Nguyễn Thanh Ty

 

 

 

 

Dập Mật!

 

 Ngày 17 tháng 4 năm 2010, trên diễn đàn BBC có đăng một bài báo nhan đề là “Một cách nh́n khác về tinh thần dân tộc” của bà Đỗ ngọc Bích đă gây sốc cực mạnh từ trong nước đến hải ngoại khiến mọi người phẩn nộ không thể không lên tiếng.Và búa ŕu dư luận vẫn tiếp tục kéo dài những tuần sau đó nữa, ví như B52 trăi thảm bom xuống Hà Nội 12 ngày đêm, bây giờ trút xuống đầu bà Bích và ông Nguyễn Giang, Trưởng Ban Việt ngữ đài BBC Luân Đôn.

Bài báo có nội dung ra sao và ông Nguyễn Giang, Trưởng Ban Việt ngữ đài BBC hà cớ ǵ lại dính chấu theo bà Bích để “lănh thẹo” như thế?

Trước khi đi sâu vào câu chuyện có đầy đủ các mùi vị bi, hài, ái, ố… chúng ta hăy ghé nhà thăm bố con Ngài Thái Thượng Hoàng Đỗ Mười cho biết sự t́nh một chút đă.

Lại nói về gia đ́nh ác nhân Đỗ Mười.

Kỳ trước, trong truyện “Ác nhân dị sử” đă nhắc qua Đỗ Mười có hai con. Một trai, một gái. Thằng con trai đầu ḷng là Đỗ ngọc Hành, khi sinh ra không có hậu môn, chỉ sống được có năm ngày v́ Mười suốt đời làm ác nên bị quả báo.  

Mấy năm sau, Mười sinh đứa thứ hai, con gái. Mười đặt tên theo tiếng Tây, Phú Lăng Sa, cho cao quí, là Bẹc, ngọc bẹc (perle) tức Đỗ thị Bẹc. Bẹc rất giống cha ở cái mũi kỳ lân rất to và luôn đỏ ửng như trái cà chua chín. Bẹc c̣n thừa hưởng trọn vẹn “gien” di truyền của cha là đần độn, ngốc nghếch, nhưng lại đầy tham vọng.

Lúc nhỏ Bẹc đă không chịu học hành, thường xuyên trốn học để la cà trong các hiệu bán đồ thời trang. Bản tính lại thích đua đ̣i chưng diện, se sua, tranh hơn cách ăn mặc kiểu cọ “phát sần” quần ḅ cạp trễ, áo hai giây hở ngực với bọn “công nương quí tử” của đám quan chức CS.

 Lên lớp 9, Bẹc cho rằng tên ḿnh xấu nên tự đổi thành Bích, bỏ chữ lót “thị” nhà quê đi, tức Đỗ Ngọc Bích. Nhưng đến khi qua Mỹ làm nghiên cứu sinh, cái tên Bích lại càng xấu và tệ hại hơn nữa. Người Mỹ đọc Bích đồng âm với “bitch” là chó cái. Tiếng thường dùng để chửi thề. (Son of bitch) Hóa ra mèo lại hoàn mèo.

Bích Bẹc, giờ ta hăy gọi cô ả bằng cái tên ghép cho có vẻ “ḥa hợp ḥa giải dân tộc” giữa gia đ́nh và xă hội. Năm 1991 Bích Bẹc không đủ điểm trung b́nh để tốt nghiệp cấp 3, Mười phải ra lịnh cho trường tăng điểm cho con gái ḿnh. Sau đó, Bích Bẹc thi đậu vào Đại học Tổng hợp - Đại học Quốc gia Hà Nội, khoa tiếng nước ngoài, bằng một đống “phao” do đàn em, thủ hạ của Mười ngang nhiên đưa vào pḥng thi. Mấy Thầy, Cô Giám thị phải một mắt nhắm, một mắt mở để cho Bích Bẹc chép “phao”. Không một ai dám mở mồm ngăn cấm.

Biết rơ con ḿnh dốt nát, Mười gạ gă Bích Bẹc cho một anh Mỹ để dễ bề thăng tiến sau này. Anh Mỹ này đă có một đời vợ trước, người Khmer. Anh tên là Ben Turner, sang Việt Nam nghiên cứu về lịch sử nông nghiệp, có dạy tiếng Anh ở Đại Học Quốc Gia Hà Nội một thời gian. Cô Bích Bẹc cũng đang học ở đó, hai người gặp nhau. Khi đó, Ben Turner là sinh viên tiến sĩ năm thứ nhất tại Đại học Yale. Qua nghiên cứu tốt đó mà Yale mời Turner dạy tạm vài năm và sau trở thành giáo sư thực thụ luôn.

Năm 1994, cô Bẹc theo chồng Mỹ, sang Hawaii học về Hoa Kỳ học (American Studies) chưa có tiến sĩ, chỉ mới xong các lớp. Nhờ có chồng dạy tại Yale, cô Bẹc được giới thiệu dạy tiếng Việt ngoài giờ cho vài sinh viên Mỹ trong trường ưa thích nghiên cứu tiếng Việt, mỗi tuần mấy giờ với tính cách cá nhân, để kiếm thêm tí tiền c̣m. Và ké chút danh thơm.

Nhưng chỉ một thời gian ngắn, các sinh viên này chê cô Bẹc dốt, không thuê dạy nữa. Đúng ra là cô ta mắc cỡ với cái “tŕnh độ” Việt văn của ḿnh nên lẳng lặng chuồn êm.

Nghe kể lại rằng, khi các sinh viên này đem thơ Hồ xuân Hương ra hỏi cách chơi chữ, nói lái hai nghĩa, thanh và tục trong thơ th́ cô mù tịt. Cô bèn cả vú lấp miệng mấy em sinh viên Mỹ rằng, văn chương Việt Nam chỉ có thơ của Hồ chí Minh và Tố Hữu là “Nâm bờ Oăn”, toàn dân ai ai cũng phải học, làm ǵ có thơ Hồ Xuân Hương. Tuy nhiên bên cạnh hai đại thi hào đó c̣n có  truyện Kiều, tác phẩm viết bằng thơ lục bát cũng khá hay do đồng chí Nguyễn Du sáng tác.

Mấy sinh viên Mỹ nghe Professor Bích Bẹc nói hai tiếng “đồng chí” Nguyễn Du tác giả truyện Kiều th́ lấy làm lạ lắm, bèn hỏi:

-Cốt truyện ra sao?

Bích Bẹc thấy găi đúng chổ ngứa, trúng tủ bài bản đă học ở cấp 3, nên kể vanh vách:

-Báo cáo với mấy “du”! Thúy Kiều là con nhà thuộc giai cấp bần cố nông nhưng có truyền thống cách mạng, có tinh thần yêu nước mạnh mẽ. Thúy Kiều bị bọn địa chủ ác ôn cấu kết với bọn quan lại tay sai cho thực dân Pháp bắt nàng đem bán cho con buôn xứ Đài để làm nô lệ t́nh dục. Thúy Kiều phản kháng, tranh đấu chống lại áp bức của bọn “trí, phú, địa, hào” rất quả cảm. Nhưng thân gái sức yếu, thế cô, làm sao một ḿnh chống lại bầy lang sói. Bị thất bại, nàng phải nhảy xuống sông Tiền Giang tự tử để bảo vệ trinh tiết. May thay, lúc đó có một cán bộ cách mạng của Đảng CSVN đi công tác ngang qua đó, cứu được nàng và kết nạp nàng vào Đảng Cộng Sản. Sau này, qua quá tŕnh phấn đấu, công tác tích cực, hăng say nàng được Đảng đề cử vào chức vụ Chủ tịch Hội Phụ nữ Củ Chi, giúp cho Cách mạng và Mặt trận Giải phóng miền Nam đánh thắng được giặc Mỹ, thống nhất đất nước.

Mấy cậu sinh viên Mỹ nghe xong há hốc mồm ra, không biết phải v́ ngạc nhiên hay v́ bà Professor tài bịa chuyện. Nhưng bọn chúng vẫn c̣n thắc mắc về thơ văn của bà Hồ Xuân Hương nên dẫn chứng mấy câu thơ trong bài:

Đánh cờ người

Chàng với thiếp canh khuya trằn trọc

Đốt đèn lên bày cuộc cờ người

Hẹn rằng đấu trí mà chơi

Cấm ngoại thủy không ai được biết

 ra cho cô ả xem và hỏi rằng chẳng phải là thơ của bà Hồ Xuân Hương sao?

Ả quê xệ nhưng cố căi chày căi cối cho qua chuyện:

-Mấy “du” đừng có đọc những chuyện bậy bạ trong báo lá cải do bọn người Việt tị nạn “phản động” nó viết bố láo để bêu xấu văn chương Việt Nam, bôi bác nền văn học Xă hội Chủ nghĩa, chứ  làm ǵ có chuyện “Đánh cờ người” bao giờ!  

Không ngờ mấy thằng sinh viên Mỹ rắn mắt, đưa thêm nhiều bài thơ khác nữa, như bài Đánh đu, Cái quạt, Quả mít… và đọc một bài có nhiều tiếng nói lái :

Sư hoang dâm

Một kiếp tu hành nặng đá đeo

Vị v́ một chút tẻo tèo teo

Thuyền Từ cũng muốn về Tây Trúc

Trái gió cho nên phải lộn lèo.

Bây giờ th́ ả Bích Bẹc không thể che cái dốt Việt văn của ḿnh được nữa, (thực ra cũng đúng thôi, chương tŕnh giáo dục ở Xă hội Chủ nghĩa đâu có dạy văn thơ của “bè lũ phong kiến” như Bà Huyện Thanh Quan, Hồ Xuân Hương, Nguyễn Khuyến, Tú Xương…, mà học sinh, sinh viên biết đến) bèn vờ vĩnh nói dỗi:

-Mấy “du” học “mi” mà không tin “mi”. “Mi” là Tiến sĩ mà không tin tưởng lại đi tin tưởng những thứ bậy bạ th́ “mi” đành “bó chân chấm cơm” thôi.

Bấy giờ, mấy sinh viên Mỹ mới lôi trong cặp sách, sùy ra cuốn Truyện Kiều và cuốn POETIC ENGLISH VERSION of HO XUAN HUONG’s POEMS của tác giả Hoài Văn Tử dịch và Nhà xuất bản Ngày Nay ở Houston, Texas ấn hành năm 1977. Trong đó tác giả đă dịch tổng cộng 62 bài thơ của bà Hồ Xuân Hương sang tiếng Anh, có chú giải nghĩa bóng, nghĩa đen của từng bài rất rơ ràng.

Đến lúc này, Bích Bẹc mới biết ḿnh bị mấy thằng ranh con Mỹ c̣n giỏi tiếng Việt hơn cả ḿnh, lỡm cho một cú đau hơn bị hoạn. Từ đó Professor Bích Bẹc biến luôn. Một đi không trở lại Đại học Yale.

 Về chữ Hán th́ Bích Bẹc càng mít đặc, chữ nhất bẻ đôi cũng không biết. Ả chỉ nghe lóm anh chồng Mỹ nói về các người Việt Nam đi sứ sang Trung Quốc, anh này có học chữ Tầu nhưng không giỏi, rồi đi loè thiên hạ rằng ḿnh đọc được các cổ sử bằng nguyên bản. Và cao giọng hỏi: Thanh niên Việt Nam đă bao giờ đọc Đại Việt Sử kư của Lê văn Hưu từ nguyên bản chưa?

Nhưng đầu đuôi câu chuyện như thế nào lại khiến cho bàn dân thiên hạ từ hải ngoại đến trong nước đều “nộ khí xung thiên” hè nhau bề hội đồng, lôi ả Bích Bẹc lên bàn mỗ, trụng nước sôi, cạo không c̣n một cọng lông như thế?

Để rơ ngọn ngành, chúng ta hăy lùi thời gian lại một chút, lúc Đỗ thị Bích Bẹc giả từ bố là Thái Thượng hoàng Cố vấn của Bộ Chính trị Trung Ương đảng CSVN để theo chồng, anh Mỹ lơ Turner, tóc vàng mắt xanh sang Hawaii, khoác áo nghiên cứu sinh, Mười rỉ tai dặn ḍ:

-Cái hận tụi Tầu khinh bố dốt và cái nghề hoạn lợn ti tiện của bố lúc hàn vi vẫn c̣n đầy ứ trong ḷng bố. Bao nhiêu năm rồi bố vẫn chưa trả thù được mối hận này, nay con sang Mỹ, hăy lựa lúc, lựa thời cơ, dựa vào thế lực của đế quốc Mỹ mà t́m cách rửa hận cho bố nhá!

-Bố ơi! Hiện nay Đảng ta, Bộ Chính trị ta đều theo Tầu, dựa hơi Tầu mà sống c̣n. Bố lại bảo con dựa Mỹ trả thù cho bố th́ khó quá! C̣n tương lai của con! Mai sau con cũng phải bám vào Tầu để mà tiến thân nữa chứ!

-Đúng thế! Nhưng dù sao con cũng cố mà rửa hận cho bố mới được.

-Vâng! Con nghe lời bố! Con sẽ tính kế “một viên đá chọi hai chim”, vừa trả thù cho bố lại vừa được Tầu tin tưởng ḷng trung thành của con.

-Ừ! Thế mới là vẹn toàn. Con đúng là con của bố, khôn ngoan đáo để!

Hawaii một thời gian, học hành không ra ngô khoai ǵ nhưng Ngọc Bẹc nóng ḷng muốn nổi danh sớm để kịp về nước kiếm đường chui vào bộ máy cai trị của đảng, nối nghiệp cha. Một hôm, Ngọc Bẹc t́nh cờ biết được một bạn đồng môn, tên là Ngô Quốc Phương đang là kư giả trong đài BBC Luân Đôn. Anh này trước kia là sinh viên lớp tiếng Anh khóa 33 (1991-1994) thuộc Đại học Quốc Gia Hà Nội, khóa đàn anh của Bích Bẹc, khóa 35.

Sau khi tâm sự, tỏ bày cái sự nôn nóng muốn nổi danh sớm trước khi học xong phải về nước, Bích Bẹc được Quốc Phương giới thiệu với Nguyễn Giang, Trưởng Ban Việt ngữ đài BBC. Giang rất có tài luồn lách y như lươn chạch, có thể vấn kế làm sao cho mau nổi tiếng.

Gốc Nguyễn Giang cũng là du học sinh ở Đông Âu, cho nên có lắm mẹo hay, bèn bày cho ả này áp dụng một diệu kế rất thần sầu quĩ khốc. Binh pháp Tôn Tử gọi là: “Khiển tướng không bằng khích tướng”. Kế này diễn nôm ra là nói khích cho thiên hạ tức khí nhảy ra đánh nhau chí tử. Kế này, Khổng Minh hay dùng để khích mấy anh tướng già như Hoàng Trung, Trương Phi, cả Quan Vân Trường cũng mắc mưu, xả thân già ra liều giúp anh Lưu Bị tóm thâu thiên hạ, lập nên nhà Hán.

Nhưng trước hết, tưởng cũng nên biết sơ qua về tiểu sử và thành tích nổi cộm của anh chàng Giang này và cái đài BBC một chút.

Cái đài Bờ Bờ Cờ này (đọc theo văn hóa XHCN) xưa nay vẫn có khuynh hướng thiên tả. Chính nó đă tiếp tay cho Hà Nội cướp lấy miền Nam tháng 4 năm 1975 nhanh hơn bọn Việt Cộng dự tưởng, bằng cách loan tin thất thiệt, gây hoảng loạn tâm lư dân chúng các thành phố miền Trung sợ hăi phải kéo nhau bỏ trốn trước khi quân Bắc Việt tràn vô chiếm lấy.

Về tiểu sử và thành tích “nổi cộm” của Nguyễn Giang được biết như sau:

-Năm 1990, 18 tuổi đă học năm thứ nhất trường Luật tại Hà Nội .

- Năm 1991 du học sang Ba Lan học tại Warsaw University . Nhưng không thấy đề cập bằng cử nhân (Bachelor Degree) của ông là ǵ. Mà thấy liệt kê là ông có bằng Cao Học (Master of Law Degree), nhưng cũng không nói rơ là lọai law degree ǵ . Có nghĩa là trong ṿng 4 năm tại Ba Lan th́ ông đă học gộp hay học nhảy sao đó mà có được bằng MA (có thể là ông lấy bằng BA trong 2 năm ? và MA trong 2 năm ?)

- Trong thời gian là du sinh (91-95) ông tham gia lănh đạo và là Hội Phó của hội Du sinh tại Warsaw

-Sau đó không biết tại sao ông không đi kiếm việc ǵ để thực dụng cái mảnh bằng MA of Law Degree mà ông gặt hái được tại Ba Lan, không thấy nói ông mở văn pḥng luật ǵ cả,cũng không thấy nói ông tham gia vào chính trường với tư cách dân biểu, nghị sĩ ǵ cả ... Mà ông lại đi làm việc cho đài RFI ở Pháp .

 - Kế đó ông dời sang sống tại Anh và vào làm tại BBC, cái cầu này có lẽ suông sẻ bởi v́ ông có chút kinh nghiệm với RFI, cho nên có lẽ BBC cho ông vào làm. 

- Điều kỳ lạ là ông không có kinh nghiệm và văn bằng ǵ về broadcasting production vậy mà ông được nhận vào làm Producer của Ban Việt Ngữ BBC . Và trong 2 năm ngắn ngủi th́ ông đă leo lên chức Trưởng Ban Việt Ngữ BBC .

Đỗ ngọc Bích được phóng viên Ngô Quốc Phương giới thiệu và nói rơ tham vọng của ả cho Nguyễn Giang biết. Với kinh nghiệm lâu năm trong nghề truyền thông của ḿnh, Nguyễn Giang mách kế cho Ngọc Bích rằng muốn mau nổi tiếng th́ hăy lựa một đề tài thời sự đang “hot” nhất hiện nay ở trong nước và hải ngoại, rồi viết ngược lại những ǵ dư luận đang sôi sục lên án, để khiêu khích quần chúng trên diễn đàn phải lên tiếng phản bác là “ăn tiền”.

Bích Bẹc xưa nay có viết báo bao giờ, vă lại khả năng Việt ngữ rất kém th́ làm sao có thể viết nổi một bài. Nhưng Nguyễn Giang bảo kê rằng “Trăm điều hăy cứ trông vào tay ta”.

Bích Bẹc mừng lắm, chắp hai tay lại cung kính thưa:

-Trăm sự em nhờ ở anh cả đấy. Sau này về nước, ăn nên làm ra, em không quên ơn anh đâu. Nhất định sẽ hậu tạ.

Chẳng cần phải vắt óc nghĩ ngợi lâu la ǵ, Nguyễn Giang chọn ngay đề tài đang “hot” là “Chống “nước lạ” xâm lăng và phản đối bọn “nội thù” măi quốc cầu vinh” đang được giới sĩ phu trong nước và người Việt hải ngoại phát động rộng răi trên mặt trận truyền thông và bảo Bích Bẹc cứ viết đi, Giang sẽ biên tập lại cho.

Khi nghe Nguyễn Giang bày cho kế “Khích tướng” th́ trong đầu Bích Bẹc vụt loé lên một tia chớp soi rơ cái mưu trả thù bọn Tầu cho bố Mười đă ngấm ngầm thai nghén lâu nay. Bích Bẹc tính kế “Nhất tiễn hạ song điêu” từ lâu mà chưa nghĩ ra biện pháp. Nay Nguyễn Giang mở lối, chỉ đường cho hươu chạy quả là thiên thời, địa lợi, nhân ḥa có đủ. Đủ ba yếu tố ắt là thành công. Vừa nịnh được Tầu, vừa bợ được Đảng, Nhà nước CSVN, lại găi đúng chổ ngứa cho thiên hạ chửi Tầu, chửi Đảng thả dàn. Bích Bẹc đứng ngoài, xoa tay hưởng lợi.

Thế là bài báo “Một cách nh́n khác về tinh thần dân tộc” của Đỗ ngọc Bích được đăng trên mục diễn đàn của đài BBC.

Thoạt đầu, không ai chú ư tới bài báo ấy cả nhưng qua mấy ḍng mạ  kền “lăng xê” của ông Trưởng ban Việt ngữ về một tác giả vô danh, trước nay chưa có tiếng tăm ǵ trên diễn đàn, với một học hàm, học vị rất “hoành tráng” như sau:

“Bà Đỗ ngọc Bích hiện là Tiến sĩ, đang giảng dạy về Việt Nam học tại Đại học Yale, cũng như đang tham gia dịch thuật các chương tŕnh sử học cổ, trung, cận đại tại Đại học Yale”

Đại học Yale là một trong những trường Đại học nổi tiếng ở Mỹ. Một Tiến sĩ, lại là một người đàn bà Việt Nam, đang giảng dạy “Việt Nam học” tại đây ắt phải là “đỉnh cao trí tuệ” ở Việt Nam gửi sang! V́ vậy mọi người đều ṭ ṃ, ghé mắt đọc bài báo xem thử bà nói “cái giống ǵ” trong ấy mà nêu tiêu đề nghe kêu quá: “Một cách nh́n khác về tinh thần dân tộc”.

Đọc xong, mọi người đều té ngữa, tá hỏa tam tinh. Quả nhiên bà ta có cái nh́n khác thiên hạ. Nó vừa quái đăn, kỳ quặc lại vừa ngu dốt, hỗn hào khiến người đọc phải bị sốc, choáng váng ngay. Nó gây sốc c̣n hơn sự kiện cô Lê Kiều Như muốn làm nổi với Dâm thư “Sợi xích”, kèm theo một lô h́nh sexy 90% của ḿnh tặng không cho người mua, hôm ra mắt sách.

Thiên hạ bị sốc bởi cái học vị Tiến sĩ kư trước tên bà mà nội dung bài viết lại giống của một học tṛ trung học với cách hành văn luộm thuộm, ư tưởng cóp nhặt, chấp vá để nặn cho ra một bài “luận văn”. Nhưng bỏ qua cách viết, chúng ta hăy xem nội dung “Cách nh́n khác…” của bà nó quái dị, lệch lạc đến cỡ nào mà khiến cho cả ngàn người phải lên tiếng phản biện sôi nổi. Ngoài giới nghiên cứu văn hóa-lịch sử ra, giới sử dụng Internet ở trong và ngoài nước cũng đă góp nhiều ư kiến phản bác và truy t́m tung tích bà Tiến sĩ này xem trước đă tu luyện từ hang động nào mà có thể có được những quái chiêu như thế.

 Bài viết của bà Bích Bẹc và dư luận chống đối bà đă đầy rẫy trên các diễn đàn điện tử, trên báo giấy… (độc giả muốn biết thêm chi tiết cứ vào ông Gu Gồ gơ tên Đỗ ngọc Bích sẽ có hàng trăm tài liệu) nên không cần phải lặp lại ở đây, chỉ xin tóm tắt những suy nghĩ của “Một cái nh́n khác…” để chúng ta có thể soi rọi chúng dưới một góc cạnh khác qua chiếc lăng kính tổng hợp “Made in China and Việt Nam”. Bà Tiến sĩ Bích viết:

-Trong vài năm gần đây, người dân Việt Nam, ở trong nước cũng như ở hải ngoại thường lên tiếng bài xích nhà nước Cộng sản Việt Nam, bênh vực những blogger dũng cảm đấu tranh v́ Hoàng Sa - Trường Sa, rên rỉ rằng nhục quá v́ Việt Nam dần dần cứ dâng đất cho Trung Quốc…

-Dân Việt Nam ở hải ngoại, đặc biệt là những người thuộc chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa phải tị nạn sau biến cố tháng 4/1975, ‘ghét’ nhà nước Cộng sản Việt Nam và nhà nước cộng sản Trung Quốc từ xưa.

-Một thực tế là lịch sử Việt Nam suốt hơn 2000 năm từ thời Triệu Đà đến thời Nguyễn, cho dù thỉnh thoảng có tuyên bố “Sông núi Nam vua Nam ở” th́ Việt Nam vẫn luôn là một phần của Trung Quốc. Vua của Việt Nam cũng khởi tổ từ người Trung Quốc, coi vua Trung Quốc như anh, như cha… Việt Nam thực ra cũng là một phần da thịt của Trung Quốc.  

-Trung Quốc đă hỗ trợ Bắc Việt Nam rất lớn trong cuộc chiến tranh Việt Nam, ‘đánh bại’ người Mỹ và ‘lật đổ’ chính thể Việt Nam Cộng Ḥa…  

-Chính quyền Việt Nam Cộng Ḥa có bao giờ tuyên ngôn chủ quyền các đảo đó không, hay chỉ măi đến năm 1974 mới điều Hải quân ra trấn giữ và bảo vệ?.

 …

Dĩ nhiên với một bài viết “ Một cách nh́n khác…” đời, chứa đựng tŕnh độ dốt nát về sử và giọng điệu xúc phạm tinh thần dân tộc đến như vậy, dù một em bé đang học Tiểu học với bài học lịch sử vỡ ḷng là: “Dân tộc Việt Nam, 85 triệu “đồng bào”, đều cùng một mẹ Âu Cơ sinh ra, sống trên dăi đất h́nh chữ S, chạy dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau…” cũng có thể có cơ sở vững chắc về nguồn gốc dân tộc và về chủ quyền lănh thổ để phản bác, đánh đổ lập luận của bà Tiến sĩ Bích Bẹc một cách dễ dàng. Tầu làm ǵ có được hai chữ “tồng bào” để nói Việt Nam là máu thịt của ḿnh? Nói chi đến những người trong giới nghiên cứu lịch sử hoặc có đôi chút kiến thức đă tận t́nh dạy bảo bà rất “ngoạn mục”.

Và chúng ta cũng không lấy ǵ làm ngạc nhiên khi có quá nhiều từ ngữ không được đẹp   như “ngông cuồng”, “không b́nh thường trí tuệ”, “khuyết tật về nhận thức”, “thoái hóa năo trạng” v.v… của họ gửi biếu không cho bà Tiến sĩ Bích Bẹc một cách hào phóng.

Có điều bà Tiến sĩ Bích Bẹc không lường trước được hậu quả khi đưa bài viết cho ông Nguyễn Giang “lăng xê” trên BBC.

Đó là tại cái “Bắc rao” của bà do ông Giang thổi phồng lên và cho nổ to quá, văng miểng tới tận trường Đại học Yale khiến cho Tiến sĩ Erik Harms (thứ thiệt) Phó Giáo sư Khoa Nhân học của Đại học Yale phải mặc áo giáp đi gỡ miểng:

Cô Bích hiện giờ là sinh viên cao học tại Đại học Hawaii trong khoa “Hoa kỳ học”, sắp viết luận văn tiến sĩ. Cô Bích đang sống ở New Haven, bang Connecticut, nơi Đại học Yale tọa lạc, nhưng không phải là Tiến sĩ đang giảng dạy ở Yale. Cô Bích có dạy kèm cho 2 sinh viên, một tuần một tiếng đồng hồ, ngoài giờ học nhưng không phải trong chương tŕnh chính thức của Yale. C̣n dịch thuật? Đây không phải việc làm chính của Yale. Cô Bích chỉ giúp cho một giáo sư chuyên môn về Việt Nam muốn có sự giúp đỡ trong một vài tài liệu về lịch sử…

Bài viết ấy là một ư kiến cá nhân của cô ấy chứ không đại diện ư kiến của Trung tâm Đông Nam Á học tại Yale như BBC đă giới thiệu.

Thế là rơ! Vẫn chưa hết! GS Nguyễn văn Tuấn ở Úc cũng ṭ ṃ vào Website của Đại học Hawaii ḍ xem thử “Who’s Bi(t)ch ?” th́ thấy nói cô Bích sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, tốt nghiệp cử nhân Anh văn và Xă hội học. Trước khi đến Hawaii cô đă từng dạy tiếng Anh trong Bộ môn Xă hội học và Nghiên cứu Quốc tế thuộc Đại học Khoa học Xă hội và Nhân văn.

GS Tuấn kết luận:  “Như vậy cô Bích cũng đă hấp thụ nền giáo dục – nói theo ngôn ngữ sau 1975 là – ưu việt Xă hội Chủ nghĩa, sao cô có thể tồi tệ đến vậy? Và cô không biết xấu hổ, ngược lại c̣n tự hào kư tên “Tiến sĩ” trước tên ḿnh”!

Và Gs Tuấn thắc mắc:

Chẳng lẽ một nền giáo dục có người tự hào là “ưu việt” mà lại cấy vào đầu cô mang họ Đỗ những quan điểm kỳ lạ như thế?Có lẽ cách dạy sử như thế là tác nhân gián tiếp cho một số người Việt sang Trung Quốc múa hát ca ngợi viên tướng Mă Viện của Tầu?

Và ông hy vọng rằng:

Sự kiện “tiến sĩ Đỗ ngọc Bích” đă gióng một hồi trống báo động về t́nh trạng xuống cấp trong giáo dục phổ thông và nhất là lịch sử và văn hóa học. Quan trọng hơn, chúng ta hi vọng sẽ không thấy một quái thai khác xuất hiện trong tương lai.”

C̣n về phần ông Nguyễn Giang, Trưởng ban Việt ngữ BBC th́ sao?

Ông Ngô minh Trí sau khi chê trách ông Nguyễn Giang đă không kiểm tra và xác minh thong tin, dữ liệu và lập luận của tác giả bài viết đă đặt câu hỏi:

-Động cơ của BBC khi đăng bài của bà Đỗ ngọc Bích là ǵ ? Đơn thuần là việc đăng bài chỉ để có “thông tin đa chiều” hay có dụng ư?

-BBC đă có hay không có việc sửa đổi bài viết của bà Đỗ ngọc Bích?

-Dụng ư (nếu có) của BBC là ǵ?Phải chăng BBC muốn kích hoạt một làn sóng tinh thần dân tộc, sâu xa hơn là có phải để gây ảnh hưởng lên nội t́nh đất nước Việt Nam hay không?

-Những dụng ư (nếu có) được thực hiện bởi thế lực nào? Trong hay ngoài nước? Nếu là ngoài nước th́ là nước nào hay nhóm chính trị nào?

Dĩ nhiên ông Nguyễn Giang đánh bài t́nh lờ không thèm trả lời.

                  ***

Thật ra, mọi người đều bị mắc bẫy cái kế “khích tướng” của cặp Giang-Bích bày ra để cho cô ả Bích Bẹc được nổi tiếng nhanh mà thôi. Chuyện ban đầu chỉ nhỏ như con muỗi tép mà sau hóa ra to chuyện như con ḅ. Thiên hạ đều bị quay ṃng ṃng trong cái ṿng kim cô của cặp Giang-Bích dàn dựng và điều khiển. Quả nhiên họ đă đạt được kết quả mong muốn.

Có điều họ không ngờ rằng cái kết quả (hay hậu quả) lại quá lớn và quá bất ngờ ngoài dự liệu giống như Cộng sản Bắc Việt cướp được miền Nam năm 1975 quá nhanh chóng ngoài dự tính của họ, khiến cho họ giờ mở miệng căi chính th́ e lại mắc quai!

Tuy nhiên, lợi bất cập hại! Hại bất cập lợi! Chuyện ”Tái ông thất mă” lại một lần nữa có ư nghĩa.

Trong lúc Thái Thượng Hoàng Đỗ Mười, lúc đầu ngồi ở nhà nghe con gái báo tin cho biết Tầu đang bị “bọn phản động” trong, ngoài nước lôi ra chửi bới thậm tệ trên Internet theo kế hoạch trả thù do ḿnh vạch ra, th́ lấy làm khoái chí, xoa tay cười hí hí thỏa măn với cái mưu “Bạng duật tương tŕ. Đỗ Mười đắc lợi tiếu hi hi”. Bây giờ th́ Mười Hoạn lại lo sốt vó cho con Bích nhà ḿnh sẽ bị Bộ Chính trị cạo đầu, bôi vôi v́ quá nhiệt t́nh bênh chủ mà ném đá vỡ mặt chủ chỉ v́ một con ruồi đậu trên trán.

Lúc này, Bộ Chính trị đảng CSVN đang bị ê mặt, nhức đầu v́ “đồng chí” Bích Bẹc nâng bi không đúng lúc nên bị dập bi đau thốn lên cổ. Lại bị đông đảo nhân dân được dịp bươi tội bán nước ra, đào ông bới cha lên chửi tắt bếp.

Đám cán bộ an ninh mạng cài cắm ở hải ngoại thấy đồng chí Bích bị “bề hội đồng” trên mạng quá xá mà không cách ǵ cứu được, trong lúc báo chính thống lề phải của Đảng như Nhân Dân, Quân Đội, Hà Nội Mới, Công An Nhân dân, An Ninh Thủ đô… th́ thủ khẩu như b́nh, không một lời cứu bồ, bèn vội vă gọi điện về gặp Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, Tôi như Rứa, (Tô huy Rứa) để xin chỉ thị, liền bị Rứa mắng như tát c… vô mặt:

-Cứu ǵ mà cứu! Bao nhiêu c… trộn dầu nhớt, mắm tôm chúng tao ŕnh từng đêm ném vào nhà lăo Hoàng Minh Chính với con mụ Trần Khải Thanh Thủy, bị con ranh con Đỗ ngọc Bích con lăo Mười Hoạn hốt hết, ném ngược vào mặt Đảng, vào mặt Nhà nước thối um lên, rửa hết cả nước sông Hồng Hà vẫn c̣n chưa sạch đây! C̣n phải cứu nó à? Cái con nặc nô đó về nước sẽ biết tay ông! Hăy đợi đấy!

Mấy tên cẩu nô, công an mạng cài ở hải ngoại, nghe Tôi như Rứa mắng té tát, sợ quá im thin thít.

Riêng ả Bích Bẹc, nơi chốn riêng tư thầm kín, chỉ muốn nổi tiếng tắt trong một thời gian ngắn nhất để về nước bắt một “giốp” thơm, nối nghiệp bố ḿnh mà thôi. Như lời tự thú: “Ư tưởng viết bài của tôi xuất phát từ cảm giác bực dọc, khó chịu khi phải đọc những lời phỉ báng, lăng mạ của các blogger trong nước và hải ngoại đối với nhà nước Việt Nam hay nhân vật lănh đạo Việt Nam trong quan hệ với Trung Quốc”. Ư cô ả chỉ muốn nâng bi nhà nước Việt Nam và nhà nước Trung Quốc để dọn đường kiếm ghế nay mai sau Đại hội 11 mà thôi. Không ngờ, “t́nh h́nh” biến chuyển vượt ra ngoài dự tính, bị ở cái thế cưỡi hổ không dám leo xuống sợ hổ vồ.

Nhưng đến nước này th́ thật tệ hại quá. Càng ngày càng bị dư luận bóc mẽ, lột trần, cạo sạch sẽ từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài không c̣n một cọng tóc, sợi lông. Ê chề quá!

Ả hóa khùng quay lại cắn anh “quân sư quạt mo” là Nguyễn Giang đă xúi dại, bày tṛ ngu. Ả dọa sẽ đi kiện v́ BBC “đă cố ư sửa bài làm sai lệch ư của tác giả theo dụng ư của ṭa soạn và cố t́nh diễn giải sai học vị của ḿnh. Và đăng h́nh chưa được sự đồng ư của tác giả”.

Ông Trưởng ban Việt ngữ BBC Nguyễn Giang, trước là có ư giúp “lăng xê” con gà mái ghẹ phe ta nổi tiếng để sau này có bị “layốp” cái nghề xài nước bọt th́ cũng có thể về quê phục vụ dưới váy bà ta, sau là làm nhiệm vụ “mít xông im pô síp” đă nhận sau cánh gà hậu trường BBC. Bây giờ không ngờ cô ta lại trở mặt đá ngược. Ông đành phải xuống nước, vuốt ve cô ả, hăy bỏ quá cho. Bích Bẹc nghĩ t́nh cũng O.K. Nhưng để pḥng hờ bị lật lọng, ông  xin gửi cho ông ta bảo đảm bằng văn bản rằng cô sẽ không kiện BBC như ư định đă dọa trước đó.

Chuyện “Chi bộ hai người” của Giang và Bích từ lúc mở màn đến giờ, chưa biết sẽ kéo dài bao lâu sẽ khép lại khiến người ta nhớ đến chuyện tiếu lâm dân gian: Chuyện dập mật.

Chuyện như vầy:

Có cô gái nọ, tuy trẻ tuổi mà tài cao trong chốn ăn chơi. Cái sự đời của cô đă đen hơn mơm chó. Nhưng bà mẹ cô ả th́ cứ một điều con ḿnh c̣n “gin”, hai điều c̣n “nguyên”, bảo đảm y như Bác Hồ c̣n trinh vậy.

Một anh Ba Tầu muốn mua trinh để lấy hên khai trương cửa hàng theo tục Tầu, bèn bỏ nhiều tiền ra xin cưới với điều kiện là đồ hăy c̣n nguyên. Bà mẹ cô gái th́ luôn miệng: “Bảo đảm”! C̣n cô gái th́ thật thà khai báo: Mẹ ơi! Con đă… Bà mẹ liền gạt phắc: Đừng lo! Trăm điều hăy cứ trông vào tay ta!

Đêm động pḥng hoa chúc, bà mẹ dúi vào tay cô con gái một gói giấy nhỏ, kề tai dặn ḍ: Hăy làm như vầy… như vầy…

Sáng hôm sau thức dậy, anh Ba Tầu hớt hải t́m đến bà mẹ vợ báo cáo: Hầy! Cái con gái nị… sao mà xanh lè chớ không phải màu đỏ há!!!

Bà mẹ giật ḿnh biết ngay là tối qua bà chủ quán bán chạp phô đă đưa lộn gói phẩm xanh thay v́ phẩm đỏ cho bà. Nhưng bà cũng nhanh trí như ông Nguyễn Giang, đă lỡ “lăng xê” con gái ḿnh là “Tiến sĩ c̣n gin” nên căi bướng: Á! Tại nị làm mạnh quá nên con gái ngộ bị dập mật nên mật mới có màu xanh chớ! Ngộ phải đi thưa nị cái tội bạo dâm mới được!

                   ***

Chuyện “Một cách nh́n khác về tinh thần dân tộc” hăy đang c̣n nóng và kéo dài trên mạng lưới toàn cầu chưa biết hồi kết thúc sẽ ra sao.

Tuy nhiên Tiến sĩ (?)  Đỗ ngọc Bích giờ đă lọt được vào tầm ngắm của Bắc Kinh.

Theo nguồn tin thân cận từ Toà Đại sứ Trung Quốc tối hôm qua, 14/5/10, ṛ rỉ ra cho biết: Quan thái thú Tôn Quốc Tường, Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền nước Đại Hán tại Hà Nội đă triệu tập bộ ba Mạnh, Triết, Dũng tại tư dinh để họp bàn và ban chỉ dụ truyền cho Bộ Chính trị Việt Nam phải ưu tiên trân dụng cô Đỗ ngọc Bích để thay thế bà Nguyễn Phương Nga trong chức vụ phát ngôn nhân của Bộ Ngoại giao v́ bà Nga bất tài, không vận dụng được khả năng ngoại giao, nói lên được t́nh hữu nghị Trung Việt mà chỉ biết cứng ngắt, lập lại mỗi một câu: “Việt Nam có đủ cơ sở để chứng minh… chủ quyền của Việt Nam” của ông Lê Dũng nhiệm kỳ trước để lại. Nhất là không tỏ ra trung thành với Thiên triều.

Và trong tương lai (Đại hội Đảng XII) Bích Bẹc sẽ được đề bạt vào Ban Chấp hành Trung Ương đảng.

Bộ ba Mạnh, Triết, Dũng tỏ ra rất “hồ hởi phấn khởi”, đổi giận thành vui trước chỉ dụ này v́ nó đă “chứng tỏ và nhất trí” con đường mà Đảng Cộng sản đang chọn đi là đúng đắn.

Cô Đỗ ngọc Bích đang bị búa ŕu dư luận chỉ v́ nâng bị Đảng hơi sớm, lanh chanh lộ liễu quá, làm tài khôn cầm đèn chạy trước ô tô của Đảng, làm lộ bí mật Quốc gia.

Dự trù của Đảng Cộng sản Việt Nam là năm 2015, Việt Nam sẽ chính thức xin sáp nhập vào Trung Quốc, nhận Thiên triều làm Mẫu Quốc. Và Việt Nam t́nh nguyện sẽ là một Tây Tạng thứ hai của Thiên triều.

V́ vậy, xét ra cô Đỗ ngọc Bích chỉ có công chứ không có tội. Con hơn cha là nhà có phúc. Con gái nhờ phước cha. Đỗ Mười giờ này có nhắm mắt xuôi tay theo “Bác Hồ” chắc cũng vui ḷng v́ có một đứa con nối được chí lớn của ḿnh trong sự nghiệp bán nước.

Phen này th́ Hán gian Đào Duy Quát, Tổng Biên tập Báo điện tử Cộng sản VN và Ts Vũ Quang Việt, tác giả bài viết “Quần đảo Hoàng Sa: Chia sẻ chủ quyền Trung Việt” (1) được dịp ăn theo bà Bích Bẹc, tha hồ mà phất lên trên “hoạn lộ” thênh thang nhé.

Đặc biệt, ông Nguyễn Giang, Trưởng Ban Việt ngữ đài BBC, chắc chắn sẽ vồ được cái chức Trưởng Ban Tư tưởng Trung Ương, thay thế ông Tôi như Rứa, một khi cô Bích Bẹc ngồi chễm chệ trên chiếc ghế Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam.

Chúc mừng! Chúc mừng!

Nguyễn Thanh Ty

Boston, 15/5/10

(1)   Ngày 6/4/2010 Báo VietnamNet đăng bài “Quần đảo Hoàng Sa: Chia sẻ chủ quyền Trung  Việt” nhưng sau đó không biết v́ lư do ǵ bài đă bị rút xuống.

TS Vũ quang Việt cho rằng: “Dựa trên bằng chứng lịch sử và luật pháp quốc tế, quần đảo Hoàng Sa nên được chia sẻ chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc. Cụm đảo An Vĩnh (Amphitrite) có đảo Phú Lâm sẽ do Trung Quốc giữ và cụm đảo Lưỡi Liềm (Crescent) có đảo Hoàng Sa là thuộc chủ quyền Việt Nam, cùng với vùng lănh hải 12 hải lư bao quanh các cụm đảo”.

Như vậy là TS Vũ Quang Việt nói về khả năng chia đôi: An Vĩnh cho Trung Quốc, Trăng Khuyết cho Việt Nam sẽ phù hợp hơn dựa trên bằng chứng lịch sử và luật pháp quốc tế[?]