Cái Lưỡi Bủa Bà Nguyễn Phương Nga

 

Nguyễn Thanh Ty

 


Kể từ ngày 20 tháng 8 năm 2009, Bộ Ngoại giao Việt cộng chính thức bổ nhiệm bà Nguyễn Phuơng Nga thay thế ông Lê Dũng trong chức vụ “phát ngôn” (để ông này đi làm công chuyện khác v́ thời gian sáu năm trong nghề “nói một chiều, quay một điệu” đă làm ông bị đơ lưỡi) cho đến nay, chưa được tṛn hai tháng, mà người ta đă thấy tài “chối và nói láo” của bà tỏ ra rất xuất sắc, vượt hẵn hai người tiền nhiệm. Có lẽ bà Nga đă học và luyện được môn “hấp tinh đại pháp”  của Nhậm Ngă Hành, Giáo chủ Triêu Dương thần giáo, một loại ma giáo, trong truyện “Tiếu ngạo giang hồ” của tác giả Kim Dung chăng, nên hút được tinh khí và công lực của cả bà Phan Thúy Thanh lẫn ông Lê Dũng cộng lại.

Ngay ngày đầu tiên mới bước chân vào chốn giang hồ, bà Nga đă làm cho quần hùng vơ lâm rúng động tâm can với những tuyệt chiêu “khẩu thiệt” chối và láo bán trời không mời thiên lôi của ḿnh.

Chiêu thứ nhất:

Khi được phóng viên hỏi về việc Nhà nước bắt giữ một số blogger và nhà báo với câu hỏi:

- Xin cho biết thông tin về những vụ bắt giữ này?

Trong tư cách là Người phát ngôn Bộ Ngoại giao, thay v́ chỉ trả lời lư do bắt giữ và tên những người bị bắt là đủ, bà Nga đă đi một “đường lưỡi” rất ngoạn mục bao gồm đủ các món lục dục thất t́nh, hỷ nộ ái ố, có cả phân tích tin tức, b́nh luận và kết án:

Bà Nga trả lời:

- Vừa qua cơ quan an ninh đă tạm giữ Bùi Thanh Hiếu, Phạm Đoan Trang và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh để điều tra v́ có những dấu hiệu xâm hại an ninh quốc gia. Cơ quan an ninh đă thả Bùi Thanh Hiếu, Phạm Đoan Trang. Riêng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hiện đang bị tạm giữ để tiếp tục điều tra. Cơ quan an ninh đă tuân thủ đúng các quy định của pháp luật Việt Nam khi tiến hành tạm giữ những người này.

Đáng tiếc một số tổ chức và cá nhân đă cố ư thổi phồng sự việc này để xuyên tạc với dụng ư xấu.

Có điều trớ trêu, tréo ngoe, tréo ngoảy là ngay sau khi bà Nga hùng hồn kết án những người vừa bị bắt, th́ hôm sau, người cuối cùng cũng đă được thả ra.

Xuyên tạc với dụng ư xấu, xâm phạm an ninh quốc gia mà không bị truy tố ra ṭa cho tù mọt gông, lại được thả ra về khơi khơi như vậy th́ khác ǵ kiểu hát bội đâm hơi,“trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”, Bộ Công an chửi bố Bộ Ngoại giao? Bà Nga quê xệ!

Chiêu thứ hai:

Vụ chùa Bát Nhă ở Lâm Đồng bị đảng ta ba mũi giáp công, đánh chiếm, bùng xoè ra gần 4 tháng, Nhà nước cho 200 công an giả dạng đầu gấu, lưu manh ngày đêm quấy nhiễu, khiêu khích, làm nhục 400 tu sinh đang tu học tại đây bằng mọi thủ đọan đê tiện nhất để đuổi họ ra khỏi chùa, dư luận trong nước, ngoài nước ai ai cũng thương xót những tu sinh và phẫn nộ cho cái Nhà nước vô lương tâm. Đến nỗi, Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội phải công bố bản thông cáo nói rằng: “Những hành động bất chấp những cam kết quốc tế tôn trọng nhân quyền của Việt Nam, cùng với sự trục xuất nam, nữ tu sĩ mang tính bạo động ở Thiền viện Bát Nhă ở tỉnh Lâm Đồng và sự thất bại của Nhà nước Việt Nam đă không bảo vệ cho họ tránh những cuộc hành hung này, đă đi ngược lại với sự cam kết của chính Việt Nam đối với những tiêu chuẩn nhân quyền và nguyên tắc pháp luật đă được thế giới công nhận”.

Thậm chí, bà Sophie Richardson, Giám đốc phụ trách Châu Á của Human Right Watch khi lên tiếng với đài RFI phải nói: "… Chúng tôi đặc biệt lo lắng về vụ tấn công vào Tu viện Bát Nhă, nơi hàng chục tu sinh bị trục xuất khỏi đây và phải t́m nơi trú ẩn ở một tu viện khác cách xa khoảng 16 km…”

Ấy, vậy mà trong buổi họp báo ngày 8/10/09 vừa qua ở Hà Nội, bà Nga đă phủ nhận mọi tin tức liên quan đến tu viện Bát Nhă một cách tỉnh queo y như người Hà Lội. Bà Nga khẳng định một cách rất ư là chắc nịch như đinh đóng cột rằng: "… không có cái gọi là Việt Nam ép 400 người tu theo Pháp môn Làng Mai phải rời khỏi Tu viện Bát Nhă và thông tin đă xăy ra đụng độ giữa các sư thầy, sư cô tại Tu viện Bát Nhă và Chánh quyền làm một số người bị thương và bị bắt là hoàn toàn sai sự thật.”

Chiêu thứ ba:

Trước sự việc 9 nhà dân chủ trong nước hoạt động đấu tranh bằng các hoạt động ôn ḥa, ủng hộ dân chủ, nhân quyền và đa nguyên bị Nhà nước Việt cộng kết tội là “tuyên truyền chống chính phủ” và kết án họ lên đến 6 năm tù khiến cho Ṭa Đại sứ Hoa Kỳ phải bày tỏ quan tâm việc Nhà nước Việt cộng làm trái lời cam kết đối với các tiêu chuẩn được quốc tế công nhận về nhân quyền và pháp trị và thúc hối Hà Nội thi hành, thả ngay và vô điều kiện những người này và những người khác đang bị giam giữ.

Lập tức, bà Nguyễn Phương Nga, trong một cuộc họp báo, đă mồm loa mép giải “cực lực” tố cáo Hoa Kỳ rằng: "Ṭa Đại sứ đă đưa ra những thông tin hoàn toàn sai lệch về một số cá nhân và vụ việc và đă can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam”.

Với những đặc sản “hoàn toàn sai lạc”, “hoàn toàn sai sự thật”, “công việc nội bộ”, “xuyên tạc”, “cực lực bác bỏ”… được Nhà nước Việt cộng đúc sẵn hàng loạt bằng loại thép không rỉ sét, luôn luôn tồn kho dư thừa và sẵn sàng dành cho những “nhà phát ngôn” của Bộ Ngoại giao dùng, bà Nga đă tận dụng tối đa như đạn đại liên, bắn “ra phan” trong mấy chiêu đầu bằng cái mồm dẽo quẹo của ḿnh khiến cho phóng viên tối tăm mặt mũi, không biết đường đâu mà ṃ, mà rờ tới cái l…ưỡi của bà.

Từ đó, tục danh của bà phát ngôn Nguyễn Phương Nga bỗng chốc nổi như cồn lửa.

Tuy nhiên có điều hơi bất b́nh thường là “nhà phát ngôn” Ngă (Phương) Nghiên (tức bà Nguyễn Phương Nga) “lặn rất sâu, rất kỹ”. Giới truyền thông rất khó khăn khi muốn gặp bà để ḥng moi được những tin tức sốt dẽo, hấp dẫn c̣n trong màn bí mật ở phía sau hậu trường của Bắc Bộ phủ.

Ngoài ra, rất vài phóng viên của mấy tờ báo gia nô chuyên bưng bô cho đảng, cũng muốn có được một cuộc phỏng vấn đặc biệt với bà để mong được ké chút hào quang của bà, để được thơm lây khi tên ḿnh được đứng chung với tên bà trong bài phỏng vấn nhưng đều vô vọng. Bà rất kín kẽ, lịch sự từ chối tất, kể cả một vài phóng viên ngoại quốc thuộc loại nhà báo luôn “vạch lá t́m sâu” để tạo “x́ căng đan” mà ba Nga rất gờm và né như “ghẻ né ruồi”.

Hôm bàn giao lại cái lưỡi gỗ, dụng cụ dùng để hành nghề phát ngôn theo lề bên phải, giống như cái gậy của giới Cái bang, ông Lê Dũng đă ân cần ghé tai bà Nga dặn ḍ: “Người ta sểnh nhà ra thất nghiệp c̣n bọn ḿnh mà “sểnh miệng” là đi ăn mày ngay, nhiều khi vạ từ miệng mà ra, do vậy mỗi lời nói nên cân, đo, đong, đếm cẩn thận. Hăy nhớ lấy!”. Bởi vậy, bà Nga luôn tâm niệm: “Im lặng! Tuyệt đối im lặng! Im lặng là vàng”. Đó là bí quyết của người phát ngôn ngoại giao phải luôn ghi nhớ để tránh đạn khi bị dư luận tấn công. Nhất là gặp những vấn đề “nhạy cảm” như biển Đông, hải đảo, Tây nguyên hiện nay”.

Nhưng khi có một phóng viên xưng là người của Phủ Thủ tướng, nói rằng Thủ tướng muốn nhờ qua miệng bà để chính thức “giải tŕnh” với dư luận một số tin tức rất thật mà Thủ tướng và Bộ Chính trị khó nói ra bằng lỗ mồm của chính ḿnh th́ bà Nga có phần dè dặt để trả lời “không”.

Sau khi phóng viên này tŕnh thẻ nhà báo, nửa kín, nửa hở, chứng minh ḿnh là người của tờ báo “Yêu sự thật”, “sống và làm việc theo tôn chỉ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng”, cánh tay nối dài của Phủ Thủ tướng (giống như báo An ninh Thế giới, báo Công an HCM, báo Hà Nội Mới…  là cánh tay nối dài của Bộ Công an) th́ bà Nga yên tâm hoàn toàn và vui vẻ dành cho người phóng viên này một cuộc “nói chuyện tâm t́nh cởi mở” hơn là một cuộc phỏng vấn khô khan, méo mó nghề nghiệp, luôn nói bằng cái lưỡi gỗ, lề bên phải, chán ngắt và rất buồn ngủ..

Sau đây là cuộc “nói chuyên tâm t́nh” giữa phóng viên tờ báo “Yêu sự thật” của Thủ tướng Dũng và bà Nguyễn Phương Nga, phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao:

                   * * *

Phóng viên (P.V): Thưa bà, hiện nay nhân dân rất thắc mắc về chuyện cô Phạm Thanh Nghiên bị Nhà nước ta bắt và giam giữ hơn 1 năm, dư luận xầm x́ bàn tán có nhiều điều không được thuận lợi cho ta lắm, bà có thể nhân buổi tâm t́nh ngày hôm nay nói rơ ra từng vấn đề một để giải tỏa những tin gọi là bất lợi để bọn “phản động” khỏi có cớ tuyên truyền rằng th́ là Nhà nước ta độc tài, chuyên chế, áp bức nhân dân không ạ?

Bà Nguyễn Phương Nga (N.P.N): Được thôi! Vấn đề pháp luật, ai phạm pháp th́ ta phải kiên quyết thôi! Phải không nào? Cứ nêu từng vấn đề để ta cùng nhau thảo luận dưới ánh sáng dân chủ của Đảng, mọi sự sẽ rơ thôi! Nhá!

P.V: Trước hết, nhân dân thắc mắc rằng cô Phạm Thanh Nghiên chỉ tọa kháng trong nhà với hai biểu ngữ nói lên ḷng yêu nước của ḿnh sao lại bị bắt, vậy cô ta bị bắt v́ tội ǵ vậy, thưa bà?

N.P.N: Tội ǵ à? Tội rơ như ban ngày như thế mà không nh́n ra à? Này nhá!

Thứ nhất: Biểu ngữ “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Hai đảo này bác Hồ và Thủ tướng Phạm văn Đồng của ta đă bán cho Trung Quốc từ năm 1968 rồi, có công hàm hẵn hoi chứ có phải là chuyện đùa đâu mà cô ta lại nghe lời xúi dục của bọn phản động nước ngoài nằm ăn vạ ra đ̣i như thế có phải làm hoang mang dư luận trong nước và làm mất ḷng ông anh cả Trung Quốc không? Mà mất ḷng Trung Quốc có nghĩa là Bộ Chính trị tự ḿnh chặt găy cái chân ghế quyền lực ḿnh đang ngồi hay c̣n có khi cắt phăng cái chỗ đội nón cối của ḿnh nữa, không biết chừng. Có ai lại dại dột dám làm như thế không?

Thứ hai: Biểu ngữ “Phản đối công hàm bán nước của thủ tướng Phạm văn Đồng”. Cô ta là cái thá ǵ mà dám phản đối Ngài thủ tướng bán nước? Nước là sở hữu của đảng, đâu có phải là của dân ngu khu đen, đảng muốn bán, muôn dâng cho ai là quyền của đảng. Bây giờ chứ hồi năm 45-54 th́ cô ta đă bị cho đi ṃ tôm rồi chứ đừng nói là được ngồi nhà mát, ăn cơm hẩm như hiện giờ. May cho cô ấy nhằm vào lúc Đảng ta đang trong thời kỳ đổi mới đấy. Vậy không phải là tội “Chống đối Nhà nước” là ǵ? Vừa rồi Luật sư Cù Huy Hà Vũ, có cả bằng tiến sĩ nữa đấy, lại dại dột ăn gan hùm, uống mật gấu, dám đâm đơn kiện Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Hừ… hừ… đơn của hắn đă bị vất sọt rác rồi. C̣n bản thân hắn ta thế nào th́ nay mai sẽ biết… Hăy xem cái gương trước mắt của Luật sư Lê Trần Luật đang bị công an ta làm cho “không c̣n đất sống” đấy th́ rơ! Nhá!

P.V: Bắt giữ cô Pham Thanh Nghiên, một cô gái yếu đuối ngồi trong nhà, trong tay không một tất sắt mà Công an ta phải huy động một lực lượng đông đảo tới gần 30 chục nhân viên cảnh sát được trang bị đầy đủ súng ống gậy gộc, bao vây lớp trong, lớp ngoài để thi hành lệnh áp chế, như vậy theo bà thấy có quá đáng không? Có làm tổn thương đến uy tín và danh dự của Nhà nước nói chung hay Bộ Công an nói riêng?

N.P.N: Không có ǵ quá đáng. Hoàn toàn không có cái ǵ gọi là tổn thương danh dự hay uy tín cả. Đó là chính sách “chuyên chính” trước sau như một của đảng và Nhà nước ta. Nói nôm na là cách thức “giết một người để răn trăm họ”. Dù cô Thanh Nghiên có là một bà lăo già 90 tuổi, lưng c̣ng, tóc bạc, tay chân run rẫy, lực lương “chuyên chính” của ta cũng phải làm như thế hay hơn thế nữa thôi. Mặt khác, c̣n một tác dụng nữa là cơ hội phô trương sức mạnh của lực lựng trấn áp bọn phản động của ta để cho nhân dân thấy khiếp sợ mà chùn tay, nản chí chuyện a dua theo những thế lực thù địch.

P.V: Thưa bà! Cô Phạm Thanh Nghiên bị bắt giam từ ngày 18/9/08 cho đến nay, cùng thời gian ấy, nhiều người hoạt động tương tự cũng đă bị bắt giam và đă ra toà đầu tháng 10 năm nay với những bản án từ 3 năm đến 4 và 6 năm tù ở và nhiều năm quản chế. Riêng cô Nghiên th́ vẫn c̣n bị biệt giam không được thăm nuôi và chưa có ngày xét xử. Xin bà cho lời giải thích.

N.P.N: Đáng lẽ ra cái cô Nghiên này đă được thả ra từ lâu rồi chứ Nhà nước ta chẳng giữ cô ấy làm ǵ cho mang tiếng là độc tài, độc đoán nhưng cô ấy ngoan cố, cứng đầu lắm. Có mỗi một việc chép lại bản “nhận tội” do công an viết sẵn cho và chỉ ngồi đọc nó trước video để quay phim đưa lên Tivi mà năm lần, bảy lượt cô ấy vẫn nhất quyết không chịu th́ làm sao mà Nhà nước khoan hồng cho được?

Chuyện thăm nuôi cũng vậy, cô ấy cứ nhận tội đi tức khắc mẹ cô ấy được vào thăm ngay thôi. Đâu khó khăn ǵ. Ngược lại, sự kiên cường của cô ấy càng làm cho công an thêm nghi ngờ có nhiều đồng bọn chờ cơ hội tuồn tin tức xấu bên ngoài vào nên phải cách ly, không thể cho mẹ cô ấy tiếp xúc là có lư do tất yếu của nó.

C̣n chuyện đưa cô ấy ra xét xử th́ đến nay Toà án chưa t́m ra được tội ǵ thích hợp để tuyên án. Chẳng lẽ lại bảo cô ấy v́ ḷng yêu nước mà phán cho vài năm tù à? Đảng ta và Nhà nước ta dù ngu lâu, ngu có “ba tăng” đi nữa cũng đâu đến nỗi ngu đến độ ấy? Phải chờ cơ hội thôi. Cơ hội ǵ?. Ví dụ như chụp được bà Nguyễn thị Lợi, mẹ đẻ cô Nghiên, vi phạm một lỗi nào đó như mua bán nh́ nhằng, chiếm dụng ḷng lề đường, gây cản trở lưu thông hay cho thuê pḥng, thuê nhà chẳng hạn th́ ta bắt ngay, vu cho tội trốn thuế, dù có hay không, cũng có thể qui chụp để tuyên án một cách danh chánh ngôn thuận. Như tên nhà văn Nguyễn Hoàng Hải tự Điếu Cầy, như tên luật sư Lê Trần Luật đấy. Căi vào đâu được. Nếu căi rằng bà Lợi thiếu thuế chứ cô Nghiên đâu có thiếu sao lại phán tội cho cô ấy th́ đảng ta sẽ mớm lời cho Chánh án Toà án Nhân dân bảo: "Bà Lợi trốn thuế là lấy tiền nuôi cô Nghiên nên cô Nghiên phải bị tù thay cho mẹ. Thế mới hợp đạo lư và luật pháp của Nhà nước Cộng ḥa xă hội chủ nghĩa.”

P.V: Thưa bà, bà b́nh luận sao về việc cô Phạm Thanh Nghiên vừa được tổ chức Human Rights Watch chọn trong số 6 người Việt Nam được giải Hellman Hammett năm 2009. Đây là một giải thưởng quốc tế dành vinh danh những người mà họ gọi là can trường dám viết lên sự thật dù đang sống dưới chế độ độc tài chuyên chế thường xuyên bị sách nhiễu, đàn áp và có người c̣n bị tù đày.

N.P.N: Trước hết, cái gọi là tổ chức “Hu Men Rai Quách” là tổ chức ǵ tôi chưa hề nghe nói tên, nếu tôi đoán không nhầm th́ nó cũng chỉ là một tổ chức du lịch bá vơ ở tận đẩu, tận đâu trong cái hóc bà tó nào đó trên thế giới, thường khuyến măi có thưởng, giống như những công ty hợp doanh vớ vỉn nhan nhăn ở ta chuyên quăng cáo khuyến măi để dụ dỗ khách hàng vậy thôi. Thứ hai, bảo rằng chế độ ta là chuyên chế, độc tài chuyên đàn áp, sách nhiễu người dân khi họ viết bài đối kháng với đảng ta, Nhà nước ta là hoàn toàn sai sự thật. Tôi cực lực bác bỏ điều đó. Đảng ta đă khẳng định: “Chủ nghĩa cộng sản tự do dân chủ ngàn lần hơn chủ nghĩa tư bản”. Đó là một chân lư bất li cục cựa, không thể sai trật đi đâu được.

Cho nên cái tổ chức bá vơ trên chỉ là một trong nhiều thế lực thù địch của ta hiện nay, chúng dùng thủ đoạn gây chia rẽ khối đại đoàn kết của ta bằng cách dùng tiền để làm cái gọi là “giải thưởng Heo Men Hâm Mét” ǵ đó cốt để dụ dỗ, kích động những phần tử xấu trong nước v́ tham tiền, tối mắt, không nh́n thấy được những thành quả cách mạng to lớn của đảng ta đă thực hiện và đại thành công, đem lại lợi ích to lớn cho tuyệt đại đa số nhân dân mà viết bài bôi xấu đảng ta. Chẳng hạn như chính sách “Cải cách ruộng đất”, “Tiêu diệt trí phú địa hào”, “Cải tạo công thương nghiệp”, “Đánh tư sản mại bản” vân vân…  Dĩ nhiên muốn cách mạng mau thành công th́ phải chấp nhận hy sinh tiểu tiết. Bác Hồ đă từng nói “Dù hy sinh một triệu, hai triệu mạng người mà đạt được mục đích của đảng cần th́ đảng cũng chấp nhận” đó thôi!. Tóm lại một câu, đảng ta và Nhà nước ta cực lực bác bỏ và không công nhận cái tổ chức gọi là “Quan sát Nhân quyền”. Nhá!

P.V: Thưa bà, giả dụ nếu giải thưởng đó thực sự là một giải thưởng quốc tế có giá trị để vinh danh những người cầm bút dám viết lên những sự thật th́ theo bà nên trao cho những ai trong nước ta thay v́ cho 6 người trong đó có cô Phạm Thanh Nghiên?

N.P.N: Theo tôi người xứng đáng thứ nhất được trao giải thưởng chắc chắn phải là Ngài Đào Duy Quát, Phó Ban Tư tưởng Trung ương kiêm Tổng Biên tập báo điện tử ĐCSVN. V́ hiện nay do sự “tế nhị” bang giao thân mật “quá mức t́nh cảm” của các lănh đạo ta với lănh đạo Trung Quốc trong vấn đề biên giới, hải đảo, Tây nguyên… không một ai lám lên tiếng công khai thừa nhận hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa là thuộc quyền của Trung Quốc dùm cho Bộ Chính trị, chỉ riêng có Ngài Quát là dám thừa nhận sự thật đó và Ngài c̣n dịch nguyên con một bản tin của báo Trung Quốc ca ngợi Hải quân Trung Quốc tập trận ngay trên hai đảo đó rất oai hùng, hoành tráng để đăng trên tờ báo điện tử của đảng CSVN do Ngài quản lư, công khai thừa nhận hai đảo này thuộc quyền Trung Quốc. Do đó, hiện nay cả nước đang có phong trào dùng thành ngữ “Nói thật như Đào Duy Quát” rất “vô tư” mỗi khi ăn nhậu, say xỉn cần có sự giơ tay lên đầu thề thốt để chứng minh rằng những điều vừa hứa hẹn, cam kết trong buổi nhậu là lời nói thật chứ không phải rượu nói.

P.V: Nhân nói về biển đảo, xin hỏi bà chuyện lính hải quân của Trung Quốc ngang nhiên bắt giữ tàu đánh cá của ngư dân ta đang hành nghề trong hải phận của Việt Nam để đ̣i tiền chuộc, thậm chí c̣n đánh đập dă man và giết chết một số ngư dân. Sự việc đă xăy ra và kéo dài liên tục trong một thời gian khá dài, hăm dọa trầm trọng đến đời sống của toàn thể dân chúng sống bằng nghề đánh cá ở miền Trung, ngư dân đă kêu cứu chính quyền Trung ương rất nhiều nhưng cho đến nay Nhà nước ta vẫn giữ thái độ im lặng, không một lời phản đối bá quyền Trung Quốc hay có một động thái nào để cứu giúp dân. Xin bà cho lời giải thích.

N.P.N: Giải thích ǵ nữa? Có ǵ mà giải thích? Ngay từ đầu tôi đă bảo hai quần đảo đó bác Hồ và bác Đồng đă kư bán cho Trung Quốc rồi. Giờ là thuộc quyền của người ta. Ngư dân ḿnh kém hiểu biết cứ kéo nhau ra đánh cá trộm bị người ta xử lư như thế là phải rồi c̣n kêu ca vào đâu được. Đảng ta thấy dân ḿnh bị Tàu đánh, giết, cướp của th́ cũng “bức xúc” lắm đấy! Nhưng đành chịu thôi. Nếu ḿnh có phản đối bằng ngoại giao th́ lại mích ḷng ông anh cả. C̣n nếu đem tàu chiến ra cứu dân th́ chiến tranh sẽ bùng nổ, nước người ta là nước lớn, ḿnh là nước nhỏ, đánh làm sao lại, phải nín thinh và cúi đầu thôi. Tránh voi đâu xấu mặt. Phải không nào?

P.V: Một câu hỏi chót, bà đánh giá thế nào về việc Tổng thống Mỹ Obama vừa rồi được thắng giải Nobel ḥa b́nh?

N.P.N: Bá láp! Toàn là bá láp! Mỹ là tên đế quốc đầu sỏ chuyên đem quân và bom đạn đi gây chiến khắp nơi trên thế giới để xâm lược nước khác với mục đích cướp lấy tài nguyên của người ta. Hết xâm lược I Rắc bây giờ lại kéo quân qua Áp Ga Nít Tăng chỉ cốt để ăn cướp dầu lửa của các xứ Ả Rập. Đời tổng thống nào cũng giống nhau cả. Thằng Ô Ba Ma cũng như thằng Bút thôi, có khác ǵ? Chúng đâu đă làm ǵ cho thế giới được ḥa b́nh mà đáng trao giải Nô Ben? Người đáng lẽ được trao giải nhất định phải là Ngài Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết hoặc là Ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, hai trong ba vị lănh đạo tối cao anh minh, là đỉnh cao trí tuệ loài người của nước Cộng ḥa Xă hội Chủ nghĩa Việt Nam ta chứ chẳng phải là tên da đen nhóc con, láu cá kia đâu. C̣n cái bọn ngồi chọn người để trao giải th́ đều là lũ vừa mù, vừa điếc và đần độn cả.

P.V: Bà có thể nói rơ thêm, triễn khai thêm vấn đề này để cho nhân dân dễ tiếp thu và nắm vững v́ sao các lănh đạo đảng ta  lại không ẵm được cái giải rất vinh dự ấy không ạ?

N.P.N: Này nhá! Về Ngài Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi qua Trung Quốc đến Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên, tham dự Hội chợ Triễn lăm Quốc tế miền Tây lần thứ 10, vào giữa tháng 10/09, gặp Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo để thảo luận về «các cam kết xử lư thỏa đáng các vấn đề biên giới và biển Đông » th́ ai ai cũng đang hồi hộp chờ đợi một sự cố « cực kỳ căng thẳng trên biển Đông » có thể xăy ra chiến tranh giữa hai nước, thế mà với tài ngoại giao khéo léo của Thủ tướng Dũng, bằng những lời lẽ mềm mơng, tế nhị đă làm cho Thủ tướng họ Ôn rất hài ḷng, vui vẻ bỏ qua việc hăm dọa đem quân đánh chiếm nước ta trong ṿng 31 ngày. Sự kiện vô cùng có ư nghĩa quan trọng này, đến nỗi cái đài Á Châu Tự do là cái đài của đế quốc Mỹ, luôn thù nghịch với ta, mà cũng phải ca ngợi không tiếc lời bằng những lời lẽ hết sức trang trọng như « Hai thủ tướng Việt Nam và Trung Quốc hôm tứ Sáu, 16/10/09 lên tiếng cam kết giải quyết các bất đồng biên giới giữa hai nước một cách ôn ḥa, vào khi nhiều người Việt Nam đang quan ngại về ư đồ của người láng giềng phương Bắc. Thủ tướng Ôn Gia Bảo nói là Bắc Kinh muốn tăng cường niềm tin tưởng lẫn nhau giữa hai nước… Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đáp lại rằng Việt Nam rất vui mừng được Trung Quốc giải quyết các vấn đề thông qua thương thảo trong t́nh hữu nghị để mối quan hệ song phương tiếp tục phát triển » Và đài này đă tỏ ra rất « hồ hởi phấn khởi », thán phục Thủ tướng ta đă chịu nhục bản thân, muối mặt cúi đầu, kềm chế được ḷng tự trọng và danh dự quốc gia, không hề hé môi đá động đến một lời phản đối hay đ̣i hỏi Trung cộng phải có biện pháp nào đó coi cho được như toàn dân ở quê nhà đang lo sợ Thủ tướng ḿnh hớ hênh, lỡ mồm. Nhờ vậy mà chiến tranh Trung Việt đă không xảy ra. Nếu Thủ tướng Dũng bất ngờ « nói vo » bậy bạ một chút khiến cho Trung Quốc nổi giận th́ giờ chưa biết chừng nước ta đă bị Trung Quốc chiếm làm một quận thuộc địa rồi.

Riêng Ngài Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết lại càng xứng đáng được thế giới công nhận và trao giải Nô Ben ḥa b́nh v́ Ngài đă cùng với Chủ tịch nước Cuba nắm tay, quàng vai bá cổ, thay phiên nhau vừa thức, vừa ngủ suốt ngày đêm để canh giữ ḥa b́nh cho thế giới. Hành động canh gác ḥa b́nh cho thế giới rơ nhất là mới đây, ngày 27 tháng 9 năm 2009, khi qua thăm Cuba, Ngài Nguyễn Minh Triết đă hớn hở tuyên bố với báo chí ngay ở phi trường Havana rằng « Có người ví von, Việt Nam – Cuba như là Trời Đất sinh ra, một anh ở phía Đông, một anh ở phía Tây. Chúng ta thay nhau canh giữ ḥa b́nh cho thế giới. Cuba thức th́ Việt Nam ngủ. Việt Nam gác th́ Cuba nghỉ.» Lời tuyên bố « hoành tráng và ấn tượng» này đă làm chấn động cả thế giới. Giới truyền thông, học giả, trí thức khắp năm châu, nhất là 4 nước xă hội chủ nghĩa anh em c̣n sót lại trên hành tinh này, xuưt tí nữa là tuyệt giống như loài khủng long, đă hoan hô cổ vũ và viết bài b́nh luận khen ngợi không tiếc lời.

Chỉ có cái bọn hàng năm chọn người lo cho ḥa b́nh thế giới để trao giải là bọn vô tích sự, giả vờ đui, điếc hoặc là quá đần độn để không thấy, không nghe « sự cố » to lớn và đầy ấn tượng đó mà thôi. Cho nên, chắc chắn năm tới, Bắc Hàn hoặc Cubathế nào cũng sẽ trao giải ḥa b́nh vinh dự đó cho ba lănh đạo tối cao của ta. Dĩ nhiên Ngài Nông Đức Mạnh sẽ ôm giải to nhất. Tiếp đó giải nh́, ba sẽ phát theo thứ tự cho hai Ngài Triết và Dũng.

P.V: Thưa bà Nga, xin bà có thể nói cụ thể một chút về chuyện Việt Nam đă có « động thái » nào trong việc canh gác ḥa b́nh cho thế giới ?

N.P.N: Th́ đấy! Ngay trước mắt đấy thôi! Nếu Việt Nam không gác cái bọn gọi là đấu tranh dân chủ trong nước th́ càng lúc chúng xuất hiện càng nhiều, càng đông th́ xă hội ta không ổn định chính trị, rối loạn sẽ xăy ra khắp nơi, Nhà nước ta phải ra tay trấn áp, sẽ có đổ máu và tất nhiên bọn phản động lưu vong nước ngoài và kẻ thù địch ngoại bang sẽ thừa cơ nhảy vô lấy cớ vu vạ cho ta đàn áp nhân quyền, tự do, dân chủ để gây chiến tranh. Rồi từ đó chiến tranh sẽ lan ra khắp thế giới.

V́ vậy, với nhiệm vụ canh gác ḥa b́nh thế giới là một trách nhiệm thiêng liêng cao cả của chủ nghĩa Mác Lê, đảng ta, Nhà nước ta không ngại mang tiếng xấu nên mạnh dạn kiên quyết mở thêm nhà tù nhiều hơn trường học và bệnh viện để canh giữ những thứ phản động đó. Ông Khổng tử của Trung Hoa đă chẳng nói « Trị quốc trước, b́nh thiên hạ sau » đó sao? Một khi ta ổn định trong nước xong rồi th́ ta sẽ cùng Nhà nước Cuba đem bộ đội anh hùng của bác Hồ sang I Rắc và Áp Ga Nít Tăng giúp họ đánh đuổi quân xâm lược Mỹ. Ta nhất định thắng, đế quốc Mỹ nhất định thua.

P.V: Với bọn phản động lưu vong nước ngoài, bà e dè thế lực nào nhất?

N.P.N: Chính phủ Mỹ đă cam kết với Nhà nước ta là không ủng hộ chúng trong việc đ̣i lật đổ chế độ ta nên đảng ta không lo lắng ǵ cả. Tuy nhiên kẻ thù đáng sợ nhất của đảng ta hiện nay vẫn là thằng Tổng thống Thiệu. Tuy nó đă chết rồi mà câu nói để đời của nó « Đừng nghe những ǵ cộng sản nói mà hăy nh́n kỹ những ǵ cộng sản làm » vẫn có giá trị như những viên đại bác 155 ly bắn vào tất cả những việc làm hay lời nói của đảng ta rất có hiệu quả to lớn khiến cho nhân dân mất hết ḷng tin ở đảng.

P.V: Xin cám ơn bà đă ưu ái dành cho buổi « tâm t́nh cởi mở » hôm nay. Thay mặt báo « Yêu sự thật » của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, một lần nữa trân trọng cám ơn bà đă « giải tŕnh » hộ Thủ tướng nói riêng và Bộ Chính trị đảng cộng sản Việt Nam nói chung, những điều « nhạy cảm » mà đảng khó mở mồm. Sau hết, nhân buổi nói chuyện hôm nay, cá nhân tôi có nhận xét rằng bà đă « nói thật » nhiều lần hơn sự nói thật của Ngài Đào Duy Quát. Vậy bài phỏng vấn này, ngày mai sẽ được trang trọng đăng trên trang nhất của báo « Yêu sự thật » sẽ được vinh dự mang tựa đề là « NÓI THẬT HƠN SỰ THẬT – BÀ PHÁT NGÔN BỘ NGOẠI GIAO NGUYỄN PHƯƠNG NGA » bà đồng ư chứ ?

N.P.N: Đương nhiên rồi! Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa! Cứ thế! Nhá!

Nguyễn Thanh Ty  10/28/09