Nguyễn Thanh Ty
Bom “Áp Nhiệt”
Nổ Giữa Ba Đ́nh!
Ngày
19 tháng 6 năm 1924, Phạm Hồng Thái, (1896-1924)
một nhà hoạt động trong Phong trào Đông
Du, đã giả dạng ký giả vào khách
sạn Victoria tại tô giới Sa Điện ở
Quảng Châu để ám sát toàn quyền
Đông Dương Martial Henri Merlin. Trên
đường từ Nhật về Đông
Dương, Merlin dừng lại thăm tô giới
của Pháp và dự tiệc đêm ở
đó. Tổ chức Tâm Tâm
Xã muốn giết viên thực dân này để
gây thanh thế. Phạm Hồng Thái đã
nhận nhiệm vụ thực hiện sứ
mạng này. Ông đã quăng một trái bom
nhỏ vào giữa tiệc. Tuy nhiên việc mưu
sát không thành, Merlin chỉ bị thương
nhẹ và thoát chết, dù vậy có năm
doanh nhân Pháp tử thương. Phạm
Hồng Thái thoát khỏi khách sạn nhưng
bị truy nã ráo riết, cuối cùng phải
gieo mình xuống dòng Châu Giang tự tử.
Khi ấy ông chỉ mới 28 tuổi.
Sự kiện này được nêu tên
gọi “Tiếng bom Sa Điện”, đã làm
chấn động dư luận bấy giờ. (Theo Wikipedia)
Tám
mươi sáu năm sau, (1924-2010) để góp
phần trong công cuộc diệt trừ chủ
nghĩa độc tài dối trá của
đảng cộng sản Việt Nam, hai quả bom
“áp nhiệt” đã được ném
vào hang ổ, sào huyệt của bè lũ
Cộng sản.
Một
quả nổ lớn tại cơ quan đầu
não Bắc Bộ phủ, Ba Đình, ngày
Thứ Năm, 29 tháng 4 năm 2010. Quả kia nổ
tung ở trụ sở Hội Nhà văn nhân
ngày Đại Hội Nhà Văn Việt Nam lần
thứ 8 diễn ra từ 4 đến 6 tháng 8
năm 2010.
Quả bom thứ nhất do “dũng
sĩ” TS Luật sư Cù Huy Hà Vũ ném,
đánh sập dinh lũy dối trá bịp
bợm của Đảng cộng sản che giấu
“sự thật” suốt hơn 60 năm, đã
làm chấn thương ít nhất là 15 tên trong
Bộ Chính Trị, gây hoảng loạn cho bọn
chúng sợ mất mật, táng đởm
kinh hồn.
Quả
bom thứ hai do “dũng sĩ” Trần Mạnh
Hảo, một nhà văn phản kháng ném,
đã gây sốc và làm liệt kháng giây
thần kinh tự trọng cho 2/3 trong số 671 “văn
nghệ sĩ” và “các nhà lý luận”
hàng đầu Việt Nam đang tham dự.
Sự kiện nóng bỏng lần này
cũng gây chấn động dư luận trong và
ngoài nước được nêu tên gọi
là “Tiếng bom sự thật”.
Thật
ra, bom “Sự thật” này người Việt
hải ngoại trong nhiều năm đã từng
dội về nước, lên đầu đảng
cộng sản rất nhiều rồi để
đảng thức tỉnh, mở mắt ra
thấy được cái độc tài,
tàn ác, ngu dốt, đần độn của
mình mà rút tay lại, giúp cho nhân dân
bớt bị áp bức, lầm than, khốn
khổ. Nhưng với bản chất tham bẩn,
ù lì, ngoan cố, bọn chóp bu của Bộ
Chính trị Bắc Bộ phủ vẫn khư
khư quyết bám chặt lấy quyền
lợi cá nhân và tập đoàn gian tham
của mình nên cố lấp liếm che đậy,
chống đỡ mưa bom “Sư thật”
bằng luận điệu tuyên truyền dối
trá, bịp bợm che mắt, bịt tai
người dân trong nước rằng
đó là sự bịa đặt, xuyên
tạc, bôi bác “đảng ta” của bọn “Ngụy
quân, Ngụy quyền” với ý đồ lật
đổ “Chính quyền cách mạng” của
“Nhà nước ta”.
Lần
này, bom “Sự thật” lại chính do
người trong lòng chế độ của
đảng đào tạo nên từ một nền
giáo dục Xã hội chủ nghĩa, là
đảng viên ưu tú, là hạt giống
đỏ, là “đỉnh cao trí tuệ” của
đảng, đã thẳng cánh ném vào
đầu đảng một cách không khoan
nhượng.
Quả là dòi trong xương dòi ra. Đảng cộng sản Việt Nam
đã bị giáng một đòn chí
mạng bằng bom “áp nhiệt”, một thứ
vũ khí mới, phát minh bởi nữ
khoa học gia người Mỹ gốc Việt,
Dương Nguyệt Ánh. Bà
cũng là một nạn nhân tỵ nạn cộng
sản sau tháng 4 năm 1975.
Loại
bom “áp nhiệt” này có sức công phá
mãnh liệt, nó có thể ăn luồn, len sâu
vào tận ngõ ngách, hầm hố, hang ổ
của giặc để “diệt tận gốc,
trốc tận rễ” về lâu dài.
Tiếng
nổ của hai quả bom đã đánh sập
thành lũy kiên cố xây dựng bằng
sự dối trá, bịp bợm của
đảng cộng sản từ trước
đến nay, được truyền thông thế
giới loan tin đầy đủ, rõ ràng.
Vụ
ném bom vào cơ quan đầu não Ba
Đình của TS Luật sư Cù Huy Hà Vũ
được đài Tiếng nói Hoa Kỳ,
VOA, tường thuật chi tiết qua cuộc
phỏng vấn trực tiếp với “dũng
sĩ” ném bom Cù Huy Hà Vũ. Xin tóm
tắt ý chính như sau:
VOA: Ông nghĩ sao về các diễn
đạt của ban lãnh đạo Đảng
cộng sản Việt Nam và nguyên cả bộ máy
tuyên truyền cho rằng ngày 30/4/75 là “Ngày
giải phóng miền
TS
Cù Huy Hà Vũ: Khi
nói “Giải phóng miền
Trước
hết, chắc chắn không phải “giải
phóng miền Nam” khỏi sự chiếm
đóng của Hoa Kỳ vì ngày 30/4/75 quân
đội cộng sản nhận sự đầu
hàng của Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa
Dương văn Minh, trong khi Hoa Kỳ đã rút
hết quân khỏi miền Nam từ năm 1973 theo
hiệp định Paris. Vậy chỉ còn khả
năng “giải phóng miền
VOA: Ông có thể chứng minh
được không vì cho đến nay, lãnh
đạo Đảng cộng sản vẫn tuyên bố
kiên định với chủ nghĩa xã hội?
TS
Cù Huy Hà Vũ:
Cốt lõi của chủ nghĩa xã hội theo
học thuyết Mác-Lê là Kinh tế Nhà
nước chỉ huy hay kinh tế tập trung, kinh
tế tư nhân được coi là “bóc
lột người” bị loại trừ. Thế
nhưng nền kinh tế xã hội chủ nghĩa
đã bị phá sản tuyệt đối vào
năm 1985 khi chính sách giá-lương-tiền
của chính phủ Việt Nam gây lạm phát
tới 900%, dẫn đến kinh tế tư nhân hay
kinh tế thị trường được
đảng cộng sản Việt Nam phục hồi
tại Đại hội 6 của đảng vào
năm sau, 1986.
VOA: Nếu vậy tại sao cộng
sản Việt Nam vẫn tuyên bố kiên định
chủ nghĩa xã hội theo
học thuyết Mác-Lênin?
TS Cù Huy Hà Vũ: Sở dĩ có chuyện
lãnh đạo đảng cộng sản nói
một đàng làm một nẽo là vì
họ sợ mất quyền lợi của bản
thân. Thực vậy, nếu chính thức
từ bỏ chủ nghĩa xã hội thì
Đảng cộng sản Việt Nam sẽ mất
độc quyền lãnh đạo đất
nước trong khi quyền lực là
phương tiện làm giàu của đại đa
số đảng viên có chức vụ. Hơn
nữa, để tránh cho ban lãnh đạo
đảng cộng sản Việt Nam một sự
sụp đổ như đã diễn ra với
các chính thể cộng sản tại Liên Xô và
Đông Âu, thậm chí tồi tệ hơn rất
nhiều vì hành xử của tuyệt
đại đa số quần chúng nhân dân đáng
tiếc là vẫn đậm chất nông dân theo
đó cách mạng đồng nghĩa
với trả thù, phục hận. Cách duy
nhất là mau chóng thực hiện chế
độ đa đảng.
VOA: Nghĩa là Tiến sĩ cho
rằng cách diễn đạt “Ngày giải
phóng miền
TS
Cù Huy Hà Vũ:
Đúng như vậy và vì thế cần
phải bỏ. Đó là chưa kể cách
diễn đạt này dễ bị diễn giải
thành “Miền Bắc thôn tính Miền Nam” và
trong trường họp đó lại trở
thành mầm mống chia rẽ Bắc-Nam không
chỉ trong nhân dân mà ngay trong chính nội bộ
những người cộng sản. Mặt
khác, không thể nào thực hiện
được hòa hơp hòa giải
với những người Việt bên kia
chiến tuyến như Nhà nước cộng
sản chủ trương nếu Nhà nước
này vẫn duy trì cách diễn đạt mang
đậm chất “thắng-thua” như trên.
VOA: Chúng tôi được biết
vào tháng 3 vừa qua, Tiến sĩ có
gửi cho Nhà nước Việt Nam một
kiến nghị xây Đài tưởng niệm chung
cho các chiến sĩ hy sinh trong chiến đấu
bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa, trong
đó ông đề nghị tôn vinh các quân nhân quân
lực Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh
bằng cách công nhận họ là liệt
sĩ. Xin ông cho biết mục đích
khi đưa ra sáng kiến này?
TS
Cù Huy Hà Vũ:
Thực lòng, khi đưa ra kiến nghị, tôi
không nhằm bất cứ mục đích
chính trị nào mà chỉ đơn giản
nghĩ rằng tất cả những ai đã
hy sinh để bảo vệ sự toàn vẹn
lãnh thổ của Việt Nam đều có
quyền được Nhà nước thay
mặt nhân dân Việt Nam tri ân và tri ân một
cách xứng đáng. Trừ những
kẻ phản bội tổ quốc Việt Nam, không ai
có quyền tước đoạt cái quyền
thiêng liêng ấy của những người
lính Việt Nam Cộng Hòa đã ngã
xuống trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa,
lãnh thổ thiêng liêng của Việt Nam. Nếu Nhà
nước Việt Nam nghiêm túc thực hiện
thì đó sẽ là sự khởi
đầu quan trọng cho sự hòa hợp, hòa
giải giữa những người Việt
từng ở hai bờ chiến tuyến.
Nhưng để có được hòa
hợp, hòa giải dân tộc thực
sự và bền vững thì Nhà
nước Việt Nam phải thay đổi căn
bản tư duy về vấn đề này.
VOA: Ông có thể nói rõ hơn
về chuyện thay đổi tư duy này?
TS
Cù Huy Hà Vũ:
Hòa hợp, hòa giải là xuất phát
từ lợi ích chung, lợi ích
quốc gia nên dứt khoát không phải là
sự ban phát của nhà cầm quyền mà
phía bên kia là kẻ chịu ơn, không phải
là sự tha thứ, khoan dung dành cho
những đứa con hư biết hối lỗi
như cách Nhà nước thể hiện lâu
nay.
…Tổ
quốc Việt Nam không của riêng ai và vì vậy
sẽ là kẻ có tội nếu Nhà
nước Việt Nam chần chừ hoặc
tồi tệ hơn, không thực tâm thực hiện
hòa hợp, hòa giải dân tộc để
mọi người Việt bất luận chính
kiến đều có cơ hội cứu
nước trước nguy cơ Trung Quốc xâm
lược Tường Sa nói riêng, lãnh
thổ Việt Nam nói chung, rõ ràng hơn bao
giờ hết.
Nhân
đây, một lần nữa tôi kêu gọi ban lãnh
đạo Đảng cộng sản Việt Nam mau
chóng thực hiện chế độ đa
đảng ở Việt Nam bởi nếu không,
hòa hợp, hòa giải dân tộc sẽ lại
trở thành lừa dối dân tộc
với hậu họa đã có thể nhìn
thấy trước.
VOA: Ông căn cứ vào đâu
để xác quyết như vậy, trong khi Chủ
tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Phú
Trọng khi đi thăm Ấn Độ mới
đây khẳng định rằng “Việt Nam
chưa thấy cần thiết có chế độ
đa đảng”?
TS
Cù Huy Hà Vũ:
Chính sử của đảng cộng sản
Việt Nam ghi rõ: tháng 2 năm 1930 dưới
sự chủ trì của Nguyễn Ái Quốc,
đảng cộng sản Việt Nam được
thành lập trên cơ sở hợp nhất ba
đảng theo Đệ tam Quốc tế là Đông
Dương Cộng sản Đảng, An Nam Cộng
sản Đảng và Đông Dương Cộng
sản Liên đoàn. Do đó, với phát
biểu “Việt Nam chưa thấy cần thiết có
chế độ đa đảng”, Chủ tịch Quốc
hội Nguyễn Phú Trọng, từng là
Chủ tịch Hội đồng lý luận Trung
ương và là đương kim Phó
Trưởng Tiểu ban thường trực
Tiểu ban cương lĩnh và Báo cáo
chính trị Đại hội toàn quốc
Đảng cộng sản Việt Nam lần thứ
XI, không chỉ cho thấy ông này, oái oăm thay,
hoặc lú lẫn hoặc thực hiện
“chính sách đà điểu” – rúc
đầu vào cát để khỏi nhận chân
sự thực đang diễn ra chung quanh – mà
nghiêm trọng hơn, đã xuyên tạc trắng
trợn lịch sử dân tộc Việt Nam
đương đại, xuyên tạc trắng
trợn lịch sử của chính Đảng
Cộng sản Việt Nam.
Nói
cách khác, việc ban lãnh đạo Đảng
Cộng sản Việt Nam hiện nay khăng khăng
chống đa đảng dứt khoát là
hành vi phản bội dân tộc, phản bội ngay
chính Đảng cộng sản Việt Nam. Một
sự phản bội như vậy chắc
chắn không chỉ nhân dân Việt Nam không dung mà
hàng triệu đảng viên cộng sản và
bản thân Hồ Chí Minh – nếu quả thật
“sống mãi” như khẩu hiệu của đảng
– cũng không tha. Do đó, tôi nhắc lại
một lần nữa, quay lại chế độ
Đa đảng là con đường sống duy
nhất đối với Đảng cộng sản
Việt Nam.
VOA:
Thưa Tiến sĩ, giả sử Đảng
cộng sản Việt Nam làm theo
như ông nói thì có thể có những
kịch bản nào xảy ra?
TS
Cù Huy Hà Vũ:
Sẽ có hai kịch bản sau đây cho Đảng
cộng sản Việt Nam:
Thứ nhất, Quốc hội chủ
động hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp.
Thứ hai, Quốc hội quyết định
Trưng cầu dân ý về Điều 4 Hiến
pháp.
Cả
hai kịch bản đểu để ngỏ cửa
cho Đảng cộng sản Việt Nam tiếp tục
lãnh đạo đất nước cũng
như dành một lối thoát danh dự trong
trường hợp đảng không dành
được tín nhiệm của đa số
cử tri.
VOA: Xin trân trọng cảm ơn Tiến
sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ về sự chân
thành và thẳng thắn, cũng như
thời gian mà ông đã dành cho VOA trong
cuộc phỏng vấn này.
***
Ông
Hồ Chí Minh và cái đảng cộng sản
tráo trở, lá mặt lá trái
của ông đã ngang nhiên cướp công kháng
chiến của toàn dân trong công cuộc đánh
đuổi thực dân Pháp, ôm hết công lao về
mình, để dành độc quyền lãnh
đạo đất nước và tự
“vẻ bùa cho mình đeo” rằng tuyệt
đại đa số nhân dân tín nhiệm cái
đảng cộng sản thần thánh của mình
nhưng thực chất nó là một
thứ đảng “ôn dịch” rất ư là
“thổ tả”, rất ghê tởm của nhân loại
nói chung và của Việt Nam nói riêng.
Sau khi truất phế Hoàng đế Bảo
Đại để cướp ngôi, Hồ Chí Minh
vẫn chưa hả lòng tham, ông ta muốn chiếm
đọat luôn cả miền
Sau hơn
hai mươi năm, hàng triệu thanh niên miền
Bắc đã phải hy sinh, xương phơi
trắng cả dãy Trường Sơn trên con
đường “Sinh Bắc tử Nam”, tham
vọng của ông ta đã đạt
được nhưng tiếc thay ông không
được hân hạnh (hay ân hận) để
thấy ngày này.
Vì quá tham lam, ông đã chết trong
uất ức bởi sự nóng vội xua
quân vào đánh chiếm miền
Chủ
trương của ông Hồ trước sau vẫn
là “Miền Bắc xâm lăng, thôn tính Miền
Nam” để hoàn thành sứ mạng nhuộm
đỏ miền Nam theo lện lện quan thầy
cộng sản Quốc tế nhưng cứ trưng
chiêu bài bịp bợm là “Giải phóng
miền Nam” để lừa gạt người dân
trong nước và thế giới. Thực
tế, sau năm 1975, sự trả thù nghiệt
ngã lên nửa triệu quân, cán, chính,
chính quyền Việt Nam Cộng Hòa và bộ
đội, cán bộ miền Bắc ào vô Nam
thẳng tay cướp bóc, vơ vét
của cải của dân miền Nam đã chứng
minh miền Bắc xâm lược miền Nam
giống như nước này đi xâm
lược, cướp nước khác
ở thời trung cổ.
Ngày
nay, Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ
với quả bom “áp nhiệt” của nữ
khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, đã
thực sự làm nổ tung sào huyệt,
thành lũy dối trá của tập đoàn
Bắc Bộ phủ và sự thật
trắng trợn, trơ trẽn đã phơi
bày.
Về
Hội Nhà văn Cộng sản Việt
Hội Nhà văn này từ khi thành
lập cho đến nay, quần chúng vẫn
cứ gọi bằng cái tên “Hợp tác
xã văn nô”. Bởi cả cái tập thể gọi
là “văn nghệ sĩ” này xưa nay
được huy động vào việc ca ngợi
ông Hồ Chí Minh, ca ngợi chế độ.
Các tác phẩm không cần thỏa
mãn nhu cầu thẩm mỹ người
đọc mà phải “thỏa mãn tính kiêu
căng, tự mãn” của ông Hồ và
đảng của ông. Tác phẩm
không được phản ảnh đúng hiện
thực của xã hội mà phải “tô
hồng” với ta, “bôi đen” với địch.
Văn
nghệ sĩ vốn là kẻ tự do, tự
do tư tưởng, tự do sáng tác theo
trái tim của mình và làm chức
năng “tải đạo”, nay dưới chế
độ xã nghĩa họ đều trở
thành văn nô, viết gì, viết thế nào
đều có sự lãnh đạo của
nhà cầm quyền cộng sản vì nhà
cầm quyền trả lương cho họ. Tất cả
hội viên của Hội Văn học Nghệ thuật
đều ăn lương của Hội, cũng
chịu sự xếp lương của cán bộ
tổ chức y như các ngành nghề
khác. Bậc lương của họ không tùy
thuộc vào tác phẩm, vào tài năng
mà căn cứ vào sự “tự
nguyện hóa thành văn nô” của họ. Quyền
lợi rất khác biệt thay đổi theo
bậc lương, chênh lệch
một trời, một vực, từ chế
độ đau ốm, nơi khám bệnh, nơi mua
hàng theo giá rẻ cho đến nhà ở,
điện, nước, giường nằm,
xe hơi… đều do Đảng cung cấp. Do đó
cái đám văn nô này gồm nhà văn,
nhà thơ, nhà phê bình văn học cũng
như những nhà lý luận ai ai cũng
cố tranh nhau lên tiếng ca ngợi “Bác,
Đảng”. Có kẻ còn nghiến răng,
trợn mắt, bặm môi, giơ nắm
đấm cố gào to lên chứng minh rằng
mình là người trung kiên với Bác
với Đảng nhất. Và từ đó
nẫy sinh ra sự kèn cựa, nói xấu
nhau, chửi nhau thậm tệ để tranh chổ
ngồi.
Người
ngoài nhìn vào thấy đám văn nô
này rõ là một đám “ỉa bậy”
chuyên “ỉa vào mồm nhau” chỉ để tranh
ăn chứ chẳng phải làm nghệ
thuật gì ráo.
Cứ năm năm
Hội lại bầu bán một lần, sắp
xếp lại nhân sự trong ban chấp hành. Lại là dịp tranh
dành quyền hành, đấu đá chí
chết.
Năm
nay, Đại hội lần thứ 8, diễn ra
tại Học viện Chính trị – Hành chánh
Quốc gia Hồ Chí Minh (Hà Nội) từ
ngày 4 đến 6 tháng 8/2010. Nhiều nhà
văn, nhà thơ trong nước đặt câu
hỏi tại sao lại phải họp ở nơi
đào tạo cán bộ chính trị cấp cao
của đảng mà không ở một nơi
“thường dân” hơn, chẳng hạn như
ở một khách sạn, một trường
Đại học hay một cơ sở văn
hóa?
Câu
trả lời là, theo tường thuật
của ViệtNamNet, ông Phùng Hữu Phú, Phó
trưởng ban thường trực Ban Tuyên
giáo Trung Ương có mặt tại Hội
nghị đã xác nhận: “Đại Hội
Nhà văn lần thứ 8 được
lãnh đạo Đảng và Nhà nước
hết sức quan tâm. Đã có một Ban
chỉ đạo đại hội được
thành lập, Ban này không can thiệp vào công
việc nội bộ của đại hội mà
hỗ trợ, tạo điều kiện thuận
lợi nhất để đại hội thành
công nhất.” nên địa
điểm họp tại đây là thích
hợp nhất.
“Không
can thiệp vào công việc nội bộ” nhưng lại cử Đào duy
Quát, nguyên Phó Trưởng ban Tư
tưởng-Văn hóa Trung Ương ngồi
vào Ban chỉ đạo!
Không can
thiệp nhưng chỉ nhắc nhở: “Hội
Nhà văn Việt Nam đặt dưới sự
lãnh đạo của Đảng cộng sản
Việt Nam, Hội hoạt động theo
đường lối văn hóa văn nghệ
của Đảng, chịu sự quản lý
của Nhà nước và tuân thủ theo qui
định của pháp luật Nhà nước
Cộng hòa XHCNVN.” Tại Đại hội này,
nhà văn “dũng sĩ” Trần Mạnh Hảo,
đã cho nổ quả bom “áp nhiệt” thứ
hai có tên là “Chỉ có sự thật
mới giải phóng con người, giải
phóng văn học và đất nước”.
Bom
nổ rung chuyển hội trường, làm cho Ban
tổ chức nhốn nháo, cuống cuồng
nhào đến ông, kẻ bịt mồm, kẻ
giật micro, kẻ cúp điện tắt âm thanh
và bằng mọi cách không cho ông mở
mồm để… nói.
Sự việc diễn ra trong hội
trường lúc bấy giờ rất hỗn
loạn nhưng chứa đầy màu sắc
hài hước được các báo
“lề trái” tường thuật tỉ mỉ.
Trang
BauxiteVN của GS Nguyễn Huệ Chi đăng tải
đầy đủ, xin tóm lượt vài
điểm chính như sau:
Dũng
sĩ Trần Mạnh Hảo tuyên bố:
“Ông cha
chúng ta đã đánh thắng giặc
Hán, Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh…
để bảo tồn đất nước.
Nhưng tất cả các thứ giặc
đó cộng lại cũng không ghê gớm
bằng giặc nói dối đang tàn
phá Tổ quốc ta, giống nòi ta. Nếu nhân dân
ta không vùng lên đánh tan BỌN GIẶC CÓ
TÊN LÀ DỐI TRÁ, chắc chắn
đất nước ta sẽ bị kẻ thù
phương Bắc nuốt chững. Vì
thế. “Văn học nghệ
thuật phải phản ánh sự thật của
đất nước hôm nay”. Muốn
phản ảnh được sự thật
của đất nước hôm nay, việc
trước tiên của chúng ta là phải
nhìn ra sự thật, gọi đúng tên
sự vật, không phải sự thật tô
hồng hay sự thật bôi đen, mà sự
thật đúng như nó đang tồn tại
khách quan quanh ta.
Lâu nay,
vẫn nghe dân gian xì xào nửa hư
nửa thực rằng: “Các thế
lực thù địch nói cái gì
hình như cũng đung sắc đúng, Ban
Tuyên giáo Trung Ương nói cái gì hình
như cũng sờ ai sai…”
Lần
này, Ban Tuyên giáo Trung Ương, thông qua cuộc
hội thảo cấp Nhà nước “Văn
học nghệ thuật hướng vào sự
thật của đất nước” đã
khuyến khích mọi người nói lên
sự thật. Vì vậy tôi mạnh dạn nói
lên sự thật mà toàn là sự
thất chết người, sự thật mà
chính quyền cố tình giấu diếm vì
món lợi của quyền lực, với
sự ngụy biện chống lại lẽ phải,
chống lại chân lý: “Nói ra sự
thực lúc này không có lợi”.
Chả lẻ vì cái lợi, vì miếng ăn mà chúng ta đành phải
nói dối hết đời ông đến
đời cha, hết đời con đến
đời cháu hay sao? Vậy
chừng nào Nhà nước Việt Nam
mới cho người dân chúng tôi công khai
nói ra sự thật đây? Chúng tôi
đành lấy lời dạy của K.Marx là
bùa hộ mạng: “Sự thật là tiêu
chuẩn của chân lý” để một lần
cuối cùng nói ra sự thật của
đất nước chúng ta, dẫu có bị
làm phiền, thậm chí bị tù đầy
cũng mặc. Một kẻ nói dối, một
dân tộc nói dối, “lộng giả thành chân”,
là một kẻ, một dân tộc không có
tự do, không có độc lập, không có dân
chủ, không có chân lý và lẽ phải… Khi một kẻ, một dân tộc phải
núp vào sự dối trá để tồn
tại, kẻ đó, dân tộc đó là
một kẻ yếu, một dân tộc yếu đang trên
đường suy vong. Chỉ có kẻ
mạnh, kẻ tự tin, kẻ có liêm sỉ,
có đạo đức mới không sợ
sự thật, dù là sự thật đau
đớn nhất, khủng khiếp nhất mà
thôi.
Chúng
tôi xin kể ra SỰ THẬT ĐẤT
NƯỚC qua mắt mình, cái mà
nền văn học của chúng ta lâu nay lãng
tránh, làm ngơ, mặc “quốc gia hưng
vong”, “thất phu” thay vì “hữu trách” thì
hầu như cánh “thất phu” nhà văn thảy
đều “tắc trách”… Chúng tôi
mong 700 tờ báo của lề phải, tức
báo của Đảng và Nhà nước,
hãy hạ cố chỉ ra những sư thật mà
chúng tôi gọi trong bài tham luận này
đúng hay sai. Còn nếu quí vị
dùng công an hay nhà tù để đối
thoại với chúng tôi quí vị đã
mặc nhiên thừa nhận chúng tôi nói
đúng, chỉ vì đuối lý mà quí
vị phải dùng hạ sách là làm
phiền chúng tôi, đe dọa chúng tôi thì
quí vị đã không chính danh quân tử,
dùng nền chính trị bá đạo
ứng xử với người dân, khi
người dân dám nói lên sự thật
để hy vọng trên đất nước đau
thương và cam chịu này le lói một
nền chính trị vương đạo, dựa
vào sự thật, lương tri và lẽ
phải. Trong hàng trăm sự thật nhãn
tiền của đất nước, chúng tôi
chỉ xin kể ra ba sự thật mà thôi.
SỰ THẬT MỘT
-Số
phận dân tộc ta, đất nước ta đang
có cơ tiêu vong vào tay ngoại bang bởi 16
chữ vàng rất ngọt ngào trói buộc
Đảng cầm quyền và Nhà nước Việt
Nam phải nhân nhượng kẻ xâm lược
hết điều này đến điều khác,
để rồi mất dần biên giới đất
liền, biển đảo…
-Đạo
đức xã hội tha hóa tới
mức cuối cùng, con người hầu
như không còn biết tới liêm sỉ và
lẽ phải… Một Chủ tịch tỉnh Nguyễn
Trường Tô và nhiều quan chức cao
cấp trong tỉnh Hà Giang chơi gái vị
thành niên do ông Hiệu trưởng Sầm Đức
Xương bắt các cháu nữ sinh trong
trường làm điếm, nhằm cống
nạp cho các quan đầu tỉnh.
-Nền
giáo dục Việt Nam hôm nay là một nền
giáo dục thiếu trung thực. Đạo
đức hôm nay đồng nghĩa với
dối trá: Thầy dối trá thầy, trò
dối trá trò, quản lý giáo dục
báo cáo láo cốt lấy thành tích,
nạn mua bán bằng cấp, bán đề thi,
mua quan bán tước đang là đại
họa của nền giáo dục. Việc chính
trị hóa môn văn, môn lịch sử, môn triết
học, chính trị hóa nền giáo dục…
đã tạo cơ sở cho sự dối
trá làm bá chủ đất nước.
SỰ
THẬT HAI
-Hiện
nay trên đất nước ta, giặc nội
xâm có tên là tham nhũng đang ngang nhiên
hoành hành khủng khiếp như nạn dịch
hạch. Dân có tham nhũng không? Không! Thế
thì ai là giặc nội xâm? Là
giặc tham nhũng? Thưa, Chính quyền!
Chỉ kẻ có chức, có quyền
mới tham nhũng!
SỰ THẬT BA
Đảng
và Nhà nước nói một đàng
làm một nẽo. Những nguyên tắc, nguyên
lý, luật pháp, chính sách,
đường lối của Đảng cầm
quyền và Nhà nước Việt Nam hiện
nay hầu hết đều không chính danh. Trong Hiến
pháp của nước CHXHCN Việt Nam
người dân được hưởng
tất cả các quyền: quyền sống, quyền
làm người, quyền hoạt động
chính trị, quyền tự do ngôn luận,
tự do báo chí, tự do lập hội,
lập đảng phái, quyền biểu tình,
tự do tôn giáo, tự do cư trú,
tự do đi lại, tự do đủ
thứ… Nhưng thực tế,
người dân không được một chút
quyền cỏn con nào. Bất cứ ai đụng
đến một trong các quyền ấy đều
bị trấn áp và bỏ tù.
Hội
Nhà văn không phải là dàn hợp
xướng để hát theo
cái gậy chỉ huy của người nhạc
trưởng. Nó là lãnh địa của những tư duy và sáng
tạo cá nhân, nó là một tổ chức
xã hội nghề nghiệp tự nguyện của
các nhà văn lấy sứ mạng phục
vụ Tổ quốc và nhân dân trên hết.
Tin giờ chót.
Sau khi
Đại hội Nhà văn lần thứ 8
kết thúc “thành công tốt đẹp”, nhà
thơ Đỗ Trung Quân có lời bình: Vinh
dự gì mà xưng danh cầm bút?
Đã viết:
“Đại
hội Nhà văn Việt
Có ai dám nhìn thẳng
vào sinh mệnh đất nước? Có ai dám nhìn
thẳng vào thân phận người dân?
…Thôi
nhá! Còn chút tự trọng thì hãy
nhớ dùm cho điều nhỏ nhoi này:Nếu
không đủ sức làm văn chương nghiêng
trời lệch đất thì hãy giữ
lại chút tự trọng cuối cùng. Im
lặng mà sống cho hết những ngày
thừa. Đã ở quá xa người
dân, đã bịt tai, bịt
mắt với đất nước
trước bọn ăn cướp sát
nách, thì im lặng đi. Nếu không
được như thế thì đừng
là con rắn tự cắn đuôi mình.
Đừng tự xưng mình kẻ sĩ cho
danh giá, cười cợt lẫn
nhau.Nhớ đấy! Vinh dự
gì mà xưng danh cầm bút?
Một
ngòi bút khác lại chào mừng kết
quả Đại hội Nhà văn một cách
trào lộng: V. Quốc Uy. Ông viết như sau:
“Về
những diễn biến và kết quả của
đại hội Nhà văn lần thứ 8
vừa qua, ý kiến chung là
buồn, là ghét, là khinh, là thất
vọng… Phần tôi, thưa các bác, cho tôi
được “phản biện”: Tình hình
ở Hội Nhà văn như vậy theo
tôi là tốt là đáng mừng!
Chẳng những mừng mà tôi còn sung
sướng đến phát điên, như
vừa sống sót sau một thiên tai!
Và tôi dám quả quyết ý kiến của
mình là đúng!
Này
nhá! Thử hỏi nếu xã hội XHCN ưu
việt này mà đẻ ra được
một Hội Nhà văn có nhân cách thì
có mà… TRỜI SẬP! Vâng,
dứt khoát sập. Khi ấy thì có
chết cả nút chứ mọi người
còn ngồi đây mà bình luận
được ư?
Thôi, xin mọi người
mở sâm banh để tạ ơn ông Hữu
Thỉnh và đa số văn nhân của Hội
đi. Họ lỳ
để cứu rỗi chúng ta, vĩ đại
thật chứ bỡn à”?
Xã
hội Việt Nam ngày nay là một xã hội
đểu, do cái đảng đểu đẻ ra. Tất cả mọi người đối
xử với nhau bằng thái độ
đểu cáng. Đểu không
thể tả được. Đểu không còn cách
nói. Đểu khắp nơi. Đểu
mọi lúc. Chính trị đểu. Giáo dục
đểu. Đạo đức đểu. Tôn
giáo đểu…
Ai không
chịu khép mình, cúi đầu theo cái
xã hội đểu hiện nay, tìm cách
thoát ra hoặc tố cáo chúng, tất
sẽ bị guồng máy cai trị đểu
khổng lồ của đảng nghiền nát ngay
lập tức.Trước những
người con có lòng với quê
hương, đau đáu với cái đau
của Tổ Quốc, lo lắng cho đất
nước trước nguy cơ cấp bách
rơi vào tay ngoại bang như TS Luật Cù Huy
Hà Vũ, như nhà văn Trần Mạnh Hảo,
như nhiều người có tâm huyết khác,
dám dũng cảm nói lên “sự thật”
để lật tẩy những điều bịp
bợm, dối trá mà đảng cộng
sản Việt Nam cố tình bưng bít, âm thầm
cấu kết với Tàu phù, trong mưu
đồ mãi quốc cầu vinh, thay vì sẽ
được lắng nghe và kịp
thời dừng lại, sửa chửa
thì bị đảng và Nhà nước
cộng sản thẳng tay đàn áp, bịt
miệng, khủng bố và có thể ám
sát bằng mọi thủ đoạn đê
hèn.
Thượng
tướng công an Nguyễn văn Hưởng
đã chứng tỏ mình là một tên côn
đồ vô học có hạng. Tiếp theo vụ
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký
quyết định cấm đoán các trung tâm
nghiên cứu độc lập phản biện công khai
về các vấn đề chính sách, do
đó mà viện IDS đã tuyên bố
tự giải thể để phản đối,
thượng tướng Hưởng
đã gặp một số trí thức, dõng
dạc tuyên bố: “Nước ta Đảng
lãnh đạo. Không có phản biện gì
cả. Phản biện là phản
động. Các anh muốn phản biện
hả, nhà tù còn nhiều chổ lắm!
Mà chẳng cần bắt bớ tù
đầy làm gì, thời buổi này tai
nạn giao thông là chuyện cơm bữa, mà
cũng chẳng cần tông xe làm gì, buổi
sáng các vị đi uống cà phê, về
tới nhà cứng đơ, không làm gì
được nữa, có nghĩa là
bị bỏ độc.”
Thật là mặt dầy như da đít
trâu mới có thể mở mồm nói
trắng trợn, sống sượng như
thế.
Trong
quá khứ đảng đã ra tay như
thế rồi. Trong cuộc họp Quốc hội, cụ
Dương Bạch Mai mới hé mồm ra nói
một tí sự thật, lúc giải lao,
vừa uống một ly nước liền
ngã lăn ra chết tại chỗ.
Chỉ có cái đảng lưu manh, côn
đồ như cộng sản Việt Nam mới
đẻ ra thằng Hưởng ác và
đểu hết nước như thế.
Nguyễn
Thanh Ty