Tiếng Gáy Con Chim Mồi Tội Nghiệp!
Sau 3 ngày cái gọi là “Đại hội
Dziệt kiều iêu nước” quần tam, tụ ngũ
ở Hà Nội, các “Đại biểu” (không do ai biểu
sất) của 101 nước trên thế giới, cả
đực lẫn cái vui mừng ôm chầm lấy nhau,
“thung thướng” hát vang “Mặt đất bao la, anh em ta
về, gặp nhau, mừng như băo táp!” (mừng hay khóc
thét lên như dân miền Trung bị băo lụt hiện nay?
rơ là chữ với nghĩa của hắc phù thủy) do
Bắc Bộ phủ dàn dựng và chỉ đạo trong
“Tam thập lục kế” tức Nghị quyết Sữa
ong Chúa số 36 của đảng ta, đám “Đại
biểu iêu nước” âm thầm, lặng lẽ, hân hoan
ngậm cái củ sướng của Bác Hồ trong
miệng, về lại nơi đă “ngu ngốc” mở
rộng ḷng nhân đạo cứu vớt, chứa chấp
và nuôi dưỡng ḿnh, (những bứu độc ung
thư tai họa của xă hội = ăn cơm nhà thờ
ma giặc cướp) tiếp tục làm kiếp tầm
gởi, ăn nhờ ở đậu để kiếm
chút “bơ thừa sữa cặn”… cho đến cuối
đời.
Trong số 900 “khúc ruột ngàn dặm”
làm Dziệt kiều “đi” Việt Nam, chịu khó ngồi
đồng suốt ba ngày, kiên nhẫn vễnh tai nghe các
“lănh đạo anh minh đảng ta” nói ngọng những
điều rất ba xàm, tiếu lâm là cốt chỉ
để được đăi đằng ăn uống,
đi tham quan, ngắm xác khô Bác… tất cả đều
“free”. Nhất là được “đặc ân” ban phát
của những tên công an, những con mụ tiếp viên
hàng không, vén môi cười với ḿnh (rất giả
tạo và đầy kịch tính) cũng đủ thoả
măn tự ái của những con đượi, thằng
người có đuôi, tự cho ḿnh là “trí thức” có tâm
địa phản phúc, luôn mang mặc cảm tội
lỗi trốn chạy ra hải ngoại, được
vuốt ve. Rồi ai nấy đều nín khe, câm như
hến trong sự sướng khoái, người ngậm
hột thị, kẻ ngậm tăm, “về” lại quê
người bên kia nửa trái đất, chỉ trừ hai
con dă nhân. Hai con dă nhân mới chuyển hóa thành người
này đă không kềm chế được nỗi
sướng khoái “từ đáy lưng chạy theo
xương sống lên cổ” cứ rần rật,
nhảy chồm chồm trong bụng, nên phải gáy lên cúc
cù cu từng hồi như con chim mồi trong cái bẫy
sập treo trong bụi rậm để tự
sướng.
Đó là 2 con cu Nguyễn Hữu Liêm,
Dziệt kiều Mỹ và Trần Thanh Vân, Dziệt kiều
Pháp.
Con cu mồi GSTS Trần Thanh Vân đang
nhắm tịt hai mắt lại và nghễnh cổ
thật cao giống hệt con gà trống trong truyện
ngụ ngôn “Con gà trống và con cáo” để gáy. Tiếng
gáy được chuyển âm thành tiếng người như sau:
“Tôi
khẳng định rằng, người Việt
Tiếng gáy của GSTS Vân vừa cất
lên đă làm cho người Việt hải ngoại ôm
bụng cười ngất. Họ cười rằng ông
này học nhiều quá hóa khùng, ăn nói ngô nghê như
đứa mát giây, không trúng trật vào đâu cả.
Mặc dầu tuổi tác của ông cũng đă lên hàng
cụ mà nói năng y như thằng cu. Họ không cho
rằng ông ngu dại, trái lại ông khôn bỏ mẹ, theo
cách ông nghĩ. Ông chỉ uốn ba tất lưỡi đi
một đường ḷn nâng bi, để trả ơn
tụi Việt cộng đă chiêu đăi vợ chồng ông
ăn uống, chơi bời ba ngày đêm phè phỡn,
được hoàn toàn miễn phí mà ở Pháp mấy
chục năm nay chẳng có con chó, thằng chó nào đăi
ông được một bữa dù là bữa cơm xoàng.
Thế là huề, khỏi có nhục. Miếng thịt là
miếng nhục. Chắc lúc đang nhai thịt (chó) ở
nhà hàng Mỹ Đ́nh ông cũng đă nghĩ như thế.
Ông bảo với tụi Việt
cộng khi phỏng vấn ông rằng người Việt
Nam ở nước ngoài rất muốn về Việt Nam
để “sướng”, nhưng riêng cá nhân ông và gia đ́nh
ông th́ cứ đưa bản mặt ĺ ra bám trụ ở
cái nước thực dân dài dài để tiếp tục
sống cực khổ, để tiếp tục rửa
chén bát, để tiếp tục làm việc nhà. V́ ông có quá
nhiều trải nghiệm để hiểu thủng ra
rằng “Thà ngửi rắm thằng Tây vẫn c̣n hơn
ăn cứt thằng Việt cộng”.
Và đám sinh viên tiếp tục không kính
phục cái chức GS của ông.
Cách gáy để “bợ đít” Việt
cộng của GS Vân như thế người trong
nước gọi là “Nói như bố chó xồm”. C̣n ở
Pháp, đám sinh viên, học tṛ của ông, chúng khinh ông là
phải, đâu có ǵ sai trật để ông phàn nàn, ca
cẩm?
Học tṛ ḿnh đă có thái độ không
đẹp như vậy th́ làm sao đ̣i xă hội coi
trọng cho được?
Mong ông cứ hàng năm, đôi ba lần
càng tốt, mang cái mác GS về Việt Nam để nhờ
Việt cộng nó đánh bóng, sơn màu dùm cho, như chúng
đă đối xử với mấy GSTS trong cái Viện
IDS vừa bị bức tử ấy. Lúc đó cứ tha
hồ mà sướng!
Tiếng gáy của con cu mồi GS
Thần Thanh Vân bên Pháp quá ẹ như thế c̣n tiếng
gáy của nhà trí thức LSTS Nguyễn Hữu Liêm bên Mỹ
chuyên xực “hotdog” th́ sao?
Đọc được trên diễn
đàn điện tử Talawas, lúc 6.02 phút chiều ngày
27/11/09, tức 3 ngày sau bài tự bạch được
đăng, đă có đến 60 phản hồi. Trong
đó có hơn 58 rưỡi ư kiến xát muối ớt và
chừng “1 ư kiến rưỡi” xoa đường lên con
cu mồi tên Hữu Liêm mà lại rất vô liêm sĩ.
Sở dĩ nói “1 ư kiến rưỡi”
là v́ có một ư đột xuất bênh vực tiếng gáy
của con cu mồi Liêm cho rằng cái sự gáy ấy là “hy
sinh ḿnh để t́m tri kỷ” giữa chốn Ba Đ́nh,
giống như gái khôn t́m chồng giữa chốn ba quân
vậy. Và tiếp đó, 1 kư kiến rất ầu ơ ví
dầu, ba phải rằng “tui” cũng giơ cùi chỏ
ủng hộ ư trên “coi cái sự hy sinh ḿnh bị chửi
bới” cũng có phần hữu lư”.
Số phản hồi c̣n lại, đa
phần rất “nóng”, xát muối rất mặn, rất gay
gắt. Một số th́ cười cợt sự “nâng bi
Bác, Đảng” quá lộ liễu, ấu trĩ của
vị luật sư ế khách mà hám danh này.
Có người cho rằng anh ta bị
chứng Sadistic Psychopath (Bạo dâm tâm lư). Người
bị chứng này phải làm sao để người khác
dày ṿ thân thể đau đớn hay để
người khác nhục mạ, mắng nhiếc th́ mới
khoái, mới đă. Ư kiến này kết luận: Bà con đă
xúm nhau làm cho NHL “bị sướng” free. Đó là
điều không công bằng.
Có ư kiến khác cho rằng NHL đă
xạo với Việt cộng, xạo ngay với bản
thân ḿnh, gia đ́nh ḿnh và xạo với nước Mỹ.
Bởi nếu ông nói thật th́ ông ta đă đổi
lại quốc tịch Việt Nam và dẫn vợ con
về Quảng Trị, quê hương chùm khế ngọt
của ông, để “lao động vinh quang” bảo
vệ chế độ rồi. Và ngày ngày tha hồ mà ca
cải lương hồ quảng câu “Việt Nam Hồ Chí
Minh” cho cái sự sướng khoái chạy thoải mái
từ dưới đốt xương cụt cuối
cùng lên tận cái đầu bă đậu.
Có người lại lạc quan hy
vọng sau cái Đại hội này ông Liêm sẽ ẵm
được cái chức Uỷ viên Trung ương Ban
Vận động đón tiếp Vịt Cừu “Hồi
chánh” về với cộng sản “Hà Lội”. Và cũng
đă sẵn sàng “Lá chuối với bao muối” để
đưa tiễn ông về với vẹm khi ông thông báo cho
biết ngày vinh quang ấy.
Có người cùng xứ Quảng
Trị với ông phải xấu hổ, mắc cỡ kêu
lên rằng: … “nhắc tới Triệu Phong khi viết
về tiến sĩ/luật sư/triết gia/doanh nhân/
Việt kiều họ Nguyễn mần tui thấy ôốc
dôộc quá ôông/mụ ơi! Tui cũng là dân Triệu Phong
đây!”
Lại một lời “khen” khác dành cho ông
Hữu Liêm: “Dẫu sao, ông cũng đáng được
ngợi khen là đă và đang làm những việc mà người
khác không dám mó tay vào v́ sợ “hủi”.
C̣n nhiều sĩ vả khác nữa,
nhưng nói chung người Việt hải ngoại
bản chất vốn hiền lành, vẫn c̣n cái ḷng nhân
đàn bà, đánh chó không nỡ thẳng hết tay. Nhưng
người trong nước, sống trực tiếp,
chịu đựng sự dối trá, bịp lừa, gianh
manh của vẹm suốt hơn nửa thế kỷ th́
sự phẩn uất, căm hờn chế độ
đă dồn nén đến tận cùng, biến thành một
quả bom chực bùng nổ bất cứ lúc nào khi có
lửa bén vào. Bài viết “Một nỗi b́nh an”, tiếng
gáy của con cu mồi Nguyễn Hữu Liêm, đă đúng
lúc như một tia lửa điện, trong một tích
tắc đă đốt nhanh khối thuốc nổ
của quả bom để gây thành tiếng nổ lớn:
“Nguyễn hữu Liêm: Một con chó liếm máu đồng
loại không đắng miệng”. Một độc
giả trong nước đă trút sự uất hận
của ḿnh trong bài viết dài để phỉ nhổ
tệ mạt nhà trí thức Nguyễn Hữu Liêm với cái
tít đầy sự căm ghét và ghê tởm như vậy.
Thật ra, tất cả mọi
người, trong và ngoài nước đều bị
rơi vào cái bẫy của Cộng sản bày ra, đă vô
t́nh tích cực góp sức không công cho Bắc Bộ phủ
trong việc thăm ḍ phản ứng của dư luận
“nóng” hay “nguội” đến mức độ nào, tỏ
thái độ với “Vịt cừu yêu nước” ra sao
sau cái kế ly gián vừa thi hành xong, để có hướng
rơ rệt hoạch định những bước kế
tiếp của Nghị quyết Sữa ong Chúa số 36 cho
phù hợp và kết quả chắc chắn hơn trong tương
lai.
Vậy Luật sư Nguyễn Hữu
Liêm là “quái nhân” nào mà lại được thiên hạ,
cả trong lẫn ngoài nước chiếu cố “thăm
hỏi” tận t́nh vậy?
Có lẽ chỉ một vài người
ở xa hoặc ít quan tâm đến chuyện cộng
đồng nên không biết “dương vật” này là ai,
chứ bất cứ ai ở Mỹ, nhất là Nam và
Bắc Cali đều rành sáu câu về y ta. Rành, không
phải y ta là luật sư nổi tiếng với
những vụ án lớn chốn pháp đ́nh, hay giúp ích cho đồng
hương nghèo trong việc liên quan đến ṭa án
hoặc có tâm huyết trong công cuộc tranh đấu
tự do, nhân quyền cho đồng bào ở quê nhà, mà v́ y
ta quá bất tài lại hám danh, thích chơi nổi, nói
bậy, viết bạ bị thiên hạ chửi bới,
sĩ mạ. Giống mấy thằng, mấy con họa
sĩ trẻ ranh hỷ mũi chưa sạch, cũng
muốn nổi danh tắt nên chơi ngông bằng cách
vẻ tranh mang ư nghĩa phản bội lư tưởng
tự do, xúc phạm lá cờ vàng thiêng liêng để khiêu
khích cộng đồng người Việt tị
nạn, để bị chống đối rầm
rộ, mục đích chỉ để tên và mặt
(mẹt) ḿnh được đưa lên báo. Mặc kệ
cho cha mẹ, ông bà những kẻ đă trốn chạy
cộng sản và cưu mang ḿnh sang bến bờ tự do,
bị sĩ nhục lây. Miễn sao được lên
mặt báo, lên Tivi, được thiên hạ biết
đến là sướng rồi, là đạt được
sự mong muốn trong đời rồi. Vinh hay nhục:
“hu ke”.
Luật sư Hữu Liêm hành nghề
thầy căi, treo bảng hiệu mấy năm mà việc làm
ăn quá ế độ, chẳng có ma nào thuê mướn y
ta giúp việc, văn pḥng luật sư vắng thân chủ
như nhà thổ vắng khách làng chơi lúc có chiến
dịch bài trừ măi dâm bố ráp. Y ta bèn xoay qua tập tành
viết lách để đăng báo, hy vọng thiên hạ
sẽ chú ư đến ḿnh.
Nhưng với cái tật hám danh, thích
chơi nổi, lại cố làm dáng trí thức, bài viết
nào cũng y như rằng, phải cố gài vô cho
được vài câu của ông Tây này nói rằng thế
này, bà Đầm kia đă phán thế nọ, để
chứng tỏ ta đây học cao hiểu rộng,
triết lư đầy ḿnh. Mặc dù nhiều lúc sự o ép
nhồi nhét ấy vô bổ. Chỉ là sự phô
trương kiến thức cóp nhặt để loè
những kẻ “ni a, ni b” cho vui.
Từ bài viết lần đầu “Cái
âm điệu tủi thân bi đát” nhục mạ
người Việt tị nạn cho đến bài
“Một nỗi b́nh an” mới đây, ca ngợi bọn
cộng phỉ Ba Đ́nh, đều bị thiên hạ lôi
lên “cẩu đầu trảm” sĩ vả thậm tệ.
Từ lúc bỏ nghề thầy căi, xoay
qua viết văn, qua nhiều bài viết phổ biến
trên báo giấy, báo điện tử, người
đọc nhận ra ngay chủ đích và tham vọng
của y ta rất rơ. Y, một mặt tung hê Việt
cộng, một mặt chê bai, dè biểu, đánh phá
cộng đồng người Việt hải ngoại
với hy vọng Việt cộng biết đến công
lao khuyển mă của ḿnh đă cúc cung bợ đít,
bưng bô mà bố thí cho một chức nhỏ nào đó
trong các ṭa Đại sứ hay Lănh sự quán của chúng
ở Mỹ.
Đấy, người Việt tị
nạn đă rành sáu câu về hắn như thế và
thừa biết hắn là loại người nào rồi.
Nhất là cư dân ở
Nhưng thật tội nghiệp cho
hắn. Cái ngữ như hắn, cái thứ phản Trụ
đầu Châu, sớm đánh tối đầu, th́
bọn Thào Tháo Việt cộng là chúa đa nghi đời
nào tin tưởng, chỉ lợi dung hắn vào những
việc vặt khi cần đến, chứ hắn làm ǵ
đủ tư cách và “chất lượng” bọn vẹm
kết nạp vào đảng để trọng dụng.
Hắn cố khoèo bằng
được triết gia Trần Đức Thảo ra
trong bài viết, cũng chỉ cốt để làm dáng ta
đây cũng “triết ra” như ai, chứ so với
Trần Đức Thảo, giống như cây cổ
thụ với loài cỏ cú. Nhưng hắn vẫn không
mở to được con mắt để học bài
học phủ phàng, đắng cay của triết gia này
bị Hồ Chí Minh ganh ghét tài năng mà đọa đày
hết một đời người trong khốn khổ,đói
nghèo.
V́ chưa có ngày nào sống chung nếm
mùi cộng sản, lại thêm bản chất hám danh, hám
lợi, hắn nào có biết được điều đó.
Thương thay!
V́ vậy, sau cái “Đại hội
Dziệt kiều”, hắn được chỉ thị
của đảng ta là về Mỹ phải diễn ngay
kịch bản con cu mồi, một con cu mồi khờ
khạo, ngờ nghệch, ấm ớ hội tề,
ngữa cổ gáy to lên, càng to càng tốt, để cho thiên
hạ điếc tai, ngứa mắt, nổi giận
chửi toáng lên, Bộ Chính trị ở Hà Nội sẽ
theo dơi căn cứ vào phản ứng của người
Việt hải ngoại mà “viết toa, bốc thuốc” cho
đúng thuốc, đúng liều lượng để
trị cái bệnh no hơi, chướng bụng của
cái Nghị quyết 36 đẻ ra hơn 5 năm nay mà
cứ đau ốm khẳng kheo, quẹo quặt, không nên
cơm cháo ǵ.
Cho nên, làm con cu mồi gáy ngốc
nghếch lần này, Nguyễn Hữu Liêm đă diễn
xuất đúng nghề của chàng và cũng đúng mưu
sâu của đảng. Đảng đă đặt cái
nhiệt kế Hữu Liêm giữa cộng đồng
người Việt tị nạn cộng sản rất
đúng chỗ để đo lường chính xác
nhiệt độ lên xuống của sự phẩn
nộ phản kích.
Ta hăy xem diễn viên, nhà trí thức/
luật sư/ tiến sĩ Nguyễn Hữu Liêm, đóng
vai tṛ ngớ ngẫn, vừa diễu hài vừa chọc
giận thiên hạ trên sân khấu Huê Kỳ dưới
sự chỉ đạo của Bắc Bộ phủ,
đang múa may trên sân khấu.
Bài viết dài năm trang giấy, bỏ
đi bốn trang đầy những đoạn ḷng tḥng,
nhăng cuội, tầm xàm của ông Tây, bà Đầm mà
tiến sĩ Hữu Liêm cố làm dáng trí thức, mang vô
để triết lư ba xu theo thói quen, che đậy cho
sự trở cờ trơ trẽn của ḿnh,
người đọc thấy thật rối rắm,
chẳng hiểu y ta muốn nói cái ǵ. Những ḍng c̣n
lại gom thành một trang, mới thực sự phơi
bày ra cái hậu ư nâng bi Việt cộng của ông trí
thức Hữu Liêm, y đă hạ ḿnh ca ngợi chế
độ phi nhân một cách rất ngô nghê và rất vô liêm
sỉ.
Ngay cái nhan đề bưng bô Ba Đ́nh,
anh hề này cũng đă thọt cù lét thiên hạ lỡ
nách rồi: “Nơi giữa Đại hội Việt
Kiều: Một nỗi b́nh an”.
Tiếng Việt không ai nói
“nỗi b́nh an” cả. Người ta nói “Nỗi lo sợ và
sự b́nh an”. Chỉ có ông Tiến sĩ học cao, triết
rộng mới nói như thế để vờ làm con cu
mồi ngớ ngẫn, ngu ngốc mà thôi. Tiếp theo,
văn hay chẳng lọ đọc dài, vừa mở
đầu bài đă biết văn hay, câu trên ông “bá ngọ”
câu dưới ngay: “Trưa ngày 30 tháng 4, 1975, đeo đu
đưa trên chân đáp của chiếc trực thăng cuối
cùng rời phi trường Cần Thơ, trên vai vẫn
đeo súng (?) và vai kia mang túi xách, tôi đă thoát đi trong
tiếng la hét hoảng sợ và cuồng nộ, bắn
giết của đoàn quân đang tan vỡ. …Những ngày
c̣n ở trong nước th́ vẫn nghĩ đến
chuyện công an “mời lên làm việc”. Tôi đă như là
một đứa con ghẻ trên chính quê hương ḿnh”.
Một Hữu Liêm đă thoát
đi rồi th́ Hữu Liêm nào c̣n ở trong nước?
Bằng giọng điệu nâng bi
rất ngây ngô để diễn tả sự sung
sướng của ḿnh khi được đảng xoa
đầu, vuốt tóc, một “Dziệt kiều yêu nước,
yêu đảng hết ḷng”, Liêm khoe:
“Trong hai
mươi năm qua, tôi đă bao nhiêu lần về lại
Việt
Té ra ra thế! Lần này Hữu Liêm
được đảng đặt biệt ưu ái ban
thí cho một “miễn tử kim bài” nên tâm trạng y ta
rất “hồ hởi phấn khởi”, nh́n đâu cũng
thấy một màu đỏ. Nh́n mấy tên công an mặt
luôn lạnh như tiền, khi trước đă sợ thót
dế lên cổ rồi, bây giờ nó lại “thân mật,
vui vẻ, chào tôi nghiêm chỉnh với nụ cười (lạ
và hiếm có). Nh́n mấy con tiếp viên hàng không Việt
Quả đúng như thế! Ngưu
tầm ngưu, mă tầm mă. Hữu Liêm “được
gặp nhiều anh chị em, có người tôi từng quen
biết, có người không. Những khuôn mặt
tươi vui, bắt tay nhau, cùng hát vang bài của chàng
Sơn thuở nọ: ‘Mặt
đất bao la, anh em ta về, gặp nhau, mừng như
băo táp quay cuồng. Trời rộng. Bàn tay ta nắm nối
liền một ṿng Việt
Hơn hai mươi năm, nhiều
lần về Việt Nam, Nguyễn Hữu Liêm luôn mang tâm
trạng của một thằng ăn cắp, một
thằng ăn trộm hay một tội phạm nên “luôn lo
sợ phập phồng trong bụng” giờ đây chỉ
cần có một cái vé máy bay free của đảng cho,
đă biến một nhà trí thức/luật sư/doanh nhân
thành một đứa bé thơ, quay ngược chiều
suy nghĩ 180 độ. Quả nhiên đảng ta tài
thật. Chỉ cần quẳng một cục xương
là có thể biến đổi một con chó đang hung
hăng thành ra ngoan ngoăn dễ bảo.
Chỉ cần dàn cảnh – có xe cảnh
sát hú c̣i mở đường – có yến tiệc linh
đ́nh, ăn uống ngập mặt – vinh hạnh xếp
hàng rồng rắn trước lăng để xem xác
chết của Bác – vài lời ve vuốt tâng bốc cửa
đảng – một thủ đoạn rất sơ
đẳng của Việt cộng thường dùng
để chiêu dụ, là ư thức và ư chí của các nhà trí
trức hải ngoại sẽ bị tê liệt, toàn thân
sẽ rũ riệt v́ đuợc cấy thuốc
“sướng”, giống như con chuột ngoan ngoăn, riu ríu,
co rút toàn thân trước sự thôi miên của con rắn.
Để rồi cả đám, cả bọn, trong ngày
cuối cùng, bỗng chốc bị lên đồng tập
thể, cùng gào lên hát quốc ca: “Cờ máu in chiến
thắng mang hồn nước… phanh thây xé xác quân thù…”
Rồi sau đó, trong cơn say điên cuồng, mấy
chục mụ nạ ḍng rững mỡ Dziệt kiều
Pháp ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca “Như có Bác
Hồ trong ngày vui đại thắng” và Hữu Liêm y ta hào
hứng đến nỗi phải đứng dậy, la to
lên “Việt Nam Hồ Chí Minh” mới hả nỗi hân hoan.
Trong khi chỉ trước đó vài phút, nhà trí thức
Nguyễn Hữu Liêm vẫn c̣n nhớ lại, lúc ấu
thơ từng hát quốc ca của miền Nam,
trước năm 1963 cùng với bài hát “Suy tôn Ngô Tổng
thống” mà y cho là buồn cười. Rồi sau đó vài
phút, y ta lại hân hoan thấy bài “Như có Bác Hồ trong
ngày vui đại thắng” như “cái hồn nhiên mà dân
tộc đă bước vào từ hồi thế kỷ
trước” chứ không buồn cười chút nào.
Thật không có sự nịnh bợ nào trâng tráo, trơ
trẽn hơn thế nữa để so sánh.
Sau khi hát “Tiến quân ca”, chào lá cờ
cỏ sao vàng, bồi thêm một “Bác Hồ trong ngày
đại thắng”, nhà trí thức Nguyễn Hữu Liêm
bỗng “cảm thấy ḿnh thật sự b́nh an, không c̣n
sợ tổ quốc, sợ chế độ, sợ công
an, sợ cộng sản nữa”.
Thật là thần kỳ! Chỉ cần
bố thí một vé máy bay, cho ăn chơi vài bữa
miễn phí th́ từ một anh trí thức, tiến sĩ
Nguyễn Hữu Liêm sợ cộng sản như sợ
hủi, hoảng hốt đeo bám vào càng bánh xe máy bay
để trốn thoát khỏi cái “địa ngục
trần gian” trước kia bỗng chốc thành Dziệt
kiều trở giọng yêu chủ nghĩa xă hội, yêu
đảng, yêu Bác, yêu cái thiên đường Cộng
sản chập chờn trước mắt thật dể
dàng.
Trong suốt bài viết, không thấy
luật sư, tiến sĩ đề cập chữ nào
đến 4 mục tiêu quan trọng đại hội
đảng đề ra mà toàn là những lời bưng bô,
nịnh bợ đảng ta quá sức.
Phương pháp chiêu hồi giới trí
thức, doanh nhân hải ngoại về với đảng
dễ như thế, rẻ như thế sao lâu nay Bắc
Bộ phủ không nghĩ ra và áp dụng sớm vậy cà?
Lăng phí thời gian thật!
Trong số 900 nhà trí thức, doanh nhân
“mang thân về với triều đ́nh” lần Đại
hội này, không biết ngoài hai con cu mồi Trần Thanh Vân
và Nguyễn hữu Liêm đă bộc lộ rơ bản
chất vô học của ḿnh như trên ra c̣n có nhà trí
thức, doanh nhân nào giống y như vậy nữa không?
Chờ xem hồi sau sẽ rơ!
Giờ hăy c̣n quá sớm để
đánh giá và xem lời nói của hai con cu mồi này có
đi đôi với việc làm không?
Sẽ có hai trường hợp xăy ra:
1/ Hai ngài trí thức Trần Thanh Vân và
Nguyễn Hữu Liêm cùng gia đ́nh con cái sẽ trả
lại quốc tịch Pháp, Mỹ cho đế quốc
tư bản và về Việt Nam xin nhập tịch
lại để được dơng dạc nói lên câu “Ôi
hỡi quê hương Việt Nam. Lần này, tôi đă
thực sự trở về!”. Như vậy người
Việt hải ngoại từ nay sẽ tránh
được chứng nôn mửa khi vô t́nh chạm mặt
với họ.
2/ Nếu cả hai cứ giơ mặt
dầy ra không chịu cuốn gói về Việt Nam, cứ
sống lỳ trên đất nước tự do
để làm kiếp cu mồi th́ tư cách và danh dự c̣n
thua xa một gă Trần Trường vô học mà biết
tự sỉ.
Dù trường hợp nào xảy ra
đi nữa, người Việt tị nạn cộng
sản cũng đều phải “kính nhi viễn chi”, tránh
chúng cho thật xa để khỏi bị giây với
hủi.
Để kết, người viết
bài này chỉ xin có đôi lời nhận xét thô thiển: Khi
Nguyễn Hữu Liêm đề cập đến tiến
sĩ Trần Đức Thảo trong bài viết của
ḿnh mà không một chút ngượng ngùng, xấu hổ th́
đủ biết da mặt đă hắn ta dầy
đến cỡ nào rồi. Búa ŕu dư luận có bủa
xuống e cũng chỉ bị mẻ lưỡi, sút cán mà
thôi chứ mặt hắn vẫn cứ trơ như
đá, sẽ chẳng hề hấn chi đâu.
Và cuối cùng, một trí thức
tiến sĩ, triết gia, luật sư như Nguyễn
Hữu Liêm mà không phân biệt nổi hai chữ tổ
quốc và chế độ, một tổ quốc thiêng
liêng và một chế độ phi nhân, để rồi
đánh đồng với nhau một cách mù quáng chỉ v́
mấy bữa ăn th́ quả là vô phúc cho gia tộc họ
Nguyễn Hữu quá.
Người đời sẽ măi măi mỉa
mai cái tên Hữu Liêm. Đồ vô liêm! Thứ con nhà không có
lư hương!.
Nguyễn
Thanh Ty