Giới
Thiệu Cơ Sở Thương Mại:
Bà Lê Thị Thu Cúc
Với Liệu Pháp Phản
Xạ Thần Kinh
Phóng viên Xây Dựng

Từ 18 năm nay, bà Lê thị Thu Cúc
được cộng đồng biết tên, nhớ
mặt bởi v́ tên của bà luôn hiện diện trong danh
sách các Mạnh Thường Quân, bởi các sự đóng
góp rộng răi trong các sinh hoạt luân phiên tổ chức
tại Houston trong mọi phương diện: chánh trị,
xă hội, văn hóa, nhân đạo v.v.
Sau hơn 15 năm tọa lạc tại
đường Bellaire, là địa chỉ quen thuộc
của các bệnh nhân Việt Nam, văn pḥng chữa
bệnh của bà hôm nay lại có thêm bệnh nhân ngoại
quốc, từ khi bà dời sang 8506 đường Boone,
thuộc Tây Nam, Houston.
Khác với bệnh nhân gốc Việt,
bản tính kín đáo, sau khi được chữa lành,
không mấy ai muốn tỏ lộ về căn bệnh
của ḿnh, người ngoại quốc thường bày
tỏ ḷng biết ơn với bà Lê thị Thu Cúc một
cách mạnh mẽ như:
* Vợ chồng một Cảnh sát viên,
người Mỹ gốc Mễ. Ông Nuner Hubert, 55 tuổi,
đă sẵn sàng cho chụp ảnh, kể lể tấm
ḷng kính trọng với người thầy thuốc
đang chữa bệnh cho ḿnh. Ông Hubert nói:
-Tôi bị mệt mỏi thường
xuyên, nào là cao máu, cao mỡ, nhức đầu, lỗ tai
lùng bùng phải mang máy trợ thính từ 10 năm nay,
vậy mà từ hơn tháng nay, sau khi gặp
được bà thầy Lê thị Thu Cúc tôi rất
khỏe, thoải mái, ngủ được, cho nên tuần
nào chúng tôi cũng lấy hẹn để gặp bà.
Rồi ông chỉ sang người vợ
của ông, bà Shirley, 50 tuổi:
-Hỏi Shirley xem. Vợ tôi có bệnh
nhức đầu kinh niên, luôn luôn thích ăn cà rem và
kẹo chocolate đến nỗi lên cân quá trời...
Bà Shirley cười toe:
-Tôi ăn nhiều kẹo, chocolate, cà rem
mỗi ngày, đến nỗi phát ph́ như thế này
(hơn 150 lbs), mụn đầy mặt, vậy mà sau
hơn 1 tháng được chữa trị -mỗi
tuần tôi đến 3 lần, mỗi lần bà chữa
cho tôi nửa tiếng, tôi đă dứt bỏ thói quen này, da
mặt tôi đă trơn láng. Tôi thấy khỏe hơn,
mất đi chứng nhức nửa cái đầu
(migraine), nó hành hạ tôi từ nhiều năm nay...
Hỏi tại sao biết đến bà
Thu Cúc, bà Shirley nói rằng, một người thợ
Việt Nam làm tóc cho bà, sau khi gội đầu,
người thợ này thường massage vùng thái
dương khiến bà rất thoải mái. Khi đó, bà tâm
sự bị chứng nhức đầu kinh niên và người
thợ làm tóc này đă giới thiệu cơ sở
chữa bệnh của bà Thu Cúc v́ Mẹ của anh ta đă
được chữa khỏi tại đây. Bà Shirley là nhân viên pḥng Lab của một công ty
chuyên về Nha Khoa. Bà Shirley c̣n nói:
-Khi được bà thầy chữa
trị lần thứ 11, tôi cảm thấy bớt đi
sự đau nhức nhiều lắm, có nhiều sinh
lực (energy) để làm việc, thấy vui vẻ, yêu
đời. Tôi rất vui ḷng cho phép bà thầy
được phổ biến bịnh và h́nh ảnh
của tôi.
Sau khi kể chi tiết, hai vợ
chồng Cảnh sát viên Nunez Hubert sốt sắng ghi tên
họ và số điện thoại để nếu ai
cần phối kiểm, có thể gọi cho ông bà. Tel: (281)
610- 6030 (cell).
Trong pḥng chờ đợi
của bà Thu Cúc, c̣n có hai bà cháu một phụ nữ Mỹ
gốc Lào. Bà Sisamouth Soukchanh, 50 tuổi. Bà
bị chứng bệnh mất ngủ hằng chục
năm nay, đi tiễu đêm nhiều lần, hai bàn chân
đôi khi bị tê cứng (hành nghề thợ may). Sau hơn 3 lần chữa trị, cảm thấy
thoái mái, ngủ rất ngon, chân đă bớt nhiều, không
c̣n đi tiểu đêm nữa. Bà Sisamouth
rất biết ơn về sự tận tâm của bà
thầy Thu Cúc. Nói xong, bà Sisamouth ghi số điện
thoại, địa chỉ, rồi Bà vui vẻ kể về
người thanh niên cao ráo, có nụ cười rất đẹp,
là đứa cháu ngoại đau khổ ngồi bên
cạnh.
* Em Macky Soukchanh, 18 tuổi. Đứa bé hoàn
toàn bị cha mẹ bỏ rơi từ khi 1 tuổi. Rồi ngừơi lấy vợ, kẻ lấy
chồng, có con cái đùm đề trong khi Macky sống trong
sự đùm bọc của bà ngoại. Năm
em được 16 tuổi, em bị nhức đầu,
và mắt em lần hồi không c̣n nh́n thấy nữa. BS khám phá ra Macky có
bướu trong óc. Sau 3 lần giải phẩu
để có được sự sống, hai tai cũng không nghe rơ. Người
bạn gái cũng từ từ rời bỏ em. Hai năm dài trôi qua trong nỗi đau buồn
của em. Mười tám tuổi, Macky t́m vui trong men bia, thuốc lá bên cạnh một
người bạn thân, thường đưa đón em
đi chơi cho khuây khỏa tại các nơi có tiếng
nhạc thật lớn.
Chúng ta hăy đọc lời thư của Macky viết như sau:
-Chỉ sau 3 lần trị liệu, Macky
đă thấy chút ánh sáng lóe lên trong vơng mô, thấy
được bức tường tuy chưa
được rơ lắm, phía tai mặt
của em nghe rơ hơn. Em cảm thấy vui vẻ, sung
sướng và không c̣n thường xuyên nổi giận
như trước, bỏ thói quen giải tỏa nỗi
buồn qua thuốc lá và bia, em đă
ngủ được, có nhiều sinh lực. Em không hằn học, giận tức cuộc
đời sao quá bất công đă giành cho em số phận
hẩm hiu.
Mỗi khi đến chữa bệnh,
Macky thường gắn ống vào tai,
nghe nhạc, v́ đây là thú vui duy nhứt của em, kể
từ khi giải phẫu bướu. Em hy vọng một
ngày nào đó, phép lạ sẽ mang ánh sáng và h́nh ảnh
đến với em.
Bà Sisamouth Soukhanh có tiệm may, đang
hoạt động tại địa chỉ sau đây: 942
Fallbrook,
*Người
thứ ba, chúng tôi đựơc có dịp gặp là
một thanh niên Hoa Kỳ, da đen, to lớn, trạc 30
tuổi. Anh có tiếng nói hơi ngọng
nghịu, hai chân lặt ĺa, phải đi bằng walker,
rất chậm chạp. Anh có tên Cherro, cho biết
nguyên nhân bệnh tật là do tai nạn
xe hơi.
Cách đây mười năm, khi c̣n sinh
sống ở tiểu bang
Tai nạn xe cộ c̣n
tàn phá đời sống của một thanh niên trẻ, 22
tuổi. Em Jorge Arellano. Em
bị thương rất nặng trong ngày 26 tháng 11, 2006, và
nằm im ĺm (coma) sáu tháng trong nhà thương. (Tỉnh dậy vào ngày 1 tháng 5, 2007). Em
xuất viện vào ngày 14 tháng 6, 2007 trong t́nh trạng tay chân
co quắp, nước miếng nhểu nhăo hai bên khóe,
đầu luôn quẹo xuống. Em có thể
thông hiểu nhưng không thể trả lời.
Khi mang em vào văn pḥng chữa trị,
người nhà phải dùng một cái vơng, có nút điều
khiển bằng Pin, để “câu” em từ xe nhà qua xe lăn, từ xe
lăn qua giường v́ thân thể em khá to lớn.
Chúng ta hăy đọc lời thư của gia đ́nh em viết sau 6
lần được bà Lê thị Thu Cúc dùng phương
pháp Phản Xạ Thần Kinh chữa trị:
Jorge Arellnos đă cử động hai
cánh tay đôi chút, có thể duỗi thân
thể ra một cách thoải mái, cử động
được hai chân, thay v́ co quắp suốt ngày như
trước, cử động cái đầu theo ư
muốn. Quả
thật, sự chữa trị của bà thầy họ Lê
đă giúp cho con chúng tôi rất nhiều. Tôi cho phép bà
thầy phổ biến bịnh tật của con tôi trên
mặt báo.
Đặc biệt trong ngày hôm nay, có gia
đ́nh một người Na Uy, gốc Việt (dân Tây
Ninh), đến
* Chị Diệp Huỳnh, 48 tuổi,
định cư tại Na Uy (
Qua hệ thống truyền thanh của
đài VOVN trong một tiết mục phỏng vấn bà Lê
thị Thúc Cúc, phổ biến trên hệ thống internet
toàn cầu, chị Điệp và chồng (anh Đức), con gái
(Army) đă mạnh dạn làm một chuyến Mỹ du,
tầm thầy chữa bệnh với sự hy vọng
tràn trề trong tinh thần “phước chủ, may thầy”.
Không ngờ, sau mười ngày
đến Houston, mỗi ngày bà Thu Cúc thực hiện hai
lần chữa trị (bằng một dụng cụ
giống như bồ cào có bánh xe răng cưa), lăn trên
các dây thần kinh, chị Huỳnh Điệp đă viết
như sau: “Vùng
mềm trên đầu và bệnh đau nhức của tôi
đă giảm được 90%, chất chua trong bao tử
đă gần hết, sự chóng mặt của giảm
nhiều. Tôi đồng ư đăng h́nh và
lời cám ơn của tôi trên báo”.
Khi nói chuyện với chúng tôi, chị
Điệp cho biết, chị cảm thấy dễ chịu,
ăn ngủ dễ dàng, cho nên chị mong ước
được phổ biến sự kiện này, mong giúp
các bệnh nhân khác sẽ được may mắn như
chị.
Cùng
đi với chị Huỳnh Điệp là cô con gái Út tên là Amy
Nguyễn. Cháu đă tốt nghiệp Đại
Học tại Na Uy ngành Kế Toán, nói tiếng Anh, Việt
lưu loát. Nhưng, từ mấy năm nay, tự
nhiên hàm răng của Amy không thể cắn lại với
nhau, v́ hàm dưới cứ từ từ đưa ra và
xương hàm bị ṃn theo lời
của Nha Sĩ ở Na Uy. Khi ăn, Amy phải nhai
bằng hai cái răng gần cuối,
những cái răng đằng trước không thể nhai
được. Khi nhai th́ cảm thấy
đau, nói chuyện cũng thấy mệt và đau.
Nha sĩ tại Na Uy cho biết, sẽ mổ cho em vào mùa
Thu năm 2008, chỉnh hàm răng dứơi lại,
bắt 2 con ốc vào hàm, đẩy vào cho hai hàm có thể
cắn lại được, nhưng Nha sĩ nói: Hàm
dưới của miệng sẽ bị mất cảm
giác khoảng 2 năm và không bảo đảm là chấm
dứt được sự đau nhức ở hàm.
Trong các năm qua, ngày nào Army cũng
bị nhức đầu, đau hàm, nhức lưng, vai,
cổ, đau quá nhiều khi “cháu muốn chặt cái đầu
xuống, đôi khi muốn điên lên!”. Ảnh hưởng của bệnh
tật khiến cháu nh́n xa không rơ, bụng hay bị nóng,
thường hay chóng mặt, ngồi học hay viết
một chút th́ phải đứng dậy v́ lưng, vai,
cổ đều bị đau lắm, nhất là tay phải nếu viết hơn 15 phút. Trí
nhớ không tốt, khi nói chuyện với ai hơn 15 phút
th́ mất đi sự tập trung!
Chúng ta hăy đọc lời thư
của Army Nguyễn để lại trước khi lên
phi cơ bay về Norway, một vùng trời Bắc Âu luôn
lạnh giá:
“Sau 10 lần
chữa trị, sự đau nhức ở hàm giảm
đi rất nhiều, con ăn uống
dễ dàng. Bây giờ con có thể ngồi viết,
đọc hai tiếng đồng hồ mà không bị
đau. Khi nói chuyện với ai khoảng 10
phút, con thường hay “ngắt”
con, v́ con mất sự tập trung tư tưởng, bây
giờ đă đỡ 70 phần trăm”.
Sau khi kể bệnh tật, Army
cười rất tươi:
-Từ khi đến đây 10 ngày, sau hai
mươi lần chữa trị (mỗi ngày 2 lần), con
thích quá! Con thấy thoải mái lắm, sau khi rời văn
pḥng, thường đi xe bus thăm viếng đó đây.(V́ không có thân nhân ở
- Bên Na Uy là xứ lạnh, đời
sống rất cao, giá sinh hoạt đắt đỏ. Qua
Mỹ, ba má con rất thích v́ cái ǵ cũng rẻ, so với
chỗ ba má định cư là
(Hồ sơ bệnh lư và h́nh ảnh các
bệnh nhân kể trên có lưu tại văn pḥng) Chú thích
của người viết
Nh́n cảnh tượng anh chị
Đức, Điệp, cháu Army ngồi soải chân nói chuyện
vui vẻ trong pḥng chờ, bà Thu Cúc h́nh như quên hết
sự mệt mỏi của ḿnh. Bệnh nhân quá đông, nên
Bà phải làm việc từ lúc 9 giờ sáng cho đến
13 giờ mà chưa được ăn
trưa.
Bà nói:
-Bây giờ th́ nhà báo có thể hiểu
tại sao một bà già 74 tuổi như tôi, có thể làm
việc liên tục mà không biết mệt. Bởi
v́ tôi nh́n thấy sự vui mừng, hạnh phúc của
bệnh nhân sau khi chữa trị. Tôi nh́n
thấy sự thay đổi, niềm hy vọng của
họ, khiến cho tôi có thêm nhiều sức lực
để tiếp tục công việc “làm
thầy” của tôi.
Một ngày của Bà bắt đầu
từ 6 giờ sáng thức dậy, lái xe đi tập
thể thao tại 24 hrs Fitness, sau đó tắm hơi,
về đến văn pḥng 9 giờ sáng là lao đầu
vào công việc.
Mọi người thường
thấy Bà vừa nghe điện thoại, vừa giải
nghĩa cách chữa trị, rồi bắt tay vào công
việc mà ngày nào Bà cũng làm, với một tinh thần “lương y
như từ mẫu”, nghĩa là hết sức tận tâm
trong nghiệp vụ mà bà đă chọn từ 18 năm qua,
khi đặt chân đến Houston theo diện HO-1.
Bà không tiêu xài hoang phí, hầu hết
số tiền kiếm được, bà vui vẻ đóng
góp trong mọi sinh hoạt hội đoàn tại Houston,
đôi khi c̣n gửi về Việt Nam giúp cho một vài
cơ sở có những người học tṛ của bà c̣n
đang làm việc.
Cơ sở của bà nằm cạnh
văn pḥng bói toán của cậu Chín, nên gần đây, ngoài
bệnh nhân Việt Nam, bà c̣n
có thêm bệnh nhân Mỹ, Mễ, Phi, Ấn Độ, Lào,
đến nỗi muốn lấy hẹn với bà phải
chờ đợi đến hai tuần.
Đây là địa chỉ của bà Lê
thị Thu Cúc:
NEUROREFLEXOLOGY
THERAPY
Tel:
(281) 498- 6777 (O), hoặc Cell: (713) 301 - 3645.
Toll
free (877) 279- 7778.
Bạn có thể viếng website:
www.neurobylethucuc.com
Phóng viên Xây Dựng