Hai Năm Rơ
Mười:
Một
Lũ Việt Gian Bán Nước!
Nguyễn
Thanh Ty
Sau khi luật sư Lê Công Định
bị công an bắt nóng, bắt khẩn cấp...
đến lượt các nhà dân chủ Nguyễn Tiến
Trung, Trần Anh Kim cũng bị hốt vào nhà đá cùng lúc
với một lô, một lốc khác nữa, tất cả
đều bị đảng ta vu cho một tội danh
rất trời ơi đất hỡi là “tuyên truyền
chống phá nhà nước” chứ tuyệt nhiên không dám
chạm tới hai chữ rất “nhạy cảm” và
rất “cấm kỵ” là “chống Tàu”. Đảng ta
“đón lơng” để kịp thời bịt miệng, bóp
họng đúng lúc những ai đang hay sẽ có ư
định tố cáo cái dă tâm lăm le cướp
nước của thằng Tàu phù là để làm vừa
ḷng quan thầy Đại Hán và hơn nữa là sợ chúng
mích ḷng.
Thậm chí những ai mặc áo có in hai
chữ Hoàng Sa, Trường Sa cũng
bị bắt, bị đàn áp, khủng bố. Hành
động mang tính chất tay sai
phản dân, phản nước đó đă chứng tỏ
hai năm rơ mười rằng cái đảng Việt
cộng là một lũ Việt gian bán nước, buôn dân
một cách rất lưu manh hèn hạ không thể chối
căi vào đâu được.
Nhạc sĩ Tô Hải viết cuốn
“Hồi kư của một thằng hèn” đă bóc mẽ,
phơi bày ra một lũ, một bày văn nô, thi nô,
nhạc nô, trí nô... tất tật đều là những
thằng hèn, suốt đời làm kư sinh trùng bám vào cái
đảng thối tha, tệ mạt nhất thế
kỷ, tệ hại nhất thế giới để rúc
rỉa sống hèn như loài ḍi bọ sống trong
đống phân hôi thối nhưng xét cho cùng cũng chưa
hèn mạt bằng cái đảng Việt cộng
đểu cáng này.
Một đảng cầm quyền mà hèn
yếu, bạc nhược đương nhiên sẽ sinh
sản ra một lũ nô bộc hèn
mạt, ti tiện.
Cái đảng Việt cộng ngày nay do
đám nô bộc hậu duệ kế tục cỡi
đầu, cỡi cổ dân đen c̣n tệ mạt,
đớn hèn hơn lăo Hồ kia lúc chưa “chuyển sang
từ trần” gấp trăm lần.
Nó hèn hạ, nhục nhă, ê
chề hết chỗ nói, không c̣n một ngôn từ nào
tệ hơn nữa, xấu hơn nữa để
diễn tả.
C̣n nhớ lúc ở trong trại tù
“cải tạo” mấy tên quản giáo hay kể lại
chuyện “Bác Hồ” rất quyền cơ ứng biến,
nói nôm na là rất “ma le, láu cá”, “xử lư” nhiều
trường hợp “tế nhị, nhạy cảm”
đối với ông anh vĩ đại Trung Quốc
thường ngày hay “chơi cha” với ta, để ca
ngợi sự thông minh, nhanh trí của “Bác”.
Có chuyện “chín nổ”
rất “ma le” như sau:
Thời « Bác Hồ » mới chun từ
hang « Pắc Pó » ra để cầm cái ống nói ở
quảng trường Ba Đ́nh, hỏi « Đồng bào
nghe có rơ không? » th́ Trung Quốc cho dựng một
tượng đồng Mao Trạch Đông to lớn, cao
hàng mấy mét, đứng sừng sững ở biên
giới phía Bắc, (có lẽ là tại cửa ải Nam
Quan, gọi chệch đi là Hữu Nghị Quan, không
thấy bọn quản giáo nói rơ vị trí) quay mặt và
giơ tay xỉa ngón trỏ chỉ về Việt Nam với
ngụ ư: “Chúng bay, bọn Nam di, hăy liệu thần hồn,
hăy luôn ngoan ngoăn trung thành với Đại Hán, chớ có mà
ló ṃi phản phúc! Hăy coi chừng đấy!”.
Tin báo về, Bộ Chính
trị Ba Đ́nh rất bối rối không biết
phải xử trí thế nào trước hành động
đầy trịch thượng, ngạo mạn, xấc
xược của cái thằng “vừa là đồng chí
vừa là anh em muôn vàn kính mến” của đảng ta. Cuối cùng phải báo cáo
lên “Chủ tịch nước” để “nắm” và xin ư
kiến. “Bác Hồ” nghe xong liền nhe mái hiên tây ra
cười tồ tồ một hồi rồi mách
nước rằng:
- Các chú cứ sơn một tấm
bảng thật to với câu khẩu hiệu: “Không có ǵ quí
hơn độc lập tự do”, rồi đem dựng
ngay phía trước mặt bức tượng của Bác
Mao chủ tịch vĩ đại, vài
hôm sau tức khắc sẽ thấy kết quả tốt
xăy ra.
Đám bầy tôi được “Bác”
chỉ điểm cho, mừng rỡ y như người
lạc đường trong đêm tối nh́n thấy ánh
sáng, lập tức cho thực hiện lời vàng ngọc
của “Bác”. Quả nhiên, “Bác” nói y như thánh nói, mấy hôm
sau, bọn Tàu phù kính mến của “Bác” lặng lẽ
hạ tượng của Mao, kéo về dựng ở quăng
trường Thiên An Môn. Từ đó
huyền thoại trí thông minh, ma le, láu cá của “Bác”
được Bộ Chính trị dùng ống đu
đủ thổi phồng lên gấp trăm, gắp ngàn
lần hơn và lệnh cho toàn thể cán bộ
đảng viên phải học thuộc ḷng cho kỹ,
giống như chuyện chú nhóc Lê văn Tám có gan cóc tía
giống như “Bác”, tự đốt ḿnh cháy như cây
đuốc vẫn có thể chạy bộ hàng trăm
thước để xông vào kho đạn của Pháp cho
nổ
tung vậy, để lúc nào có cơ
hội “nổ” là cán bộ ta “nổ” cho văng miểng
luôn.
Câu chuyện trên “tù cải tạo” nghe
xong vỗ bụng, cười ngất gọi là chuyện
“chín nổ” là v́ chuyện kể có “chỗ nổ, chỗ
nín”. Chỗ nín là rất “xạo ke”.
Xạo ke ở chỗ ai ai cũng biết tỏng rằng
dẫu cho “Bác” có mười cái đầu cũng không dám
bất kính đối với Mao trạch Đông, v́ “Bác” coi
họ Mao như thần, như thánh, luôn kính bái thờ
ở trên đầu, trên cổ c̣n hơn cả tổ tiên,
ông bà, cha mẹ, nói chi có mỗi cái chổ để
đội nón cối mà dám mó dái họ Mao sao!
Chẳng hạn như thời kỳ
mới phát động “Cải cách ruộng đất”, Mao
nó bảo phải giết bà Nguyễn thị Năm
trước tiên để làm gương răn đe
trăm họ, bà là người đă hết ḷng nuôi
giấu “Bác” và nhiều đồng chí trong thời gian “Bác”
trốn chui, trốn nhũi bọn mật thám Pháp như
chuột, để làm lễ tế cờ xuất phát
chiến dịch long trời lỡ đất. Vậy mà Bác sợ co ṿi, nín khe, gục đầu
không dám căi một lời, để bà Năm bị đem
bắn như con vật tế thần khốn nạn.
Chuyện cứu
người ơn kinh thiên địa nghĩa như
thế mà c̣n chưa dám làm huống chi lại phịa
chuyện đối kháng, vuốt râu hùm họ Mao, con
quĩ uống máu người không biết tanh.
Đúng là chuyện “chín
nổ” xạo ke. Nói láo không ngượng miệng, không đỏ
mặt.
Ngày nay “Bác” chỉ c̣n là một cái xác khô
đang bị vi khuẩn đục khoét, mục ră từng
ngày trong ḥm kính đặt ở lăng Ba Đ́nh, mỗi
năm phải tốn nhiều tỷ đồng, tiền
mồ hôi nước mắt của dân đen để
mướn bọn khoa học gia Liên xô về “tu tạo”
bằng cách đắp sáp lên khỏa lấp chỗ
lồi, chỗ lơm cái khuôn mặt ghê tởm ấy nên không
c̣n ai có khả năng để quyền biến chuyển
nguy thành an như xưa nữa.
C̣n Bộ Chính trị bây giờ th́ toàn là
lũ dốt nát, ngu si, ăn hại đái nát, chỉ lo hút
máu dân lành làm giàu cho bản thân, khả năng nào mà có
thể đối phó được với bọn Tào Tháo
tham tàn Bắc kinh luôn t́m cơ hội nuốt chững
nước ta, nên toàn là chuyển bại thành xụi
với bất cứ chuyện ǵ có liên quan đến giang
sơn đất nước.
Hết dâng đất, dâng biển,
hiến đảo rồi bán Tây nguyên để cầu an
trước sự ăn cướp, hiếp đáp ngày
càng ngang ngược, lộng hành của bọn Tàu với
sự lập luận hèn nhát của con đà điểu
rúc đầu vào cát rằng: “Thế địch đang
mạnh, không thể đối đầu, ta nên
nhường nhịn, lùi ba bước để bảo
toàn lực lượng. Chừng nào địch yếu hay
nội bộ có cơ chia rẽ th́ ta sẽ xông lên bóp...
dế nó, ắt nó phải chết không kịp ngáp”.
Luận điệu này có tác dụng
về lâu về dài giống y hệt nhự bọn trẻ
con khi bị kẻ lớn ăn hiếp không thể
đánh lại bèn thề một câu cho hả giận: “Mai
mốt mày già rồi th́ coi chừng tao!”.
Hoặc giống như “chân lư” của
A.Q Tố Hữu: “Bên kia biên giới là nhà, bên đây biên
giới cũng là quê hương”. “Đất,
biển của nị cũng là của ngộ. Giang sơn của ngộ cũng là của nị.
Hảo lớ! Hảo lớ!” - Mày
lấy giang sơn của tao cũng như mày lấy giang
sơn của ông nội mày vậy.
Hồi c̣n mồ ma, “Bác Hồ” đă
hăm hở “nổ” là quyết dẫn năm châu
đến đại đồng mà! Sá ǵ ba cái chuyện
lẻ tẻ như ải Nam Quan, thác Bản Giốc, Hoàng,
Trường Sa với Tây nguyên dù có dâng cho Tàu th́ cũng là
một nhà mà, có mất đi đâu mà sợ, mà
lo ḅ trắng răng!
Nhưng, bảo cho mà biết,
đất nước này, giang sơn này là của toàn dân,
của hơn 80 triệu người Việt Nam, con cháu
của Bà Trưng, Bà Triệu... đă đổ nhiều
máu xương hàng 4 ngàn năm mới có ngày hôm nay chứ
không phải của cái đảng cộng sản ăn
cướp chúng bay mà muốn bán, muốn dâng cho giặc tùy
tiện. Chớ có v́ tham quá mà hóa rồ, dựa vào lời
tuyên bố lếu láo của lăo Hồ già “thế giới
đại đồng” rồi nhắm mắt, nhắm
mũi bán hết đất nước của tổ tiên
để lại nhé.
Nếu muốn bán đất để
làm giàu th́ Bộ Chính trị cùng các ban bệ của
đảng cướp cứ về nhà đào mă bố
của ḿnh lên, lấy xương tàn, cốt rụi mà bán
chứ không được đụng đến một
tấc đất, tấc biển của tiền nhân
đă đổ nhiều xương máu để lại.
Hay hơn hết là đem cái xác khô
của Hồ chúa đảng ra chia năm xẻ bảy rao
bán để chia chác làm giàu với nhau. Nghe nói nhiều
viện bảo tàng tội ác trên thế giới đang
sưu tập xác chết những tên độc
tài khát máu lúc sinh thời giết
người không ghê tay khắp năm châu để
trưng bày cho nhân loại chiêm ngưỡng, giờ hăy c̣n
thiếu cái xác của lăoHồ để đặt
cạnh xác Hít Le và Pôn Pốt nữa là đủ bộ. Chắc là được giá lắm đấy.
Tập đoàn cộng sản
Việt
Chuyện bán nước bắt
đầu bị x́ ra là do Bắc kinh thất hứa, không
giữ lời mật ước với đảng
cộng sản Việt Nam, tuyên bố toét toè loe ra khắp
thế giới rằng th́ là: “hai quần đảo
Trường Sa và Hoàng Sa là của ngộ từ lâu, nay
ngộ công khai sáp nhập nó vô thành huyện Tam Sa ở
Hải Nam của ngộ cho dễ bề cai trị”.
Thế là thanh niên, sinh viên, học sinh
trong nước tá hỏa tam tinh, té ngữa ra với cái tin
mất đảo động trời, mục đích
của “Bác” là đem dâng đảo đổi lấy
vũ khí, đạn dược của Tàu để xâm
lược miền Nam, chứ chẳng phải v́ cái “t́nh
hữu nghị” Việt Trung môi răng cái chó ǵ cả nói là
để giúp nhau xây dựng “xă hội chủ nghĩa”
không tưởng của cái lư thuyết cộng sản tào
lao, bá láp này, liền kéo nhau xuống đường
biểu t́nh phản đối bọn Tàu phù và bọn
Việt gian bán nước.
Đám Bắc Bộ phủ Ba Đ́nh
bị vạch mặt chỉ tên tẽn ṭ, hoảng sợ,
quưnh quáng lên không biết làm sao bịt mồm, ngăn
chận được sự phẩn nộ của dân
để Hán triều khỏi nổi trận lôi đ́nh
rồi quở trách, mắng nhiếc là không biết dạy
dân rằng “cha đă bán đất rồi mà con đi đ̣i”,
rất có thể mất cái ghế ngồi, có khi c̣n mất
cái chổ đội mũ như bỡn. Bèn một
mặt xua công an, chó săn ra cả đàn, cả lũ ra sức
đàn áp, bắt bớ, dẹp tan đám biểu t́nh,
bắt nhốt những ai bị cho là cầm đầu,
kích động, một mặt cho đám văn nô, bồi
bút của bộ máy tuyên truyền gồm 700 tờ báo và
mấy chục đài truyền h́nh, truyền thanh ó lên
một lượt rằng: “đây là vấn đề
nhạy cảm của hai nước anh em Trung Việt
đời đời bền vững thắm thiết, hai
bên sẽ ngồi lại với nhau từ từ nói
chuyện, để đảng và Nhà nước lo, dân
chúng đừng có lo”.
Nào ngờ, đàn anh vĩ đại
của “Bác” chơi xỏ lá, tung lên mạng lưới toàn
cầu bức công hàm “bán nước” mà “Bác” đă sai anh
Đồng vẫu kư năm 1958 đồng ư tán thành 2
đảo này là của Trung Quốc để đổi
lấy súng đạn, tàu ḅ, xe tăng về bắn
giết dân miền Nam. Thế là đám chóp bu
của Ba Đ́nh cứng họng. Tội
bán nước từ thời Hồ Chí Minh giấu diếm
mấy mươi năm nay bỗng bị phơi bày tênh
hênh ra y như người đàn bà bị lột trần
nằm giữa chợ. Giận quá
mất khôn, đảng ta xua toàn bộ khuyễn ưng,
khuyễn mă ra bắt tuốt tuồn tuột những ai
dám nói động đến hai chữ Tàu ô.
Đó chính là lư do đảng cho bắt
khẩn cấp luật sư Lê công Định và đám
Nguyễn tiến Trung, Trần anh Kim thay v́ phải bắt
nóng luật sư Cù Huy Hà Vũ dám cả gan gửi
đơn kiện quan thái thú Nguyễn Tấn Dũng
lạm dụng quyền hạn kư trái phép nghị
định giao Tây nguyên cho Tàu phù.
Từ cái hèn này lây lan sang cái hèn khác,
như thể tầm ăn dâu, bọn Tàu cộng càng
được nước lấn tới đâu th́
Việt cộng run sợ co ṿi, hèn nhác thụt lùi tới
đó.
Nh́n những bức ảnh “hoành tráng”
đầy “ấn tượng” trên mạng lưới toàn
cầu do truyền thông Bắc kinh đưa lên về
buổi lễ mừng “cắm mốc biên giới” thành công
do bọn Tàu dàn dựng ở cột mốc cây số 0 Km,
sân khấu đỏ rực một màu cờ đỏ 4
sao, có cả thanh la, năo bạt, kèn trống inh ỏi,
cả đoàn ca vũ biểu diễn rất ŕnh rang,
trọng thể với mấy quan chức Việt cộng
khúm núm bắt tay quan thầy Tàu cộng để dâng
đất thiệt xấu hổ nhục nhă vô vùng.
Thế mà 700 tờ báo quốc doanh cùng
với truyền thanh, truyền h́nh dấu nhẹm đi
những bức ảnh đó chỉ tường thuật
lại rằng “ta đă thành công lớn trong việc
cắm mốc phân ranh giới” “thắng lợi về ta
51%, Tàu chỉ có (chiếm của ta) 49% đất đai mà thôi.
Đến vụ Biển Đông, hơn
nửa năm nay, ngư dân các tỉnh
miền Trung dong thuyền ra “biển trời của ta”
trong hải phận Hoàng Sa để đánh cá đều
bị Tàu Trung Quốc, bắn giết hay húc cho ch́m. Ngư dân lớp bị chết, lớp bị
bắt đem nhốt ở Hải
Trước sự việc trầm
trọng đó đảng cộng sản Việt cộng
“anh hùng” làm ǵ để giúp dân ḿnh? Cái đảng anh (k)hùng đó trước sau chỉ mỗi
một việc là ngậm hột thị, á khẩu,
thụt lưỡi để mặc cho Tàu muốn làm ǵ
th́ làm, không dám hó hé một câu. Lại c̣n
bảo là “tàu lạ” không dám nói tàu Trung Quốc.
Ngoài một số ngư
dân phải bán nhà, bán đất để có đủ
tiền tự ḿnh đem chuộc để
được thả về, c̣n lại 12 người
vẫn bị giam giữ từ 16/6/09 cho đến nay. Mới nhất, ngày 6/8/09, lại thêm 13
người bị bọn Tàu cướp biển bắt và
tịch thug he thuyền nữa.
Hơn 250 thuyền đánh
cá của người dân xứ Quảng Đà phải
đành nằm bờ nhịn đói, v́ không dám ra khơi,
sợ bị “tàu lạ” giết hay bắt.
Chủ quyền của Việt
Dân kêu cứu, Huyện
đẩy lên tỉnh, Tỉnh đẩy lên trung
ương. Trung
ương bảo: “Ngư dân nhất
định không được trao tiền chuộc. Thử coi mấy đồng chí Cộng sản
Trung Quốc vừa là anh em nhốt người
được bao lâu cho biết. Lỡ ra chết
người th́ thúi đất Tàu rồi cũng phải
trả xác về thôi!”.
Lại cũng tên phát ngôn Lê Dũng:
“Việt
Hải quân anh hùng nước Xă Nghĩa
Việt cộng bỗng chốc biến mất tăm,
mất dạng không thấy được một cái nón
cối gắn sao vàng nào ló ra biển! Hay là “bộ
đội anh hùng ta” đang bận lên rừng chặt tre để
đan thuyền thúng đặng bơi ra biển lớn
rồi chăng? Hăy chờ xem những màn hát hay của
“đỉnh cao trí tuệ loài người” Bắc Bộ
phủ diễn tuồng!
Về phía Trung Quốc, những tấm
h́nh chụp được cho thấy ngư dân Việt Nam
đang qú lạy van xin tha mạng rất khốn khổ,
khốn nạn, c̣n đám thủy thủ Trung Quốc
đứng ở mũi tàu, tụt quần, đưa “Bác
Hồ” (Cẩm Đào) đầu hói bóng lưỡng ra cho
Lê Dũng xem thay v́ câu trả lời.
Đảng lại c̣n có sáng kiến mách
nước cho dân Quảng
Bố khỉ! Cả một quân
đội hùng hậu lẫn công an
gấu hơn chó săn hơn cả triệu, xưng là anh
hùng mà co đầu rút cổ trước sự lấn áp
của giặc lại đi khuyên dân phải tự
cứu. Thật là cái Nhà nước chết
tiệt không biết nhục là ǵ. Chỉ
giỏi tài hiếp đáp dân trong nước.
Cái tính chất khiếp nhược, hèn
hạ bẩn thỉu của đám lănh đạo Hà
Nội xét ra c̣n thua xa tư cách của mấy mụ tú bà
ở xóm động G̣ Vấp hay Ngă ba Chú Ía thủa xưa.
Mỗi lần mấy “chị em ta”
bị bọn làng chơi bạo hành quần cho đứ
đừ, mệt lữ c̣ bợ th́ vội kêu cứu
ới ới với “Má Tú”:
Má ơi cứu con với! Thằng
khốn nạn nó hành con mệt sắp chết rồi! th́ được “Má ḿ” khuyên lao:
-Ráng đi con! Má lấy tiền lỡ
rồi!
Liền đó “Má ḿ” chạy đi múc
một thau nước lạnh dội lên mái nhà làm phép cho
“thằng khốn nạn” bên trong hạ hỏa bớt
để cứu con gái ḿnh.
Nay ngư dân bị
bọn Tàu ô giết, bắt giam, đ̣i tiền chuộc
mỗi người cả trăm triệu, tiền đâu
mà chuộc, vợ con phải kêu cứu với đảng
với Nhà nước. T́nh cảnh cũng giống như
“chị em ta” bị bạo hành kêu cứu Má ḿ th́ bọn
chóp bu Hà Nội đă không những không một lời an
ủi giúp đỡ, hay có hành động ǵ tích cực
giải cứu mà ngược lại c̣n chạy theo bợ
đỡ, nịnh hót, nâng bi, đội đĩa quân
cướp Tàu ô một cách trơ trẽn:
Ngày 12 tháng 6, cái tháng ngư dân lâm nạn
nặng nề, th́ Tổng bí thư họ Nông long trọng
tiếp rước đoàn đại biểu đảng
CSTQ tại Trụ sở Trung ương đảng CSVN,
kính cẩn lên tiếng “cám ơn sự giúp đỡ to
lớn mà đảng, nhân dân TQ đă dành cho VN”...
Cũng trong tháng 6 đó, Phó Thủ
tướng Nguyễn Sinh Hùng, khi tiếp Đại sứ
Tôn Quốc Cường TQ, đă ca tụng “t́nh hữu
nghị truyền thống giữa hai đảng, hai Nhà
nước và nhân dân hai nước Việt-Trung là tài
sản quí báu, cần hết sức ǵn giữ và không
ngừng phát huy mạnh mẽ...”
Thủ Tướng Ba xạo Nguyễn
tấn Dũng cũng không chịu lép phần nịnh
bợ, ve vuốt bọn Tàu phù để lấy
điểm khi trả lời tờ South China Morning Post, bày
tỏ hy vọng rằng “VN và TQ hoàn toàn có khả năng
giải quyết tranh chấp âm ỷ về lănh hải”.
Lại thêm tṛ hề lố bịch
của Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm vâng lệnh
Chủ tịch nước Nguyễn minh Triết đem
Huân chương Lao động hạng nh́ ban thưởng
cho ông Vũ Dũng hiện là đại sứ VN tại
LHQ v́ “đă có nhiều sáng kiến, t́m ṭi giải pháp,
đi đến kết thúc đàm phán và hoàn thành việc
phân giới cắm mốc, giữ vững chủ quyền
lănh thổ”.
Thật không c̣n ǵ trân tráo, dơ dáng
dại h́nh cho bằng!
Bao nhiêu vụ việc bọn công nhân Tàu
nhập lậu, ngang ngược rượt đánh dân
chúng Việt Nam công khai, c̣n tự tiện bắt giữ
người trước con mắt ếch trơ ra của
công an địa phương chẳng dám ra can thiệp. C̣n
nỗi xấu hổ nhục nhă nào bằng!
Thậm chí, một tên Tham tán Kinh tế -
Thương mại quèn của Đại sứ quán Trung
quốc Việt Nam, Hồ Tỏa Cẩm cũng có
quyền lên tiếng “nhắc nhở” chính quyền Việt
Nam về việc báo chí phê b́nh, chỉ trích chất
lượng hàng hóa Trung Quốc và yêu cầu Việt Nam
khuyến cáo, trừng phạt những tờ báo này.
Chưa hết, tên Tỏa này c̣n trịch
thượng, phách lối khi tỏ ra không hài ḷng hai chuyên
gia kinh tế của Việt cộng là bà Phạm chi Lan và
ông Nguyễn Minh Phong là “thiếu tinh thần hữu
nghị” đă có những phát biểu về chính sách kinh
tế của Tàu. Và hắn ta c̣n dự tính
sẽ dạy cho Việt
Trước sự việc Nhà
nước Việt cộng răm rắp tuân lệnh
“đồng chí Tỏa” vội vàng khuyến cáo và răn
đe những tờ báo dè biểu chất lượng hàng
hóa của Trung Quốc, khiến người ta nhớ
lại năm 2007, lúc nửa đêm chính quyền Trung
Quốc đă “vời” đại sứ Việt Nam tại
Trung Quốc đển để trách mắng v́ để
báo chí trong nước chỉ trích chất lượng hàng
hóa Trung Quốc.
Sau đó người dân trong nước
đọc báo thấy vừa rất buồn cười
vừa rất tủi nhục khi đọc những ḍng
chữ: hàng hóa có độc tố không biết xuất
xứ, thực phẩm độc hại của
“nước ngoài”, hay mạnh dạn hơn, “hàng bên kia biên
giới”... chứ không dám viết đến chữ
“của Tàu” và người ta tự hỏi:
- Tại sao một nhân viên ngoại giao
tép riêu chỉ giữ vai tṛ Tham tán kinh tế trong
Đại sứ quán của một quốc gia lại có
oai quyền to đến như thế?
Không cần phải có câu trả lời,
ai ai cũng thấy rơ rằng cái gọi là đảng và
Nhà nước Cộng ḥa xă nghĩa đă hoàn toàn bị
bọn Tàu phù Bắc kinh nắm đầu xâu tóc, xỏ
mũi điều khiển tất tần tật từ
khuya rồi. Bất cứ tên Tàu phù nào cũng
có quyền ra lệnh hoặc sỉ vả, mắng
nhiếc cái đám thái thú cả. Cái thân
bán nước cầu vinh th́ c̣n tư cách ǵ mà không tuân
phục, vâng lời ông chủ lớn?
Đó là cái nhục không ǵ
rữa nổi của bọn cộng sản Việt
Đọc lại lịch sử
nước nhà, xưa cũng đă từng có những
kẻ phản quốc cơng rắn cắn gà nhà, măi quốc
cầu vinh như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống... đă làm cho nhân dân ta bị đô hộ
cực khổ điêu đứng muôn phần, nhưng
chưa hề thấy có ai lại chịu nhục, chịu
hèn như bè lũ Hồ chí Minh và đám hậu duệ
Mạnh, Triết, Dũng như bây giờ.
Từ chuyện rạp đầu dâng
ải Nam Quan, Thác Bản Giốc, đến khom lưng
hiến biển Đông, dâng cúng hai quần đảo Hoàng
Sa, Trường Sa, triều cống luôn 4 tỉnh Tây nguyên,
xem như toàn bộ lănh thổ, lănh hải của Việt
Nam hoàn toàn thuộc vào chủ quyền Trung Quốc rồi.
Đáng buồn, đáng hận, đáng
tiếc thay cho Mẹ Việt Nam đến thời mạt
vận đă sản sinh ra loài quĩ dữ, sản sinh ra
những đứa con đại bất hiếu không kính
trọng tổ tiên ông bà lại đi tôn thờ những
kẻ ngoại lai với tà thuyết cộng sản,
đành tâm đem giang sơn đất nước của
ḿnh cho ngoại bang là Tàu ô, kẻ thù tham tàn, bạo
ngược, không đội trời chung của dân
Việt suốt hơn 4 ngàn năm nay chỉ để
đổi lấy cái phú quí cho riêng ḿnh nhưng chắc ǵ
đă giữ được cái của cải nhơ
nhớp đó?
Giờ th́ hai năm đă rơ mười,
tập đ̣an Hồ Chí Minh đă rắp tâm bán nước
để cầu vinh từ lâu thế mà từ
trước đến giờ vẫn khéo che giấu,
ngụy biện dưới khẩu hiệu mị dân “yêu
nước là yêu chủ nghĩa xă hội”.
Cái gọi là nước Cộng Ḥa Xă
hội Chủ nghĩa Việt Nam giờ đây đă
thực sự hiện nguyên h́nh là một chư hầu,
một tỉnh của Tàu hay một Tây Tạng thứ hai
không c̣n chối căi vào đâu được nữa.
Trích dẫn1 đoạn trong tài liệu
họp mật của đại diện Tổng cục
t́nh báo Hoa
“Việc Vn trở về
với tổ quốc Trung Hoa vĩ đại, là việc
trước sau sẽ phải đến. Không sớm th́ muộn, mà
sớm th́ hơn muộn. Trong lịch
sử, Vn từng là quận huyện của Trung Quốc,
là một nhánh của cây đại thụ Trung Hoa. Trung Quốc và Vỉệt
Cái tội bán nước,
luật pháp Việt
Rồi đây, chín đời của ba
ḍng họ Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết,
Nguyễn Tấn Dũng sẽ bị gia h́nh để
trả món nợ già Hồ đă làm khổ dân tộc
hơn 60 năm.
Sử Việt sang trang qua giai
đoạn đen tối này về sau sẽ chép:
Tháng 4 năm 2010 tức tháng Kỷ Măo,
năm Canh Dần Âm Lịch, chế độ tàn bạo,
phi nhân Cộng sản Việt Nam của triều
đại Hồ Chí Minh trăi qua 65 năm cai trị sắt
máu, hung hăn đă bị sụp đổ. Tập đoàn bán
nước của Bắc Bộ phủ đều bị
dân oan khắp nước căm hờn, phẩn nộ lâu
ngày đă “tự phát” vùng lên, kéo vào tận dinh lũy
của chúng, xử chết.
Xác bọn chúng bị nhân
dân quăng ra ngoài đồng nội hoang dă cho kên kên, quà
qụa mổ mắt, rỉa thịt để đền
tội.
Chế độ cộng sản,
một thứ ôn dịch, một đại họa của
nhân loại, cáo chung từ đó.