Nguyễn Thanh Ty
Tài T́nh Đảng Ta!
Sau 15
năm nối lại bang giao, được
bắt tay với kẻ thù “bất cộng
đái thiên” là đế quốc xâm
lược Mỹ, đảng ta rất hồ
hởi phấn khởi “xóa bỏ hận
thù, tiến tới tương lai”, hợp
tác lâu dài, hai bên cùng có lợi.
Thực thi “kinh tế thị trường có
định hướng xã hội chủ nghĩa”
rất đề huề.
Đề
huề có nghĩa là “tư bản bóc lột”
và “cộng sản tam vô” đối nghịch nhau
như nước với lửa lại có
thể trộn lẫn với nhau, bá vai, ôm cổ
sống chung hòa bình, hạnh phúc. Thật
là chuyện lạ khó tin mà có thật.
Đảng ta quả thật tài tình. Có một không hai.
Đối
với kẻ thù xâm lược đảng ta
mở toác hoác cửa lòng, dang rộng
hai tay, trải thảm đỏ lót đường
long trọng đón tiếp là vậy, nhưng
đối với người Việt lưu vong
thì đảng ta dứt khoát “kiên quyết
căm thù”, “không quên nợ máu”, lúc nào
cũng chăm chăm canh chừng, xét nét
lý lịch từng người, từng
cái hộ chiếu nhập cảnh của “Việt
kiều” hồi hương, xem trong đó có
dấu vết “diễn tiến hòa bình” hay có
mùi “chống đảng” hay không.
So với người anh em
Tàu khựa được quyền tự
do đi ra, đi vào, đi từ Bắc
tới Nam mà không cần phải xin phép, xin
tắc gì cả thì người Việt
hải ngoại, “khúc ruột ngàn dặm”
hãy còn thua xa lắm lắm. Dưới
cả mức phó thường dân.
Tuy nhiên
đối với “đôn xanh” thì đảng luôn
“tạo điều kiện” giúp đỡ
“Việt kiều” mang về dễ dàng, càng
nhiều càng tốt, dù có phạm pháp mang
trên 10 ngàn đôn.
Nói thực tế hơi khó nghe một
chút, là đảng chỉ quí đô chứ
không quí người.
Đế
quốc Mỹ hay người Việt tỵ nạn
đều được đảng ta nhìn
dưới lăng kính “kim
tiền” như nhau.
Người
Việt tỵ nạn gửi về cho đảng 7
tỷ đôn mỗi năm thì đảng gọi:
“Việt kiều yêu nước”.
Người
Việt không yêu “xã hội chủ nghĩa” là
“Việt kiều phản quốc”.
Lúc
Mỹ cấm vận thì đảng ta chửi sa sả là đồ đế quốc
xâm lược.
Khi
Mỹ đầu tư, đổ đô la ồ ạt
vào Việt Nam thì đảng gọi: Hoa
Kỳ: một đối tác tuyệt vời.
Lại
thêm một cái tài tình của đảng ta
nữa. Tài của đảng ta là lá
phải lá trái, trở mặt dễ hơn
trở bàn tay. Sáng
đúng chiều sai. Sáng mai
lại đúng.
Vì
vậy, sau những lần chiến hạm Mỹ
thả neo, cập bến cảng ở Việt Nam,
nhất là mới đây, để kỷ niệm
15 năm “Việt Mỹ hợp tác đề
huề”, chiến hạm USS John S. MaCain thuộc Hạm
đội 7 cập cảng Tiên Sa, Đà Nẵng
rồi hàng không mẫu hạm USS George Washington di
chuyển đến giữa khu vực Đà
Nẵng và quần đảo Hoàng Sa để
mời “phái đoàn liên ngành” gồm
các giới chức và các sĩ quan
hải, lục, không quân của bộ đội Việt
Nam anh hùng lên thăm, thì một luồng dư
luận bên các quán cà phê cóc, bàn
nhậu vĩa hè nổi lên bàn tán râm ran,
vừa xuýt xoa khen ngợi đảng ta tài
tình, thức thời vụ, biết theo
chiều gió, vừa cười mím chi con
cọp, mỉa mai rằng:
Xưa
khoe đánh Mỹ chạy dài,
Nay ôm
chân Mỹ lạy Ngài cứu con!
Thiệt tình, xét ra, luận như thế
là sai, là “dư”, là chưa hiểu thủng
cốt lỏi đảng ta. Khen và mỉa đảng ta như
thế là bôi bác, xuyên tạc, là phản
động.
Đảng ta là anh hùng, là “đỉnh
cao trí tuệ” mà lại vác mặt mo đi
ôm chân đế quốc à?
Đảng
ta đã trích máu ăn thề, trước
sau như một, luôn một dạ trung thành tuyệt
đối với Thiên triều. Trung quốc Hán
triều đối với đảng ta vẫn luôn
luôn là bóng mát vĩ đại che chở,
là núm vú lớn không thể nhả ra,
là núi Thái Sơn cao vòi vọi để
dựa lưng, là sao Bắc Đẩu sáng
ngời dẫn đường, chỉ lối
để theo. Là môi răng thân thiết,
dù có lúc răng cắn sứt môi.
Vài chục ngàn mạng người Việt Nam
ngã xuống biên giới phía Bắc năm
1979, vì răng dạy cho môi một bài học
hơi bị nặng tay vẫn là chuyện nhỏ
như con thỏ đối với tình đồng
chí quốc tê vô sản vĩ đại muôn năm. Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ.
Đáng
lẽ ra đối với việc đảng ta
tiếp đón các chiến hạm Mỹ vào
Việt Nam dư luận phải luận thế này:
Khen cho
đảng thật tài tình,
Luồn
như lươn, chạch, như chình dưới
ao.
như thế
mới làm sáng danh được cái
tài “luồn” truyền thống của đảng ta
trong những lúc tình thế nguy cấp
để cứu đảng.
Cái tài “luồn” này là sở
trường của ông Hồ đã có
từ khuya, truyền lại cho đám hậu
duệ.
Nói
có sách:
Ngày
28 tháng 12 năm 2006, Đài Bờ Bờ
Cờ (BBC) Anh quốc, ban tiếng Việt do ông Nguyễn
Gian(g) lãnh đạo, có một
cuộc phỏng vấn với ông GS Lịch
sử, kinh tế ở Hà Nội tên là
Đặng Phong về kinh tế Việt Nam trong
quá khứ cũng như trong tương lai, ông
này đã cho biết như sau:
Đối
với Mỹ:
Năm
1944-1945, khi cướp được chính
quyền của Bảo Đại, ông Hồ vội
vàng gửi hàng chục lá thơ cho
Tổng thống Mỹ là Truman, xin bắt tay
với Mỹ để kiến tạo một
nước Việt Nam độc lập tự do
hòa bình. Nhưng Truman biết tỏng rằng
Hồ là một cán bộ Cộng sản Quốc
tế vì OSS (tiền thân của CIA) đã
từng giúp Hồ khi còn đang trốn
tránh trên Việt Bắc, lãnh đạo
Cộng sản Đông Dương. Hồ chỉ
lợi dụng Mỹ lúc nguy khó chứ
thực tâm là đi với cộng sản Nga,
Tàu nên đã quay lưng, không trả lời. Ông
GS Phong tiếc rẻ:
-Người
Mỹ đã bỏ lỡ cơ hội bằng
vàng để cứu Việt Nam khỏi chủ
nghĩa thực dân.
Quả
nhiên sau đó ông Hồ đã cõng mấy
vạn lính Tàu, quân của Lư Hán, vào
Hà Nội nuôi ăn ở, vỗ béo như nuôi
lợn, trong lúc hai triệu người
Việt miền Bắc bị chết đói.
Đối với Pháp:
-Không
dụ khị được Mỹ, ông Hồ quay sang
gài độ Pháp. Ông đã nhiều lần
nài nĩ Pháp trao độc lập cho Việt Nam
và sẵn sàng tạo điều kiện cho
người Pháp kinh doanh, hoạt động,
phát triển văn hóa ở đây và
Việt Nam sẵn sàng đứng trong Khối
Liên Hiệp Pháp.
Nhưng cũng như Mỹ nói” “Nô! Thanh kiu Ấn cô Hô!”,
Pháp lắc đầu nói “Nông! Mẹc xi Mông
Xừ Hồ!.
Ông GS
Phong lại chắc lưỡi, hít hà:
-Pháp
đã để mất môt cơ hội bằng
vàng để xây dựng lại nước
Pháp và cả Việt Nam. Nếu Pháp chịu
bắt tay với chính
phủ Hồ Chí Minh thì nước Pháp
đã khác lắm so với bây giò. (sic)
Ông
Hồ tính bài “luồn” với hai kẻ
thù để “đi tắt đón đầu”
ăn non, hớt tay trên của
chúng. Không ngờ bốn chín
gặp năm mươi. Mạt
cưa gặp mướp đắng. Ông
Hồ đành ca bài ca con cá: Xôi hỏng,
bỏng không cả hai!
Đến triều đại Lê Duẫn cũng
thế. Sau khi đem quân
xâm lược miền Nam, chiếm được
đất nhưng không chiếm được
lòng dân, tập đoàn Lê Duẫn-Lê Đức
Thọ liền trở mặt phản Tàu
thờ Nga để quịt nợ Trung Quốc.
Nhưng bọn Duẫn-Thọ không ngờ rằng
quan thầy Trung cộng của mình khi xưa tình
nghĩa khắng khít là thế, môi hở
răng lạnh là thế, cục muối cắn
làm đôi là thế, lại ra tay cạn tàu
ráo máng, “dạy cho một bài học” kinh
hồn tán đởm.
Sáu tỉnh phía Bắc biên giới
biến thành hoang mạc. Nhà cửa thành
tro bụi. Người bị giết như rạ. Trẻ, già, trai
gái bị giết sạch không chừa một
mống. Xác chết chôn không xuể.
Cả con gà con chó cũng không tha.
Sau
bài học “phản phúc” ấy, tập đoàn
Hà Nội phải quì gối tại ải Nam Quan
“luồn” xin trở lại vị thế chư
hầu, thần phục như ngàn năm
trước đối với Thiên triều,
được Thiên triều mở lượng
hải hà tha tội “hắc tâm, vô ơn” và ban
cho 16 chữ vàng và 4 tốt đem về
nước chạm vàng làm bảng treo
trước cổng “An Nam Đô hộ phủ” và
thiết chế thành mũ cánh chuồn để
làm mão đội trên đầu mỗi khi sang
chầu Thiên tử.
Giờ
đây, ảnh hưởng và áp lực
của Thiên triều Đại Hán đối
với Bắc Bộ phủ như cái vòng
kim cô của con khỉ Tề Thiên, thít chặt
đầu đảng cộng sản Việt Nam, khiến
đảng ngoan ngoãn như con cừu non.
Bảo dâng đất thì dâng đất. Bảo
hiến biển thì hiến biển. Bảo nộp
đảo thì nộp đảo. Đòi khai
thác bô xít Tây nguyên thì được khai
thác.
Mọi
sự, mọi việc Thiên triều yêu sách
đều được Bắc Bộ phủ
cúi đầu răm rắp tuân phục.
Tại sao đảng cộng sản Việt Nam
xưa vỗ ngực tự hào là anh
hùng từng đánh thắng ba đế
quốc sừng sỏ, ngày nay lại hèn
mạt như thế?
Ấy!
Cũng tại thằng đế quốc Mỹ cả!
Ngày
xưa đảng ta là thành phần bần cố
nông, vô sản trên răng, dưới chỉ có
cái khố che cụ Hồ, chẳng có gì
để mất nên thí mạng cùi, kiểu
thằng Chí Phèo rạch mặt ăn
vạ, kéo bè, kéo lũ, nhắm
mắt cố lăn xả vào chổ nhà
giàu để kiếm lúa gạo, cứu nguy
cái đói trầm kha chứ có anh hùng
con tiều, con khỉ gì!
Nhà
Vua cũng thua thằng liều. Nhà giàu
đứt tay bằng ăn mày đổ
ruột. Bọn Đế quốc là dân nhà
giàu, đi đánh giặc mà còn
phải mang theo “bô” để làm cái việc
bài tiết theo lối văn minh thì đánh
đấm cái con kẹt gì?
Dĩ
nhiên thua thằng cộng sản Việt Nam là
thứ cùi lở liều mạng nhất
thế giới là phải rồi!
Bây
giờ thì đảng ta nhờ liếm gót
đế quốc Mỹ, đảng viên thằng
nào cũng một sớm, một chiều
đã trở thành thứ “tư bản
đỏ”, giàu nứt đố đổ
vách, tiền muôn bạc tỷ, vàng bạc kim
cương chất đầy tủ, nhà lầu xe
hơi hàng chục cái, đất đai hàng
trăm, hàng ngàn mẫu, gái gú, bồ nhí
hàng lô… nếu chiến tranh xãy ra thì sẽ
mất hết.
Giàu có rồi thì cố sống
để hưởng thụ chứ dại gì
đi đánh nhau cho sứt đầu vỡ
trán, mất mạng.
Vì vậy, dẫu biết bọn Tàu phù ỷ
thế kẻ mạnh, ngày càng hiếp đáp,
cướp đất, cướp biển,
đảng ta vẫn cố đấm ăn
xôi mà cười cầu tài với
giặc.
Dẫu
biết nhục, biết hèn vì ngư dân mình
bị bọn Tàu phù giết hại trên biển
nhà, tại đảo Hoàng Sa, Trường Sa
mà không dám hé môi một lời phản
đối hay hành động chống trả. Lại
còn lấm lét, rụt rè kêu bằng
“tàu lạ” “nước lạ” chứ không
dám chỉ đích danh “mày là thằng
Tàu ô”. Tệ hại, hèn mạt
hơn nữa, còn cho công an, chó săn
đánh đập, bắt giữ sinh viên,
học sinh khi họ đi biểu tình đòi
lại chủ quyền đất nước.
Người dân trong nước
nói: “Đảng Cộng sản Việt Nam theo Tàu thì mất nước,
theo Mỹ thì mất đảng”.
Anh Hai
Lúa Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch
nước tuyên bố chắc như cua gạch:
“Thà chết chứ nhất quyết không bỏ
Điều 4 Hiến pháp”. Thà mất
nước chứ không thể mất đảng.
Mất đảng là (đảng viên
chúng ta) mất hết.
Khẩu
hiệu của lực lượng chuyên chính
Công an: “Chỉ biết còn đảng, còn
mình!”
Hãy điểm sơ qua vài cái tài
tình của đảng ta hiện nay.
Sau khi
đánh cho “Mỹ cút ngụy nhào”, đảng
ta hô khẩu hiệu: “Đế quốc Mỹ vĩnh
viễn cút khỏi đất nước Việt
Nam”. Xong, đảng ta đóng
cửa, rút cầu, không thèm giao du với
thế giới bên ngoài. Chỉ chơi với
phe vô sản của ta như
Hậu
quả là sau mười năm, thời gian
chờ cho bọn tư bản bóc lột giãy
chết như Mác xác quyết, với chủ
trương “ngoại bất nhập, nội bất
xuất”, ngăn sông cấm chợ theo lối kinh
tế quốc doanh, anh em khối cộng lại ôm nhau
ngáp ngáp chờ chết… đói vì kinh
tế suy thoái trầm trọng.
Cả
cái khối cộng sản không nước nào
có đủ thực phẩm để đút
vào mồm. Nạn đói hoành hành lan tràn.
Lời
tiên đoán của Mác-Lênin không chịu ứng
vào bọn đế quốc tư bản mà
lại ứng vào chủ nghĩa cộng sản.
Thật oái oăm, đau hơn bị thiến. Thôi
thì đành phải “Đổi mới hay
là chết”. Đành phải
mở cửa đón rước bọn
đế quốc vào để chúng cứu
nguy cho mình. Đành phải
muối mặt, xách bị gậy đi
khắp thế giới xin ăn, xin cứu
trợ.
Trong tình thế nguy khốn ấy đảng ta
tỏ ra rất tài tình. Đảng ta vận dụng tư
tưởng Hồ chí Minh bằng cách khoanh
tay, ngồi cao, nghếch mặt lên trời,
chờ cho đế quốc Mỹ đến lạy
lục đôi lần, ba lượt xin
được bang giao như kiểu Lưu Bị “tam
cố thảo lư” cầu Khổng Minh Gia Các
Lượng rời lều tranh ra chia ba thiên hạ,
đảng ta mới giả bộ miễn cưỡng
gật đầu chấp thuận nhưng đòi
phải có điều kiện mới
được.
Đế
quốc Mỹ đang mót “bắt tay với
kẻ cựu thù”, nếu không bang giao
được với cộng sản Việt Nam
thì nước Mỹ sẽ suy vong, sẽ tiêu
tán đường, sẽ đi đái te re
mà chết không kịp giãy, cho nên Việt Nam
đưa ra điều kiện gì Mỹ cũng
vội vàng Ô Kê Sa Lem hết.
Đảng
cộng sản Việt Nam ra những điều
kiện sau đây, nếu Mỹ thi hành nghiêm chỉnh
thì mới được phép bắt tay, nói chuyện bang giao:
-Bỏ
cấm vận Việt Nam tức khắc.
-Rút
tên Việt Nam ra khỏi danh sách CPC.
-Bồi
thường chiến tranh.
-Bồi
thường nạn nhân chất độc da cam
-Đích
thân Tổng thống Mỹ phải sang Việt Nam
để xin lỗi nhân dân Việt Nam vì tội xâm
lược.
-Viện
trợ nhân đạo cứu đói cho Việt
Nam và các nước xã hội chủ
nghĩa khác vô điều kiện.
-Phải
nhận cho Trung Quốc vĩ đại gia nhập Tổ
chức thương mại WTO trước rồi
Việt Nam kế tiếp.
-Văn
hóa phẩm Việt cộng được
quyền nhập vào Mỹ. Văn hóa
phẩm Mỹ Ngụy cấm có vào Việt Nam.
Vân vân
và vân vân…
Đế
quốc Mỹ, đại diện bấy giờ
là Ngài Biu Cờ Lintông, vội vàng ba chân
bốn cẳng Ô Kê SaLem lia lịa, cứ sợ
Việt Nam đổi ý thì nước Mỹ
sẽ chết đứ đừ như ngày
9/11.
Sau khi
được thỏa mãn những điều
kiện trên, lãnh đạo đảng ta, các
cấp chóp bu, mới lũ lượt kéo
nhau đem vợ con bầu đoàn, sang ‘tham quan”
nước Mỹ trước là xã giao
trả lễ, sau là kiếm chút cháo hồ.
Sau
mỗi đợt đi như thế các Ngài
đều để lại dấu ấn lịch
sử cho con cháu đời sau vẻ vang,
hãnh diện:
Có Ngài nhất quyết phải sờ cho
được chiếc giầy của
tượng ông Harvard ở
Có
Ngài lên tận nhà tỷ phú máy điện
toán Bill Gate ở
Có Ngài đem gái Việt Nam ra khoe
đẹp mà rẻ để dụ khị doanh nhân
Mỹ đem tiền vào đổ sông Ngô.
Có
Ngài dùng tài ăn nói
bằng tiếng Việt của mình để “phân
hóa nội bộ” nước Mỹ.
Có
Ngài còn yêu sách đòi lại cho
bằng được “viên gạch” của Bác
Hồ năm xưa dùng gối đầu hàng
đêm khi làm bồi bàn cho một tiệm ăn
nhỏ ở ngoại ô Boston, trong thời gian
tìm đường cứu nước.
Nước Mỹ đã lưu giữ “viên
gạch gối đầu” này như món quốc
bảo vô giá, trân trọng trưng
bày trong Viện bảo tàng ở “Niu Óoc”.
Ối
thôi! Nói chung, từ ngày Mỹ
được bang giao với cái
nước có tên là Cộng hòa Xã
hội Chủ nghĩa Việt Nam thì thanh thế
và danh giá Hoa Kỳ nổi lên đùng
đùng, cao lên vùn vụt như diều gặp
gió chướng, thế giới mới
biết đến tiếng tăm, chứng khoán
thị trường Phố Wall vọt lên chót
vót. Doanh nhân Mỹ nhờ đầu tư vào
Việt Nam mà bây giờ trở nên giàu
có, số tỷ phú Mỹ gia tăng gần
bằng số tỷ phú của Việt Nam.
Việt
Nam xã nghĩa còn giúp cho nền kinh tế
Mỹ thay da đổi thịt hàng ngày, phát
triển mau đến độ chóng mặt.
Chẳng hạn như xuất khẩu sang Mỹ
cá Basa có ướp phọc môn, tôm hùm
có đóng đinh trong đầu, tiêu hột
có trộn kèm hột đu đủ, gạo
Nàng Hương xịt thêm mùi thơm hóa
chất miễn phí, quần áo, giày dép mang,
mặc vài bữa là thay mới
thoải mái…nước Mỹ nhờ
đó mới có được đầy
đủ hàng hóa, thực phẩm tiêu dùng
hàng ngày, thay vì trước kia rất khan
hiếm, thiếu thốn khiến cho dân Mỹ bị
bệnh suy dinh dưỡng trầm trọng.
Kể
từ lúc cho phép Mỹ bắt tay
với mình, lãnh đạo cộng sản
Việt Nam luôn đặt tình hữu nghị
Việt Mỹ lên hàng ưu tiên nên sự đi
lại thăm viếng nước Mỹ rất
tấp nập, nhộn nhịp giống đi chợ
Bà Chiểu.
Nhưng
đặc biệt nhất là lòng yêu mến
của người Việt hải ngoại dành cho
các lãnh đạo cộng sản trong
nước mỗi lần công du, tham quan
nước Mỹ mà không có dân tộc nào
trên thế giới so bì được.
Những
lần Chủ tịch nước, Thủ
tướng Chính phủ hay quan chức cao
cấp của Đảng và Nhà nước
Cộng sản đến Mỹ đều
được hàng ngàn, có lúc hàng
chục ngàn người Việt tỵ nạn
“hồ hởi phấn khởi” dàn chào
với một rừng cờ vàng ba sọc
đỏ, vô số biểu ngữ ca ngợi
nền cai trị độc tài, độc
đảng của cộng sản tự do, dân chủ
ngàn lần hơn tư bản, và ảnh Cha
Lý bị Đảng bịt miệng trước
tòa án được giương cao
với hàng vạn tiếng hô khẩu hiệu
chào mừng vang trời, dậy đất
rất “hoành tráng” như:
-Đảng cộng sản ma giáo
Việt Nam độc tài muôn năm!
-Hồ
cáo chủ anh minh thần võ, muôn năm
trường trị nhất thống giang hồ!
-Chủ
tịch Hai Lúa Nguyễn Minh Triết, đảng
trưởng Cái Bang Việt Nam muôn năm!
-Thủ
tướng Nguyễn Tấn Dũng đại ma
đầu muôn năm!
khiến cho các
Ngài lãnh đạo cộng sản phải chui
“hậu môn” (cửa sau) để gặp chủ
nhà, tránh kích động lòng dân.
Có
lần ở Diana Point, Cali, Hai Lúa Triết quá
“bức xúc” trước cảnh dàn
chào “cực kỳ ấn tượng” của
người Việt tỵ nạn, đã tâm
sự với báo chí “lề phải” trong
nước:
-Thấy
“khúc ruột ngàn dặm” chào đón
lãnh đạo “hoành tráng” như dzị, tui
muốn xuống xe để bắt tay đồng
bào mà anh tài xế không chịu ngừng xe
lại. Thiệt tiếc quá. Lỗi ở cơ
chế “trên bảo dưới không nghe”!
Trong
suốt quá trình 15 năm bang giao giữa
Việt và Mỹ, Việt Nam đã giúp cho
nước Mỹ hồi phục nền kinh tế mau
chóng, tránh được đà suy
thoái toàn cầu, nạn thất nghiệp giảm
thiểu tối đa, chỉ còn có 5%. Trong năm
2009, ta đã trao đổi mậu dịch với
Mỹ lên đến 15.4 tỷ Mỹ kim.
Nước
Mỹ biết ơn Việt Nam quá xá quà xa,
luôn miệng hô khẩu hiệu cám ơn, chúc
phúc cho ta:
-“Phúc
Vi Xi! Phúc Vi Xi!”. Ý muốn nói “hạnh phúc thay cho
Việt Cộng”. Nhưng Mỹ không phát âm
chữ “phúc” được, lại nói
thành “phất” - “Phất Vi Xi”( * )
rất khó nghe. Thủ tướng Dũng dễ
dãi:
-E
hèm! Phúc hay phất gì cũng
được miễn nó đưa đôn xanh
vào túi mình là quí! Ngay
cái tên Dũng của tui đây nghe oai như dzậy
mà Mỹ nó cứ gọi là “cứt
bò” thì có sao đâu?
…
Giờ
chúng ta trở lại chuyện bên lề hàng
không mẫu hạm Mỹ đến Việt Nam nhân kỷ
niệm 15 năm bình thường hóa bang giao
giữa hai nước.
Kể
từ năm 1995, hai nước tái lập bang
giao đến nay, chưa có lúc nào Mỹ
lại hoạt động nhộn nhịp trở
lại Việt Nam bằng lúc này.
Đặc biệt là Hải quân.
Hải quân Mỹ đã thực hiện
nhiều chuyến viếng thăm VN trong những
năm gần đây.
Năm 2008 đã có hai chuyến. Năm 2009, lần
đầu tiên một phái đoàn VN
được hàng không mẫu hạm USS John
C.Stennis mời ra thăm. Cũng trong năm 2009,
tàu đô đốc chỉ huy Hạm đội 7
Mỹ USS
Hình
ảnh các cuộc đón tiếp các chiến
hạm Mỹ Hải được báo chí
“lề phải” trong nước đưa tin,
đưa hình rất rôm rả. Nhất là hình
ảnh bộ đội Hải quân ta tay cầm cờ
đỏ và cờ sao sọc, ngồi chồm
hổm trên bến cảng như ngồi tránh
nước lụt, chờ đón khách
quí trông rất “ấn tượng”, rất
“đậm đà bản sắc dân tộc”.
Ngày 8/8/2010, chiến hạm John McCain ghé
Đà Nẵng.
Cùng lúc, hàng không mẫu hạm George Washington di
chuyển đến khu vực Hoàng Sa.
Một phái đoàn VN gồm nhiều chính
khách và tướng lãnh VN
được mời ra tham quan, chứng
kiến các khu trục cơ Mỹ biểu diễn, cất
cánh bay vào không phận “quốc tế” rồi
đáp xuống yên lành.
Trước
sự họat động nhộn nhịp của
Mỹ tại VN, dư luận trong nước
hớn hở, xôn xao bàn tán, truyền tai nhau:
-“Phen
này đảng ta ôm chân đế quốc Mỹ
để chơi lại bọn Tàu khựa,
trả thù cho ngư dân Ly Sơn
rồi!”
Lập
tức 4 ngày sau, ngày 14/8, Trung tướng
Nguyễn chí Vịnh, thứ trưởng Bộ
Quốc phòng VN, lên tiếng thanh minh thanh nga, bác
bỏ tin đồn:
-Việt
Thế là quá rõ!
Những ai còn mơ hồ, tưởng
bở rằng Việt Nam vì bị bọn
Tàu hiếp đáp, lấn sân thái quá
chịu nhục, chịu hèn hết nổi, nay phải
“ôm chân Mỹ” để “lập thế cân bằng
sức mạnh” trên biển Đông là “luận”
một cách “dư” thừa, trật xa đến
vạn dặm dưới đáy biển.
Đảng,
một lần nữa, qua miệng Nguyễn Chí
Vịnh, khẳng định rằng “Thà theo
Tàu tuy mất nước nhưng vẫn
giữ được đảng, bộ ngu sao theo
Mỹ để mất đảng rồi cả
đám bị gậy đi ăn mày à”?
Nguyễn
Chí Vịnh là ai, lớn cỡ nào trong
Bộ Chính trị mà có thể phát ngôn
ngã theo Tàu một cách “bảnh tỏn” như
thế và phớt lờ, bất cần những
lời phát biểu của ngoại
trưởng Hillary Clinton và đại tá
Lausman, hạm trưởng hàng không mẫu hạm
George Washington, như tạo cơn sóng thần ngay
giữa thành phố Hà Nội bằng câu
tuyên bố bất hủ là “Hoa Kỳ sẽ tạo môi
trường thuận lợi để các
nước Á Châu sống hòa bình và
cộng tác với nhau trên biển Đông”. Dĩ nhiên tuyên bố của hai nhân vật cao
cấp này không phải là của cá nhân mà
là tiếng nói chính thức của
chính phủ Hoa Kỳ.
Nguyễn
chí Vịnh là con trai đại tướng
Nguyễn chí Thanh, con nuôi đại tướng Lê
đức Anh, con rể tướng
Đặng vũ Chính, Tổng cục
trưởng Tổng cục tình báo quốc
phòng (TC2) siêu quyền lực và hiện là
Trung tướng Thứ trưởng quốc
phòng, quyền lấn át cả đại
tướng Phùng quang Thanh, Bộ trưởng
Quốc phòng.
Tuy
chỉ là Thứ trưởng Quốc phòng
duy nhất không có chân trong Ủy ban Trung ương
đảng và cấp bậc cũng thua tất cả
các thứ trưởng khác
(Thượng tướng) nhưng hiện nay Nguyễn
chí Vịnh là nhân vật quyền uy nhất trong
bóng tối của đảng cộng sản Việt
Nam.
Sở
dĩ có quyền uy lớn như thế vì
Vịnh là tay sai của cộng sản Trung
quốc, một bộ phận của cơ quan
tình báo Hoa hải ngoại. Đây là
một khẳng định tuyệt đối.
Thứ nữa, Vịnh đã nắm
toàn bộ hồ sơ những tì vết
(hối lộ, gái gú, cướp đất,
rửa tiền…) của các Ủy viên Bộ
Chính trị. Há miệng mắc quai! Tên nào cũng lo thủ.
Cuối
năm 2005, Vịnh trong chuyến đi bí mật sang
Bắc kinh trước khi đại hội 10
nhóm họp để báo cáo nội tình
các nhân vật đang tranh chức Tổng bí
thư để phía Trung quốc quyết định.
Đầu
tháng 3/2010, Vịnh lại cầm đầu phái
đoàn Bộ Quốc phòng gặp gỡ
trao đổi với Bộ trưởng Quốc
phòng Trung quốc Lương quang Liệt nhân dịp
kỷ niệm 60 năm quan hệ song phương. Dịp
này, Tân Hoa xã và báo chí Trung quốc
đã cho đăng tải rùm beng lời tuyên
bố của Vịnh: “Việt Nam hy vọng sẽ thu
gặt nhiều lợi ích từ quan hệ
hữu nghị và hiệu quả giữa hai
quân đội, vì an ninh khu vực.” trong khi
phía Việt Nam thì nín khe.
Vì
vậy, anh đại tướng Võ Bể
Giáp (Bể chứ còn Nguyên sao nổi) trong
những ngày tháng sắp tàn
đời, sau mấy chục năm chịu nhục
để “nín thở qua sông” đã không nín
được nữa mới viết liên
tiếp mấy lá thư gửi Bộ Chính trị
tố cáo và yêu cầu đem các vụ
khuất tất của Tổng cục 2 ra xét
xử công khai mà Bể Giáp gọi là
“vụ án siêu nghiêm trọng”.
Nhưng,
thảm thay, lời kêu gào của vị
tướng già Bể Giáp chỉ là
tiếng gào khản đục của con chó
già vô dụng, xơ xác lông, rụng hết
răng, mất hút trong sự im lặng kinh
khiếp. Trong Bộ Chính trị ai là
người có lá gan to dám đem Nguyễn
Chí Vịnh và lũ tay chân bộ hạ của
hắn ra xét xử đây?
Nguyễn
Chí Vịnh và Tô Huy Rứa được coi là hai nhân vật
“thân tín” nhất của Trung Quốc trong hàng ngũ
lănh đạo Cộng sản Việt
Nguyễn Chí Vịnh đang được Bắc
Kinh chuẩn bị để nắm vị trí số
một trong Bộ quốc pḥng Cộng sản Việt
Thế,
đàng sau những lời tuyên bố của
Nguyễn Chí Vịnh, tên tay sai của Tàu, về
chuyện phái đoàn Việt Nam
được Mỹ mời lên thăm hàng
không mẫu hạm USS George Washington đậu ngoài
khơi khu vực Đà Nẵng và Hoàng
Sa là gì?
Theo
một nhân vật giấu tên, cở tầm tầm
ở “địa phương” Đà Nẵng,
được tháp tùng theo phái đoàn
ra tham quan “tàu sân bay của đế quốc Mỹ” tiết
lộ cho biết thì trong phái đoàn không
có ai là tướng lãnh cao cấp trong quân
đội cả. Lý do là đảng ta tỏ
vẻ coi thường “tàu sân bay của Mỹ”
chẳng thể sánh “bằng tàu sân bay
Bắc kinh 01” của Trung Quốc vĩ đại,
đóng bằng bê tông cốt sắt đang
xúc tiến tại Nhà máy đóng tàu
Trường Hưng gần Thượng Hải nên
không có gì đáng để đi xem. Hơn
nữa ta cần phải kiên quyết khẳng
định lập trường tôn sùng lãnh
tụ đối với Thiên triều:
Trăng
Trung quốc luôn tròn hơn trăng của Mỹ,
Đồng
hồ Liên Xô luôn tốt hơn đồng hồ Thụy
Sĩ!
Tuy nhiên,
một kịch bản bí mật đã
được Tổng cục 2 của Thứ
trưởng Bộ Quốc phòng, Trung
tướng Nguyễn Chí Vịnh an bài cho
phái đoàn thi hành sứ mạng khi tham
quan.
Nhiều đặc tình, đặc
vụ của T2 được cài vào phái
đoàn để tìm cách đánh
cắp tài liệu mật trên “tàu sân bay
Mỹ”. Rút kinh
nghiệm từ chuyện Đại tá Phạm Tuân
được Liên Xô cho đi theo phi thuyền lên không
gian năm xưa, nói là để trồng bèo
hoa dâu thí nghiệm, nhưng thật ra là
lừa cơ ăn cắp hồ sơ bí
mật chế tạo vệ tinh của Nga. Hồi đó
tình báo ta còn thô sơ chưa có máy
móc trợ đạo, chỉ dùng tay, nên
Phạm Tuân bị chuyên viên Nga trên tàu bắt
gặp. Vì vấn đề “nhạy cảm”
tế nhị giữa anh em cộng sản với
nhau nên thay vì bị bắt nhốt đưa ra
tòa án binh xử tội gián điệp,
Phạm Tuân chỉ bị khẻ tay cho chừa.
Đó là lý do vì sao sau khi về
nước, hai bàn tay của Phạm Tuân bị
đỏ rần, sưng vù mà bác Hồ
cứ đinh ninh là da tay cháu Tuân bị dị
ứng của bụi không gian.
Lần
này thì ta có đầy đủ trang thiết
bị điện tử tinh vi “nghe,
nhìn” tha hồ quay phim, chụp lén, nghe trộm…
một cách công khai như một khách tham quan
chụp hình, quay phim kỷ niệm.
Thế
là suốt thời gian tham quan trên tàu,
những anh Mỹ mắt xanh, mũi lõ
khờ khạo, ngờ nghệch lo trỗ tài
khoe khoang cái văn minh tiến bộ, tinh xảo, tân
kỳ máy móc của “tàu sân bay”, hết trên
đài chỉ huy, xuống hầm điều
khiển, khu trục, phản lực cất cánh,
hạ cánh… ta cứ thế mà thu thập tin
tức trước mũi của chúng một
cách danh chánh ngôn xạo.
Ta
còn chơi xỏ, lỡm chúng một vố to
trước khi xuống tàu ra về nữa
cơ.
Số
là cuối buổi thăm viếng, Hạm
trưởng Đại tá David Lausman, mở
tiệc khoản đãi phái đoàn ta và xin ý kiến nhận xét ưu
khuyết điểm của hàng không mẫu hạm qua
cuộc viếng thăm hữu nghị này.
Như
đã đoán trước được
sự việc này, Tổng cục 2, đích
thân Thứ trưởng Nguyễn Chí Vịnh
đã soạn sẵn một kịch bản giao cho
một sĩ quan đặc vụ, dặn phải
học thuộc lòng để “nói vo” cho trôi
chảy. Kịch bản này được
phỏng theo chuyện tiếu lâm dân gian: Chuyện Trạng
Quỳnh đón sứ Tàu.
Đúng
lúc Lausman xin ý kiến, ta “trúng tủ”, nói
phăng phăng trơn lu như nước chảy
dưới cầu Thị Nghè khiến cho
đám sĩ quan Mỹ cứ há hốc
mồm ra nghe vừa ngạc nhiên vừa thán
phục sát đất.
Vị
sĩ quan (đăc vụ giả dạng) phát
biểu:
-Trước
hết, chúng tôi xin cám ơn các ông đã
có nhã ý mời chúng tôi tham quan “tàu
sân bay” và những hoạt động trên tàu
của các ông. Sau đây, vì tình hữu
nghị giữa hai nước Việt Mỹ
chúng ta ngày càng thân thiết trong mối quan
hệ đôi bên cùng có lợi nên chúng tôi
thành thật “báo cáo” hai ý như sau:
1/-Tàu
sân bay tuy tối tân thật đấy nhưng to
lớn kềnh càng quá vừa tốn
quá nhiều tiền lại rất dễ bị hỏa
tiễn “diệt hàng không mẫu hạm” Đông Phong
21D của Trung quốc vĩ đại chúng tôi
đánh trúng.
2/- Tàu có quá nhiều phòng “ỉa”
rất phí phạm tiền bạc và mặt
bằng.
Nghe
đến đây, nhiều sĩ quan Mỹ trợn
tròn mắt, ngơ ngác, tỏ ra không hiểu
vị quan Vi Xi kia nói cái gì:
-What is
“ỉa”?
May thay
có một số binh sĩ người Mỹ
gốc Việt phục vụ trên tàu đứng
gần đó vội vàng thông dịch:
-Ông ta
muốn nói đến những cái “Rest room”!
-Oh! My
God! Nhiều người kêu lên ngạc nhiên và ra
vẻ thú vị với ngôn ngữ
đặc biệt của Vi Xi.
Vị
sĩ quan cộng sản “hồ hởi” giải
thích thêm:
-Tiếng
Việt chúng tôi rất trong sáng. Theo lời
bác Hồ dạy là không được
dùng tiếng Hán pha trộn, phải dùng
thuần tiếng Việt. Chúng tôi gọi “máy bay
lên thẳng”, “tên lửa”, “tàu sân bay”… thay vì
phải xài tiếng Hán Việt là “trực
thăng”, “hỏa tiển”, “hàng không mẫu hạm”
như các ông gọi rất dài dòng và
có tính cách vay mượn ngôn ngữ.
Ỉa là nói ỉa chứ “Rét run” của
các ông là “nghỉ ngơi” không sát với
thực tế. Giống vậy, chổ đàn
bà đến đẻ thì chúng tôi gọi
là “Xưởng đẻ” chứ gọi
là “Bảo sanh viện” thì chỉ tô hoa hòe, hoa
sói chứ không mang tính chất quần
chúng, gần gủi với nhân dân.
-Quào!
Mấy anh Mỹ lõ nghe quan Vi Xi giảng giải “ngôn
ngữ đặc thù” của văn hóa
xã hội chủ nghĩa thì lấy làm
thích thú lắm cứ trầm trồ “Wow”
luôn miệng, nhưng vẫn còn thắc
mắc:
-Nếu
không có “Rest room”, à không, “nhà ỉa” chứ,
thì các ông ỉa ở đâu?
-Ở
biển, chúng tôi ngồi sắp hàng theo be ghe,
be thúng mà xả xuống nước. Ở
đồng, chúng tôi trật quần ngồi xuống đất.
Vừa thoải mái, vừa mát đít.
Các ông có nghe câu thành ngữ “Nhất
quận công nhì ỉa đồng” bao giờ
chưa? Ấy! Cái thú ỉa
đồng mà được ví như làm
quận công thì xứ các ông làm gì
có được. Phải không nào?
-Oh! My
God! Mấy anh Mỹ lõ lại kêu Chúa ơi luôn
miệng, khen lấy khen để tiếng Việt hay
quá.
-Thế,
các ông không chế tạo hay mua sắm tàu
chiến như chúng tôi thì lấy gì để
chiến đấu với hải quân địch? Nghe
nói mấy năm gần đây, ghe tàu ngư dân
của các ông hành nghề cá ở quanh
đảo Hoàng Sa, ngư trường thuộc
chủ quyền của mình, mà cứ bị
tàu Trung quốc húc chìm và bắt
người đánh đập dã man để
đòi tiền chuộc thì các ông xử
trí như thế nào để ngăn chận
họ và bảo vệ ngư dân mình ra sao?
- Tàu
chúng tôi ư? Chúng tôi cần gì chế tạo
hay mua sắm tàu làm chi cho tốn ngân quĩ
Nhà nước mặc dù chúng tôi có
Công ty Vinashin, xưởng đóng tàu
lớn nhất Đông Nam Á, chuyên đóng
tàu đủ loại cho các nước trên
thế giới. Chúng tôi chỉ dùng “thuyền
thúng” để đánh địch rất
hữu hiệu. Các ông ngạc nhiên và không tin
hả? Có lẽ các ông chưa đọc kỹ
lịch sử chống phong kiến Tàu của
chúng tôi ngàn năm trước nên không biết
chuyện Trạng Quỳnh chúng tôi chỉ dùng con
nghé con mà đánh thắng
được con trâu mộng khổng lồ của
đế quốc Nguyên, Mông đó. “Thuyền
thúng” chúng tôi có rất nhiều ưu
điểm mà “tàu sân bay” các ông không có
được. Nó
được chế tạo dễ dàng, mỗi
ngày có thề làm hàng ngàn cái
và có thễ vô hiệu hóa Rada phát hiện.
Nó được chế tạo
bằng mây tre và trét cứt bò cho
kín các kẽ rồi phơi khô, hoàn toàn
không có sắt thép nên Rada địch không
thể phát hiện nó được. Nó có thể áp sát tàu
địch mà “thần bất tri, quỉ bất
giác” để phá hủy tàu địch
dễ dàng. Còn chuyện tàu của
“nước lạ” đâm chìm ghe đánh
cá làm chết hoặc bắt giữ ngư dân Ly Sơn Quảng Ngãi chúng
tôi để đòi tiền chuộc chỉ là
chuyện nhỏ. Chúng tôi không vì chuyện “nhạy
cảm” nhỏ đó làm ảnh
hưởng đến mối bang giao 16 chữ
vàng và 4 tốt mà Thiên triều đã ân
huệ ban cho chúng tôi. Chúng tôi chủ
trương “phá tiểu hao thu đại lợi”
nên chuyện vài ba chục người chết không
đáng quan tâm. Bác Hồ xưa kia
còn giết cả mấy trăm ngàn
người trong chiến dịch “Cải cách
ruộng đất” thì có sao đâu!
-Nếu
bị tàu địch tấn công thì phương
cách chiến đấu của các ông ra sao, có
thể tiết lộ bí mật đôi chút cho
chúng tôi sáng mắt không?
-Dễ
thôi! Chẳng có gì là bí mật! Áp
dụng thành ngữ “Mãnh hổ nan địch
quần hồ” nghĩa là cọp mạnh đến
đâu cũng không thể đánh lại bầy
chồn họp sức lại. Chúng tôi vận
dụng tư tưởng Hồ chí Minh sáng
tạo ra cách đánh địch hiệu quả. Nếu tàu chiến “nước lạ”
tấn công chúng tôi, thì sẽ có hàng
ngàn, hàng vạn “thuyền thúng” của
chúng tôi bao vây. Mỗi “thuyền thúng” là
một cảm tử quân với một quả
bộc phá, cứ lăn xả
vào “tàu lạ” nắm thắt lưng
địch mà đánh. Đánh cho
đến cái lai quần cuối cùng.
-Tàu
lạ, nước lạ? Ý ông
muốn ám chỉ nước nào vậy?
-Đây
là vấn đề “nhạy cảm” xin lỗi ông
hiểu ngầm cho, tuy lạ mà quen lắm
lắm!
-Chúng
tôi đã từng nghe các ông tự tôn
xưng mình là “đỉnh cao trí tuệ
loài người”, lâu nay vẫn không tin, nay
mới được sáng mắt, sáng
lòng.
-Còn
phải nói!
-À
mà này! Chúng tôi còn nghe nói các ông
đã đặt mua của Nga 6 chiếc tàu
ngầm và 10 chiến đấu cơ!
-Chỉ
là đòn gió thôi! Hư chiêu đấy mà!
Hì! Hì!
Trước
phút chia tay, Ban Chỉ huy hàng
không mẫu hạm George Washington ùa đến, tranh nhau
ôm hôn phái đoàn tham quan của ta vô cùng
thắm thiết và luôn miệng khen ngợi:
- Hoan hô,
các Ngài Vi Xi anh minh!
- Phất Vi Xi! Phất Vi Xi!
Trên đường về, một cô
phóng viên báo An Ninh Thế Giới phỏng
vấn vị sĩ quan đặc vụ lúc
nãy:
-Thưa chú! Lúc trên tàu sân bay
của đế quốc Mỹ, nghe chú phát
biểu hùng hồn, oai phong lắm, làm rạng
danh đảng ta, quân đội ta quá cỡ
thợ mộc, làm cho bọn Mỹ đứa
nào cũng lé con mắt. Nhưng xin hỏi
nhỏ chú, giả sử nó tấn công ta
thì chú có biện pháp gì để
đối phó?
-Rất dễ! Lúc máy bay tụi
nó bay lên rồi đáp xuống tàu cô có
quan sát kỹ không? Cô có thấy là mỗi
lần hạ cánh chúng thả một cái neo sau
đuôi máy bay để móc vào ba sợi dây
cáp trên sàn tàu mới dừng lại
được, nếu không thì chúng sẽ
quá đà rơi tõm xuống biển hết.
Đó là tử huyệt của chúng. Tôi
theo dõi kỹ lắm nên có sẵn
phương án diệt chúng rồi.
-Xin chú hé riêng cho báo
An Ninh Thế Giới biết một chút không?
-Này cô! Nghe chơi chứ không
được đưa lên báo nhé! CIA tai
mắt khắp nơi, đọc báo nó
biết được thì phép hết linh.
Lúc ấy, ta chỉ cần cho mấy em Lê văn
Tám, Kim Đồng bò lên tàu dùng kềm cộng
lực cắt phăng mấy sợi dây cáp
thì máy bay dù là “Con Ma hay Thần Sấm”
gì của chúng cũng xuống biển tắm
với Hà Bá. Tàu sân bay của chúng
chủ yếu là nhờ máy bay. Giờ
thì như con cua gãy càng ta cứ tha hồ
kéo nhau lên tàu chơi ngón võ dân tộc “cua
bể mò ngọc”, chúng không chết cũng
dập dế bị thương! Lúc ấy chúng
chỉ có mà lậy ta!
-Thiệt là tài tình
đảng ta! Nhưng thưa chú làm cách
nào các em Lê văn Tám, Kim Đồng anh
hùng leo được lên tàu đễ thi
hành sứ mạng cảm tử?
-Cái này…cái này…Thứ
trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh
còn giữ bí mật không có trong kịch
bản.
-Còn chuyện dư luận râm ran
khắp trong dân chúng sau khi những chiến
hạm Mỹ nườm nượp đến
thăm nước ta, rằng bây giờ ta
đã “ôm chân theo đuôi đế quốc Mỹ”
để “cân bằng lực lượng trên
Biển Đông” với “nước lạ”, theo quan
điểm của chú thì sao?
-Chỉ là tuyên truyền bố láo
của bọn phản động chống cộng
nước ngoài thù nghịch với ta
và Thiên triều thôi. Cô cứ yên tâm nhớ
lời Chủ tịch nước ta là Ngài
Nguyễn Minh Triết đã khẳng định: “Thà
theo Tàu mất nước mà giữ
được đảng hơn là theo Mỹ
đã mất đảng lại còn có khi
mất luôn chổ đội nón cối nữa”.
-Té ra là vậy! Hèn chi Chủ
tịch nước đã thề sống chết,
bán mạng là “Bỏ điều 4 Hiến pháp
là tự sát”.
Nguyễn Thanh Ty
*
“Phất Vi Xi” = “Fuck VC”