Nguyễn
Thanh Ty
CHUYỆN
TRÙNG NHĨ
PHỤC
QUỐC
Tấn Hiến công, vua
nước Tấn, lấy được cả hai
nước Ngu và Quắc, các quan triều thần
đều chúc mừng, chỉ có Ly cơ trong bụng không
bằng ḷng v́ bản tâm muốn Tấn Hiến công sai
thế tử Thân Sinh, người sẽ được
nối ngôi sau này, đi đánh Quắc, cốt để
mượn tay địch giết thế tử. Không ngờ Lư Khắc đi thay, lại lập
công được công trạng. Ly cơ là thứ phi
được Tấn Hiến công đặc biệt
sủng ái, muốn giành ngôi sau này cho con ḿnh là công tử
Hề Tề, bấy giờ mới 11 tuổi, nên lập
mưu hại thế tử Thân Sinh.
Sau khi Thân Sinh chết, Ly Cơ
muốn diệt luôn hai em của Thân Sinh là công tử Trùng
Nhĩ và công tử Di Ngô để trừ hậu hoạn
nên mới tâu với Hiến công:
-Thiếp nghe Trùng Nhĩ với Di Ngô cùng dự mưu với
Thân Sinh. Nay Thân Sinh chết rồi th́ hai
vị kia đổ lỗi tại thiếp, sẽ đem
quân về giết thiếp, chúa công nên xét đến
việc ấy.
Hiến công nghe lời,
liền sai Bột Đề đem quân sang đất
Bồ để bắt công tử Trùng Nhĩ, Giả Hoa
đem quân sang đất Khuất để bắt công
tử Di Ngô.
Hồ Đột là
đại quan trung thần trong triều, biết tin, bèn
gọi con ḿnh là Hồ Yển đến bảo:
-Công tử Trùng Nhĩ là
người hiền minh. Thế tử Thân
Sinh chết rồi th́ tất đến Trùng Nhĩ
được nối ngôi. Mày nên sang đất
Bồ để cùng anh mày là Hồ Mao giúp Trùng Nhĩ đi
trốn.
Hồ Yển tức khắc
sang đất Bồ để báo tin cho Trùng Nhĩ. Trùng
Nhĩ sợ hăi, cùng với hai anh em Hồ Mao và Hồ
Yển bàn nhau đi trốn. Chưa kịp
th́ Bột Đề đă đem quân vây nhà rồi.
Ba người chạy ra
vườn sau, leo tường trốn.
Bột Đề rượt theo nắm
được vạt áo của Trùng Nhĩ toan đưa
gươm chém th́ vạt áo đứt, Trùng Nhĩ chạy
thoát được. Bột Đề đem
cái vạt áo ấy về nộp cho Hiến công.
Trùng Nhĩ trốn sang
nước Địch được vua nước
Địch tiếp đăi tử tế. Đám quan trong
triều Tấn cũng bỏ theo pḥ Trùng Nhĩ rất đông
gồm có Tư Thần, Ngụy Thù, Hồ Xạ Cô,
Điên Hiệt, Giới tử Thôi,Tiên Chẩn đều
là những người có danh tiếng.
Di Ngô trốn sang nước
Lương chỉ có ba người là Khước
Nhuế, Lă di Xanh và Quắc Xạ theo phù
trợ.
Tấn Hiến
công mất. Quan
thái phó Tuân Tức theo di mệnh lập
Hề Tề lên nối ngôi
Lư Khắc muốn đón Trùng Nhĩ về nên hợp mưu với Phi
Trịnh Phủ cho người giết chết Hề
Tề. Tuân Tức lại lập em là Trác Tử lên ngôi. Bấy giở Trác Tử mới có chín tuổi.
Phe Tuân Tức là Lương
Ngũ và Đông quan Ngũ biết bọn Lư Khắc
giết vua nên sai Đồ Ngạn Di đi giết Lư
Khắc để báo thù. Đồ Ngạn Di có sức
khoẻ mang nổi ngh́n cân. Di quen thân với
quan đại phu Chuy Suyền, đem chuyện bảo cho
Chuy Suyền biết và hỏi có nên làm không. Chuy Suyền khuyên không nên làm việc bất
nghĩa và phải giết bọn gian nịnh để
đón Trùng Nhĩ về, vừa có công to vừa
được danh tiếng.
Đồ Ngạn Di nghe
lời, quay ngược lại giết bọn Đông quan
Ngũ, Lương Ngũ và giết luôn cả Trác Tử.
Ly Cơ thấy mưu đồ thất bại phải
đâm đầu xuống hồ mà chết.
Lư Khắc họp các quan trong
triều bảo:
-Trong bọn công tử chỉ
có Trùng Nhĩ là hiền mà nhiều tuổi hơn cả,
nên lập làm vua. Ai thuận th́ xin kư tên vào
thẻ.
Phi Trịnh Phủ nói:
-Việc này tất phải có
lăo quan là Hồ Đột làm chủ mới
được.
Hồ Đột từ
chối, nói rằng:
-Lăo phu có hai con đang theo Trùng Nhĩ đi trốn, nay lăo phu
lại dự vào việc này th́ sao cho tiện? Lăo phu đă già rồi, điều này xin tùy ư các
quan.
Lư Khắc cùng bọn cả ba
mươi người cùng kư tên và sai Đồ Ngạn Di
sang nước Địch đón công tử Trùng Nhĩ.
Trùng Nhĩ xem trong tờ biểu không thấy có tên Hồ
Đột, có ư nghi hoặc.
Ngụy Thù nói:
-Người ta đón mà không
về, thế công tử muốn ở đây măi sao?
Trùng Nhĩ nói:
-Nhà ngươi không biết
rơ, số là các công tử c̣n nhiều, cứ ǵ một ḿnh
ta. Vả Hề Tề và Trác Tử mới bị giết, bè cánh hăy c̣n nhiều. Nay
ta về th́ sau không có thể lại đi được.
Nếu trời có ḷng tựa, lo ǵ không có ngày.
Trùng Nhĩ từ chối
về và bảo Đồ Ngạn Di rằng:
-Trùng Nhĩ này là người
có tội phải đi trốn, lúc cha c̣n đă không
được phụng dưỡng, lúc cha chết cũng
không được trông nom, có đâu lại dám nhân sự
biến loạn để về nối ngôi, xin các quan
chọn người khác.
Lư Khắc bất đắc
dĩ sai Đồ Ngạn Di sang nước Lương
đón Di Ngô về để lập làm vua.
Di Ngô lên ngôi
xưng là Tấn Huệ công, chỉ tin dùng bọn Lă Di Xanh
và Khước Nhuế. Bao nhiêu quan cựu thần
đều không coi ra ǵ. Lư Khắc tỏ
ra oán hận. Bọn Khước
Nhuế tâu với Tấn Huệ công t́m cách loại trừ
Lư Khắc. Lư Khắc bị Tấn Huệ công bức bách
phải tự vẫn.
Di Ngô tức Tấn Huệ
công sau khi về nước bội ước với
Tần Mục công, không chịu giao nộp năm thành
như đă hứa, nên hai nước sinh ra bất ḥa,
đánh nhau. Tấn Huệ công bị Tần
Mục công đánh bại và bắt cầm tù. Sau nhờ Mục Cơ xin với vua Tần mà
được tha.
Trong thời gian bị cầm
tù ba tháng ở Tần, Tấn Huệ công cứ lo Trùng
Nhĩ sẽ nhân dịp biến loạn mà đem quân
về cướp ngôi nên khi về đến nước,
Tấn Huệ công bảo Khước Nhuế:
-C̣n Trùng Nhĩ ở ngoài th́
vẫn c̣n một cái họa tâm phúc, ta nên nghĩ cách trừ
bỏ đi mới khỏi vạ về sau.
Nói xong, sai Bột Đề
đi giết Trùng Nhĩ. Trùng Nhĩ được tin
Hổ Đột cấp báo,vội vàng
trốn sang nước Tề. Trong lúc hốt hoảng không
kịp thu xếp hành trang, Đầu Tu thừa cơ
cuốn hết vàng bạc bỏ trốn mất. Trùng
Nhĩ đă không có chổ nương tựa nay lại
mất cả tiền bạc, t́nh trạng lúc ấy
rất đỗi thảm thương.Trùng Nhĩ đi
đă nửa ngày, vua nước Địch mới
biết, muốn đưa tặng đồ tư trang, nhưng
không thể nào theo kịp.
Vua nước Địch
biết chuyện Tấn Huệ công sai Bột Đề
sang chực giết Trùng Nhĩ nên lệnh cho các nơi quan
ải khám xét thật kỹ những ai qua lại. Bột
Đề nguyên là một hoạn quan, nay thay h́nh đổi
dạng để đi giết Trùng Nhĩ, bị quân lính
nước Địch khám xét, Bột Đề không
biết đối đáp thế nào cho hợp lẽ nên
uất ức mà trở về. Tấn Huệ
công cũng không biết làm cách nào khác.
Công tử Trùng Nhĩ trên
đường sang nước Tề phải đi ngang
qua nước Vệ. Vua Vệ Văn công sợ đón vào
phải thết đăi tốn phí mà không có lợi ǵ nên
truyền cho quân cấm không cho vào thành. Trùng Nhĩ phải
ṿng quanh phía ngoài thành mà đi
Ngày hôm
ấy, thầy tṛ nhịn đói mà đi, ai nấy
đều đói lă, không thể đi được
nữa, bèn ngồi nghĩ dưới gốc cây. Trùng Nhĩ đói quá, gối đầu vào đùi
Hồ Mao mà nằm. Bọn người
bèn đi hái rau sam về luộc lên mà ăn. Trùng Nhĩ không thể nào nuốt được.
Bỗng thấy Giới Tử Thôi đem
một bát cháo thịt đến dâng. Trùng Nhĩ ăn lấy làm ngon lắm. Ăn
xong, Trùng Nhĩ hỏi Giới Tử Thôi:
-Nhà ngươi lấy đâu
được cái này thế?
Giới Tử Thôi nói:
-Ấy là thịt đùi
của tôi đó! Tôi nghe nói người
hiếu từ bỏ thân để thờ cha mẹ,
người trung thần bỏ thân để thờ vua.
Nay công tử không có ǵ ăn, vây nên tôi phải
cắt thịt đùi tôi mà dâng công tử.
Trùng Nhĩ ứa nước
mắt nói:
-Ơn này biết bao giờ
đền lại được!
Giới Tử Thôi nói:
-Tôi chỉ mong công tử
về được nước Tấn, ấy là trọn
cái đạo thần tử của tôi, khi nào dám mong
được đền ơn.
Trùng
Nhĩ đi đến nước Tề,
Tề Hoàn công vốn biết tiếng Trùng
Nhĩ là người hiền, liền sai
người ra mời vào nhà công quán, bày tiệc
thết đăi tử tế. Trong khi ăn tiệc,Tề Hoàn công hỏi Trùng Nhĩ:
-Công tử có đem nội
quyến theo không?
Trùng Nhĩ nói:
-Cái thân đi trốn tránh này
một ḿnh c̣n chẳng kham nổi, dám đâu đem cả
gia quyến đi.
Tề Hoàn
Công nghe vậy bèn chọn một người con
gái đẹp trong họ gả cho Trùng
Nhĩ để có người nâng khăn sửa
túi, lại tặng thêm cho hai mươi cổ xe ngựa.
Từ đó, những người theo
hầu Trùng Nhĩ đều có xe ngựa đi cả.
Trùng Nhĩ ở nước Tề
được 7 năm, đến khi Tề Hoàn Công
mất, các con tranh nhau nối ngôi thành ra đại
loạn, rồi Tề Hiếu Công lên ngôi, đổi
hết cả chính sự, giảng ḥa với Sở, gây thù
với Tống, thành ra nhiều chuyện lôi thôi.
Bọn Triệu Thôi bàn riêng
với nhau:
-Chúng ta theo công tử Trùng
Nhĩ sang đây là muốn nhờ binh lực Tề về
lấy lại nước, nay nước Tề như
vậy th́ khó giúp được ta nữa rồi, chúng ta
hăy sang nước khác để lo liệu th́ hơn.
Bấy giờ Trùng Nhĩ
đang say đắm nàng Khương Thị, ngày đêm
chỉ uống rượu vui chơi, chẳng thiết
đến việc ǵ cả. Bọn Triệu
Thôi chầu chực đến mười ngày mà không
gặp được mặt. Khương Thị
cũng muốn Trùng Nhĩ lập chí lớn nên bí mật
bàn mưu với Hồ Yển phục rượu cho Trùng
Nhĩ say khước rồi vực lên xe, nửa đêm
đưa ra khỏi nước Tề. Trời sáng, Trùng
Nhĩ thức dậy mới biết ḿnh đă
được đưa khỏi nước Tề cả
trăm dặm rồi lấy làm tức giận, quát
mắng:
-Các ngươi không nói
trước cho ta biết, định đem ta đi
đâu thế này?
Hồ Yển nói:
-Chúng tôi định đem
nước Tấn dâng cho công tử đó!
Trùng Nhĩ nói:
-Tấn chưa thấy đâu
đă bỏ mất Tề, ta không muốn đi!
Bọn Triệu Thôi nói:
-Chúng tôi thấy công tử là
người có chí, vậy nên bỏ cả cửa nhà,
vợ con mà theo công tử, cũng mong
được chút sự nghiệp lưu truyền sử
sách về sau. Nay Di Ngô là người vô đạo,
người trong nước ai cũng muốn cho công tử
về làm vua, nhưng công tử không nghĩ cách về th́ ai
sang đây mà đón công tử cho được?
Trùng Nhĩ dịu nét mặt
lại đáp rằng:
-Đă như vậy th́ ta xin theo ư các ngươi.
Thầy tṛ dắt díu nhau sang
nước Tào. Tào Cung Công tính hay chơi bời, không
thiết ǵ đến chính sự, chỉ tin dùng những
kẻ tiểu nhân xu nịnh. Bọn xu nịnh này thấy
những người theo hầu Trùng
Nhĩ đều là những tay hào kiệt nên đem ḷng ghen
ghét, đố kỵ nên bảo Tào Cung Công không nên tiếp
đón.
Trùng Nhĩ bỏ nước
Tào đi sang nước Tống. Lúc này, Tống
Tương Công đang căm tức nước Sở v́
mới đánh nhau với Sở bị thua và bị
thương nặng, nghe nói Trùng Nhĩ đến, nghĩ
thầm trong bụng, Tấn là một nước lớn,
mai sau tất trị nổi nước Sở, mới có ư
mừng rỡ, vội sai người ra nghênh tiếp và
tặng các đồ xe ngựa.
Hồ Yển thấy bệnh
của Tống Tương Công không có cơ khỏi
được, bèn đem chuyện phục quốc bàn riêng
với Công Tôn Cố là quan tư mă của Tống. Công Tôn
Cố nói:
-Nước tôi vừa mới
bại trận xong, binh lực c̣n yếu, khó ḷng giúp
nổi. Xin công tử đi cầu
nước khác th́ tốt hơn.
Hồ Yển bảo:
-Ngài bảo thực như
thế là phải lắm.
Trùng Nhĩ lại thu xếp hành trang để đi. Tống Tương Công nghe nói Trùng Nhĩ đi,
sai đưa tặng lương thực và y phục.
Trùng Nhĩ đi rồi, Tống Tương
Công bệnh mỗi ngày một nặng thêm, chẳng bao lâu
th́ mất.
Trùng Nhĩ
bỏ nước Tống đến nước Trịnh.
Có người báo với Trịnh Văn Công. Trịnh Văn công bảo các
quan:
-Trùng Nhĩ phản cha mà
đi trốn, các nước không ai tiếp đăi cả,
đi đến đâu đói khát đến đấy,
đó là người bất hiếu, ta chớ nên trọng
đăi.
Nói xong, truyền
đóng cửa thành không cho Trùng Nhĩ vào. Trùng Nhĩ liền thẳng
đường sang nước Sở. Sở Thành
vương trọng đăi Trùng Nhĩ
như vua các nước chư hầu. Trùng
Nhĩ khiêm nhượng không dám nhận lễ.
Triệu Thôi đứng ở bên cạnh, bảo Trùng
Nhĩ rằng:
-Công tử trốn đi
ở ngoài hơn mười năm nay, các nước
nhỏ c̣n có ư khinh bỉ, huống chi là nước
lớn, nay nước Sở lại trọng đăi như
vậy, cũng là ḷng trời xui khiến, xin chúa công cứ
nhận.
Trùng Nhĩ
đành nhận lễ. Sở Thành vương tiếp
đăi cung kính. Một hôm đi săn
về, Sở Thành vương bày tiệc uống
rượu rất là vui vẻ. Trong lúc ăn
tiệc, Sở Thành vương hỏi Trùng Nhĩ:
-Khi công tử về
nước rồi, công tử lấy ǵ để
đền ơn nước Sở tôi?
Trùng Nhĩ nói:
-Châu ngọc và nữ sắc
th́ đại vương chẳng thiếu ǵ, c̣n sản
vật th́ quí quốc lại nhiều hơn nước
tôi, tôi biết lấy ǵ mà đền ơn đại
vương được?
Sở Thành vương vừa
cười, vừa nói:
-Dẫu thế nào tất
cũng có đền ơn, xin công tử cho biết
trước?
Trùng Nhĩ nói:
-Nhờ uy linh của
đại vương mà tôi về nước Tấn
được th́ tôi xin cùng Đại vương giao
hiếu để cho dân hai nước được yên ổn,
hoặc bất đắc dĩ phải cùng với
Đại vương giao chiến th́ tôi xin lui ba xá
để nhường Đại vương.
Thế Tử Ngữ là con
của Di Ngô Tấn Huệ Công, đang ở nước
Tần làm con tin, nghe tin Tần Mục Công đem quân
đánh nước Lương, nước của mẹ
ḿnh là Mục Cơ, bèn đem ḷng oán hận mới lẽn
trốn về Tấn pḥng khi phụ thân qua đời
sẽ nối ngôi. Tần Mục Công hay tin, giận
lắn, bảo các quan đại phu rằng:
-Hai cha con Di Ngô
đều phụ ơn ta, ta tất phải báo thù.
Tiếc thay! Trước kia ta không lập Trùng Nhĩ lên làm
vua.
Tần Mục
công tức khắc sai người đi ḍ la
tin tức Trùng Nhĩ đang ở nước nào th́ biết
Trùng Nhĩ đă ở nước Sở đă mấy
tháng, liền bảo Công Tôn chi sang Sở để đón
về.
Trùng Nhĩ nói
với Sở Thành vương:
-Tất
cả, tôi đều nhờ dựa vào đại
vương, không muốn lại phiền đến vua
Tần nữa.
Sở Thành
vương nói:
-Nước
Sở tôi cùng với nước Tấn cách xa nhau lắm.
Mà nước Tần th́ tiếp giáp với nước
Tấn. Vua nước Tần vốn là người
hiền, nay lại không bằng ḷng với Di Ngô, ấy là
một cơ hội trời giúp cho, công tử nên đi ngay
đi.
Trùng Nhĩ
tạ ơn Sở Thành vương rồi đi sang
nước Tần. Tần Mục công nghe tin, vui mừng ra
tận ngoài thành để đón Trùng Nhĩ.
Tấn Huệ
công thấy thế tử Ngữ trốn về
được, mừng lắm, nói:
-Ta nay đau
yếu đă lâu ngày, đang buồn không có ai phó thác, nay con
về đây được, ta mới yên ḷng.
Tháng chín năm
ấy, Tấn Huệ công đau nặng quá, mới gọi
Lă Di Xanh và Khước Nhuế vào dặn:
-Hai
ngươi nên cố sức giữ ǵn cho thế tử
Ngữ. Hiện nay các vị công tử ta không lo ngại ai cả, chỉ nên đề pḥng có Trùng
Nhĩ mà thôi.
Đêm hôm
ấy Tấn Huệ công mất. Lă Di Xanh và Khước
Nhuế tôn thế tử Ngữ lên nối ngôi, tức là
Tấn Hoài công. Tấn Hoài công lo Trùng Nhĩ ở ngoài
tất có ngày sinh biến, mới hạ lệnh rằng:
-Phàm những
người bầy tôi nước Tấn theo Trùng Nhĩ
đi trốn, th́ hạn trong bảy tháng, họ hàng ở
nhà phải viết thư gọi về. Ai đúng hạn
mà về th́ tha không bắt tội, lại cho phục
chức cũ, nếu quá hạn không về, đều
bị xóa tên trong sổ quan và chịu án tử h́nh, cha con,
anh em ở nhà cũng phải tội chết.
Lăo quốc
cữu là Hồ Đột có hai con là Hồ Mao và Hồ
Yển, đều theo Trùng Nhĩ ở nước
Tần. Khước Nhuế khuyên Hồ Đột nên
viết thư gọi về. Hồ Đột nhất
định không chịu. Khước Nhuế vào nói với
Tấn Hoài vương rằng:
-Hai con của
Hồ Đột là người tài giỏi, nay lại theo
Trùng Nhĩ khác nào như hổ thêm cánh. Nay Hồ
Đột không chịu gọi con về th́ cũng đáng
nghi lắm.
Tấn Hoài công
sai người đến triệu Hồ Đột.
Hồ Đột biết ư, liền cùng người nhà
từ giả rồi vào triều.Tấn Hoài công nói:
-Hồ Mao và
Hồ Yển ở nước ngoài, lăo quốc cữu có
viết thư gọi về hay không? Ta đă hạ
lệnh rằng quá hạn không về th́ bắt tội thân
thuộc ở nhà, lăo quốc cữu có biết hay không?
Hồ
Đột nói:
-Hai con tôi theo
hầu Trùng Nhĩ cũng đă lâu ngày, tất phải
một ḷng trung thành với Trùng Nhĩ, cũng như các
quan trong triều trung thành với chúa công. Giả sử nay
hai con tôi có trốn về, tôi cũng kể tội mà
giết đi, huống chi tôi c̣n gọi về làm ǵ?
Tấn Hoài công
nổi giận sai hai người lực sĩ tuốt hai
gươm kề vào cổ Hồ Đột và bảo:
-Nếu nhà
ngươi chịu gọi hai con về th́ ta tha cho tội
chết.
Tấn Ḥi công
lại sai đem giấy bút đến trước mặt
Hồ Đột. Khước Nhuế cầm tay Hồ
Đột bắt phải viết. Hồ Đột kêu to
lên rằng:
-Không phải
nắm tay, tự khắc ta viết!
Nói xong,
liền viết mấy chữ thật to: “Con không hai cha,
bầy tôi không hai vua”. Tấn Hoài công giận lắm nói:
-Mày không sợ
chết à?
Hồ
đột nói:
-Tôi chỉ
sợ làm con không giữ được đạo
hiếu, làm tôi không giữ được đạo trung
mà thôi! C̣n như chết là chuyện thường, việc
ǵ mà sợ.
Nói xong
vươn cổ ra chịu chém. Tấn Hoài công sai
dẫn Hồ Đột ra chém ở chợ. Quách Yển
trông thấy, thở dài than rằng:
-Chúa công
mới lên ngôi, chưa có ân huệ ǵ cả mà đă giết
chết một lăo thần, chẳng bao lâu tất cũng
hỏng việc thôi.
Người
nhà Hồ Đột vội vàng trốn sang nước
Tần báo tin cho Hồ Mao và Hồ Yển biết.
Tần Mục
công lấy cớ đó đem binh lực giúp đưa
Trùng Nhĩ qua sông Hoàng Hà về lại nước Tấn.
Lă Di Xanh và Khước Nhuế thấy quân Tần thế
mạnh không dám chống cự nên có ư đầu hàng và thông
đồng với Tần để phản lại
Tấn Hoài công. Các quan trong triều xưa nay vẫn
mến phục Trùng Nhĩ, lại thấy Tấn Hoài công
chỉ tin dùng Lă Di Xanh và Khước Nhuế nên cũng có ư
chán. Nay thấy Lă Di Xanh và Khước Nhuế làm phản
rồi, mới bảo nhau cáo ốm, bận việc, không
vào dự hội.
Tấn
Hoài công thở dài than rằng:
-Chẳng
ngờ chỉ v́ ta bỏ trốn về để mếch
ḷng nước Tần mà đến nỗi thế này.
Bột
Đề nói:
-Nay
các quan triều thần cùng tư ước với nhau
để đón vua mới, thế th́ chúa công phải tránh
đi mới được. Tôi xin theo
hầu chúa công mà trốn sang đất Cao Lương.
Tấn Hoài Công nghe lời, cùng với Bột
đề đi trốn.
Lă Di Xanh và Khước Nhuế sai người đi
đón Trùng Nhĩ về kinh thành. Trùng Nhĩ lên ngôi lấy hiệu là Tấn Văn
Công. Sau khi lên ngôi, Tấn Văn Công mật sai
người sang nước Cao Lương để
giết Tấn Hoài Công.
Tấn Hoài Công lên làm vua từ tháng chín năm
trước, đến tháng hai năm sau th́ bị
giết, tất cả mới được có sáu tháng.
Tấn
Văn Công lúc chạy trốn đă phải gian truân
khắp nơi, từ nước này sang nước khác,
cả thảy là tám nước gồm Địch, Vệ,
Tào, Tống, Trịnh, Sở và Tần suốt hơn hai
chục năm.
Tính
ra, Tấn Văn công từ năm bốn mươi ba
tuổi trốn sang nước Địch. Năm năm
mươi lăm tuổi sang ở nước Tề.
Năm sáu mươi mốt tuổi sang ở nước
Tần, đến lúc phục quốc, lên làm vua th́ đă
sáu mươi hai tuổi.
* * *
Mùa
Xuân năm Ất Măo, rợ Hồ phía Bắc, với
sự giúp sức binh lực hùng hậu của hai
nước Đại Hán và Nga La Tư, đă th́nh ĺnh xua
đại quân vượt qua sông Bến Hải và Tây nguyên
đánh chiếm miền Nam nước Việt.
Bị
đánh úp bất ngờ, mất đất, thua trận,
Vua và một số tướng lănh nước Việt
phải bỏ trốn sang nước ngoài để
tị nạn.
Số
quân sĩ hơn nửa triệu và nhiều tướng
lănh khác ở lại cố gắng chiến đấu
đơn độc đều bị rợ Hồ
bắt giam vào các trại tù khổ sai, nơi rừng thiêng
nước độc, chúng đặt
tên là “Trại cải tạo”.
Có
một số tướng lănh và binh sĩ quyết chết
theo thành để tṛn khí tiết, không
chịu để giặc bắt.
Từ khi chiếm được nước
Việt, rợ Hồ đă thi hành một chính sách
cướp bóc của kẻ thắng trận vô cùng tàn ác.
Đầu tiên, chúng chia nhau đi cướp hết
tiền bạc, tài sản, đất đai
của dân miền
Chúng lại cho thi hành chính sách bạo tàn của
Tần Thỉ Hoàng “Đốt sách chôn học tṛ” thời
trung cổ rất khắc nghiệt. Hàng ngàn văn nghệ sĩ bị bắt giam và
đọa đày nơi rừng sâu. Đa
số đều bị chết thảm trong tù v́ đói
khát và bệnh tật. Sách vở, văn hóa phẩm
của miền
Không chịu nỗi sự hà khắc dă man của
rợ Hồ, cả triệu người đành liều
chết, ồ ạt bỏ nước trốn đi ra
nước ngoài t́m nơi tị nạn. Trên
đường trốn chạy, một phần chết v́
bọn công an đuổi theo bắn
giết. Đa phần chết trên biển, trong rừng,
núi… Số người chết v́ đói, v́ băo
tố, v́ hải tặc, v́ cướp cạn… không
biết cơ man nào kể xiết.
Có
lẽ một nửa số người đi t́m tự do
đă vĩnh viễn nằm xuống ḷng đại
dương làm mồi cho cá hay phơi xác chốn rừng
sâu nước độc.
Mười
lăm năm sau, đám “tù cải tạo” được
rợ Hồ thả ra, giờ đây giống như
những thây ma sống lại từ âm ty trở về,
cũng cố đùm túm vợ con t́m đường
trốn thoát khỏi bàn tay quỉ
dữ.
Đám
dân lành khốn khổ dắt díu nhau theo chân vua tôi
nước Việt đi tị nạn rợ Hồ, t́m
tự do, tạm thời chấp nhận đời lưu
vong, vẫn luôn hừng hực ḷng căm hờn, sục
sôi bầu máu nóng, chờ ngày phục quốc để
đánh đuổi bầy lang sói rợ Hồ ra khỏi
đất nước, giành lại quê hương.
Nhờ
đất lành chim đậu của thế giới tự
do, văn minh, bầy chim Việt lưu vong chọn nơi
này, nơi nọ làm nơi tạm dung. Với hai bàn tay trắng, họ đă nổ lực
phấn đấu, cần cù, miệt mài làm việc trên
đất lạ quê người, tuy không cùng gịng máu
nhưng đầy t́nh người. Chỉ
trong mươi năm, họ đă gầy dựng lại
cuộc đời mới tươi đẹp. Kinh tế gia đ́nh vững vàng. Con cái
được học hành đến nơi, đến
chốn. Nhiều người đă
đỗ đạt thành danh, có địa vị trong xă
hội mới. Đa số ai ai cũng đều
được an cư lạc
nghiệp.
Giờ phút phục quốc đă điểm. Giờ đây là lúc ơn đền oán trả.
Mọi sự đă sẵn sàng…
Nhưng
than ôi! Những tưởng con đường phục
quốc sẽ bừng bừng khí thế, cuối
đường hầm tăm tối nỗi nhục
lưu vong ánh sáng sẽ rạng rỡ chói ngời. Lũ
quỉ đỏ rợ Hồ chắc chắn sẽ tan
tác như lá rụng mùa thu dưới
ngọn cờ đại nghĩa phục quốc của
người Việt hải ngoại. Bọn
thái thú Bắc Bộ phủ sẽ trả nợ máu cho
sự tham tàn, gian ác của chúng lâu nay.
Ngờ
đâu, ngước mắt trông lại th́…
Vua
nước Việt không có chí lớn của Trùng Nhĩ
để quyết tâm có ngày sẽ đuổi giặc
mười năm như B́nh Định vương Lê
Lợi thuở xưa, lại cam ḷng ôm hận chết âm
thầm nới xứ người.
Các
quan tướng ngày nay không học được chữ
trung của những hiền thần Hồ Yển,
Giới Tử Thôi… mà lại sanh tâm hùng cứ một
phương, học đ̣i thói sứ quân thuở Đinh
Bộ Lĩnh phất cờ lau dựng nước, làm cho
thế đoàn kết ngày thêm tan rả.
C̣n đám lính già sau những năm tháng tù tội, nay
đă mắt mờ, chân run th́ làm nên cơm cháo ǵ. Chỉ hy vọng c̣n chút hơi tàn để nhóm
lên đóm lửa mong manh cốt nung chí lớn cho đàn con
cháu ḿnh nối chí mai sau phất cờ chính nghĩa trả
thù nhà nợ nước.
Lại
đau xót thay cho bọn thương nhân, thương
nữ xướng ca hám lợi, bỗng chốc quên
hết nỗi đắng cay, ô nhục lúc vượt
biển, băng rừng chạy trối chết t́m
đường sinh trong kẻ tử, giờ đây quay
mặt khom lưng trở về đầu tư buôn bán,
hát ḥ với giặc, trân tráo tuyên bố, tuyên ngôn rằng th́
là “chỉ làm thương mại, làm văn nghệ, văn
hoá thuần túy chứ không làm chính trị”.
C̣n
xấu hổ hơn nữa, đạo quân truyền thông
báo chí… mang trách nhiệm cao cả là “văn dĩ
tải đạo” để đứng đầu sóng
ngọn gió, giương cao lá cờ chính nghĩa, khơi
ngọn lửa đấu tranh ngày thêm cháy sáng cho khối
người tị nạn khắp năm Châu có cơ
cơm bầu nước giỏ trỗi dậy, vùng lên
xếp hàng, nối đuôi nhau để đập
đầu loài rắn độc rợ Hồ, th́ lại
có lắm đứa v́ chút tiền của giặc mua
chuộc, đành muối mặt uốn cong ng̣i bút quay
ngược lại ca tụng lũ sài lang là ơn cao
đức trọng và đánh phá cộng đồng tan nát
không một chút nương tay.
Ngóng trông về kẻ sĩ, trí thức khoa bảng,
bằng cấp đầy chữ sĩ lại càng thêm
thất vọng. Đa số đă bị
mũ cánh chuồn, danh vọng tiền tài của giặc
cám dỗ mờ mắt, ám cả lương tâm rồi
biến thành kẻ vô sỉ, mặt trơ trán bóng về
ngồi giữa hội trường Mỹ Đ́nh, vỗ
tay khen rợ nói.
Thêm
chuyện cộng đồng, hàng hà sa số hội
đoàn, tổ chức này, đảng phái nọ… th́
hỡi ơi Xuân Thu nhị kỳ họp mặt,
đọc diễn văn rôm rả, rồi ôm nhau xà nẹo
nhảy đầm, ăn nhậu, nâng ly chúc tụng…
rồi tan hàng cố gắng. Chẳng thấy có một
Hội, một Đoàn, một Đảng nào đưa ra
được kế sách hay đường lối
khả thi để cho người Việt hải
ngoại lấy đó làm niềm hy vọng ngày về.
Thương
thay cho người Việt lưu vong như con chim bị
ná, giờ không biết phải tin theo ai,
trong lúc hỗn quân, hỗn quan cá đối bằng
đầu. Ai cũng đều xưng ḿnh là
minh chủ. Buồn cười thay! Ba triệu
người tị nạn lại có tới hàng trăm lănh
tụ, chỉ huy đủ kiểu, đủ cỡ mà
đa số đều là bọn bất tài vô tướng
nhưng lại hám danh có thừa.
Cuối cùng, các lănh tụ tranh nhau đi buôn nón
cối, đầu cơ tích trữ nón cối để
hào sảng chụp lên đầu nhau, làm tṛ cười cho
giặc. Trong lúc rợ Hồ không ngừng tung tiền bạc, phương tiện, cho
tay chân ra tận hải ngoại chui ḷn khắp nơi
để truy sát hoặc hạ bệ những ai c̣n
giữ được tấm ḷng trung kiên đấu tranh
cứu nước.
Mấy mươi năm lưu lạc quê
người chưa từng thấy ai cắt thịt ḿnh
nấu cháo dâng lên cho vua đỡ đói. (xứ giàu có, thực phẩm dư thừa
mà!) Ngược lại, chỉ thấy quỉ đỏ
vừa ra Nghị quyết 36 kêu gọi chiêu hồi, đă
có ngay một lũ người vội quên bài học
của lăo thần Hồ Đột quyết chịu
chết chứ nhất định không viết thư
gọi con về với với giặc, đă vội vàng
ba chân bốn cẳng về nước vỗ tay hoan hô
vạn tuế rợ Hồ. Lại c̣n đưa bản
mặt nhăn nhở ra cười cầu tài lúc, khom
lưng đưa cả hai tay ra nhận lănh bằng khen
“Việt kiều yêu nước” do bọn rợ trao cho. Thật đáng nôn mữa.
Đă
ba mươi lăm năm qua, giờ đây bói đâu ra
được minh chủ như Trùng Nhĩ để gióng
trống phất cờ, phát hịch trừ giặc, t́m
đâu ra được những anh tài tuấn kiệt,
hiền thần như bọn Triệu Thôi, Hồ Yển…
thuở xưa để phù trợ hiến mưu, dâng
kế mà mong phục quốc.
Hiện tại, một
mặt, bọn rợ Hồ măi quốc cầu vinh, đang
đem đất nước của tổ tiên dâng lần
hồi cho bọn Tàu ô, hết ải Nam Quan, thác Bản
Giốc, băi Tục Lăm, hải đảo Hoàng,
Trường Sa, tới Tây Nguyên rồi mới đây tám
tỉnh miền Bắc rừng nguyên sinh đầu
nguồn. Một mặt, chúng đang ra sức huy
động lực lượng công an chó
săn ráo riết lùng bắt, tiêu diệt từ trong
trứng nước những lực lượng yêu
nước của giới thanh thiếu niên trong
nước đang bùng phát lên ngày càng nhiều. Chỉ trong ṿng hai tháng chúng đă bỏ tù 17 sĩ
phu bất đồng chính kiến, đối kháng với
chúng. Và c̣n nhiều người nữa đang bị
giam giữ chờ ngày ra ṭa án lợn
của chúng.
Than ôi! T́nh cảnh nước
nhà hiện nay đang trong cơn dầu sôi lửa bỏng,
nguy ngập từng ngày. Cái cảnh ngàn năm
nô lệ giặc Tàu đă thấy ngay trước mắt.
Bọn thái thú Bắc Bộ phủ, rợ Hồ, chắc
chắn sẽ tiếp tục bán nốt giang sơn gấm
vóc nước Việt cho giặc trong nay mai và cam tâm làm
kiếp ngựa trâu cho Hán triều phương Bắc
để được đời đời con cháu chúng
nối nhau ngồi trên chiếc ghế thái thú, tiếp
tục đè đầu cỡi cổ dân Việt.
Hỡi người Việt
hải ngoại! Chúng ta phải làm ǵ bây
giờ để cứu nước cứu dân?
Đọc truyện xưa sao
mà thích thú, sảng khoái làm vậy! Trái lại
xem truyện ngày nay sao ḷng cứ trĩu nặng một
mối u hoài.
Nguyễn
Thanh Ty 05/3/10