Chuyện phiếm
Nhâm Nhi Cà Phê
Phạm Văn Hòa

"Uống
Cà Phê"
Câu này nghe quen quen!
Nhớ lại lúc còn đi làm, hay còn trong
quân ngũ, khi thấy ai mặt mày bí xị ở phòng
xếp bước ra thì thế nào bạn bè cũng hỏi
"Bộ vừa uống cà phê phải không?",
"Mới bị uống cà phê đen hả?",
"Uống càphê đen không đường có đắng
không?".
Tiếng Việt thì mênh mông lắm, bởi
vậy tôi dùng đề tài "Nhâm nhi cà phê" thay vì
"Uống Cà Phê" để viết lại cái thú
được ung dung nhấm nháp, từng ngụm cà phê
để thưởng thức hương vị. Đám
bạn già chúng tôi bây giờ có cả đống thời
giờ dư thừa mà không biết ai để cho
bớt, nên đành nhâm nhi cà phê vậy!
Mấy
đứa đều biết là tôi pha cà
phê còn đậm đà gấp mấy lần cà phê
tiệm. Ban đầu tụi bạn còn đến nhà
để tôi pha. Dạo này, sau khi
ăn sáng xong tạt qua tiệm cà phê, rồi thành thói
quen. Tiệm cà phê này ở
Có người không thích quán cà phê này, nhưng tôi và
mấy bạn già thì thích đến đây để nói
chuyện trên trời dưới đất, coi ông đi
qua bà đi lại.
Thông thường, điểm tâm và cà phê sáng kéo dài từ
khoảng 10 giờ đến hai ba giờ trưa!
Tụi tôi thường ngồi ở mấy bàn bìa
khoảng giữa nhà vì thoáng, không bị ngột ngạt
như mấy bàn sát vách, và cũng dễ quan sát kẻ vào
người ra. Có nhiều điều thú
vị trở thành đề tài để cho ngày chóng qua.
Khách cà phê tại đây có nhiều nhóm.
Nhóm khách hút thuốc thì ngồi bên ngoài. Mùa Hè này nóng rát, nhưng nhờ quán cà phê có hệ
thống xịt hơi nước nên cũng dịu đi
phần nào oi bức. Nhóm cờ
tướng cũng ngồi bên ngoài, có người ngồi
xổm kiểu nước lụt cho thoải mái . . .
để nghĩ nước cờ chăng?
Tôi nghe
được câu chuyện cờ tướng như sau:
Số là
tôi có một chú em đồng hương, cứ mỗi
thứ ba là tiệm đóng cửa nghỉ nên chú mò tới kiếm
độ với mấy tay cờ ở
đây, trong khi chờ cho bà xã đi chợ. Sáng nọ, cậu cáp độ với một ông
nghe cũng cao cờ, và cậu chiếu bí ông ta ngay ván
đầu. Nhưng khổ nỗi
vừa lúc đó bà xã chú đi chợ xong, thế là chú ra
về. Ông cụ ức lòng lẩm bẩm nói
trổng không:
-
Chơi vậy chơi với ai, mới thắng một bàn
chuồn ngay thì đánh với đấm gì.
-
Tại vợ tôi đi chợ về, thôi hẹn bác thứ
ba tuần sau, cũng ở đây. Bác cháu
mình chơi tiếp.
Ông cụ ném cái nhìn cay cú khi chú vừa sắp lưng
quay đi.
Tuần sau, y hẹn, chú thấy cụ đã bày bàn
cờ sẵn chờ đợi. Sau vài câu chào hỏi,
cuộc chiến lại bắt đầu và cũng y
như lần trước, vợ chú lại xuất
hiện sau ván đầu và chú cũng chiếu bí ông ta
nữa.
- Này
cậu có về không cho tôi biết? Bàn rồi tại
mấy đứa cháu cứ gọi hối như quỷ
thì đầu óc đâu mà cờ với quạt! Ông
cụ bực bội vớt vát:
-
Này, quá lắm thì cậu chỉ hơn tôi con ngựa, mà ăn thua là chuyện thường!
Chú em nói
với tôi là cứ cái mững này, có ngày chắc bị ông
già cho bàn cờ lên đầu!
Nhóm khác
đến tiệm cà phê để xài WiFi, họ ngồi
bên trong gần chỗ có gắn điện để
connect vào internet. Việc giao dịch buôn
bán gì đó chắc cũng nhờ vào cái laptop. Có
tuyau cho biết là một số người vác PC
đến để chít chat với ghệ ở Việt
Còn các
nhóm bạn hữu trong đó có tụi tôi đến
để tán gẫu thì luôn luôn đi một băng với
nhau. Hễ tôi thấy ông A, thì
trước sau gì ông B, C, D, bà Y, cô Z cũng sẽ xuất
hiện. Nhìn mặt thì quen, còn tên thì làm sao
biết, nên tôi thường đặt cho họ biệt
danh dựa vào diện mạo, cách ăn
vận, tướng tác. Vậy mà mỗi
khi nói đến là thằng bạn già của tôi biết y
boong là tôi muốn nói ai. Không
biết họ nói gì mà ngày nào cũng có chuyện.
Còn vào những ngày lễ hay cuối tuần thì tiệm
đông hơn, nhờ các người ở xa tới mang
cả gia đình đến. Nhiều khi tôi cũng
nhờ chỗ này để hẹn gặp các bạn ở
xa tới hay họp hành với bà con đồng
hương.
Hễ nhóm nào đông thì bàn đó ồn áo nhất. Nhưng thường thì không ai trong
bàn cũng "ồn ào" hết đâu! Chỉ một hai vị là thấy rộng đám
rồi. Có bàn chỉ có độc thoại,
một người nói rất hăng, từ khi ngồi vào
bàn cho đến khi đứng dậy ra về, cả nhóm
ngồi nghe gật gà gật gù. Thậm chí có
người còn ngồi ngáp dài thì biết "thuyết
trình viên" này ăn nói lưu loát, hoạt bát và truyền
cảm đến cỡ nào.
Khách đến đây không phải toàn Việt
Đấy!
Houston chúng tôi uống cà phê đàng hoàng lành mạnh như
vậy, mà nghe đâu có vài nơi khác bên Cali thì uống cà phê
ở phòng mờ tối, các "người" bưng cà
phê tiếp khách ăn mặc rất ư là kiệm
ước "Thân em để lộ một tòa thiên
nhiên!". Nghe tôi chắc lưỡi hít
hà, thì thằng bạn già cho biết ở xứ Việt
bây giờ còn có cà phê nằm, cà phê võng gì đó. Tôi
nói nó xạo; nó bảo tôi ngu, lạc
hậu. Thiệt khổ, nằm mà
uống cà phê được thì quả là dân chơi ở
Việt
Trở
lại quán cà phê . . .
Một số người khách viếng quán cà phê này
vì chuyện bất đắc dĩ. Cứ nhìn thấy
bộ tịch của họ là biết ngay.
Vừa vào khỏi cửa tiệm, là gấp rút, mặt mày
nhăn nhó, ôm bụng chạy ào ào xẹt ngay vào toilet . . .
chừng khi bước ra xoa tay, mặt
này hí hửng, thoải mái. Kể ra quán cà phê này như
vậy cũng tốt, nếu ai đã từng lâm vào
cảnh này thì hiểu và thông cảm . . . khổ ơi là
khổ! Tại đây, cũng do tin thằng bạn già
của tôi, sáng sáng có nhóm mấy bà cô làm nail hẹn
để đi car pool. Còn chính mắt tôi
thì không thấy, có lẽ tôi đến tréo giờ tréo ngày
chăng?
Cách nay mấy tháng, tiệm cà phê này có một
người khách trẻ ngoại quốc thật
đặc biệt, xuất hiện hàng ngày, nay bỗng
dưng bặt tín. Diện mạo y như tên thám tử trong phim
Inspector Gadget của Disney's. Cậu
ta có dáng cao khẳng khiu, tóc quăn dài, lủi thủi
đến và đi bất chợt. Mặt mày lúc
nào cũng đăm đăm suy tư.
Khi vào tiệm chỉ ngồi ở một góc, không mua bán ăn uống gì, được lúc sau thì
lẩm bẩm đi ra. Tôi nói với
mấy thằng bạn già là thằng này mời đóng vai
thám tử chắc hợp lắm. Dạo
này không thấy hắn ta nữa, có lẽ nghe lóm
được là tôi có ý định mời đóng phim nên
hắn lạnh cẳng chăng?
Tiệm
này bày bán thức uống trong chai, đồ khô bày la
liệt bên ngoài như các cửa hàng Hoa kỳ
. Lâu lâu có người chắc tưởng là cho
không, nên cầm nhầm vài thứ tỉnh bơ,
rồi lỉnh ra khỏi cửa. Tội là cho khách hàng
như chúng tôi, thế nào chủ tiệm cũng charge
để bù vào việc ăn uống
free này.
Khách ra vào tấp nập, tác đủ cỡ, đi
đủ tướng.
Có người vừa bước vào là các khuôn
mặt trong tiệm đều quay về một
hướng, những nụ cười bí ẩn, những
cái nháy mắt làm hiệu, những con mắt như trở
thành ngây dại. Có ông
đi với bà, cũng giả bộ gãi đầu, gãi tai, chắc là bị dị ứng
"đột xuất".
Có
người ra vẻ như là hẹn đi đấu súng
trong phim high noon, giá mà có bài nhạc đệm của phim
"The good, the bad and the ugly" trổi lên thì hợp
biết mấy.
Có người đi đứng có vẻ yếu
đuối, lựng khựng cũng như anh em tôi. Đôi chân kia ngày
xưa có lẽ cũng lấm gót giày saut trong khắp cùng
quê hương nhưng giờ đây phải lê bước
nặng nề. Nhìn họ mà tôi tưởng chừng
như tôi đang nhìn chính đôi chân mình, tự nhiên thấy
bùi ngùi nuối tiếc như có vật gì vừa tuột
khỏi tầm tay, như có cái gì
chận ngang cổ họng. Tuổi
trẻ? Bầu nhiệt huyết?
Tương lai? Sự
nghiệp? Cả một thế hệ tự
dưng bị vùi dập. Mấy ai
nằm đêm mà không khỏi bùi ngùi?
Không phải tất cả những gì tôi bắt
gặp mỗi khi đến đây đều khôi hài, vui
tươi hết cả đâu. Cách nay không lâu,
người bạn già của chúng tôi đưa vợ anh
đến uống cà phê mỗi khi đi lọc máu về. Chị cũng cười nói vui vẻ, nhưng
trong ánh mắt như đọc được nét u
uẩn. Chị mua nhiều thứ nhưng ăn không có vẻ gì ngon. Tình
trạng sức khỏe của chị ngày càng tệ
hơn. Vài tháng trôi qua, bước đi từ
nặng nề chậm chạp, đến phải dùng
walker, rồi dùng xe lăn và hôm nay, khi
viết bài này chị không còn nữa và người bạn
tôi đưa nắm tro hài cốt của chị về quê
thờ phượng theo lời ước của người
vợ thân yêu.
*
**
Viết
chuyện uống cà phê làm tôi nhớ lại khi xưa lúc
ở quê nhà, ai cũng biết chỗ tiệm hớt tóc hay
quán cà phê là nơi tụ tập các bậc mày râu, để
tán dóc, đánh cờ tướng, nói chuyện trên trời
dưới đất. Nếu muốn biết
chuyện trong xóm, chuyện xe cán cho, chó
cán xe ra sao, bảo đảm đến đây là biết
ráo trọi. Bây giờ thì tiệm cà phê này
cũng vậy đó. Có vài vị chạy affair,
hỏi ra cái gì cũng biết, chuyện gì xảy ra hay
sắp xảy ra anh ta đều kể rõ vanh vách. Hay
thiệt! Chẳng bằng tôi, cứ nghe qua lỗ tai này, tin tức chạy tuốt luốt qua
bên kia, vậy mà chuyện xưa thì không quên . .
.
Khi xưa, xóm tôi có cái quán cà phê của "anh Ba"
ở đầu ngõ.
Cứ sáng sáng, trưa trưa, chiều chiều,
tối tối . . . mấy ông cũng đến tiệm cà
phê này, ngồi rút chân lên ghế đẩu để
"dít đóc". Cà phê ít khi uống
trong ly, mà đổ ra dĩa, xong thổi phù phù cho bớt
nóng, ngồi húp rột rột ngon lành. Vào
tiệm, kêu "một xây chừng" hay "một cái
tẩy", rồi kéo thêm điếu thuốc rê, nếu
ngon lắm thì điếu Basto đen, còn sang hơn thì hút
thuốc Cotab là cuộc đời lên hương thấy
rõ. Lúc đó tôi chỉ muốn có
được bước chân vào tiệm lắm, nhưng
đối với bọn con nít chúng tôi, đây chỉ là
điều mơ ước, mà cả đàn bà cũng không
mấy khi thấy bén mảng. Bởi,
má tôi cũng ghiền cà phê hạng nặng mà chỉ
được uống ở nhà lồng chợ, ngồi
ghế đẩu, uống cà phê vớ hay cà phê kho
trước khi đi chợ mà thôi. Má
tôi thích uống cà phê đá, mà bà cũng rót ra dĩa húp.
Má lâu lâu dẫn tôi đi theo, thằng
nhỏ cứ níu gấu áo mẹ vì sợ bị lạc, mà
cũng sợ bị Chà-Và-Châu-Giang bắt vì bà bán cà phê
thường hù tôi như vậy. Mùi cà phê thơm phứt tới óc! Má thường
cho tôi nếm vài hớp, má nói con nít uống nhiều . . .
hóa ngu, không học hành
được! Vậy mà sau này khi đi
học xa nhà, muốn thức đêm gạo bài thi,
để khỏi buồn ngủ thì uống cà phê.
Thế là làm sao?
Bây giờ
cà phê càng ngày càng được pha
trộn nhiều thứ, thơm ơi là thơm, chưa
uống đã thấy ngây ngất. Tên nghe cũng
lạ đời, nhất là sau này đem từ Việt Nam
qua, nào là cà phê Cứt Chồn, cà phê Ô Mê Ly . . . sản
xuất ở Ban Mê Thuột, thậm chí có cà phê sản
xuất ở Sóc Trăng thì kể cũng lạ
đời. Người ta còn đồn là các tiệm
cà phê Việt
*
**
Thật
ra, tôi mới tập tành uống cà phê gần đây thôi!
Cái lo của tuổi già là làm sao đốt
sạch 24 giờ mỗi ngày. Bởi
vậy uống cà phê là giết thời giờ ít tốn kém
nhất, ngoại trừ uống cà phê nằm ngồi gì
đó. Nhâm nhi cà phê sáng, cà phê
chiều hay cà phê đêm đúng là cái thú. Chẳng
hạn như một sáng âm u, mưa rơi tí tách, ngồi
nhà nhâm nhi cà phê, cứ tưởng như đang hò hẹn,
mong đợi hay tưởng nhớ ai . . . ôi thôi, hồn
thơ lai láng khải cần phải nói!
"Sáng
nay trời buồn mưa như không dứt
Đợi
ai hoài chẳng thấy bóng ai sang
Bãi
đậu xe nằm trống vắng bên
đường
Chờ
em đó, cùng tôi ly càphê sáng . . .
Từng
giọt đậm đà, lóng lánh cho em
Chứa
ân tình, ướp hương vị dịu êm
Giọt
nhớ, giọt thương, tí tách bên thềm
Thêm
chút đắng, hòa men đời say ngọt
Trời
bên ngoài mưa buồn nên trở gió
Càphê
đầu ngày, bên khung trời khép nhỏ
Vắng
em rồi, như vệt nắng trong mưa
Lòng
mong lắm . . . đợi hoài sao không thấy . . ." (PVH)
Những
hôm mưa như vầy, là nhớ ông bà ông vải, nhớ
đến ba má tôi, bởi như mới hôm nào đây, tôi
được má cho uống tí cà phê để biết mùi
đời; bởi như mới hôm nào hình dáng ba tôi
ngồi vắt chân uống cà phê với bè bạn trong
tiệm anh Ba; bởi như mới hôm nào, ly cà phê sữa
đá ban sáng em khen ngon . . . mà nay những người thân
này không còn nữa.
Cứ
mỗi lần uống cà phê khi tiết trời lành lạnh
là nhớ đến quê hương tôi, ĐàLạt với
cà phê Tùng, với những đêm trốn trường
trốn trại để tìm cảm giác lạ; hay Pleiku
nơi dốc đồi đất đỏ bám gót giầy
saut, gió rít qua đồi thông, vang vọng tiếng súng
đì đùng. Biết bao giờ tôi được
đi lại con đường thân quen năm nào mang
nhiều kỷ niệm. Nhưng cảnh cũ, quán
xưa nay có còn hay chăng!
Giờ
đây, nhâm nhi ly cà phê với mấy
đứa bạn nơi góc phố này ở
Phạm Văn Hòa