân chúng, khiến cho nhiều người băn khoăn lo nghĩ linh tinh, đi chệch sang lề bên trái của đảng ta.

Người th́ lo rằng chẳng lẽ t́nh trạng ngập lụt đă trầm trọng đến mức cần vận động toàn dân học bơi?

Có kẻ lại liên tưởng đến khẩu hiệu “bơi ra biển lớn” cách đây mấy năm, đảng và Nhà nước ta tuyên truyền rầm rộ khắp nơi bằng một h́nh minh hoạ rất ngoạn mục: 2 người dân Việt Nam ốm tong teo đang chèo một cái thúng bé tí ra biển lớn, phía trước là một chiếc tàu sắt to đùng của Trung cộng được trang bị súng to, súng nhỏ tua tủa trên boong tàu.

Có kẻ lại liên tưởng đến chuyện cũ của “chú” Phạm Tuân mang dép lốp vỏ xe hơi đi ké tàu vũ trụ của Liên xô lên mặt trăng để… trồng bèo hoa dâu, rất ngây ngô buồn cười, Đảng ta cũng một lúc quảng cáo rầm rộ, ỏm tỏi ghê lắm. Sau đó th́… mọi chuyện lại âm thầm đi vào ngơ hẹp, biến mất tăm, không kèn không trống, chẳng ai c̣n nhớ chuyện bèo hoa dâu giờ ra sao trên mặt trăng, có sinh sôi, nảy nở tá lả túa lủa, che mất ánh trăng huyền diệu hay không!

Nhưng cũng theo RFA, một chuyên gia yêu cầu không nêu tên, bảo rằng, đừng cười cợt sự chỉ đạo vận động toàn dân bơi, bởi nó có giá trị riêng. Khi mọi người lo sợ sự biến đổi khí hậu toàn cầu đến mức nghiêm trọng, ai cũng cần học bơi, mọi người sẽ dễ quên đi hoặc nếu không quên th́ cũng dễ thông cảm hơn chuyện qui hoạch sai, hệ thống hạ tầng tồi và các dự án thoát nước quan trọng đă quá năm năm so với thời hạn phải hoàn thành mà vẫn chưa biết bao giờ mới xong khiến TP.HCM cứ ngập dài dài.

Ngoài ra, cái quyết định toàn dân học bơi c̣n có cái lợi khác nữa là giúp cho dân mạnh nước giàu, nói ra khôn cùng.

Phải há! Biết đâu khi UBND TP. HCM lúc ban hành quyết định vận động dân chúng học bơi đă nghĩ ra được một phương kế làm tiền, hốt bạc cắt rất ngoạn mục là giăng dây chận đường, chận ngơ, bán vé cho mấy anh Tây Balô du lịch xem “cái ǵ trăng trắng như con cúi” của mấy cô con gái Bắc kỳ nho nhỏ, nói giọng Hà Lội “thế nà, nàm thao” rất là chanh chua, đanh đá cá cầy, khi mới ào vào miền Nam để “vào, vơ, vét, về”, chỉ với cái váy đụp thâm, cái trống thủng hai đầu. Bây giờ th́ quần ḅ “cạp trễ”, váy mini ngắn dưới, áo hai dây hở trên mát mẽ, được dịp lội nước tha hồ mà vén lên như cái cảnh “Vũng lội làng Ngang” của Cụ Tam Nguyên Yên Đỗ Nguyễn Khuyến: “Chỗ th́ đến háng, chỗ đến gối”. Mấy anh Tây cà lô ba lô tha hồ mà ngắm “gái Việt Nam đẹp mà rẻ” như lời quảng cáo “mác cơ tinh” của ông chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết qua Mỹ xin đô la dạo nào.

Lúc đó Ủy Ban Nhân dân TP. HCM tha hồ ngồi mà đếm bạc mỏi tay nhé.

Chỉ thương cho dân miền Nam xưa nay đă quen sống trong môi trường văn minh loài người, nay buộc phải sống chung với lũ ngợm trên rừng xuống, không biết nên cười hay mếu trước cái quyết định đầy “sáng tạo, tối tạo” học bơi của đảng cộng sản Việt Nam để chống băo lụt giữa một thành phố từng được thế giới xưng tụng là “Ḥn ngọc Viễn Đông” nay bị biến thành một thành phố bôi bác, bẩn thỉu, rác rưởi và ngập lụt quanh năm.

Phải chăng thủ đô Sài G̣n hoa lệ ngày xưa, nay v́ bị áp đặt lên ḿnh cái tên oan nghiệt Hồ Chí Minh, một kẻ măi quốc cầu vinh mà ra nông nổi?

Không biết giờ đây, cái gọi là 57 ông “nhân sĩ, trí thức” gia nô ngày nào gửi thỉnh nguyện thư lên Quốc Hội xin đổi tên Sài G̣n thành tên Hồ Chí Minh để nâng bi “Bác” không dè lại thành bóp dế “Bác”, có lúc nào ân hận việc làm rất “phản động” này của ḿnh không?

Chắc là không! Bởi những kẻ chuyên lăng xăng nịnh hót, liếm trôn lănh tụ để cầu danh, cầu lợi như vậy đều thuộc loại đầu tôm không có óc, chỉ toàn là c… th́ làm sao có được sự suy tư chính trực của bậc thức giả mà ăn năn với ân hận!

Nguyễn Thanh Ty  08/7/09