Nguyễn Thanh Ty
Châu Chấu
Đá Xe
“Châu chấu đá xe”
hay “châu
chấu đá voi” là
thành ngữ, nghĩa đen ư hài hước nói về con
châu chấu, một loại côn trùng có cánh, chỉ nhỏ
như ngón tay út, không tự lượng sức ḿnh mà dám bay
lên, giơ càng, giơ chân đá chiếc xe ngựa hay xe ḅ
khi xe này đụng đến chúng.
Nhỏ mà dám chống
lớn. Trứng
chọi đá. Nghĩa bóng ám chỉ con người,
có kẻ, tuy sức yếu thế cô mà dám đơn thân
độc mă chống lại một thế lực
độc ác, tàn bạo, lớn mạnh hơn ḿnh rất
nhiều. Sự tranh đấu có lúc thành công, có lúc thất
bại, nhưng danh thơm vẫn
được người đời ca tụng.
Trong lịch sử cổ kim Việt Nam
chúng ta có nhiều ví dụ về chuyện “châu chấu
đá xe”: Hai bà Trưng phất cờ khởi nghĩa,
đánh đuổi thái thú Tô Định nhà Hán, Lư
thường Kiệt phá Tống, b́nh Chiêm, Ngô Quyền
đại phá quân Nam Hán, Lê Lợi kháng chiến chống
giặc Minh, Quang Trung đại phá quân Thanh…
Nước Việt ta nhỏ bé,
đất hẹp, người thưa, ở cạnh
một nước Trung Hoa địa lư lớn gắp ngàn
lần hơn, dân cư đông đúc, như một gă
khổng lồ, lại có ḷng tham và dă tâm luôn muốn
nuốt chững nước ta và đồng hóa dân ta thành
dân Hán. Nhưng lần nào chúng cũng bị
dân ta đoàn kết một ḷng, đánh cho tan tác, đánh cho
vỡ mật kinh hồn. Có trận chúng
phải ôm đầu máu, chui vào ống đồng, mới
thoát thân về tới bên Tàu. Đă chạy
xa ba ngàn dặm vẫn c̣n sợ, run như cầy sấy.
Trong số các vị anh hùng đă
từng lập chiến công hiển hách kể trên, Lư
Thường Kiệt là một vị chiến
tướng, đă dám đem quân đánh sâu vào đất
Trung Hoa, chiếm luôn hai châu, làm cho vua tôi nhà Tống trong
triều phải hoang mang, lo sợ. Các
tướng ở biên thùy phải thất điên bát
đảo, bối rối không biết chống đỡ
ra sao.
Dân Hán ở biên giới
thất kinh hồn vía, tinh thần hoảng loạn,
một ngày giật ḿnh thảng thốt tới mấy
bận, báo nhau lo chạy giặc. Từ đó họ truyền miệng nhau
câu thành ngữ để nhớ đời:
Nực cười châu chấu đá xe,
Tưởng rằng chấu ngă ai dè xe nghiêng.
Chúng ta thử ôn lại vài gịng sử oai
hùng của người xưa để rồi chiêm
nghiệm, so với chuyện đời nay của
những kẻ phản quốc đang tâm bán nước
cầu vinh.
Năm 1069, Tể tướng
Vương An Thạch cầm quyền chính nhà Tống bên
Tàu, muốn lập công, tâu với vua Tống rằng
nước Đại Việt vừa bị Chiêm Thành đánh
phá, quân c̣n sót lại không đầy vạn người, có
thể dùng kế chiếm lấy được. Vua
Tống nghe tâu, sai Thẩm Khởi và Lưu Di làm tri Quế
Châu ngầm dấy binh người Man Động, đóng
thuyền bè, tập thủy chiến, cấm các châu,
huyện không được mua bán với Đại
Việt, chuẩn bị tiến quân.
Năm 1075, Từ Bá Tường, quan nhà
Tống, ở Quảng Tây gửi mật thư cho vua Lư nói
rằng: “Tống sửa soạn đánh Giao Chỉ. Theo
binh pháp, trước khi người có bụng cướp
ḿnh chi bằng ḿnh đánh trước. Lúc nào quân
đại vương vào đánh, Bá Tường này xin làm
nội ứng”.
Ngày 27 tháng 10, vua Lư sai Lư
Thường Kiệt và Tôn Đản đem hơn 10
vạn binh đi đánh.
Quân bộ gồm 60 ngàn người do các tướng Tôn
Đản, Thân Cảnh Phúc, Lưu Kỷ, Hoàng Kim Măn, Vi
Thủ An chỉ huy. Bộ binh tập
trung ngay ở các châu Quảng Nguyên, Môn, Quang Lang, Tô Mậu
rồi tràn sang đánh các trại Vĩnh B́nh, Thái B́nh, Hoành
Sơn, châu Tây B́nh, Lộc Châu. Một cánh quân
khác đóng gần biên giới Khâm châu cũng kéo tới
đánh các trại Như Hồng, Như Tích và Đề
Trạo. Quân ta tiến như thế
chẻ tre, tới đâu như vào nhà trống không
người.
Lư Thường Kiệt chỉ huy 40 ngàn
quân thủy, cùng voi chiến đi đường biển
từ châu Vĩnh An đổ bộ lên
đánh các châu Khâm, Liêm. Tôn Đản vây châu
Ung. Ngày 30 tháng 12 năm 1075, quân Nam tiến chiếm
thành Khâm, Châu, bắt toàn bộ quan quân mà không phải giao
chiến một trận nào. Ba ngày sau, 2 tháng 1
năm 1076, Liêm Châu cũng thất thủ.
Tể tướng Vương An Thạch phải từ chức.
An Nam sử chép: “Nước ta đánh
nhau với quân nước Trung Hoa nhiều lần, từ
vua Nam Đế trở về trước, việc đă
lâu rồi, sau này vua Ngô Quyền đánh ở Bạch
Đằng, vua Lê Đại Hành đánh trận Lạng
Sơn, vua Trần Nhân Tông đánh đuổi
được Toa Đô, Thoát Hoan, những trận
được vẻ vang đó là câu chuyện hănh diện
ở nước ta, nhưng đều là giặc
đến đất nước, bất đắc dĩ
phải ứng chiến. C̣n đường
đường chính chính đem quân vào nước
người, khi đánh không ai địch nổi, khi kéo
quân về không ai dám đuổi theo, như trận đánh
Ung, Liêm này thật là đệ nhất vơ công, từ
đấy người nước Tàu không dám coi
thường nước ta nữa”.
Nhưng buồn thay, bên cạnh những
trang sử oai hùng, hănh diện đó lại có những trang
đen tối, ô nhục chép chuyện những kẻ măi
quốc cầu vinh rất đê hèn khiến con cháu
đời sau mỗi lần đọc đến phải
chau mày tủi nhục, đau ḷng như Lê Chiêu Thống,
Trần Ích Tắc…
Trần Ích Tắc là con thứ của
Trần Thái Tông, muốn đoạt ngôi trưởng
đích mà tư thông với quân Nguyên Mông. Năm 1285 quân
Nguyên sang xâm lược Việt
V́ sự phản bội này mà sau này nhà
Trần đă loại Ích Tắc ra khỏi tôn thất, cho
đổi tên thành Ả Trần. Sách Đại Việt
sử kư toàn thư chép: “Tháng 5 năm 1289, sau khi đánh
thắng quân Nguyên lần thứ ba, bắt được
cả một ḥm biểu xin hàng. Thượng
hoàng Trần Thánh Tông sai đốt hết để yên ḷng
những kẻ phản trắc. Chỉ có kẻ nào
đầu hàng trước đây, th́ dẫu bản thân
ở triều đ́nh giặc, cũng kết án vắng
mặt, xử tội đi đày hoặc tử h́nh,
tịch thu điền sản sung công, tước bỏ
quốc tính. Ích Tắc là chỗ t́nh thân cốt nhục, tuy
trị tội cũng thế, nhưng không nỡ
đổi họ xóa tên, chỉ gọi là Ả Trần, có
ư chê hắn hèn nhát như đàn bà vậy.”
Vua Lê Chiêu Thống v́ muốn giành lại
ngai vàng từ Hoàng đế Quang Trung mà phải cầu
viện quân nhà Thanh, tháng 4 năm Mậu Thân (1788) sang
đánh nước ta. Đó là hành động
cơng rắn cắn gà nhà. Nhà Thanh nhân đó sai Tôn sĩ
Nghị sang thôn tính luôn An Nam.
Sử chép: “Thái hậu đưa con
trai Chiêu Thống, đến yết kiến Sĩ Nghị
ở trong sân, gào khóc xin cứu viện.
Bọn Sĩ Nghị tâu với vua Thanh rằng An Nam là đất cũ của Trung Quốc,
sau khi khôi phục nhà Lê, ta nhân đó, đặt lính thú
để đóng giữ. Thế là vừa làm cho nhà Lê
được tồn tại, vừa chiếm lấy
được An nam: thật là một
chuyến mà được hai việc”.
Hoàng Lê nhất thống chí phê phán: “Tuy
vua Lê đă được phong Vương, nhưng
giấy tờ đưa đi khắp nơi, đều
dùng niên hiệu Càn Long. V́ có Nghị
ở đấy nên không dám dùng niên hiệu Chiêu Thống.
Ngày ngày sau buổi chầu, vua lại tới chờ ở
doanh của Nghị để nghe truyền việc quân,
việc nước. Vua cưỡi ngựa đi trước,
Lê Quưnh cưỡi ngựa đi sau, quân lính hộ vệ
chỉ vài chục người.Người trong kinh có
kẻ không biết là vua. Hoặc có người biết th́
họ nói riêng với nhau rằng: Nuớc Nam ta từ khi có
đế, có vương tới nay, chưa thấy bao
giờ có ông vua luồn cúi đê hèn như thế”.
Thời kỳ thực dân Pháp đô
hộ nước ta 100 năm cũng không thiếu ǵ
những bậc anh thư như Cô Giang, Cô Bắc… và
nhiều anh hùng hào kiệt như Nguyễn Thiện
Thuật, Đinh Công Tráng, Phan đ́nh Phùng, Nguyễn Thái
Học… đă nổi lên chống lại quân Pháp. Tuy không
thành công trong việc cứu nước nhưng cái chết
của các bậc hùng anh ấy vẫn lưu danh thơm muôn đời cho hậu thế noi
gương.
***
Một trăm tám mươi năm sau,1788-1968, cũng Tết
Mậu Thân, lịch sử lại tái diễn vỡ
tuồng ô nhục của Lê Chiêu Thống: Con cháu của
Hồ Chí Minh cũng măi quốc cầu vinh, rước voi
về giày mă tổ, giết hại hơn năm ngàn
thường dân Huế vô tội để sử sách phải
ghi chép tiếng nhơ muôn đời.
Tháng tư năm 1285 - 1975, sáu trăm chín
mươi năm sau ngày Ích Tắc thông đồng với
giặc Nguyên Mông, hậu duệ của Hồ Chí Minh là “bè
lũ Lê Duẫn” cầu viện quân Cờ đỏ của
Tàu và Liên xô giúp sức, tràn qua biên giới phía Nam,
cướp lấy nước Việt Cộng Ḥa, tóm thâu
hai miền Nam Bắc trong tay, tái lập chế độ
phong kiến như ngàn năm trước.
Vừa cướp được
miền
Thật không cái dại nào
giống cái dại nào.
Tránh cọp dữ ngơ trước lại rước lang báo vào ngơ sau. Sự phản
phúc của “bè lũ Lê Duẫn” đă làm cho nhà Hán tức
giận căm gan tím mật.
V́ vậy, tháng 2 năm 1979, Đặng
Tiểu B́nh sai hai tướng là Hứa Thế Hữu và
Dương Đắc Chí thống lĩnh 120 ngàn quân và hàng
chục vạn dân công sang đánh Việt Nam, gọi là
để “dạy cho quân hắc tâm, vô ơn, ngạo
ngược một bài học”. Cuộc
chiến chỉ diễn ra trong một tháng, quân Tàu rút quân
về nước, nhưng đă để lại cho
Việt
Tuy tuyên bố là rút quân,
nhưng quân Tàu vẫn c̣n chiếm đóng nhiều cao
điểm của sáu tỉnh biên giới và tiếp
tục quấy phá hơn mười năm nữa. Cuộc chiến dai
dẵng đă làm cho miền Bắc kiệt quệ kinh
tế. Triều đ́nh rợ Hồ run sợ phải
cầu ḥa, xin được tái lập bang giao và xin
được làm chư hầu cho Thiên triều như
xưa, nguyện khấu đầu, quay mặt về
phương Bắc, chắp tay xưng thần, đời
đời vâng mệnh Thiên tử.
Từ đó, nhà Hồ phải theo khuôn phép của Đại Hán. Nhà Hán không
trực tiếp cai trị như thời phong kiến mà
lại cắt đặt những tên thái thú Việt
Ví dụ như quốc
kỳ của Tàu máu đỏ sao vàng, cờ rợ Hồ
cũng sao vàng máu đỏ.
Tàu theo chủ thuyết cộng sản
gọi là duy vật biện chứng, coi khỉ là thủy
tổ loài người. Hồ cũng theo
thuyết duy vật, nhất quyết tổ tiên ḿnh là
giống khỉ, chối bỏ truyền thuyết Rồng
Tiên như cổ sử An Nam ngàn năm đă chép. Chức vua, Tàu đổi là Chủ tịch,
Hồ cũng xưng Chủ tịch. Ngai vàng trị
v́ cha truyền con nối được ngụy trang
dưới h́nh thức Đảng cử dân bầu.
Hệ thống cai
trị đất nước theo phương cách bá
đạo của Các Mác, một biện sĩ du thuyết
bàng môn tả đạo phương Tây đặt ra,
lấy bạo lực (mă tấu và ṇng súng) làm sức
mạnh để áp đặt kỷ cương. Giếng mối “nhân nghĩa lễ trí tín” của
Khổng tử coi là lỗi thời, gạt bỏ tất.
Nhà tù được dựng lên vô số,
khắp nước, thay cho trường học, nhà
thờ, chùa chiền. Nền giáo dục
nhân bản bị đả đảo. Thay
vào đó là một chủ trương giáo dục vô
thần, vong bản gọi là giáo dục xă hội chủ
nghĩa. Lấy vật chất làm cứu cánh tối
thượng, biện minh cho tất cả những hành vi vô đạo, man rợ của ḿnh.Xưng
tụng duy vật biện chứng pháp. Bất
chấp mọi phương tiện để đạt
được mục đích.
Văn hóa và tôn giáo là hai
mục tiêu cần phải tiêu diệt. Nhà thờ, chùa chiền, miếu mạo
đều bị đập bỏ không nương tay. Chúng c̣n dùng cả chổ
thờ phương tôn nghiêm làm kho chứa thóc. Các sư săi, thầy ḍng đều bi đuổi
ra khỏi nơi tu hành và bắt phải hoàn tục. Ai không tuân lệnh sẽ bị tù cải tạo.
Luân lư, đạo đức xă hội từ đó sa xuống vực thẵm. Con người
không c̣n nhân tính nữa. Ai ai cũng trở nên
vô cảm trước cái ác, dững dưng trước
điều thiện. Tội ác và lừa
dối được nêu cao là lối sống văn minh
của “đỉnh cao trí tuệ” xă hội chủ
nghĩa. Tiền là tiên là phật.
Hai mươi năm đầu ở
miền Bắc, rợ Hồ thi hành pháp lệnh vô cùng nghiêm
khắc, giống như thời Thương Ưởng
nước Vệ, chỉ dùng h́nh phạt thảm khốc
mà cai trị. Người
dân bị chế độ hộ khẩu, tem phiếu
lương thực trói buộc chặc chẽ. Dân chúng muốn ra khỏi thôn, làng để đi
đâu đều phải xin phép tạm vắng, tạm
trú. Ai trái lệnh sẽ bị tội
phạt. Người người ra
đường cứ len lét sợ sệt, không ai dám nh́n
nhau. Ngày đêm ŕnh rập soi mói, t́m lỗi nhau báo cáo
với cán bộ để lập công. Cả con cái trong nhà
cũng ŕnh rập cha mẹ có cử chỉ khả nghi ǵ
lập tức báo cáo lên tổ chức ở trường. Họ hàng gặp nhau cũng không dám chào hỏi.
Một không khí khủng
bố ghê rợn như đám mây đen khổng lồ bao
trùm miền Bắc suốt mấy chục năm. So với Thương
Ưởng ngày xưa, sự khắc nghiệt hăy c̣n kém
chế độ xă hội chủ nghĩa của rợ
Hồ mấy bậc.
Chính sách “Cải cách ruộng đất”
rập theo khuôn mẫu của Mao
Trạch Đông, đất đai, ruộng vườn
của dân đều vào một tay Đảng Cờ
đỏ. Đảng Cờ đỏ nắm trọn quyền
sinh sát, Nhà nước chỉ là công cụ để cho
Đảng sai khiến. Chiến dịch
cải cách ruộng đất diễn ra có mấy năm
mà số người dân vô tội bị Đảng qui
kết là địa chủ, dù kẻ ấy chỉ có vài sào
ruộng, đem đi giết hơn ba mươi vạn.
Tiếng than khóc oan khiên, khổ nạn
của dân đen từ khắp hang cùng ngơ hẻm, thôn làng
vang lên tới tận trời xanh. Hồ
Chí Minh giả vờ khóc lóc nhận là ḿnh sai lầm, xin
sửa sai.
Tiếp theo là phong trào
“Nhân văn Giai phẩm” cũng bị đảng đàn áp
tàn khốc. Trí, phú, địa, hào là những
đối tượng đảng kết là nguy hiểm
cần phải tiêu diệt, đào tận gốc, trốc
tận rễ. Nhân văn Giai phẩm chỉ là cái
cớ để đảng Cờ đỏ tiêu diệt
những sĩ phu yêu nước ngấm ngầm chống
lại cách cai trị tàn ác của nhà Hồ. Số nhà
văn, nhà thơ bị tàn sát, bị tù đày lên chốn
rừng thiêng nước độc để chết
dần, chết ṃn kể có hàng ngàn.
Măi cho đến nay vẫn
c̣n có người nằm trong tù chờ chết trong âm
thầm tủi nhục.
Sau năm 1975, rợ Hồ áp dụng
chính sách của Tần Thủy Hoàng ở miền Nam,
đốt sách đày đọa học tṛ, giam tù hơn
nửa triệu Quân, Cán, Chính của chế độ
Việt Nam Cộng Ḥa để trả thù vô cùng tàn ác
nhưng được ngụy trang dưới danh từ
tốt đẹp là “học tập cải tạo”.
Thực chất là chung thân khổ sai.
Tiếp theo, những chính sách ăn cướp tài sản
của dân chúng miền Nam được tung ra bằng các
biện pháp như “đánh tư sản mại bản”,
“cải tạo công thương nghiệp”, đổi
tiền liên tục…
Thời đó, người dân có câu vè
“người Nam nhận họ, người Bắc
nhận hàng” để miêu tả cảnh người
Bắc vào Nam thực hiện 4 Vê: “Vào, Vơ, Vét, Về”
để cướp bóc, vơ vét của cải mang
về ngoài Bắc, giống hệt cảnh quân Tàu ô
cướp bóc vơ vét của cải của người
dân 6 tỉnh biên giới phía Bắc năm 1979 trước
khi rút quân về nước. C̣n người miền Nam đi
tập kết ra Bắc 20 năm, nay mang thân tàn ma dại
trở về Nam, t́m lại người trong họ
để gửi nhờ nắm xương tàn.
Trong lúc các quan thái thú và đoàn quân
thắng trận miền Bắc đua nhau đi vơ vét
của cải, cướp bóc đất đai của nhân
dân làm giàu cho bản thân và gia tộc, tên nào cũng trở
nên tỷ phú, tư bản đỏ, nhà lầu, dinh
thự, xe hơi đắt tiền, đồn
điền, xí nghiệp, tiền gửi ngân hàng ngoại
quốc th́ dân chúng trở nên lầm than cơ cực,
khổ ải gấp trăm lần thời Bắc
thuộc hay thực dân Pháp đô hộ, cơm không
đủ ăn, áo không đủ mặc, nhà không có
để ở.
Lợi dụng sự bảo hộ
quyền cai trị để cho bè lũ tay sai, bọn
bạo quyền Việt Nam tha hồ mặc sức làm
giàu trên xương máu đồng bào ḿnh, nhà Hán theo sách
lược “tầm ăn dâu”, âm thầm từng
bước một, đưa người lấn chiếm
sâu vào lănh thổ nước ta.
Bắt đầu chiếm ải Nam
Quan, thác Bản Giốc, băi Tục Lăm rồi tiến ra
biển vùng vịnh Bắc Bộ, đến hai quần
đảo Hoàng Trường Sa, rồi Tây nguyên. Hiện nay
th́ đất rừng 10 tỉnh phía Bắc hơn 300 ngàn
hécta đă bị Tàu chiếm dưới h́nh thức cho thuê
dài hạn 50 năm với danh nghĩa khai thác và trồng
rừng đầu nguồn. Nhưng thực chất
cũng giống như ở Tây nguyên và hải đảo,
quân đội trá h́nh làm nhân công của Tàu đóng chốt
dài hạn, xây dựng doanh trại, tuyến pḥng thủ làm
thế ỷ dốc tương trợ nhau, chờ giờ
G ngày N sẽ đồng loạt nỗi lên tấn công.
Đây là một cuộc xâm lăng thắng lợi mà không có tiếng
súng, không tốn xương máu.
Nạn Hán xâm ngày càng lộ
rơ mưu đồ. Ḷng dân căm phẫn bùng lên chống đối
mỗi lúc càng mănh liệt. Bè lũ tay sai Mạnh,
Triết, Dũng tuy biết rơ về sự nguy khốn an
ninh quốc pḥng, tồn vong của đất nước,
môi trường ô nhiểm độc hại sau này nhưng
v́ một mặt quá khiếp sợ Trung Quốc, một
mặt đă lỡ kư văn kiện bán nước rồi
nên không dám có một hành động chống đối hay
một lời phản kháng.
Chỉ khốn khổ điêu
đứng nhất là ngư dân miền Trung, huyện Ly
Sơn, đánh cá ở vùng biển Trường Sa
thường xuyên bị tàu Trung Quốc đâm ch́m, bắt
người đánh đập tra khảo đ̣i tiền
chuộc, cướp ngư cụ, có lúc giết cả
người mà không biết phải cầu cứu ai, trong
lúc bọn cầm quyền Bắc Bộ phủ nhắm
mắt làm ngơ, để mặc cho dân chịu
đọa đày .
Sau những vụ sinh viên học sinh
bột phát biểu t́nh trước Đại sứ quán và
Lănh sự quán Trung Quốc để đ̣i lại chủ
quyền hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa
liền bị công an của Tàu và của Nhà nước
Việt Nam thẳng tay đàn áp bắt bớ, bỏ tù th́
bộ mặt nô lệ của đám lănh đạo chóp bu
càng phơi bày rơ rệt.
Để giám sát chặc chẽ đám
tay sai Bắc Bộ phủ, ngoài việc Hồ cẩm
Đào phong tước và ban phát 16 Chữ vàng và Tứ
hảo cho Mạnh, Triết, Dũng theo đó mà thi hành
nhiệm vụ thái thú ra, Đại sứ đặc
mệnh toàn quyền của Trung Quốc là Tôn Quốc
Tường c̣n gọi bộ Bộ Chính trị Việt Nam
đến quở trách nặng nề và hăm dọa:
“Hợp tác th́ ổn định.Tranh đấu th́ thất
bại” về chuyện hai quần đảo. Và buộc
phải ra lệnh cho truyền thông báo chí Việt
Bởi thế, người trong
nước ai ai cũng biết rơ là ngoài biển tàu Trung
Quốc đánh cướp, trên bộ th́ hàng hóa thực
phẩm có độc từ Trung Quốc tràn sang để
đầu độc người dân mà báo chí, truyền
h́nh, truyền thanh cứ phải nói là “tàu lạ”,
đồ dùng “nước lạ” mà không dám đụng
đến hai chữ Trung Quốc.
Thật là nhục nhă vô
cùng. Có lẽ sử
nước Nam một lần nữa lại sẽ
viết: “So với thời Lê Chiêu Thống, Trần Ích
Tắc tuy có phần hèn nhục v́ phản quốc cơng
rắn cắn gà nhà nhưng cũng chưa có một ai cam
tâm đem một tấc đất nào của tổ tiên
dâng cho ngoại bang cho bằng Hồ Chí Minh và bè lũ cúi
đầu bán cả giang sơn tổ quốc cho Tàu
để đổi lấy ngai vàng một cách hèn hạ, ô
nhục tưởng không c̣n cái nhục nào hơn thế
nữa”.
Tuy nhiên, vận nước có lúc
nhục, lúc vinh, thế nước có lúc mạnh, lúc
yếu nhưng anh hùng hào kiệt th́ đời nào cũng
có.
T́nh h́nh đất nước đang
trong hồi tuyệt vọng, các lănh đạo chóp bu trong
cái đảng Cờ đỏ đang đua nhau
nườm nượp sang chầu hầu Thiên tử
Bắc Kinh, kẻ dâng biển, người dâng rừng,
dâng đất tỏ ḷng trung hiếu để mong
được Hán triều đoái hoài công khuyển mă mà
bố thí hay bao biện cho chút địa vị, quyền
lực được bền vững trong Đại
hội 11 năm 2011.
Thậm chí có tên bí thư tỉnh ủy
ở Đà Nẵng cũng lo xa, quưnh quáng bon chen kiếm
chút công danh năm tới mà không biết làm sao bèn lật
đật tỏ ḷng bợ đỡ bằng cách bỏ
tên đường Trường Sa trong thành phố, đổi
thành tên đường 30 tháng 4, để tránh kỵ húy,
hy vọng rằng tấm ḷng trung thành với mẫu
quốc của ḿnh sẽ động thấu Thiên triều
mà hưởng được chút ơn mưa móc nào
chăng. Cả một bọn tranh nhau kiếm chác quyền
lợi từ ngoại bang trông
thật vô cùng bát nháo, bẩn thỉu, nhục nhă.
Trong lúc cổ xe bạo quyền của
bè lũ tay sai bán nước Mạnh, Triết, Dũng ngày
càng lún sâu vào tội ác với nhân dân bằng sức
mạnh bạo lực súng đạn, mă tấu của công
an, để bảo vệ chế độ thối nát
của ḿnh, một chế độ đui mù, ngu dốt,
xă hội Việt Nam tưởng chừng như ch́m
đắm trong bầu trời tối đen của đêm
trừ tịch, màn đêm sẽ kéo dài măi măi… nhưng trên
nền trời đen tối ấy đă bất ngờ
xuất hiện những ánh sao chiếu sáng lấp lánh
dẫn đường cho dân tộc đi tới.
Những v́ sao, những anh hùng cứu
tinh của đất nước, đă từ trong ḷng dân
tộc vụt đứng lên dơng dạc tiếng nói đ̣i
lại chủ quyền đất nước, đ̣i
tự do nhân quyền, tự do tôn giáo, tự do ngôn
luận. Họ xuất thân từ đủ mọi thành
phần trong xă hội: học sinh, sinh viên, nhà văn, nhà
báo, thương nhân, trí thức như luật sư, bác
sĩ, kỹ sư,…tất cả cùng
chung một tiếng nói bất khuất đă làm cho đám
lănh đạo chóp bu run sợ.
Bọn quan thầy Hán triều hoang mang,
bối rối gấp rút ra lệnh cho bọn tay sai Hà
Nội nhanh chóng trấn áp, tiêu diệt những mầm
mống “phản động” “âm mưu lật đổ
chính quyền” từ trong trứng nước.
Họ là ai? Họ cũng chỉ là
những công dân b́nh thường trong mọi tầng
lớp xă hội từ nghèo đến giàu, từ ít
học đến khoa bảng. Nhưng họ đă
dám xă thân hy sinh hạnh phúc cá nhân, tương lai tốt
đẹp của ḿnh mà tranh đấu cho dân tộc
trường tồn, chấp nhận khổ ải trong chốn
lao tù.
Họ được nhân dân biết
ơn và thán phục, xưng tụng họ đáng là
bậc nữ kiệt, anh hùng.
Xin liệt kê một vài gương hào
kiệt tiêu biểu:
-Nữ kiệt: Luật sư Lê thị
Công Nhân, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, nhà báo
Phạm Thanh Nghiên, chị Hồ Bích Khương, chị Lê
thị Kim Thu…
-Anh hùng: Linh mục Nguyễn văn Lư,
luật sư Cù Huy Hà Vũ, ls Nguyễn văn Đài, ls Lê
Trần Luật, luật sư Nguyễn văn Đài, nhà
văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Điếu Cầy
Nguyễn văn Hải, ông Dương quốc Huy, ông
Phạm văn Trội, luật sư Lê Công Định,
kỹ sư Nguyễn Tiến Trung, cựu trung tá bộ
đội Trần Anh Kim, kỹ sư Trần Huỳnh Duy
Thức… c̣n nhiều, nhiều lắm. Tuy họ có
người bị tù đày bởi một nền công lư nô
lệ ngoại bang áp đặt, nhưng với tinh
thần bất khuất, ư chí quật cường của
họ trước phiên ṭa xử đă làm cho ṭa án bù nh́n
của Việt gian Cộng sản rúng động. Bọn chúng phải dùng tới biện pháp hèn
mạt trước mắt phóng viên trong và ngoài nước
là bịt miệng nạn nhân không cho tố cáo ra những
sự xấu xa, bất công, độc tài của chế
độ mà không một chút xấu hổ.
Luật sư Cù Huy Hà Vũ một ḿnh
dám gửi đơn kiện Thủ tướng Dũng
về tội lạm quyền bán đất Tây nguyên. Dũng không dám ra mặt đấu lư, chỉ lén
cho bọn đàn em côn đồ đến phá tường
rào nhà Ls Cù để trả thù. Lại bị Ls Cù
kiện lần nữa, Dũng phải vội vàng cho xây
lại tường chưa đầy 12 giờ
đồng hồ sau khi phá. Rơ là mang nhục,
tự bôi cứt đái vào mặt.
Luật sư Lê Trần Luật nhất
quyết ra ṭa án căi cho dân oan Thái Hà
bất chấp áp lực của đảng Cộng
sản hăm dọa rút bằng hành nghề luật sư
và bắt giam vô lư.
Mặc cho đàn áp, tù
đày, tra tấn họ vẫn một ḷng tranh đấu
đến cùng. Với chủ trương bất bạo
động, bằng ng̣i bút, bằng tiếng nói lẽ
phải họ đă tranh thủ được ḷng cảm
phục nhân dân và sự ủng hộ đồng t́nh
của thế giới.
Vừa mới đây, trước áp
lực của các tổ chức nhân quyền thế
giới, bọn cộng sản buộc phải thả linh
mục Nguyễn văn Lư và luật sư Lê thị Công Nhân
ra khỏi lao tù.
Nh́n cái cách lén lén, lút lút khi trả tự
do cho hai vị anh hùng này giống như thằng ăn
trộm bị bắt quả tang tận tay,
phải trả lại báu vật cho chủ nhân,
người dân trong nước và dư luận thế
giới không khỏi ghê tởm cho hành vi đốn mạt
của bọn lănh đạo Hà Nội.
Hai vị anh hùng, nữ lưu này đă
phạm tội ǵ mà bị chúng bắt giam trong tù?
Linh mục Nguyễn văn
Lư chỉ đ̣i đảng và Nhà nước Việt
Luật sư Lê thị Công
Nhân chỉ bênh vực cho dân oan bị tập đoàn quan
chức tham nhũng Việt cộng cướp đất
ruộng và nhà cửa.
Rơ ràng là họ đă v́ lẽ phải
của công lư mà hy sinh cả cuộc đời, hạnh
phúc của ḿnh.
Phía bè lũ tay sai bán
nước Việt cộng độc tài, độc
trị căn cứ trên lư do nào để bỏ tù họ? Trước pháp luật, chúng hoàn toàn đuối
lư. Chúng không thể và không có tư cách để xét
xử và kết án những con dân yêu
nước đứng lên đ̣i chủ quyền
đất nước và độc lập tự do cho nhân
dân. Chúng chỉ là tay sai nên buộc
phải thi hành theo lệnh của quan thầy Bắc kinh là
hăy tiêu diệt hoặc bỏ tù tất cả những ai có
ḷng v́ quốc gia, v́ dân tộc. Cứ bỏ tù hết không
cần lư do tội trạng.
Bởi vậy, vừa ra khỏi cánh
cổng nhà tù nhỏ là hai vị anh hùng, nữ kiệt này
đă sang sảng gióng lên tiếng nói bất khuất
để chứng tỏ cho bè lũ tay
sai ngoại bang biết: Uy vũ bất năng khuất.
Luật sư Lê thị Công Nhân:
“Tôi nghĩ rằng
việc cộng sản tống tôi vào tù là một sai
lầm của họ, bởi v́ mất th́ đôi bên cùng
mất, nhưng đựơc th́ họ chả đựơc
ǵ mà tôi lại đựơc nhiều. Thứ nhất,
trước đây tôi sống cuộc đời an lành,
b́nh thường như mọi thanh niên Việt Nam, nhưng
rồi sau sự việc này, tôi biết được
mặt trái của xă hội, một sự tồi tệ
khủng khiếp, một hậu quả mà không thể
lường hết được dưới chế
độ độc tài này gây ra. Sau những ǵ tôi trải
qua, tôi thấy lư tưởng tôi theo đuổi là đúng
đắn tuyệt đối. Đó là tự do, dân
chủ và nhân quyền cho người Việt Nam.
Điều này không bao giờ có thể có được
dưới chế độ độc tài, mà lại
độc tài cộng sản.”
Trước
ngày bị đàn áp của bạo quyền CSVN, LS Lê thị Công
Nhân đă ngang nhiên, khẳng khái tuyên bố:
"Thực sự
tôi không thể đoán được việc ǵ có thể
xảy ra đối với tôi. Nhưng tôi khẳng
định với tất cả luơng tâm, trách nhiệm
của ḿnh đối với đất nuớc Việt
Nam và dân tộc VN, tôi sẽ chiến đấu tới cùng
cho dù chỉ c̣n có một ḿnh tôi đấu tranh. … Và CSVN
đừng có mong chờ bất cứ một điều
ǵ là thỏa hiệp chứ đừng nói là đầu
hàng từ phía tôi. Tôi đấu tranh dân chủ và nhân
quyền cho VN hoàn toàn xuất phát từ niềm tin, từ
lương tâm và trách niệm của tôi đối với
chính tôi, với dân tộc VN và đối với
đấng tạo hóa đă sinh ra tôi…”
Linh mục Nguyễn
văn Lư:
“Đă chọn con
đường tù đày để làm việc th́ càng ở
tù tôi càng tỉnh táo và khôn ngoan hơn thôi. Những
người đấu tranh bất bạo động th́
càng ở tù th́ càng mạnh hơn. Đối phương
càng bắt bớ càng yếu hơn. Chuyện tù đày là
cái giá phải trả của những người
đấu tranh chân chính”.
Linh mục Lư,
luật sư Nhân cùng bao nhiêu người yêu nước
khác đang vùng lên chống lại bạo quyền cộng
sản chỉ bằng hai bàn tay trắng trơn của ḿnh
giống như những con châu chấu nhỏ nhoi dám
giương chiếc càng bé tí xíu đá lại chiếc xe
cộng sản độc tài khổng lồ .
Lịch sử Việt
Nam rồi đây sẽ lại chứng minh một lần
nữa cảnh châu chấu Lư thường Kiệt phá
Tống. Những con chấu chấu Việt Nam của
thế kỷ 21 sẽ đá cho chiếc xe phong kiến cộng
sản độc tài, độc trị ngă nghiêng, ngă
ngữa cho mà xem.
Mănh hổ nan địch
quần hồ. Con cọp dù có to lớn mạnh mẽ, hung
dữ đến đâu cũng không thể nào địch
lại bầy hồ biết hợp quần, bao vây đánh
xa luân chiến.
Bên cạnh những anh
hùng, nữ kiệt đă và đang dấn thân tranh
đấu trực diện với bạo quyền cộng
sản hăy c̣n có hàng triệu người yêu nước
khác, trong và ngoài nước, đang âm thầm hổ
trợ cuộc đấu tranh cam go này. Đó là những
người làm blog, những Blogger, họ biết tận
dụng sức mạnh của Internet thông tin trên mạng
lưới toàn cầu.
Tập thể hàng
trăm ngàn blogger trong nước giống hệt bầy
châu chấu nhỏ bé nhưng lại có sức mạnh
hợp quần vô song. Họ tự phát và tự động
thành lập một mặt trận báo chí “lề trái”
để đối nghịch, chiến đấu,
đánh trả hệ thống truyền thông dối trá,
bịp bợm của Nhà nước mệnh danh là “Lề
phải”. Họ đă nhanh chóng loan tải, truyền đi
những bài viết, những tin tức nhạy bén, xác thực
mà Nhà nước bạo quyền cố t́nh bưng bít hay
xuyên tạc sự thực.
Và họ đă chiến
thắng một cách ngoạn mục. Hệ thống truyền
thông của chế độ độc tài cộng sản
Việt Nam với 700 tờ báo, 67 đài phát thanh, truyền
h́nh, 10 báo điện tử, 130 trang tin điện tử,
một hảng thông tấn, một đài truyền h́nh
kỹ thuật số, 16 ngàn nhà báo ăn lương
đều bị đám châu chấu blogger này đè bẹp
và đẩy lùi về phía sau lẹt đẹt rất
thảm hại.
Trang Bauxit Việt Nam
của GS Nguyễn Huệ Chi vừa mới ra đời
chỉ trong ṿng một tháng đă có hơn 1 triệu 7
trăm ngàn người truy cập. Báo Tổ Quốc Online
của TS Nguyễn Thanh Giang thu hút độc giả
đến độ đảng phải tḥ bàn tay lông lá vào
quậy phá. Trang blog của Mẹ Nấm, của Đoan
Trang, của Người Buôn Gió, của Đức Hiếu
v.v… đơn sơ vậy mà mỗi ngày có hàng ngàn lượt
người vào xem. Báo chí của đảng dân chỉ dùng
trong nhà xí chứ không ai đọc.
Đảng và Nhà
nước Việt cộng lo lắng, hoang mang, bối
rối trước bầy châu chấu này. Để
đối phó mối nguy này, cổ máy độc tài
chỉ biết dùng bạo lực cấm cản, phá
hoại các trang blog và sau cùng là hăm dọa khủng
bố các blogger hy vọng sẽ nghiền nát
được đối tượng.
Nhưng than ôi! Tất
cả các biện pháp của đảng đưa ra
nhằm bịt miệng, bóp họng tiếng nói dân chủ
đều như cột cẳng chim trời. Bởi blog có
phép thần thông của Phạm Nhan, chặt
đầu này tức khắc mọc đầu khác. Trong
một cái nhấp chuột đă có một blog khác xuất
hiện, thay tên đổi họ, nếu blog này bị
đảng cho “tin tặc” phá hoại.
Thành ngữ:
Nực
cười châu chấu đá xe,
Tưởng
đâu chấu ngă ai dè xe nghiêng.
ngày nay không c̣n là câu ví von
nữa mà nó chắc chắn sẽ là một thực
tế. Giữa lúc này, với chiếc xe phong kiến ngu
dốt, độc tài, độc trị, già nua, rệu ră
của bè lũ tay sai bán nước cộng sản
Việt Nam bị chi phối, điều khiển bởi
thế lực ngoại bang, Thiên triều Đại Hán, th́
làm sao có thể đứng vững được với
sức đá của hàng vạn, hàng triệu con châu
chấu yêu nước vùng lên đá một lượt.
Cộng sản như
loài cỏ dại, không thể “cải tạo” thành lúa
được chỉ có nước nhổ bỏ tận
gốc.
Cộng sản Việt
Nam là loại cộng sản tay sai cuồng tín, vừa ngu
dốt vừa tham bẩn, lại quá độc ác, tàn
nhẫn với dân ḿnh nên không thể “cải hóa” được,
cần phải tiêu diệt cho sạch.
Những tḥng lọng treo
cổ dành cho 15 tên chóp bu trong Bộ Chính trị đang
chờ trước mắt.
Đó là h́nh phạt
nhẹ nhàng do ḷng nhân đạo truyền thống của
dân tộc ban cho.
Nếu không… máu sẽ
chảy thành sông mới xứng với tội ác của
chúng đă gây ra cho dân tộc ta sống khổ sở, điêu
đứng, đau đớn, oan khiên gần một
thế kỷ dài đăng đẳng.
Nguyễn
Thanh Ty
25/3/2010