Chào Chú “Tỏn”
Lê Dũng!
Nguyễn
Thanh Ty
Ngày 20/8/09, Bộ Ngoại Giao CSVN bổ
nhiệm bà Nguyễn Phương Nga làm người phát ngôn
mới của cơ quan này, thay thế cho ông Lê Dũng,
được chuyển công tác, nhận nhiệm vụ
mới, làm Tổng Lănh Sự tại Houston, Texas, Huê Kỳ.
Thời gian tại vị
chức phát ngôn viên 6 năm, ông Dũng đă làm tṛn bổn
phận được hai việc cực kỳ quan
trọng mà đảng đă giao phó.
Đó là chối và nói láo.
Chối leo lẻo và nói láo không đỏ mặt.
Có lẽ do thành tích
xuất sắc này mà ông Lê Dũng được cất
nhắc lên chức một cách nhanh chóng như vậy
chăng !
Ngày xưa thời
đệ nhất, đệ nhị Việt Nam Cộng Ḥa
dân gian có câu vè: “Được làm vua, thua làm đại
sứ” để chỉ những vị quan to súng ngắn
thất sủng bị “lưu đày” xa xứ.
Trái lại ngày nay,
chức vị đại sứ của nước
Cộng Ḥa Xă Hội Chủ nghĩa Việt Nam là sự gia
ơn bổng lộc, địa vị của đảng
dành cho công thần có công bảo vệ chế độ mà
không cần có tài năng ngoại giao.
Xin đơn cử hai
việc gần đây nhất để minh họa
nghề “chối” và “nói láo”của ông Lê Dũng đă huy
động hết năng suất của cái lưỡi
gỗ:
1/ Chối:
Giám đốc về Châu
Á của HRW (Tổ chức theo dơi nhân quyền), ông Brad
Adams, với bản phúc tŕnh dài 32 trang có tựa đề
«Vẫn chưa phải thiên đường cho công
nhân », tuyên bố với báo giới : « Bằng việc bắt
giữ các lănh đạo nổi bật về lao
động, chính phủ Việt Nam t́m cách xóa sổ phong
trào công đoàn độc lập như Tổ chức Công
Nông Thống nhất và Công đoàn Độc Lập
được thành lập cuối năm 2006. Chính phủ
tiếp tục nhắm vào sách nhiễu
các nhà hoạt động độc lập, những
người bị coi là mối đe dọa đối
với đảng cộng sản v́ họ có khả
năng thu hút và tổ chức nhiều người. Trong
số 8 người bị kết án từ năm 2006, ba
người hiện vẫn c̣n trong tù, trong khi những
người khác bị theo dơi chặt chẽ»
Lập tức, ông Lê
Dũng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao,
được hăng AFP trích dẫn nói : « Tổ chức HRW thường đưa ra thông
tin sai lạc, không phản ảnh đúng t́nh h́nh tại
Việt Nam. Hiến pháp Việt Nam đảm bảo
mọi công dân có quyền b́nh đẳng về chính
trị, kinh tế, văn hóa, xă hội, quyền khiếu
nại và tố cáo, quyền lao động, học
tập, chăm sóc sức khoẻ… không phân biệt giới
tính, sắc tộc, tôn giáo. Nhà nước Việt Nam
nỗ lực xây dựng kiện toàn các thiết chế
đảm bảo quyền con người trên thực
tế. Trong những năm qua, Việt Nam đă
đạt được nhiều thành tựu to lớn
trong việc đảnm bảo quyền con người và
đây là nhân tố quan trọng đưa đến thành
công của công cuộc đổi mới ở Việt Nam»
Dư luận trong và ngoài
nước hơn 60 năm nay, ai ai cũng đều
biết rơ rằng đảng và nhà nước Việt Nam
đă ngồi xổm, phóng uế trên Hiến pháp và luật
pháp từ lâu, có coi trọng nó gờ ram nào đâu, mà ông
Dũng cứ đem hai món hàng cá gỗ ế độ
đó ra phô diễn đánh trống thổi kèn hoài coi
bộ mệt tai quá.
Sau lời tuyên bố
của ông Dũng, đài BBC b́nh luận rất ê càng:
« Và như thường lệ th́ ‘cái máy nói’ Lê Dũng
vẫn phải phát ra ‘bản photocopy’ những tuyên bố
bác bỏ những cáo buộc trên của ‘Tổ chức
Theo dơi Nhân quyền’. »
2/ Nói láo:
Sau khi Trung Quốc tuyên
bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa sáp
nhập vào lănh thổ của
ḿnh thành huyện Tam Sa, nhiều ngư dân Việt Nam
đánh cá trong phạm vi lănh hải này đă bị lính
hải quân Trung Quốc sát hại, bắt giữ,
cướp tàu thuyền và đ̣i tiền chuộc mạng,
th́ ông Lê Dũng, trước sau, chỉ tuyên bố lếu
láo, qua quít một câu không ăn nhập ǵ với t́nh
thế dầu sôi lửa bỏng của ngư dân Quảng
Đà : « Việt Nam
khẳng định có đầy đủ bằng
chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để
khẳng định chủ quyền của ḿnh đối
với quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa ».
Trong thời gian con
đen Việt Nam « đang treo trên đầu lửa
đỏ» của bọn hải quân bá quyền Bắc kinh
rất cần đến sự cứu giúp của
đảng và nhà nước Việt Nam th́ hệ thống
tuyên truyền của đảng gồm 700 tờ báo, 67
đài h́nh, đài nói, hăng thông tấn quốc gia, đài
truyền h́nh kỹ thuật số, 10 báo điện
tử, 130 trang tin điện tử bỗng nhiên bị á
khẩu, im hơi lặng tiếng một cách rất
kỳ bí. Không một tin tức ǵ về ngư dân Quảng
Đà bị lính Trung Quốc bắt, giết
được loan tin. Kể cả ba tờ báo Hà Nội
Mới, Công An nhân dân, An Ninh thủ đô luôn luôn cầm
đèn chạy trước ô tô, kiêm nhiệm luôn nhiệm
vụ của công an bắt người và định
tội của ṭa án, lần này cũng trốn biệt. Những
cụm từ đao to búa lớn thường xuyên xuất
hiện trên mặt báo trang nhất như: chính quyền
xắn tay áo vào cuộc, lực lượng ta đón
lỏng tóm trọn ổ, công an ta bắt khẩn cấp
tại trận, pháp luật ta trừng trị thích đáng
bọn phạm pháp, bọn tội phạm gục
đầu nhận tội… cũng biến mất tăm
luôn. Và đặc biệt bộ đội anh hùng ta,
lực lượng công an anh hùng ta cũng lẫn như
chuột vào bóng tối. Chẳng thấy có một chiếc
tàu nào, một lính nào dám ra khơi cứu ngư dân đang
bị bọn Tàu ô đuổi cướp, giết hại liên
tục trên hải phận Hoàng Sa.
Vừa lúc ấy, Trung
Quốc lại trưng ra bằng cớ là tờ công hàm
của Thủ tướng Phạm văn Đồng
đă kư dâng cho Thủ tướng Chu Ân Lai Trung Cộng,
cộng nhận chủ quyền 2 quần đảo này
thuộc Trung Quốc từ năm 1958 làm cho Lê Dũng
cứng họng không trả lời được v́ đă
nói láo. Và cũng khớp mơm luôn Bộ Ngoại Giao và Bộ
4T không ú ớ được.
Bản photocopy ‘Việt Nam khẳng định
có đầy đủ bằng chứng… » ông Lê
Dũng không phải chỉ dùng đôi lần mà là luôn luôn.
Cứ mỗi lần bọn Tàu phù chiếm thêm đất
liền, lấn thêm biển của tổ quốc Việt
Nam, ông Dũng lại lập lại nguyên văn không sai
một dấu chấm, dấu phẩy, để rồi
sau đó đất liền cứ mất, biển cứ
mất, Tây nguyên cứ mất, nhân dân cứ bị bọn
Tàu hiếp đáp.
Cũng phải thôi !
Chẳng trách cứ ǵ ông Lê Dũng được, bởi
ông chỉ là cái lưỡi gỗ của Bộ Chính
trị đảng CSVN bảo nói sao th́ nói vậy,
đố dám nói khác đi.
Và nhất là ông Lê Dũng
này cũng giống ông Tấn Dũng kia, chẳng ai có tài
ba, giỏi giang ǵ, cứ nhờ phe đảng đôn
đẩy lẫn nhau, cứ thế mà lên.
Gặp hên th́ lên như
diều gặp gió như Ba Dũng tức Thủ
tướng Nguyễn tấn Dũng.
Nay ông Lê Dũng sắp
trở thành người đứng đầu của Ṭa
Lănh sự quán Việt Nam tại Houston, Texas, quyền uy
một cơi, rồi đây sẽ tha hồ ḥ hét y uông, hô phong
hoán vũ, người Việt tị nạn ở Houston
sẽ có cơ xanh máu mặt với ông í chứ chẳng
chơi !
Chớ Ông Lê Dũng, cái
lưỡi gỗ của đảng là ai vậy? Gốc gác ra sao? Ông đă có thành
tích ǵ ngoài việc xử dụng cái lưỡi gỗ sáu
năm nay ở Bộ Ngoại giao một cách máy móc?
Ông Lê Dũng, theo lư
lịch trích ngang, th́ chẳng có chữ nào gọi là
« nghề riêng ăn đứt hồ cầm
một trương» cả.
Lê Dũng sinh năm 1961.
1983 làm việc tại
Bộ Ngoại Giao.
1984-1986: Đi nghĩa
vụ, làm công tác thông tin.
1986: Về công tác lại
tại Vụ Báo chí, Bộ Ngoại giao.
2003 đến nay: Vụ
trưởng Vụ Báo chí Bộ
Ngoại giao, Người phát ngôn của Bộ Ngoại
giao.
Nhưng theo nhà báo Lê
ngọc Sơn trong bài viết « Lê Dũng - Người
phát ngôn may mắn « số 5 » {HYPERLINK http://www.svvn.vn/vn/news/nhanvat/1401.svvn}
th́, ông Dũng lớn lên nhờ bà mẹ có nghề may
« áo nhỏ » (xú chiêng) nuôi nấng, cho ăn học.
Lấy được vợ cũng nhờ mẹ sai
đi mua chỉ rồi yêu luôn cô bán chỉ. Ông Sơn
kết luận: « Thế
mới hay áo xú chiêng, màn và chỉ cũng dệt nên mối
t́nh đẹp ».
Ngoài ra, ông Lê Dũng
chẳng có tài ǵ đặc biệt ngoài việc đi mua
chỉ cho mẹ may xú chiêng. Ông chỉ thích nấu cơm và
dọn dẹp nhà cửa giúp bà xă và có lúc nhà báo
Sơn đă được ông Dũng mời: ‘lúc nào rỗi mời Sơn
đến nhà, anh nấu món rau muống xào và món tái dê để mời
cậu’…
Nhà báo Sơn cho biết,
sở dĩ ông Dũng được chọn làm
người phát ngôn cho đảng là v́ ông nhờ cầm
tinh con trâu. Tác giả chứng minh rằng nhiều vị trong
cơ quan đảng nhờ sinh nhằm năm con trâu mà
hanh thông đường hoạn lộ nhất là trong ngành
môi miếng, miệng lưỡi.
Chẳng hạn như
ông Vũ Khoan, sinh năm con trâu, tức năm Đinh
Sửu, 1937, làm tới chức Thứ trưởng
thường trực Bộ này. Rồi bà Hồ Thể Lan,
người phát ngôn nữ đầu tiên, cũng tuổi
đó. Và ông Lê Dũng, 1961, đích thị là tuổi Tân
Sửu.
Không biết hai ông Doăn trong
Bộ 4T có sinh đúng năm con trâu không, mà blogger Đinh
Tấn Lực ngày tối cứ réo tên xách mé hai ông này
bằng cái câu « Doăn ơi ta bảo Doăn này » thay cho
câu « Trâu ơi ta bảo trâu này » của bài học
thuộc ḷng trong sách Quốc Văn Giáo khoa thư lớp
Đồng Ấu, nghe rất ngứa cái lổ nhĩ,
mỗi khi hai ông đăng đàn đe nẹt, hù dọa giới
cầm bút và giới blog độc lập phải biết
cách « đi lề bên phải » để khỏi phạm
húy mà bị tai bay vạ gió, búa ŕu của đảng
bủa xuống đầu, xuống cổ.
Cũng không biết ông
nhà báo Lê ngọc Sơn này có ư xỏ xiên ông Vũ Khoan và ông
Lê Dũng không, chứ theo Học Lạc th́ con trâu chỉ
có « trong
bụng lam nham ba lá sách, ngoài cằm lém đém một cḥm
râu. Nghé ngọ già đời quen nghé ngọ » mà thôi.
Và điều đặc
biệt hơn nữa là ông Lê Dũng được
« trúng » chức vụ phát ngôn vào thế hệ
thứ 5. Nhà báo Sơn nói rằng người Việt mê tín
tin rằng số 5 là may mắn. Từ đó, người
ta( ?) thường gọi ông bằng cái tên thân mật
là « Người số 5 ».
Té ra là do ông may mắn
chứ chẳng phải tài cán ǵ. Hay không bằng hên là
vậy.
Cũng theo ông nhà báo Lê
ngọc Sơn tiết lộ cho biết, ông Lê Dũng tuy là
ở thân phận « quan trên trông xuống, người ta
trông vào » nhưng bản tính rất b́nh dân. Mấy
người làm việc ở các Đại sứ quán nói
đủ thứ về ông: Từng
nh́n thấy ông Lê Dũng nhậu ở vĩa hè! Rồi
‘tớ thấy ông ấy cầm cái đùi gà ở một
quán bia và vừa nhâm nhi vừa đọc thơ, vừa dzô
với bạn bè’, thôi th́ đủ kiểu. (Link dẫn
trên)
Riếng đối
với ông Sơn, th́ lại hoàn toàn ngược lại: Anh
bảo: ‘từ ngày làm phát ngôn viên của Bộ Ngoại
giao (2003) anh mất đi vẻ tự nhiên vốn có
của ḿnh, ăn nói dè dặt hơn, người phát ngôn
là đại diện tiếng nói, h́nh ảnh của
Bộ, tiếng nói một quốc gia, nên từ khi nhận
nhiệm vụ này anh phải từ giả thói quen ngồi
ăn bún gánh ở vĩa hè,uống một tách trà đá
ở quán cóc cạnh ga Hà Nội…
Và Lê Dũng tâm sự: ‘Người ta sểnh nhà ra
thất nghiệp, chứ ḿnh sểnh miệng là ra thất
nghiệp ngay, nhiều khi ‘vạ’ từ miệng mà ra, do
vậy mỗi lời nói cần được ‘cân,
đong, đo, đếm’ kỹ càng’.
Và ông Sơn ṭ ṃ
đến việc Lê Dũng sẽ ứng xử thế
nào với các câu hỏi khó của những phóng viên ‘lăo làng’
của làng báo thế giới th́ được Lê Dũng
đưa ra một ‘bảo bối’ của nghề phát
ngôn : « Nếu ông
hỏi tôi 100 lần câu hỏi đó, tôi cũng sẽ
nhắc lại với anh đúng 100 lần câu trả
lời tôi vừa nói ».
Hèn chi, sợ sểnh
miệng ra ăn mày, ông Lê Dũng cứ ‘sao y bổn chánh’
của BCT cho vào máy nói để sẵn, đúng lúc cứ bấm nút phát
ra là chắc ăn như bắp hầm.
Có lẽ do cái sợ
‘vạ miệng’ hay ‘sểnh miệng’ mà từ ngày 24/8/09,
bốn ngày sau khi được thăng chức Tổng
Lănh sự tại Houston, Texas, ông Dũng bay ngay sang gặp
bà Betty Mc Cutchan nhân viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ ở
Houston để t́m địa điểm ‘thích hợp’
khánh thành Ṭa Tổng Lănh sự trong tháng 9/09, cho đến
nay, 12/9/09, ngày viết bài này, ông vẫn ‘kín miệng,
thủ khẩu như b́nh’, êm ru bà rù, không cho người
Việt cư ngụ ở Hoa Kỳ nói chung, ở Houton nói
riêng, biết địa điểm và ngày giờ khánh thành,
để họ ‘hồ hởi phấn khởi’ hè nhau vài
ngàn người chuẩn bị cờ quạt, chiêng
trống, dàn chào, nhă nhạc ra sân bay đón rước ông
và phái đoàn về tận Ṭa Lănh sự cho long trọng chu
đáo. Thế mới gọi là phải phép chứ.
Sao kỳ vậy cà ?
Cứ theo như bản
tin của Thông tấn xă Việt Nam th́: « Việc mở cơ quan Tổng Lănh sự quán
ở Houston sẽ tạo thêm cầu nối trực
tiếp giữa cộng đồng người Việt
Nam ở Mỹ với trong nước, cũng như
tạo điều kiện thuận lợi hơn cho
việc giải quyết các vấn đề liên quan
đến bảo hộ quyền công dân, bảo vệ
lợi ích chính đáng của các pháp nhân Việt Nam có
mặt tại bang Texas. Tổng lănh sự quán này sẽ góp
phần bảo vệ lợi ích của cộng
đồng người Việt Nam ở Mỹ nhất là
những người có các mối quan hệ thân tộc,
đầu tư, buôn bán với trong nước. »
Đó là việc
« thiên kinh địa nghĩa » của đảng ta
lo cho « khúc ruột ngàn dặm ».
Được
đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam
ở tận phía bên kia nửa ṿng trái đất, ngày
đêm quan tâm lo lắng cho sự an nguy, thịnh
vượng ‘khúc ruột ngàn dặm’ của ḿnh e bị
bọn đế quốc bóc lột xương máu,
phải tḥ cánh tay nối dài qua tận bên này để lập
Ṭa lănh sự giúp đỡ, bảo vệ. Người
Việt ở Houston nghe thấy, cảm động quá,
đă mấy tuần lễ liền, cơm giỏ
rượu bầu, trẻ già trai gái chia nhau tản mác, lùng
sục khắp nơi trong thành phố Houston để t́m
cho ra địa điểm của Ṭa tổng lănh sự mà
chào đón, tung hê.
Nhất là nghe thêm tin anh
Ba Dũng, người luôn yêu sự thật, đích thân
đến cắt băng khai trinh vào giờ khánh thành
nữa chứ ! Chao ôi! Vinh dự to lớn nào
bằng !.
Nhưng, người
Việt ở Houston đă vô cùng thất vọng và thất
bại trong sự truy tầm tung tích ông v́ ông Tổng lănh
sự đến giờ phút này vẫn bặt tăm, nhàn
cá !
Ông Lê Dũng ơi !
Giờ này ông ở đâu ? Bến Hải hay Cà Mau? Làm
ơn, làm phước chút coi !
Đáng lư ra giờ này,
ông và tùy tùng phải trống rung, cờ mở rềnh rang,
bắt loa đi khắp phố phường mà loa lên
rằng cái sự « máu là máu Việt Nam, thịt là
thịt Việt Nam, khúc ruột ngàn dặm thân yêu ôi !
Chúng tui đây nè ! Chúng tui đến để bắt
tay bà con, ruột thịt xa cách 34 năm với trăm
nhớ ngàn thương đây nè » ! mới phải
điệu chuồn chuồn hay lư con sáo sang sông với chùm
khế ngọt chứ !
Chắc là có cái ǵ không
chính danh chăng nên phải bí mật, lén lút như
thế ?
Thường th́ danh đă
không chính th́ ngôn không thuận được.
Một dúm người
Việt tị nạn đang cư ngụ ở Houston th́
có ǵ đáng cho đảng csvn, đại diện là ông
Tổng lănh sự phải e ngại?
Hay phải chăng « v́ là một tập
đảng điêu ngoa bán nước hại dân chỉ
biết đàn áp dân chúng thế cô trong nước nhưng
lại quỵ luỵ với Trung cộng nên tin tức
địa điểm Ṭa Tổng Lănh sự và ngày giờ
khánh thành phải giấu nhẹm không cho người
Việt ở Houston biết,
sợ họ tổ chức Ngày Biểu Dương Lực
lượng » để phản đối như
thông báo của Ủy Ban Đặc Nhiệm Chống Ṭa
Lănh Sự Cộng sản của Cộng Đồng
Người Việt Quốc Gia và Phụ Cận thông báo
ngày 03 tháng 9 năm 1009 đă viết ?
Hay là ông Lê Dũng đă
thuộc nằm ḷng câu «kính nhi viễn chi» của các
đồng sự đàn anh đi nhậm chức
đại sứ ở các nước tự do hay các
đoàn đại biểu của đảng và nhà
nước mỗi khi « bị gậy » đi xin
viện trợ, đă được « khúc ruột ngàn
dặm » đón rước tận t́nh bằng hai món cà
chua và trứng thối mà lánh mặt để gọi là
« cẩn tắc vô áy náy » chăng?
Đàn anh của ông Lê
Dũng đi làm đại sứ ở các nơi đă từng
lập được nhiều kỳ tích, kỳ danh
(chẳng phải kỳ công) như Đại sứ Ṃ Ṣ
ở Mỹ, Đại sứ Sờ Mông ở Singapore,
Đại sứ Sừng tê giác ở Nam Phi, đại
sứ Trốn ngơ sau ở Nhật v.v… không biết lần
này ông Tổng sự Dũng sẽ lập nên ‘quái tích’ ǵ
đây ? Hăy chờ xem !
Riêng với người
viết bài này, cứ mỗi lần có tin phái đoàn
của đảng và nhà nước ta công du sang các
nước đế quốc tư bản để ‘kêu gọi
đầu tư’ vào Việt Nam (để cùng đảng
ta ra sức bóc lột sức lao động của nhân dân
Việt Nam đến tận cái lai quần) cứ lén lén,
lút lút thậm thụt đi ngơ sau chứ chẳng có bao
giờ dám ngang nhiên, đàng hoàng đi cửa trước
cho nở mặt, nở mày xứng đáng là một
nước độc lập, có chủ quyền, ngang vai
bằng vế với các quốc gia khác trên thế giới,
như Ngài Tổng bí thư họ Nông mới đây công du
ở Úc, th́ cứ cảm thấy xấu hổ quá
chừng chừng.
Và cứ mỗi lần
như thế th́ lại nhớ đến câu chuyện
tiếu lâm dân gian kể chuyện thằng ‘tỏn’ mà
buồn cười.
‘Tỏn’ không phải là
cái tên, một danh từ mà là một âm thanh, một
tiếng động phát ra từ phía dưới hậu
môn. Nói thô tục gọi là đánh địt hay c̣n gọi
là đánh rắm.
Chuyện kể có anh
chàng nọ, mỗi sáng sớm đều phải
đến nhà hai chị em nhà kia ở làng bên để làm
rể. Anh chàng muốn ngắm nghía cô em nên tỏ ra rất
e dè và kính nể bà chị lắm lắm. Một hôm, anh
đến sớm quá, trời c̣n tối mịt, nên
phải ngồi ở cửa sau chờ trời sáng.
Đúng lúc bà chị dậy sớm, ra sau đi giải. Anh
chàng phải vội lẫn vào bụi rậm gần
đấy để núp. Trong cảnh thanh vắng, cô
chị cứ tưởng không ai nên cứ ‘vô tư’ tháo
nước tồ tồ. Lại c̣n « hiệp
đồng ba mũi giáp công như đảng ta đánh
Mỹ » đánh rắm bộp, bộp… mấy cái, theo
kiểu mấy bà nhà quê ví von chuyện đi buôn
đương nhiên phải có lăi như chuyện ‘đi
đái lại lời cái địt’. Anh chàng nghe, thấy,
buồn cười quá, cố nhịn cười mà không
làm sao nén được. Hơi trong bụng cứ cuồn
cuộn, cuối cùng bất thần phát ra một tiếng
‘tỏn’ rơ to làm bà chị giật ḿnh, vội kéo quần
lên, quay lại thấy ông em rể tương lai đang
nhấp nhổm trong bụi rậm, ngượng quá bèn
đọc luôn câu thơ chữa thẹn:
- Chào chú ‘tỏn’
đến khi nao?
Anh chàng ở rể
cũng ngượng không kém nhưng cũng cố
gượng gạo trả lời:
- Dạ ! Em
đến khi trăng hăy c̣n cao, nước trong khe
nước chảy ào ào, ếch trong giếng ếch kêu
oạp oạp.
Hy vọng rằng, ông
Tổng lănh sự tương lai Lê Dũng với một
sứ mạng quan trọng đến Houston là để ‘tạo điều kiện liên
quan đến việc bảo hộ quyền công dân,
bảo vệ lợi ích của cộng đồng
người Việt ở Mỹ…’ nên đường
đường, chính chính, ưỡn ngực hiên ngang,
phất cờ máu xốc tới, ngẩng cao đầu cho
người biết mặt, chúa biết tên chứ
đừng lén lén, lút lút, giấu tông tích như mèo giấu
kít, thậm tḥ, thậm thụt ở cửa sau như
cảnh anh chàng đi ở rể kia để đến
khi người Việt ở Houston th́nh ĺnh bắt gặp
vặn hỏi :
- Chào chú ‘tỏn’ Lê
Dũng đến khi nao?
th́ lúc ấy t́nh cảnh
sẽ bẽ bàng biết bao.
Mong lắm thay!
Nguyễn Thanh Ty
12/9/09