Xê Ra Cho Người Ta Đi Học . . .
Đạo Đức Bác Hồ
Nguyễn Thanh Ty
Nhớ hồi cái nẫm,
nghĩa là hồi xóm chài của tôi c̣n ở trong t́nh
trạng “hiu hắt ánh đèn câu” của các ghe câu cá ban
đêm trên sông, dùng đèn dầu chai, ánh lửa đỏ
lập lờ, khi mờ khi tỏ …th́ dân làng tôi hăy c̣n
nhiều hủ tục mê tín dị đoan lắm.
Chẳng hạn
như, khi buôn bán ế ẩm th́ họ thường
“đốt phong long” để xả xui. Đốt phong
long coi bộ cũng ngộ và vui lắm. Thông
thường họ dùng một nhúm lưới đánh cá
cũ, rách nát, vất đi (loại xưa làm bằng chỉ
sợi) để đốt xông khói rồi vén ống
quần lên, dạng chân ra, nhảy qua nhảy lại trên
đám khói vài lần. Cứ mỗi lần
thấy cảnh đó, tôi không khỏi ph́ cười, khi
nh́n nét mặt của các bà lúc nhảy trông nghiêm trang, thành
khẩn lắm. Có khi họ cũng dùng mảnh
buồm lác cũ để un khói thay
lưới. Hoặc khi bị đau bụng
đi chảy, họ đến cầu ông thầy pháp trong
xóm cho lá bùa để đốt thành tro, uống với
nước lạnh. Lá bùa màu vàng
nghệ, trên vẽ loằng ngoằng mấy cái chữ hay
h́nh ǵ đó, màu đỏ. Tôi đồ chừng
đó là h́nh vẽ mấy con chó, lúc uống vào bụng,
bầy chó này sẽ “xực” hết cái đống lỏng
bỏng trong đó làm cho bệnh nhân hết đi chảy
chăng?
Lưới và
buồm lác cũ đốt xông khói cũng c̣n
được dùng trong cách trị bệnh nổi mề
đay ngứa.
Lần này th́ người có bệnh ngứa phải ở
trần, trùm chiếu lại để khói ám vào
người, làm tan đi cơn ngứa và các vết
mẩn mề đay.
Dần dà, đến đầu
thập niên 50, ánh sáng của thế giới văn minh tràn
vào miền
Và người ta
đă biết mua thuốc Tây Anacine trị phong ngứa,
mề đay thay cho xông khói. Biết uống thuốc trụ sinh
Tetracycline trị bệnh tiêu chảy thay v́ uống bùa
của ông thầy pháp.
Mấy bà bán hàng lúc ế ẩm
cũng không c̣n nhảy qua lửa khói nữa mà chỉ
lấy tờ báo cuộn tṛn, đốt lên, quơ qua,
quơ lại trước cửa hàng để xua
đuổi “vía nặng” mà thôi.
Người dân miền Nam
đang sống vui, sống sướng, sống khoẻ
trong cảnh thanh b́nh, an cư lạc nghiệp như
vậy, đùng một cái, đám bộ đội cụ
Hồ đói khổ, đói giơ xương, đói vêu
răng… ở miền Bắc, liều mạng ôm bom
đạn Nga, Tàu ào vào cướp lấy cái ăn, cái
mặc, tài sản của người ta rồi mồm
năm miệng mười lu loa lên rằng “giải phóng
miền Nam”, y hệt gái đĩ già mồm đi
cướp chồng người. Thật ra là cụ
Hồ làm tay sai, đâm thuê chém mướn cho Nga Tàu, đem
chủ thuyết mọi rợ của chúng vào nhuộm
đỏ đất nước và muốn nhuộm luôn
toàn cơi Đông Nam Á.
Loáng một cái, chỉ có mấy
năm, tài sản, nhà cửa, đất đai,
ruộng vườn, cơ xưởng, máy móc… của
người miền
Hậu quả tàn dư
để lại cho miền
Người dân
miền
Trong lúc đó th́ cờ
đỏ sao vàng và khẩu hiệu “Chủ nghĩa Mác Lênin
bách chiến bách thắng”, “Hồ Chủ tịch sống
măi…” viết bằng sơn đỏ trên những băng
rôn đan bằng lác, cói treo khắp nơi từ thành
thị tới thôn quê, từ đầu làng đến
cuối xóm để phô trương sự chiến
thắng.
Những tấm
đệm đan bằng lác, cói nay được thấy
lại sau hơn hai chục năm mất dấu. Khi xưa dân chài xóm tôi dung chúng
may ghép lại, làm buồm ghe hoặc dùng che phên, che vách.
Suốt nhiều năm dài,
từ sau cái tháng tư năm 1975, cao trào “cách mạng
giải phóng” cứ trên đà xốc tới, khí thế xông
lên hừng hực, tiếng loa vang trời, tiếng hoan hô
biểu t́nh dậy đất để “đánh tư
sản”, “cải tạo công thương nghiệp”,
“đổi tiền”, “cải tạo ngụy quân, ngụy
quyền”, “kinh tế mới”, “ngăn sông cấm chợ”,
“kinh tế chỉ huy”, “hợp tác xă”… th́ người dân
cả nước lâm vào cảnh đói. Đói
xanh xương. Đói ḷi con mắt. Cơm
không có ăn. Thuốc không có uống.
Ngày ngày người dân phải nhá bo bo
của ngựa thay cơm cho qua ngày. Bệnh
ǵ cũng uống “xuyên tâm liên”, một loại thần
dược của Bác Hồ làm bằng lá cây, có thể
chữa bá bệnh.
Trong lúc đói khổ,
tưởng chừng người dân ăn th́ ăn “qua
loa”, mặc th́ bằng cái đống cờ đỏ sao
vàng và suốt ngày theo lệnh khóm,
phường, ào ra đường ḥ hét khẩu hiệu
cũng đủ no, ấm suốt đời.
…
Tôi bị ngứa nổi mề
đay đầy người v́ ăn
củ ráy cứu đói, thay cơm hàng ngày. Đi
khai bệnh, Nhà nước cấp cho “xuyên tâm liên”. Uống cả bụm, ỉa ra cứt xanh lè mà
ngứa vẫn cứ ngứa. Đi t́m
thuốc Tây khắp chợ, đỏ con mắt, vẫn
không nơi nào có.
Ông bà già lại bày
đốt buồm lác xông khói như xưa để
chữa.
Buồm lác của
ghe đánh cá xưa cũ làm ǵ c̣n. Phải đi t́m, đi
lượm những khẩu hiệu “Chủ nghĩa Mác Lê
bách chiến bách thắng” viết trên băng rôn làm bằng
đệm, bằng lác hồi “cách mạng” mới vô
mới có.
Ai dè, lúc đi t́m mới hay,
băng rôn bây giờ làm bằng vải đỏ rất
xịn, viết sơn màu vàng, khẩu hiệu lại khác,
toàn những là “Học tập theo đạo đức
tư tưởng Hồ Chí Minh”, “Đổi mới hay là
chết”. C̣n mấy thứ đệm, lác viết khẩu
hiệu “Chủ nghĩa Mác Lê bách chiến bách thắng”
đă bị vất bỏ từ lâu, theo lời ông bí
thư phường cho biết.
Té ra người dân trong
nước v́ quá đói, quanh năm, suốt tháng cứ
cắm mặt xuống đất, đưa lưng cho
trời để lo kiếm cái bỏ vào mồm, đâu hay
biết rằng Liên xô, thành đồng vách sắt của
chủ nghĩa cộng sản, đă chết không kịp
giăy, c̣n kéo theo cả đám đàn em khối Đông Âu
chết theo như bệnh dịch hạch lây nhiễm.
Kiếm không ra buồm lác cũ,
tôi đành đi theo, đi dưới mấy cái băng rôn
đỏ viết đầy chữ “Học tập theo
đạo đức, tư tưởng Hồ Chí Minh” treo
đầy đường, đấy ngơ để hy
vọng hết ngứa, bắt chước dân Trung
cộng, thời kỳ “cách mạng văn hóa”, khi có
bệnh cứ đọc sách đỏ (Hồng thư)
của Mao Chủ tịch là khỏi bệnh ngay tức
khắc.
Không biết dân Tàu khi đọc
sách đỏ của Mao xếnh xáng có hết bệnh không,
chứ tôi đi riết dưới mấy cái khẩu
hiệu (đẹp nhất) có tên bác Hồ th́ cái bệnh
ngứa ngoài da đă những không bớt mà c̣n lây sang
ngứa gan rồi ngứa miệng nữa.
Cũng là nhờ suốt ngày nhá
bo bo cho vững hai đầu gối để đi
dưới mấy cái băng rôn (chết tiệt) đó,
tôi mới vỡ ra rằng th́ là Bộ Chính trị Cộng
sản lâu nay đă đẩy mạnh việc học
tập “Đạo đức tư tưởng Hồ Chí
Minh” trong dân chúng, nhất là trong hàng ngũ quân đội và
đảng viên.
Ủa, ông Hồ
xưa nay làm ǵ có tư tưởng để Bộ Chính
trị làm thành bài tập để cho dân, quân, đảng
học tập? Chuyện giống như “nước lă khuấy
nên hồ” vậy cà?
Ngay từ
đầu, ông Hồ cũng đă “dũng cảm, thật
thà khai báo” rằng “Tui hổng có tư tưởng ǵ ráo
trọi. Cỡ
tui th́ sức mấy mà có được nổi tư
tưởng với công tưởng?”.
C̣n nhớ, ông Nguyễn Minh
Cần kể rằng, tại hội nghị cán bộ
Việt Bắc năm 1949, ông Hồ tuyên bố “Các vị
lănh tụ thế giới Staline, Mao Trạch Đông th́ không
thể sai lầm, nghĩa là những ǵ cần nói và
đáng nói th́ họ đă nói hết rồi và nói đúng,
th́ ḿnh c̣n ǵ nữa, nhất là điều ḿnh nói có thể
sai”.
Lại nữa, khi ông Nguyễn
văn Trấn, một đảng viên kỳ cựu,
đề cập đến tư tưởng chỉ
đạo cho đảng Cộng sản Việt
Không những
chỉ thú thiệt với đồng chí đảng viên
của ḿnh, ông Hồ c̣n nói toạc móng heo chẳng cần
che đậy cả với người ngoại quốc
nữa. Theo kư
giả Pháp Jean Lacouture, khi khách ngoại quốc hỏi ông
Hồ sao ông không viết sách như Mao Trạch Đông, ông
ta trả lời “Mao đă nói hết rồi, c̣n ǵ
để nói nữa đâu!”.
Chuyện rơ như ban ngày như
thế, bỗng một sáng đẹp trời, tại xóm
Ba Đ́nh, tư tưởng ông Hồ khi khổng, khi không
lại xuất hiện giống như “con cóc trong hang con
cóc nhảy ra, con cóc nhảy ra con cóc ngồi đó, con cóc
ngồi đó con cóc nhảy đi” rất ngộ nghĩnh
và rất buồn cười.
Thật ra trên
đời làm ǵ có chuyện “bỗng dưng”. Nhân quả luôn
cặp kè nhau cả đấy. Năm 1989, Bộ Chính
trị gồm bộ ba Nguyễn văn Linh, Trường
Chinh, Đỗ Mười đă hoảng hồn, mất
vía, sợ mất mật, sau một đêm truy hoan trác táng
với em út, khi thức dậy nghe tin bức tường ô
nhục Bá Linh bị phá sập, đánh dấu sự phá
sản của chủ nghĩa và chế độ Mác Lê
tại các nước Đông Âu như những quân bài đô
mi nô: Ba Lan, Tiệp Khắc, Hung Gia Lợi và Đông
Đức hè nhau giăy chết hàng loạt. Liên xô là “tổ
quốc” là “thành tŕ” của chủ nghĩa Cộng sản
cũng bị sụp đổ tan tành theo.
Đế quốc Cộng sản Liên xô tan ră. Đệ tam Quốc tế vô sản tiêu vong.
Cộng sản Việt
T́nh h́nh căng thẳng, nguy
cấp lắm, bộ tam sên Linh, Mười, Chinh vội
họp “khẩn trương” với Ban Thường
vụ Trung ương đảng để t́m ra biện
pháp cứu nguy đảng ta hiện đang đứng bên
bờ vực thẳm. Đâu thể nào để xăy ra
cảnh “Trạng chết Chúa cũng băng hà, dưa gang
đỏ đít th́ cà đỏ trôn” theo.
Đảng ta không thể bỏ chủ
nghĩa Mác Lê, cái mà đảng đă dựa lưng, đeo
đuổi và thi hành hơn 60 năm. Mà
bỏ chế độ Mác Lê là cả bọn sẽ bị
gậy đi ăn mày ngay. Lại c̣n có
thể bị “Cẩu đầu trảm” của nhân dân
chờ sẵn trao tặng nữa. Thế mới
cơ khổ!
Loay hoay như gà nuốt giây thun,
cả băng đảng cái gọi là Văn Hóa Tư
tưởng Trung ương gồm các tay gộc
“đỉnh cao trí tuệ” như Đào Duy Tùng (con trai là
Đào Duy Quát bán đảo Hoàng Trường Sa trên báo
điện tử CS), Đặng Xuân Kỳ, Song Thành, Ngô
Phương Bá, Lê văn Tuấn, Nguyễn Đ́nh Cát, Hoàng
Tùng… các tướng lănh Phạm văn Đồng, Vơ Nguyên
Giáp, Trường Chinh… chụm đầu nhóm tới,
họp lui, khẩn cấp, khẩn trương bàn bạc
thầm th́ nhỏ to, trăm đường, ngàn lối,
trích cú tầm chương như chẻ sợi tóc làm tám,
như bới bèo t́m bọ, … vẫn không t́m ra
được một câu, một ư nào trong hàng vạn
cuốn sách trong “tàng kinh các” Ba Đ́nh, để
được xem là tư tưởng của ông Hồ.
Cả đám
“bầy tôi” căi nhau như mổ ḅ. Tốn rất
nhiều rượu, thịt. Hao tốn
công quĩ cả tỷ.
Chuyện kể
rằng, thoạt đầu Đỗ Mười
đề nghị lấy bài diễn văn ông Hồ
đọc ngày 2/9/1945 triễn khai thành hệ tư
tưởng.
Tức khắc, ư đó bị mọi người bác
bỏ ngay v́ bài diễn văn này do một người
Mỹ tên là Archimedes L.A. Patti viết dùm cho ông Hồ và
nội dung toàn là vay mượn các bản văn “Tuyên ngôn
độc lập” của Pháp và Mỹ. Vậy không nên
đề cập tới làm chi cho thêm hổ thẹn.
Đỗ Mười, méo mó nghề nghiệp, cứ
tưởng ư ḿnh đưa ra sẽ “thiến”
được mọi người, ai ngờ ḷi ra cái ngu
quá, bị bẻ mặt nên cúi đầu ngồi im thin
thít.
Đến lượt Phạm
văn Đồng đề nghị lấy câu nói “V́
lợi ích mười năm trồng cây, v́ lợi ích
trăm năm trồng người” của bác Hồ,
hiện nay đang được treo tá lả trong học
đường, từ lớp Mẫu Giáo đến
Đại học, khắp cả nước, làm tiêu
điểm triển khai, cũng bị hội đồng
lư luận ó lên, sổ toẹt, v́ câu đó là của Thừa
tướng Quản Trọng nước Tề bên Tàu cách
đây hơn hai ngàn năm. Nguyên văn là “Bán
niên chi kế bất như thụ cốc, thập niên chi
kế bất như thụ mộc, bách niên chi kế
bất như thụ nhân”. Ông Hồ
mượn tạm của người ta mà lâu nay không chua
tên tác giả nay lại đem nâng lên thành tư
tưởng của Bác th́ thối lắm, thối lắm.
Đồng vẩu tẽn ṭ, bèn nhe hàm răng hô ra
đếm cho bớt thẹn.
Đặng xuân Khu, Trường
Chinh, người có công lớn nhất trong “Cải cách
ruộng đất” đă đem cha ḿnh ra đấu
tố đầu tiên để làm gương tiêu biểu
cho sự giác ngộ cách mạng, thấy hai đề
nghị trên đều bị đám “trí thức cục
phân” bài xích tuốt, giận tái mặt, bèn lấy khẩu
hiệu “Chí công vô tư, cần kiệm liêm chính” mà hắn
ta hàng ngày đem ra để huấn luyện và giáo dục
cán bộ cộng sản, hùng hổ đưa ra, chắc
mẽm phen này hội nghị sẽ lấy đó làm
“hạt giống đỏ” để ươm mầm
trổ lá, đơm hoa cây tư tưởng Bác Hồ.
Ngờ đâu, lần này mọi người lại cười
rộ, rơ to, bảo rằng “Ông Khu ơi! Tŕnh
độ học vấn ông quá kém th́ cứ ngồi đó
ôm cột mà nghe chớ có nói bậy nhé. Ông
chỉ dùm coi, cái khẩu hiệu này Bác Hồ nói ở
đâu, lúc nào? Bác Hồ cũng chỉ
rút ra từ lời dạy của Nho giáo hơn hai ngàn
năm để áp dụng mà thôi”.
Đặng xuân Khu ú ớ không
trả lời được, bèn vờ vịt tḥ tay xuống ṃ khu, găi dế, bắt
chước Ông già gân Trần văn Hương: “Ngồi
buồn găi dế, dế lăn tăn”.
Cuối cùng không ai
t́m ra được “tư tưởng Hồ Chí Minh”
ở đâu cả. Nhưng chả nhẽ để
đảng ta không có cái ǵ để tôn thờ, để
chủ đạo, cứ lững lơ như thuyền
không lái, như ngựa không cương, lông bông à? Không c̣n Mác Lê, Mao Xít nữa th́ phải có cái ǵ đó
đặt lên bàn thờ để lạy, đảng ta
mới bịp được dân trong nước và dư
luận thế giới chứ?
Giờ th́ chỉ
c̣n cái xác ông Hồ là vật duy nhất có thể dựng
lên phong thánh thay cho mấy cái hồn ma quỉ vương
cộng sản quốc tế vừa xuống địa
ngục chịu tội. Thế là hội đồng lư
luận đành phải tạm hợp ca bài suy tôn
“đạo đức cách mạng Hồ Chí Minh”. Sau
đó vẽ thêm râu ria ra thành: “Chủ
trương, đường lối, sách lược”
để thay thế và che đậy âm mưu và duy tŕ
chế độ chuyên chính Mác Lê. Hoàn toàn không
có tư tưởng Hồ Chí Minh. Và cái
đuôi “bách chiến bách thắng” đàng sau “Chủ
nghĩa Mác Lênin…” bị đảng ta âm thầm chặt
bỏ, quẵng vào sọt rác lịch sử không kèn, không
trống đưa ma.
Tuy nhiên, bề ngoài bộ áo hàng
mả Cộng sản Việt Nam không thể thiếu
chữ MácLê bên cạnh chữ Hồ Chí Minh để
bảo chứng, giống như vật dụng nào dán nhăn
Made in China hay Made in Việt Nam th́ có nghĩa là hàng dỏm
không “đảm bảo” chất lượng vậy. Cho nên
trong Đại hội 7, tháng 6/1991, bản báo cáo của Ban
Chấp hành Trung ương phải ghi rơ cương
lĩnh và nghị quyết rằng: “Cái mới trong các
văn kiện Đại hội lần này là cùng với
chủ nghĩa Mác Lênin, đảng nêu cao tư
tưởng Hồ Chí Minh. Đó là
điều kiện cốt yếu để công việc
đổi mới giữ được định
hướng chủ nghĩa xă hội và đi đến
thành công trong quá tŕnh đổi mới”.
Áp đặt, ghép chặt
mấy ông Mác Lê vào cạnh ông Hồ rồi cứ thế
khua chuông đánh trống, gơ phèng la, phát động phong trào
học tập “đạo đức và tư tưởng
Hồ Chí Minh”, bắt toàn dân, toàn quân, toàn đảng ra
sức học tập. Học cái không có chính danh, học cái
ngụy tạo do Bộ Chính trị tự phịa ra
rồi bôi phẩm xanh, phẩm đỏ toè loe giống
như cái màng trinh của bà phán Đoan th́ hậu quả ra
sao không cần làm thầy bói sờ mu rùa gieo quẻ,
người ta cũng biết rơ.
Trước hết hăy nói về
cái di căn kế thừa đạo
đức của bác Hồ.
Với sự bùng nổ internet,
mạng lưới truyền thông toàn cầu hiện nay, bí
mật về đời Bác, riêng cái khoản đạo
đức nhiều vợ, vợ khắp nơi, em nào Bác
xài xong rồi là quất ngựa truy phong, khổ công Bác
dấu kín như mèo dấu kít, nay đă phơi bày nhan nhăn,
lồ lộ trên các trang Web. Ai muốn t́m xem chơi cho
biết sự đời cứ vào xa lộ thông tin gơ “ Hồ Chí Minh có mấy vợ” khắc rơ.
Cuộc đời
t́nh ái của bác Hồ hơn hẵn chàng Sở Khanh trong
truyện Kiều nhưng thua Bác Tú Xương nhà ḿnh
mấy bậc.
Bác Tú Xương dám vỗ ngực “Cao lâu thường ăn quịt, thổ đĩ lại
chơi lường”, nhưng không làm điều ác với
t́nh nhân. Ngược lại bác Hồ th́ tàn ác
vô song.
Cái vụ em Nông thị Xuân có con
với Bác, chỉ mỗi tội xin Bác công khai, chứ lén
lút dâm với nhau th́ xấu hổ, nhục nhă quá, thế mà
Bác nhẫn tâm cho bộ hạ dùng búa đập đầu
chết tươi để bịt miệng. Chuyện ghê tởm như thế mà đảng ta
cứ khắc cho bác hai chữ “đạo đức”
bằng vàng ṛng để thờ lạy mỗi ngày th́
quả là phong hóa suy đồi đến cùng cực
rồi.
Về cái gọi là
“đạo đức cách mạng” th́ Bác cũng rất
khiêm tốn, Bác chẳng bao giờ khoe khoang. Chỉ mới đây, đám
hậu duệ của Bác x́ ra có tí chút mà đă cho làm Bộ
Chính trị Ba Đ́nh và nhiều đảng viên trung kiên
một ḷng thờ Bác như bậc thánh, đă té ngữa,
trợn trừng ḷi con mắt v́ bất ngờ
trước thành tích “lật lọng phản phúc” quá trơ
tráo của Bác.
Sách trong nước, quyển “
Thành ngữ – Từ điển – Danh nhân từ
điển” Nhà xuất bản Văn Học, in năm 2008
tại Sài G̣n, của tác giả Trịnh Vân Thanh dầy 1039
trang, khổ lớn đă viết về một trong
những điều kiêng kỵ về Hồ Chí Minh. Trang
742, mục nói về Phan Bội Châu, sách trên viết: “Năm
1925, nghe theo lời của Lư Thụy và Lâm Đức
Thụ, Phan Bội Châu gia nhập vào tổ chức “Toàn
thế giới nhược tiểu bị áp bức dân
tộc”, nhưng sau đó Lư Thụy và các đồng chí
lập mưu bắt Phan Bội Châu nộp cho thực dân
Pháp để lấy được một số tiền
thưởng, khoảng 15 vạn bạc, hầu có
đủ phương tiện hoạt động”.
(Lư Thụy, một trong những
bí danh của Nguyễn Sinh Cung tức Nguyễn Tất Thành
tức Hồ Chí Minh) Sách trong nước in và
xuất bản đấy nhé. Ấy! Đừng
có bảo rằng bọn “phản động hải
ngoại” chuyên đặt điều bôi bẩn Bác như
cái lưỡi gỗ của Lê Dũng, Nguyễn
phương Nga nói nhá.
Chưa kể đến
chuyện Bác là chuyên viên chôm chỉa và cầm nhầm tên
người khác, sách người khác, sửa chữa thành
tên ḿnh, nhận vơ tác phẩm của
ḿnh. Ví dụ như tên Nguyễn Ái Quốc
mượn của nhóm ông Phan Châu Trinh, tên Hồ Chí Minh
mượn của Hồ Ngọc Lăm. Tác
phẩm Ngục trung nhật kư lại là cầm nhầm
của ông già người Hoa họ Lư.
Sau ba năm, đổ nhiều
tỷ Mỹ kim ra để phát động phong trào
học tập thật rầm rộ “đạo
đức Hồ Chí Minh” nào là thi vẽ, kể chuyện,
viết luận văn, luận án về đề tài này,
chúng ta hăy thử điểm qua các báo trong nước xem
t́nh trạng đạo đức của xă hội Việt
Nam có khá lên chút nào không hay “chuyển bại thành xụi” luôn
không biết chừng.
Trong bài viết” Đôi
điều về văn hóa quan chức” tác giả Ngọc
Khánh kể lại chuyện một bà già cùng hai cháu nhỏ
tới một khu chơi đu quay cho trẻ em nhưng bà
không thể chen mua vé được v́ mắc hai
đứa cháu trên tay. Bà nhờ một
người đàn ông đứng cạnh đó mua dùm.
Không ngờ ông này quay lại quát: “Bà có biết tôi là ai
không?” Sau đó ông ta dùng lời lẽ thiếu văn hóa
để mắng bà già. Bà già phản ứng lại th́ ông
này thẳng tay tát vào mặt bà mấy
cái. Mọi người chung quanh xúm lại mới hay ông là
Phó Chủ tịch huyện Mộc Hóa tỉnh Long An. Nhân
chuyện này, tác giả tra cứu thêm các vụ quan chức
dùng bạo lực với dân mới biết thêm nhiều
vụ khác, xăy ra hàng ngày, ở khắp nơi, như
“chuyện thường ngày ở huyện”:
-Một bà Chủ tịch
hội Liên hiệp Phụ nữ có “sáng kiến” dùng ngón
chân để hướng dẫn thủ tục cho
người dân khi họ đến xin vay vốn xóa đói
giảm nghèo. Khi người dân phản đối thái
độ hách dịch đó th́ bà ném tung
hồ sơ dưới đất để họ tự
nhặt lên.
- Ông Bí thư
Chủ tịch Hội đồng Nhân dân thị trấn
Hoài Đức đấm vào mặt dân chỉ v́ bị
gọi là “anh”. Theo ông Chủ tịch th́ “Tao là
anh của bố mày chứ anh ǵ mày!”
- Chuyện công an
đánh dân, nhất là trên tuyến giao thông th́ không thể
kể hết trong một ngày. Nhất là chuyện công an đánh chết dân. Tác giả mách
nước: Chỉ cần t́m từ khóa “Chết tại
trụ sở công an” trên Google bạn
đọc sẽ thấy vô số các thông tin liên quan
đến chuyện “công an lỡ tay đánh chết
người”.
Sau đó tác giả cứ băn
khoăn tự hỏi “Không biết các ông quan này có
được học tập đạo đức Hồ
Chí Minh không mà cư xử với dân như đám lưu
manh vậy?”
Tác giả lại nghĩ vẩn
vơ, không biết từ “quan chức” phát sinh ra tự lúc
nào chứ xưa nay họ vẫn cứ một mực cán
bộ là “đày tớ của dân” kia mà. Buồn
cười cho cái ông này. Đă đổi mới
rồi!
Một chuyện khác, đọc
được trên báo điện tử VietNamNet:
Ngày 24/12 một nhóm nữ sinh
lớp 7 trường
Trả lời VietNamNet về câu
hỏi: Nhà trường có biện pháp cụ thể nào
đối với các học sinh tham gia vụ việc
đánh bạn hội đồng, Ông Vơ tuấn Kiệt, Hiệu
trưởng trướng
Liên quan đến đạo
đức của các nữ sinh đă tham gia đánh hội
đồng, ông Kiệt cho biết: “Những học sinh này
hầu hết là cán sự lớp như: lớp
trưởng, lớp phó lao động,
lớp phó văn thể mỹ, các học sinh này
đều đạt hạnh kiểm tốt”.
Thảo nào! Hồng hơn chuyên
là đúng rồi! Các cán sự này đạt
được hạnh kiểm tốt theo
tiêu chuẩn đạo đức của Bác th́ phải
thế thôi! C̣n họp hành kỷ luật làm chi cho mất
công vô ích!
Cũng chuyện
học đường, trăm năm trồng
người, nhưng giờ là chuyện ở Đại
học.
Tại Hội thảo “Giáo
dục văn hóa giao tiếp trong nhà trường” diễn
ra tại ĐH Sư Phạm TP Sài G̣n ngày 10/12/09, nhiều
đại biểu đă bàn đến văn hóa ứng
xử giữa thầy và tṛ, đặc biệt t́nh
trạng bạo lực học đường gia tăng
khiến thầy cô đau long.
Thạc sĩ
Trần Đ́nh Thích, ĐH Cần Thơ, bàng hoàng kể
lại cảnh đă chứng kiến sinh viên xông thẳng
vào văn pḥng bộ môn ngoại ngữ ĐH Cần
Thơ rượt đuổi đâm chém thầy cô. Tại
trường ĐH Nông Lâm TP Sài G̣n th́ sinh viên tạt cả
thau axit vào người thày giáo ngay đang trên bục
giảng. Thầy Thích cho rằng “Không gian văn hóa
học đường đang bị ô nhiễm”.
Thạc sĩ Đỗ thị
Hà Giang, chuyên viên Sở GD – ĐT Bắc Giang cho biết thêm
“Những hành động bạo lực như: xâm hại
t́nh dục, xúc phạm học sinh dưới nhiều h́nh
thức, đâm chem. Nhau, hỗn láo với thầy cô,
tạt axit, bỏ thuốc chuột để hại tính
mạng thầy đang diễn ra hằng ngày. “Thầy tṛ
hành xử theo kiểu xă hội đen”.
Đó là biểu hiện phản văn hóa cho thấy lâu nay
chúng ta lỏng lẻo trong việc giáo dục văn hóa
ứng xử trong nhà trường…”
Cô giáo Hà Giang
nhắc đến “Kiểu xă hội đen” có lẽ
hơi bị trễ. Nhà nước ta và đảng ta
đă áp dụng “kiểu xă hội đen” vào các vụ
đàn áp tôn giáo từ khuya rồi. Đậm
nét nhất là các vụ Thái Hà, Tam Ṭa, Chùa Bát Nhă và bây giờ
đang bầy hầy ở Đồng Chiêm” đấy
thôi.
Nhà nước nào
xă hội nấy, quả là chân lư muôn đời.
ThS Trần Đ́nh Thích kết
luận “Rơ ràng, muốn dạy người khác làm
người th́ trước hết người dạy
phải là “Con người” chân chính và có nhân cách tốt”. Nói như thế, có phải thầy Thích muốn
bóng gió ám chỉ đến ‘Cha già dân tộc” đấy
phỏng?
Tuy vậy, thầy Thích
đừng có hao tâm lo ḅ trắng răng làm chi cho nhiệt.
Sau buổi hội thảo đó Thứ trưởng
Bộ GD-ĐT Nguyễn Vinh Hiển cho hay “Bộ GD-ĐT
chịu trách nhiệm lớn nhất trước xă hội
về đạo đức lối sống của học
sinh.” Nhưng chịu như thế nào, cụ
thể ra sao không thấy ông Thứ trưởng cho
biết nên nhiều người chưa đồng t́nh.
Báo trong nước kết luận.
Một chuyện nữa rất
buồn cười, xin ghi ra đây để hải
nội chư quân giải trí.
Mất chức v́
hai mâm cỗ… cưới.
Đó là đầu đề
một bài báo đăng trên báo Pháp Luật và Dân Trí,
thuật lại chuyện ông Nguyễn Hữu Dàng,
đội trưởng Đội Thanh tra Xây dựng quận
Hà Đông, Hà Nội làm đám cưới cho con trai lớn.
Hai gia đ́nh thông gia bàn nhau cùng đăi khách
tại một khách sạn ở Hà Đông. Nhà trai đặt 40 mâm. Nhà gái
đặt 40 mâm. Tổng cộng 80 mâm.
Đến phút chót, có những khách không mời mà
đến, số bạn bè thương binh của ông Dàng
hay tin vui cùng kéo đến mừng. Ông Dàng
phải mua thêm 2 mâm để đăi khách. Hai tháng sau
ngày đám cưới, do cơ cấu của Sở Xây
dựng thành phố thay đổi nên ông Dàng từ cán
bộ thuộc quyền quản lư của Sở trở
thành cán bộ thuộc quyền quản lư của UBND
quận Hà Đông. Đùng một cái, tờ Pháp Luật nói,
tháng 7/2009, ông Dàng nhận được quyết
định của Ủy ban Quận với nội dung
tạm đ́nh chỉ chức vụ đội
trưởng v́ Quận ủy đang xem xét kỷ luật
ông trong việc vi phạm chương tŕnh thực hiện
việc cưới theo nếp sống văn hóa. Ông Dàng
ớ ra! Qui định của Quận ủy quận Hà
Đông về “nếp sống văn hóa” là tiết kiệm
một đám cưới không quá 40 mâm.
Ông Dàng khiếu
nại rằng đám cưới đă hơn hai tháng, sao
hồi đó không không kỷ luật ngay phải
đợi đến bây giờ? Bà Đỗ thị Hữu,
chủ nhiệm Ủy Ban Kiểm tra Quận Ủy Hà
Đông cho biết: “Hồi đó đồng chí chưa
thuộc quyền quản lư chúng tôi th́ làm sao trảm
được!
Báo Pháp Luật b́nh rằng
“Chức vụ thanh tra của ông Dàng là chức vụ hái ra
tiền, liệu có phải v́ hai mâm cỗ cưới hay v́
một lư do khác? Đá ông này đi để cài
người khác vào cùng phe cánh để ăn
tiền chạy chức chẳng hạn?”
Ngày 18/11/09, báo chí Việt Nam
tường thuật một buổi họp Quốc
Hội, khi bàn về đạo đức, Bộ
trưởng Nội vụ Trần văn Tuấn điều
trần rằng, “Khó chấm dứt t́nh trạng chạy
chức, chạy quyền v́ người chạy có báo
đâu mà biết.”
Hỡi ơi! Cả một
guồng máy của Nhà nước Xă hội Chủ nghĩa
mà không một ai học được gương dũng
cảm, thật thà của Bác Hồ để có thể dám
đấm ngực xưng tên với ông Bộ
trưởng Nội vụ Tuấn rằng: “Tôi đang
chạy chức, chạy quyền nè!” Buồn cho Bác
biết bao nhiêu!
Có lẽ sẽ có
người trách người viết chỉ được
việc bới bèo ra bọ. Ba cái chuyện vặt trên chỉ là
một mảng nhỏ trong ḍng sinh hoạt xă hội
thường ngày, đâu lại chả vậy. Trong
lúc Việt Nam Xă hội Chủ nghĩa mới chỉ có
độc lập ḥa b́nh 35 năm thôi, hăy c̣n nhiều khó
khăn do Mỹ Ngụy để lại. Cứ chờ
đi! “Đảm bảo” 75 năm nữa Nhà nước
Việt Nam sẽ chấp cánh bay cao lên tận trời xanh,
sẽ dang rộng tay bơi ra biển lớn, sánh vai
với các lân bang như Campuchia, Lào, Thái Lan… chừng đó
th́ đừng có mà mơ về lại quê hương
ăn khế ngọt nhá. Đừng có ḥng!
Cũng có kẻ đặt
ngược vấn đề: Nếu một Nhà
nước cầm quyền bởi một đảng
ẹ như thế sao nó cứ sống dai như loài
đĩa, mà nó lại c̣n có khả năng vươn bàn
tay lông lá ra tận hải ngoại để quậy phá
cộng đồng chúng ta xang bang xấc bất vậy?.
Câu trả lời dễ ợt!
Người Việt tị nạn chúng ta, miệng th́
chống cộng mà tay th́ gửi tiền
về nuôi chúng đều đều, mỗi năm tới
7 tỉ, 8 tỉ đô. Chúng chỉ cần bớt ra 1
tỉ, đánh trống khua chiêng, bắt dân chúng học tập
đạo đức tư tưởng ông Hồ
để ngu dân và duy tŕ chế
độ. 1 tỉ dành cho Nghị quyết 36,
tha hồ hô gió gọi mưa. Cái đám cỏ đuôi
chó và bọn xanh vỏ đỏ ḷng, ăn cơm quốc
gia thờ ma cộng sản chực chờ bưng bô,
đội đĩa Vẹm lúc nhúc ở đây thiếu
ǵ. Bọm Vẹm chỉ cần quẳng cho chúng một vé
máy bay, ba bữa ăn chơi miễn phí là chúng sẵn sàng
bán luôn bàn thờ tổ tiên, ông bà để ngoắc
đuôi sũa theo liền. C̣n lại 6 tỉ
c̣n chúng chia nhau bỏ túi.
Khoẻ re như ḅ kéo xe.
Cứ cái mửng
chống cộng kiểu này, Người Việt hải
ngoại c̣n khuya mới có cơ phục quốc.
Nhưng biết đâu, tiền
gửi về nhiều quá, chúng ăn mập thây, híp
mắt, ph́ nộn ra như heo giống thằng Thứ
trưởng Ngoại giao Vẹm, Nguyễn Thanh Sơn,
đang quàng vai, bá cổ chú “hạ nghị sĩ” Cao Quang
Ánh nhà ta, rồi bị nghẽn máu cơ tim, lăn đùng
ra chết cả đám cũng nên!
Hoặc giả
chúng thấy Người Việt hải ngoại càng
chống Cộng, càng gửi tiền về nhiều, chúng
tức cười quá, cười ngất, đứt
mạch máu mà chết cũng nên?
Nếu thật vậy th́
Tết năm nay bà con ta làm “Vịt ḱu yêu nước”
về quê ăn Tết cho thật
đông, mang thật nhiều tiền về để
đè cho chúng chết. Một cách chống
cộng êm ái mà hữu hiệu.
Nhất cử mà tam, tứ, ngũ tiện, bà con ơi! Lẹ lẹ lên!
Chiều hôm tối rồi!
Nguyễn
Thanh Ty
15/01/10