Phoùng söï:

Nhöơng Caûm Nghó Khi Tham Döï

Ñaïi Hoäi Khoùa 18/TVBQGVN

                                              Hoàng Minh Thúy

Khi những cơn gió heo may lành lạnh thổi qua thành phố, báo hiệu mùa Thu thật sự của đất trời đă đến, th́ có đông khách lạ từ nhiều tiểu bang, đă lần lượt có mặt tại Houston, để tham dự đại hội Khoá 18 Trường Vơ Bị Quốc Gia VN, tổ chức trong 2 ngày cuối tuần 19, 20 tháng 11, 2010.

Đại Hội này mỗi 2 năm tổ chức một lần, để tạo cơ hội cho anh em cùng Khoá, chung một mái trường, gặp gỡ hàn huyên, để kiểm điểm ai c̣n, ai mất và để nhắc nhở nhau về một bổn  phận mà họ chưa hoàn tất, sau ngày 30 tháng 4, 1975.

Đại Hội năm nay,  do các cựu sinh viên sĩ quan Khoá 18, hiện đang cư ngụ tại Houston tổ chức (Phạm Hoà, Hà Kỳ Danh, Trần Toán, Trương văn Cao, Nguyễn văn Ấn, Trần văn Bường, Lê Ngọc Bửu, Lưu văn Chương).

Chương tŕnh gồm có 3 phần:

-Lễ truy địêu anh em khoá 18 tổ chức tại khu Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ lúc 7 giờ đêm Thứ Sáu 19 tháng 11.

-Tiệc thân mật (buffet dinner) tại nhà hàng Kim Sơn Bellaire cũng trong đêm Thứ Sáu.

-Ngày Thứ Bảy, 20 tháng 11, đại hội chánh thức tại Hội Trường Saigon Houston.

-Tối Thứ Bảy, 20 tháng 11, dạ tiệc mừng đại hội tại nhà hàng Ocean Palace.

Do đó, thành phố nhộn nhịp của chúng ta, đă hân hạnh đón chào thêm một số khách phương xa về trong dịp đại lễ Tạ Ơn.

                * * *

Lễ Truy Đieäu:

Houston đêm Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2010. Trời trở lạnh, nhiệt độ khoảng 60. Hơn 100 người, đa số là cựu SVSQ Khoá 18, cùng người phối ngẫu và thân hữu, một số cựu quân nhân binh chủng bạn, tề tựu quanh khu vực Tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, cử hành nghi thức truy điệu các anh em cùng khoá, người hy sinh trên chiến trường, kẻ qua đời trong trại tù, người bỏ xác trên đường vượt biển, vượt biên giới, t́m tự do.

Sáu giờ chiều, bóng tối bao trùm, mang cái rét mùa Đông vào trong ḷng mỗi người. Bảy giờ, mọi chuẩn bị đă xong: hoa đèn, âm thanh, ánh sáng.Trong ánh nến lung linh, với nghi thức truy điệu của trường Mẹ - một ngôi trường huấn luyện quân sự nổi danh vùng Đông Nam Á - đă đào tạo bao nhiêu thanh niên tuấn tú - trở thành cấp chỉ huy trong Quân Lực VNCH – đêm nay bỗng hiển hiện lung linh trên bàn thờ Tổ Quốc. Cờ vàng bay trong gió, lồng lộng thổi qua đồi thông của Đà Lạt sương mù, quyện hồn thiêng chiến sĩ trận vong, tiếng ngâm thơ áo năo vang xa, ngậm ngùi như tiếng thở dài của người cô phụ:

Lúc bấy giờ trên dăy Trường Sơn núi non trùng điệp.

Trong rừng sâu gió lộng bốn bề.

Phút chốc, những đứa con thân yêu.

Bỗng hoá ra ngöôøi thiên cổ..

Gánh sơn hà 2 vai mang nặng.

Sao nửa đường đứt đoạn từ đây.

Mộng làm trai Nam Bắc Đông Tây.

Chưa phỉ chí đă ngàn thu vĩnh biệt..

Các cựu sinh viên của Khoá 18, thay phiên nhau điều hợp chương tŕnh. Anh này đọc diễn văn khai mạc, anh kia đọc tên từng người đă không c̣n hiện diện trong cơi nhân sinh...

198 khoá sinh ra trường ngày 23-11-63, tính đến nay đă mất đi 76 người. 

Tuổi xanh giờ đă bạc đầu.

Người c̣n người mất kẻ sầu tha hương

(thơ Phạm văn Hoà/K18).

Bóng tối chập chùng bên 18 ngọn nến, hai cựu SVSQ mặc quân phục của trường tuốt kiếm dương cao.

Bốn phương tám hướng cuả một thời dũng sĩ, chinh chiến sa trường, làm tṛn bổn phận, nhiệm vụ của người trai trong thời ly loạn. Dưới khán đài, các phu nhân sát cánh bên vai chồng, một thời làm vợ lính, tất tả ngược xuôi, theo chàng qua nhiều đoạn đời vinh quang cũng như bi thảm. May mắn thay, hôm nay sau cơn băo dữ có người c̣n được đủ đôi, để hưởng hạnh phúc chim liền cánh, cây liền cành. Có kẻ ôm mối sầu cô lẽ. Bệnh hoạn không chừa cho ai. Tai nạn bất ngờ không tha cho kẻ nào, dù ở giai cấp giàu sang hay nghèo khó.. Đêm nay, những người lính xưa giờ đă bạc đầu, tụ tập trước đài Tưởng Niệm, làm lễ truy điệu chiến sĩ. Dưới khán đài, áo dài quấn quít bên áo lính. Hai mái đầu xanh giờ đă bạc. Em vẫn bên anh trong suốt đoạn đưôøng dài. H́nh như có giọt lệ long lanh trên mắt SVSQ Lă Quí Trang. Giọng anh trầm buồn, nghẹn ngào khi đọc tên những sinh viên sĩ quan cùng khoá nằm xuống.

Kỷ niệm hiện về trong đáy mắt.

Có ai c̣n để cụng chén đêm nay?

(thơ HMT).

Tám giờ tối, lễ truy điệu chấm dứt. Mọi người được BTC mời sang hàng Kim Sơn Bellaire để dùng cơm tối. SVSQ Phạm văn Hoà đă đặt sẵn 10 bàn. Đêm nay rơi nhằm tối cuối tuần, mùa đại lễ, nên khung cảnh nhà hàng thật náo nhiệt. Mọi người có một buổi cơm tối hội ngộ thân mật. Các phu nhân nâng cao ly, nhưng toàn là nước lạnh và nước trà! Chị Thu Nga – phu nhân của SVSQ Đỗ văn Hạnh - lúc nào cũng linh họat. Ngoài tài viết văn (phát hành năm, sáu tác phẩm, mới nhất là Tuyển Tập Truyện Ngắn Gió Đưa Cây Caỉ), chị c̣n tài nói chuyện rất duyên dáng, linh hoạt (giám đốc và cũng là phóng viên đài SBTN Dallas). Tối nay, Thu Nga là đầu tàu, nối nhịp cho các bà, tuy gặp nhau lần đầu nhưng vẫn hoà nhập mau lẹ, v́ t́nh Vơ Bị của chồng...

”Thưa quí phu nhân, các chị bên chúng tôi qua bao nỗi thăng trầm, tận tụy hy sinh cho gia đ́nh, lo cho các con nên người khôn lớn..Các chị là những người Mẹ VN cao cả. Làm sao có đủ ngôn từ để vinh danh..”

Mấy câu mở đầu trong thiệp mời này (của SVSQ Hà Kỳ Danh – trưởng ban tổ chức), đă tạo nhiều t́nh cảm, đưa các chị theo chân chồng, đến Houston tham dự đại hội. Có chị thướt tha áo dài, có chị mặc áo lính. Đêm nay có nhiều nụ cười ḍn của các mái đầu đă bạc.

Các cựu SVSQ đơn chiếc, v́ người phối ngẫu không c̣n nữa, như người hùng sống sót trong trận Hạ Lào, cựu Trung Tá Trần Ngọc Huế về từ Virginia. Hoặc những ông “đi một ḿnh”, có mặt trong buổi cơm tối hôm nay, tha hồ bù khú chuyện ngày xưa, chuyện bây giờ. Các ông tập họp một bàn. Các mái tóc đều đă bạc, nhưng hai tiếng tao tao mày mày làm không khí càng thêm thân t́nh. Điểm đặc biệt, dù vui câu chuyện, nhưng các ông nói năng rất nhỏ, âm thanh vừa đủ nghe. Ngồi kế bên, cố gắng thu nhặt mà chẳng nghe thấy ǵ!

Sau buổi cơm tối, mọi người chia tay, hẹn gặp nhau trong đại hội chánh thức tổ chức lúc 10 giờ, sáng hôm sau, Thứ Bảy 20 tháng 11, 10 tại hội trường  đài Saigon Houston. Trước khi tan hàng, các phu nhân tiú tít chụp ảnh lưu niệm, hẹn nhau đi dạo phố ngày mai, trong khi qúi ông họp bàn. Rồi sau đó, sẽ gặp nhau lúc 7 giờ tối, tại nhà hàng Ocean Palace, để tham dự cơm chiều, văn nghệ, dạ vũ mừng Đại Hội thành công.

Dạ Tiệc, Dạ Vũ tại nhà hàng Ocean Palace tối Thứ Bảy 20 tháng 11, 2010:

Với giá biểu 30 đô la/khẩu phần, văn nghệ, dạ vũ, đêm họp mặt của cựu SVSQ Khoá 18, trường Vơ Bị QGVN, đă có trên 300 người tham dự.

Trong số khách thân hữu có nhiều bàn của các hội đoàn quân đội như: TQLC, Mũ Đỏ, Mũ Nâu, Vơ Bị, Thiếu Sinh Quân, Quân Cảnh v.v. Các vị hội trưởng đều có mặt: Nguyễn văn Bé (TQLC) Tịnh A Si (Mũ Đỏ), Trần Ngọc Toàn (Vơ Bị QGVN), Hồ Sắc (Thiếu Sinh Quân), Giang văn Xẻn (Biệt Động Quân), Nguyễn văn Đại (Biệt Kích)... Khách trong dăy bàn này, đều mặc quân phục. Anh th́ mặc đồ sinh viên sĩ quan Vơ Bị, anh th́ mặc áo Thiếu Sinh Quân, anh mặc áo hoa rừng...Người mũ xanh, kẻ mũ đỏ, mũ nâu, làm ấm cả không gian. Sự có mặt của hầu hết các hội đoàn Quân Đội trong tiệc đại hội của khoá 18, Vơ Bị QGVN cũng không lạ, v́ các cựu SVSQ Khoá 18 sau khi ra trường, hầu như có mặt trong mọi quân binh chủng. Khoá 18 c̣n hănh diện v́ có Tổng Hội Trưởng QC là ông Trương văn Cao, có cựu Trung Tá Trần Ngọc Huế - người anh hùng của trận giải toả cố đô Huế năm 1968, sau đó là anh hùng của trận Hạ Lào-  mà tên của anh đă ghi danh quân sử. Có nhà văn Phan Nhật Nam, tác giả nhiều bút kư chiến trường. Có anh Lê văn Mễ vang danh binh chủng Nhảy Dù cùng cố anh hùng Nguyễn Đ́nh Bảo trong trận Charlie.

 Nhiệm kỳ Hội Trưởng khoá 18 kỳ trước do anh Lă Qúi Trang  (San Jose, Cali) điều hành. Nhiệm kỳ này chuyển về Houston, TX cho anh Hà Kỳ Danh (Biệt Động Quân). BĐQ Hà Kỳ Danh đánh giặc nổi tiếng, nhưng nụ cười và giọng nói thật hiền. Chị Danh ăn nói nhỏ nhẹ, ngồi cùng phu nhân QC Trương văn Cao để... thu tiền vào cửa. Báo Xây Dựng tuy được mời, nhưng thiện nguyện góp qũy với anh em, v́ là “người trong nhà”. Người đẹp Thu Nga bầy bán tác phẩm mới toanh của chị có tên “Gió Đưa Cây Cải Về Trời”. Phu quân của Thu Nga, SVSQ  Đỗ văn Hạnh cặm cụi thu băng, về Dallas, chiếu trên băng tầng SBTN.

Chúng tôi chụp ảnh lưu niệm trong tiếng cười ḍn dă.

Khi cơm tối nhiều món dọn ra, th́ văn nghệ bắt đầu.

Chương tŕnh đặt dưới sự điều động của 2 nữ MC, cô Hồng Mai và chị Thu Nga. Hồng Mai là phó Chủ Tịch của Hội đồng hương Sóc Trăng, là hội anh Phạm văn Hoà, Khóa 18  đương kim giữ chức Hội Trưởng. Phần văn nghệ do Hồng Mai điều hợp và Thu Nga gĩư vai tṛ xướng ngôn viên. Hai phụ nữ này ăn nói lưu loát, dẫn chương tŕnh với nhiều chi tiết thật thích thú v́ h́nh như đă học tập rất kỹ.

Anh Phạm văn Hoà có một bài nói chuyện thật lư thú về lịch sử Khoá 18.

Niên trưởng (khóa 3) đại tá Tô văn Kiểm lên sân khấu ca tụng t́nh tự Vơ Bị của các anh em cùng một mái trường.

Cơm tối chưa xong, đă có phần giúp vui với các danh tài của hội Sóc Trăng.

-Tô Văn với 2 bài, “Biệt Kinh Kỳ” và  “Ai Nói Với Em”.

-Hùng Nhân với bản “Về đây Nghe Em” và “Gởi Gió Cho Mây Ngàn Bay”.

-Hồng Mai với bài “Đà Lạt Hoàng Hôn” và “Thương Hoài Ngàn Năm”.

-Trần Thanh Tùng với Liên khúc “T́nh Anh Lính Chiến”.

Đêm nay khách c̣n được nghe giọng hát của các “cùi” Vơ Bị (Cùi là tiếng lóng của anh em củng Khóa gọi với nhau) như anh Phạm Hoà (Khoá 18) tâm sự trong bản t́nh ca mà chúng tôi rất thích nghe “Anh Đến Thăm Em Đêm 30”:

Anh đến thăm em đêm 30, anh nói với em người phu quét đường, xin chiếc lá vằng làm bằng chứng yêu em. .  Tay em lạnh cho t́nh ḿnh ấm. Môi em mềm cho giấc ngủ em thơm. Trời sắp Tết hay ḷng ḿnh đang tết ? Tháng ngày đă trôi qua. T́nh đă phôi pha. Người khuất xa. Rồi cũng phong ba. . .

Bài hát này của nhạc sĩ Vũ Thành An, luôn làm tôi. . . chới với mỗi khi nghe. . .

Ngày xưa, thời tuổi nhỏ,  thập niên chúng tôi và các anh, chúng ta sống trong cuộc chiến tàn khốc, đâu có người con gái nào đ̣i hột xoàn làm quà cưới, mà chỉ mong người yêu ḿnh trở về toàn vẹn sau mỗi chuyến hành quân. Chỉ cần anh mang một chiếc lá vàng, một đóa hoa khô héo, anh nhặt được trong lúc dừng quân, hạ trại, làm bằng chứng...yêu em.

Là đủ rồi. Phải không các chị ?

Thật là lăng mạn và t́nh tứ giữa cái chết và cái sống của  tuổi thanh niên trong thời ly loạn!

Túy ngọa sa trường quân mạc vấn, Cổ lai chinh chiến cổ nhân hồi !

Ai đi chinh chiến, dám hẹn ngày về! Gặp nhau không phải trên đôi nạng gỗ, không nằm trên băng ca là vui rồi !

Bài thứ 2, Mũ Xanh, Hội Trưởng Hội Vơ Bị, anh Trần Ngọc Toàn (Khoá 16) với bản “Giă Từ Vũ Khí” của Ngân Khánh:

Rồi có một ngày, sẽ có một ngày chinh chiến tàn. Anh chẳng c̣n chi ngoài con tim héo em ơi. Xin trả lại đây, bỏ lại đây. Thép gai giăng với lũy hào sâu. Lỗ châu mai với những địa lôi. Đă bao phen máu anh tuôn. Cho c̣n lại đến maĩ bây giờ....

Rồi anh sẽ d́u em t́m thăm. Một bia kín trong nghĩa địa buồn. Bạn anh đó đang say ngủ yên. Xin cám ơn, xin cám ơn, người nằm xuống!. . .

26 năm làm báo, tôi có cơ hi tham dự nhiều buổi tiệc ở các nhà hàng lớn, xem nhiều chương tŕnh văn nghệ, qui tụ ca sĩ nổi tiếng, nhưng đêm nay tôi t́m được tâm sự của ḿnh, khi nghe những nhạc phẩm thuộc ḷng của một thời con gái. Các anh không phải là những giọng cao điêu luyện, nhưng hát lên bằng tất cả tâm tư, nên truyền đạt được ư t́nh của bài hát, làm rung động con tim người nghe.

Rồi SVSQ aù khoa - anh Lă Quí Trang ấm áp với t́nh khúc « Động Hoa Vàng », SVSQ Trần Ngọc ngọt ngào với bài « Huyền Thoại Một Chiều Mưa ». Sau chuyến hành quân, anh đến thăm em, cầu mong trời mưa măi cho anh…khỏi phải về !

Nh́n mấy ông ru đời với các bài hát cũ, đă gắn liền đời Lính, quan khách trẻ tuổi như cô Văn Bạch Lan (Phương My Video) cô Vơ Thủy (vợ của La Minh Trí – Kim Sơn Restaurant) ngồi cạnh tôi,  đều ngạc nhiên, v́ sĩ quan của chúng ta, sao mà đa tài quá....Trước đây th́ ba-lô làm vợ, súng lận lưng, bản đồ dắt túi. Sang Mỹ làm đủ mọi nghề để kiếm sống, nay tuy đă cao niên mà máu văn nghệ  vẫn tiềm ẩn trong dáng dấp “bất cần đời”.

Không khí năm nay thân mật, vui nhộn, có tính cách họp mặt của gia đ́nh. Phía các bà, có phu nhân Tổng Hội Trưởng TH Quân Cảnh Trương văn Cao đóng góp bài “Em Đi Chùa Hương”.

Cả chục năm rồi, bà Trương văn Cao tức Minh Châu vẫn không học thêm bài mới. Mỗi khi bị “đẩy” lên sân khấu, bà toe cười và hát cho chị em nghe!

Tôi trêu:

-Lần sao Châu phải hát bài Tôi Đi Chùa Bà nha!

Hai chị em tôi rũ ra cười.

Cám ơn các anh đă cho chúng tôi một đêm vui, ăn ngon, khiêu vũ và bơi trong t́nh cảm đại gia đ́nh quân đội. Thức ăn nhiều món, rượu champagne, bánh sinh nhật đă làm đậm đà thêm câu chuyện. Màn dạ vũ soâi ñoäng cũng đuợc nhiều vị tham gia, chấm dứt lúc nửa khuya.

                  * * *

Buổi họp mặt bỏ túi của gia đ́nh Thiếu Sinh Quân đón tiếp TSQ Trần Ngọc Huế (K-18) người hùng trận Hạ Lào: Hôm sau, Chủ Nhật, 21 tháng 11, 10, là ngày Houston đi bỏ phiếu chọn vị đại diện Cộng Đồng NVQG Houston.

12 giờ trưa, chúng tôi được mời tham dự buổi cơm thu gọn của gia đ́nh Thiếu Sinh Quân Houston- khoảng 15 người - do Hội Trưởng TSQ Hồ sắc tổ chức tại nhà hàng Thiên Phú, để chào mừng TSQ Trung Tá Trần Ngọc Huế, khóa 18. Chị Huế đă qui tiên hai năm trước, anh Huế về từ Virginia, tham dự đại hội khóa 18, dĩ nhiên chỉ có một ḿnh.

Chúng tôi có dịp ôn lại kỷ niệm cũ hơn 40 năm về trước. Anh nhắc đến căn nhà ba má tôi mua cho làm quà cưới, trong ngày tôi lên xe hoa, ở đường Trương Minh Giảng, Sàig̣n. . .

Sau bao nhiên năm, tôi không ngờ anh c̣n sống, để thành một nhân vật chính trong Hồi Kư của một kư giả Hoa Kỳ đă viết về một trận đánh mà thời gian này, anh Huế là cấp chỉ huy, c̣n ông kia lúc đó là phóng viên chiến trường (xin đọc bài viết đăng trong số báo này – XD 695 - của kư giả Đỗ Dũng/báo Người Việt)

  Anh Huế cho biết Hồi Kư này, trong tương lai sẽ quay thành phim. Tôi đề nghị phân nửa số tiền được trả, anh nên gửi tặng cho an hem TPB ở quê nhà, anh đồng ư ngay lập tức.

Dịp này, anh Huế kể cho nghe những ngày tù tội sau trận Hạ Lào (1971). Tưởng chết v́ bị thương nặng, rồi bị bắt làm tù binh, đưa ra Bắc. Bằng giọng Huế, từ tốn, khoan thai, anh dẫn đưa chúng tôi ngược trong rừng già của đất Lào, sang cái lạnh khắc nghiệt của rừng núi Bắc Việt với những ngày ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, đi chăn ḅ, vô vọng, không mong có ngày trở về, gặp lại vợ con (13 năm tù). Nghe mà thương cho chiến sĩ VNCH!

Rồi anh kể cho nghe những giai thoại về t́nh cảm gắn bó các Thiếu Sinh Quân trải qua trong đời binh nghiệp của anh, để nhấn mạnh rằng, truyền thống của Gia đ́nh TSQ là luôn đoàn kết, anh nói em nghe, tuân giữ kỷ luật, v́ được huấn luyện chung một mái trường từ thời thơ ấu.

Tôi không lạ ǵ truyền thống bảo bọc, nâng đỡ của gia ñ́nh Thiếu Sinh Quân. Nhà tôi ngày trước, trong khu phi trường Tân Sơn Nhất … Thiếu Sinh Quân Hoàng Vũ Thái – Khóa 18 (Sĩ  quan An Ninh Phủ  Thủ Tướng - Nguyêễ n Cao Kỳ) được cấp nhà (trong khu tư dinh Thủ Tướng) có xe, có giấy phép đi lại trong giờ giới nghiêm, nên nhà tôi luôn có chỗ ở, có phương tiện di chuyển cho bất chứ TSQ nào về thành phố, trong số đó có một vị khá nổi tiếng, cố Đại Tá Lê Huấn, khóa 18. Mỗi lần họp khóa, anh chị ở miền Trung vào, đều ở nhà tôi.

Năm 1971, anh Lê Huấn hy sinh tại Hạ Lào trong cuộc hành quân Lam Sơn 719. 

Viết đến đây, tôi nhớ đến chị Lê Huấn, không biết bây giờ ra sao? Năm 1982 khi tôi sắp sửa xuống tầu vượt biển, chị nắm tay tôi khóc và nhắn gửi nhiều điều. . . . Bànj tay chị nhám, khô, v́ đứng nấu bếp cho một tổ hợp May Mặc của CSVN trong suốt bẩy năm dài.

Ôi, kể sao cho xiết, thân phận đắng cay của một quả phụ VNCH sau năm 1975. . .

Sau bữa ăn, anh Traàn Ngọc Huế ngồi bấm độn, xem quẻ dịch, đoán thử ai sẽ đắc cử chức vụ Chủ tịch Cộng Đồng Houston kỳ này, bà Nha Sĩ hay là bà Luật Sư.

Chúng tôi lắng nghe anh luận bàn sang khoa Tử Vi..

Cám ơn TSQ Trần Ngọc Huế, đă tạo cơ duyên, cho một kỷ niệm lư thú, của một ngày cuối tuần nơi đất khách./.

Hoàng Minh Thúy

(Chủ nhiệm Tạp chí Xây Dựng, Houston, Texas)

Báo 695 phát hành ngày 4 tháng 12, 2010