T́nh hữu nghị và nghĩa đồng bào
Nguyễn
Đạt Thịnh
Hai chữ “t́nh” và
“nghĩa” chi phối nhiều việc trong đời
một con người; t́nh gần chữ yêu, trong lúc
nghĩa gần với bổn phận. Cái tít 7 chữ trên bài này là
của phóng viên Trần Văn, đài RFA, tôi mượn làm
tựa của bài báo hôm nay v́ lâu lắm mới
được đọc một bản tin RFA dễ
đọc; và để ca ngợi phóng viên Trần Văn,
tôi xin phép anh giữ nguyên cái tựa đầy ư nghĩa.
Anh muốn nói về t́nh hữu
nghị Việt-Hoa giữa đảng viên hai đảng
Việt Cộng và Trung Cộng, mối t́nh thường
được Hà Nội ca ngợi là thắm thiết,
“sông liền sông, núi liền núi”, là “môi hở răng
lạnh”, và nghĩa đồng bào là liên hệ giữa
những ông quan lớn Ba Đ́nh và ngư dân Quảng Ngăi,
cả hai nhóm người này cùng có cái gốc chung là con
Hồng, cháu Lạc.
T́nh hữu
nghị Việt-Hoa được chính tờ báo Quân
Đội Nhân Dân Việt Cộng ca ngợi, anh Trần Văn
chỉ ghi nhận lại. Nếu kỹ thuật in của trang báo đang
cầm trên tay đủ tốt, bạn đọc có
thể nh́n thấy trên măng xét tờ báo Quân Đội Nhân
Dân 3 cái huy chương và 3 hàng chữ lớn: “Tin Chính
Trị: Tầu Hải Quân Việt Nam tích cực t́m
kiếm ngư dân Trung Quốc gặp nạn.”
T́m kiếm và giúp đỡ
người gặp nạn trên biển cả phải
được liệt vào loại tin xă hội, nhưng
Việt Cộng gọi đây là tin chính trị v́ công tác
cứu nạn được quốc gia đàn anh trong t́nh
hữu nghị ra lệnh cho Việt Cộng làm.
Phóng ảnh của đài RFA
Tờ báo phát hành ngày thứ
Năm 10/20, đúng 21 ngày sau khi lính Trung Cộng bầy
tỏ t́nh hữu nghị Hoa - Việt bằng cách đánh,
bóp cổ, cướp tiền bạc, dụng cụ hành
nghề của ngư phủ Việt Nam, và dùng xà beng, búa,
dao phá hoại tầu cá của họ.
Báo Quân Đội
Nhân Dân không loan tin chính trị này.
Tờ báo cho biết, sau
khi Bộ Ngoại giao Trung Cộng đề nghị
Việt Cộng tham gia t́m kiếm hai tàu đánh cá của
Trung Cộng ở vùng biển gần đảo Bạch
Long Vĩ, bộ Tổng Tham mưu Việt Cộng đă
điều động bốn tàu hải quân lên đường
t́m kiếm hai con tàu cá của Tầu đánh cá trong hải
phận Việt Nam.
Cũng cùng ngày hôm đó, tờ
Tuổi Trẻ trích lời một đại tá chỉ huy
phó đội biên pḥng Quảng Ngăi, cho biết, thiệt
hại mà ngư dân của 16 con tàu đánh cá ở Quảng
Ngăi vào quần đảo Hoàng Sa trú băo số 9, bị lính
Trung Cộng tịch thu tài sản, nhiên liệu
được ước lượng gần một
tỉ đồng.
Vượt trên cái “nghĩa”
đồng bào, quên đi những nhục nhằn của
ngư dân Quảng Ngăi, bộ Tổng Tham mưu Việt
Cộng chỉ thị cho Hải quân Việt Cộng
tận tụy thi hành trọng trách t́m ngư dân Tầu, và
nếu họ c̣n sống, cứu giúp họ.
Nguyên văn
bài báo đăng trên tờ Quân đội nhân dân viết,
“Bộ Tư lệnh Hải quân đă điều
động bốn tàu hải quân tham gia t́m kiếm tàu cá
Trung Quốc bị nạn. Đến 7 giờ
55 phút ngày 17 tháng 10, tàu HQ 797 đă phát hiện và vớt
được một thi thể ngư dân Trung Quốc
ở khu vực đông nam đảo Bạch Long Vĩ 15
hải lư. Văn pḥng Ủy ban Quốc gia T́m kiếm
cứu nạn đă thông báo cho phía tàu Trung Quốc
đến vị trí của hai tàu HQ 797 và HQ 786 nhận bàn
giao thi thể ngư dân Trung Quốc.”
Dĩ nhiên thái độ
của hải quân Việt Cộng đúng với t́nh nhân
đạo, đúng với trọng trách cứu nguy trên
biển cả, và đúng cả với 16 chữ vàng ca
tụng t́nh hữu nghị Việt – Hoa; nhưng dư
luận Việt Nam lại chê trách là hải quân Việt
Cộng coi nghĩa đồng bào ruột thịt Việt
Nam rẻ hơn t́nh hữu nghị giữa hai đảng
cộng sản.
Người
dân Quảng Ngăi hỏi trong lúc họ bị lính Trung
Cộng bắn th́ hải quân Việt Cộng ở đâu.
Một ngư dân nói, “Chính phủ xác nhận Hoàng Sa là
của Việt Nam th́ ḿnh tin là của Việt Nam, nhưng
của Việt Nam ǵ mà ra nó bắt miết. Việt Nam
đi ra đó là phải né đi ban đêm chứ ban ngày
không dám đi, sợ ngang qua đó nó bắt.”
Ông Trương Minh Quang
chủ tàu QNg 90078, kể: “… băo tan rồi, là đến
lượt nó; nó ra nó lấy đồ hết. Nó bóp cổ, nó làm dữ dội lắm, nó làm kinh
lắm. Máy móc, dụng cụ ḿnh đi
làm, nó lấy hết luôn, chỉ để lại một
la bàn cho ḿnh về thôi.”
Hai sự kiện vừa
viết cho thấy sự khác biệt rất lớn
giữa Việt Nam và Trung Quốc, trong cách hành xử
đối với những ngư dân lâm
nạn. Một bên tích cực cứu giúp, bên kia
th́ đánh đập, cướp bóc.
Ngư dân c̣n
đau đớn hỏi, “nghĩa đồng bào đâu
rồi?”
Họ trách quân đội gọi là quân đội nhân dân
Việt Nam lại chỉ tích cực cứu giúp ngư dân Trung Quốc.
Những người này
nói khi họ lâm nạn trên biển, rất cần sự
hỗ trợ của cả chính quyền lẫn quân
đội, song hiếm khi ngư dân
Việt Nam được quan tâm đến như vậy.
Họ vẫn thường xuyên đơn độc,
đối đầu với gió to, sóng dữ, băo tố,
kể cả chuyện bị săn đuổi, tấn
công, bị đánh, cướp, tàu bị đâm ch́m.
Ông Nguyễn Thanh Thu,
ngụ tại Quảng Ngăi, chủ tàu kiêm thuyền
trưởng tàu đánh cá mang số hiệu QNg 95348, bị
đâm ch́m giữa biển, vào lúc rạng sáng ngày 19 tháng 5, kể:
“Tàu ch́m hẳn trong khoảng
15 phút, anh em chúng tôi bơi miết cho đến 6 giờ
sáng rồi có một chiếc thúng vớt chúng tôi lên. Chúng
tôi kêu các tàu ở gần đến cứu…
Phóng viên Trần
Văn hỏi, “Ḿnh có hải quân, có cảnh sát biển,
có biên pḥng, việc tuần tra trên biển như thế
nào? Trong
những trường hợp tàu lạ đâm ch́m tàu
đánh cá, tàu hàng của ḿnh…”
Ông Nguyễn Thanh
Thu đáp, “không thấy tầu hải quân Việt Nam
đâu cả, không thấy có tầu nào đến cứu
ngư dân Việt Nam cả.”
Trân Văn: “Rồi cảnh sát
biển làm ǵ?” Nguyễn Thanh Thu: “Tàu cảnh sát
biển cũng không có… Chúng tôi gọi ngư
dân cùng quê làm ở gần đó tới cứu chúng tôi và sau
đó tôi phải thuê một cái ghe chở 26 lao động
vào trong đất liền.”
Việc
xảy ra với ông Nguyễn Thanh Thu không phải là cá
biệt. Vợ của thuyền trưởng một
tàu đánh cá ở Đà Nẵng, tâm sự: “Ở ngoài
biển phần ai nấy biết chứ mô có ai bảo
vệ. Bảo vệ giới hạn vào
việc biên pḥng ở trong bờ gọi ra nhắc
chừng, bảo là Đài báo băo, kêu gọi ḿnh vô bờ thôi
chứ ngoài đó làm chi có ai bảo vệ. Làm ăn ngoài biển mạnh anh mô lo anh nấy.
Lo làm ăn thế thôi chứ không có ai
bảo vệ hết.”
Với thực tế như
người ta đă biết, việc chính quyền và quân
đội Việt Nam cử đến bốn tàu hải
quân để t́m kiếm hai tàu đánh cá, v́ tầu cá là
của ngư dân Trung Quốc. Minh th́ không được. Tại
sao?
Một số người chua
chát phỏng đoán có thể là v́ chính quyền Việt Nam
thực sự muốn chứng tỏ thiện chí thực
hiện phương châm 16 chữ vàng và tinh thần 4
tốt, bất kể thái độ của Trung Quốc
thế nào.
Nhiều người
mỉa mai nhắc lại lời
Nguyễn Minh Triết phát biểu tại Hà Giang – một
trong những tỉnh giáp với Trung Quốc là, “T́nh
hữu nghị Việt Nam – Trung Hoa là số một! Phải làm sao giữ măi, trân quư măi. Dù có gặp khó khăn, có gặp những vấn
đề ǵ trở ngại th́ hăy đoàn kết, thân ái với
nhau. Trao đổi để t́m ra cái giải pháp
khắc phục! Hai bên biên giới phải là
hai bên biên giới hữu nghị. Nhân dân
hai bên phải thực sự đoàn kết!”
Họ cũng
nhắc thêm tṛ hề Triết ôm Fidel Castro rồi nói, “có
người ví von, Việt Nam – Cuba như là trời
đất sinh ra. Một anh ở
phía Đông, một anh ở phía Tây. Chúng ta thay nhau canh
giữ ḥa b́nh cho thế giới! Cuba thức
th́ Việt Nam ngủ, Việt Nam gác th́ Cuba nghỉ.”
Họ mỉa mai là trong khi
Việt Nam và Cuba đang canh giữ ḥa b́nh cho thế
giới th́ tại biển Đông, ngư
dân Việt Nam vẫn khổ sở, âu lo, chấp nhận
mọi nguy hiểm khi kiếm sống trên vùng biển
vốn thuộc chủ quyền xứ sở của ḿnh.
Ông Dương Văn
Thọ, chủ tàu đánh cá mang số hiệu QNg 6597 TS,
thắc mắc: “Tôi thường gặp tầu cá
Hồng Kông, Đài Loan hay Nhật Bản làm ở quần
đảo Hoàng Sa nhưng chưa nghe Trung Quốc bắt
tầu cá của các nước ấy. Nó
bắt Việt Nam ḿnh không à; đó có phải là hệ
quả của việc duy tŕ, phát triển t́nh hữu
nghị với các nước xă hội chủ nghĩa anh
em để cùng canh giữ ḥa b́nh cho thế giới
chăng?”
Một độc giả,
anh Trung ở Sài G̣n góp ư vào bài tường thuật, “Tôi
cảm thấy buồn cho đất nước tôi,
với những nhà lănh đạo ăn
nói thiếu chin chắn.
Anh Nguyễn Tiền
Phương, một độc giả khác cũng đang
sống trong quốc nội, nói, “Ông Nguyễn Minh Triết
là tôi thấy nhục nhă khi cầm hộ chiếu Việt
Nam đi ra nước ngoài.”
Anh Hỗn Cảm, gửi thư từ Sweden cho RFA, viết, “… theo dơi
tin tức Biển Đông mà thấy giận nghẹn lên
được; nhiều khi tôi muốn ôm bom đi vào công
trường Ba Đ́nh làm cho mọi thứ, mọi
người nổ tung cho mất hết dấu tích
nhục nhă.”
Web site mở rộng cho mọi
người cùng đọc, đố ai trả lời
được xem Việt Cộng có đọc không, mà
chúng vẫn đặt chữ t́nh trên chữ nghĩa trong
câu đề tựa của anh Trần Văn “Tinh hữu
nghị, nghĩa đồng bào”.
Nguyễn
Đạt Thịnh