Cảm
nghĩ của một người Lính về
Ngày
Quân Lực 19 tháng 6
Phạm Văn Ḥa
. . . Người
thư sinh ấy đă xếp bút nghiêngiă
từ trường yêu với bao nhiêu bạn hiềncó về
là khi nước non vui b́nh yên . . . (Biệt Kinh Kỳ)
Nửa thế kỷ qua đi thật
nhanh!
Những lời ca của bài hát Biệt
Kinh Kỳ như vẫn c̣n nghe văng vẳng bên tai mỗi khi đến Ngày Quân Lực. Nhớ lại khi t́nh nguyện nhập
ngũ, hy sinh cuộc đời trai
trẻ cho quê hương, chuyến xe lửa đưa chúng
tôi từ ga Sài G̣n lên cao nguyên Đà Lạt để tôi
luyện thành người chiến sĩ. Hôm đó để
tiễn đưa tôi, các bạn trọ học miền
lục tỉnh, đứa Sa Đéc, đứa Long Xuyên,
đứa Rạch Giá, đứa Bạc Liêu, đứa
Sóc Trăng mỗi người đứng bên một
cột đèn trong sân ga, vẫy tay từ biệt. Ánh đèn đường vàng vơ soi bóng mấy
đứa bạn tôi nhỏ dần và mờ nhạt trong
bóng đêm. Chiếc tàu lửa mang tôi, lầm lũi,
xập x́nh bỏ lại sau lưng Sài G̣n khi vừa lên
đèn long lanh như nạm kim
cương, bỏ lại những đứa bạn, bỏ
lại những pḥng trà, hộp đêm, bỏ lại
người tôi yêu và gia đ́nh thân quyến. Giă từ Sài
G̣n! Giă từ cuộc sống dân sự! Giă từ các
người thân!
Thế rồi khi c̣n là sinh viên Vơ Bị, những
năm sau đó tôi đều có mặt trong tập thể sinh
viên của trường về Sài G̣n diễn hành mừng ngày
Quân Lực. Nỗi vui gặp lại bè bạn để có
dịp kể chuyện quân trường, vui buồn
đời lính. Nao
nức v́ được gặp lại thân nhân và
được hít thở không khí Sài G̣n mà cả năm
trời vắng nhớ. Ngày diễn hành
là niềm hănh diện của người lính VNCH lập
được chiến công lẫy lừng ngoài trận
mạc. Riêng tôi, ḷng lâng lâng theo
từng bước chân đều nhịp theo khúc nhạc
quân hành trong rừng cờ dọc đại lộ. Máu
trong châu thân chảy nhanh theo từng
nhịp tim dồn dập. Mắt, tai, reo
vui vang vang theo nhạc quân hành. Nhưng . . .sau
này khi ra trường, tôi không c̣n được cái may
mắn, không lập được chiến công, nên không có
bóng dáng tôi "giữa đoàn
hùng binh có tôi đi hàng đầu, trở về thành đô
nắm tay ta mừng nhau . . . (Biệt Kinh Kỳ)" Dù vậy, những h́nh ảnh
đẹp ngày Quân Lực năm xưa như ăn sâu vào
tim óc, trong huyết quản. Mớ kỷ
niệm này cộng vào những kỷ niệm thời
thơ ấu . . . làm giàu kư ức mà tôi đă sống qua
trong đời.
Tôi xa quê hương bao nhiêu năm, quân
đội ta bị bức tử từng ấy năm!
Những năm đầu
nơi quê người quần quật lo cơm áo, lo
gầy dựng lại từ số không, cuộc sống quá
bận rộn nên không c̣n đầu óc nào nghĩ
đến công-hầu- khanh-tướng đúng như
lời người bạn của tôi thường tâm
sự. Họa chăng
đôi lúc chợt nhớ cuộc sống thời quân
ngũ, để cảm thấy ê chề đau
đớn, nhất là vào những ngày Lễ Chiến Binh
Hoa Kỳ, Ngày Quân Lực, Ngày Chiến Sĩ Trận Vong, Ngày
30 tháng 4, để cảm thấy nghẹn ngào cho thân
phận người lính xa quê hương, không c̣n quân
đội! Nhưng những
lúc gần đây, tôi có tham
dự ngày Quân Lực và các sinh hoạt hội đoàn khi
cuộc sống đă ổn định, những mong t́m lại
chút kỷ niệm thời chinh chiến, t́nh tự
đồng hương tưởng như đánh mất
từ lâu. Là người lính, mặc bộ
quân phục trong thời chiến là niềm hănh diện.
Nay được mặc lại bộ quân phục đă
bị mất mát trong cuộc chiến, mang lại đôi
giày saut đă để lại ở hải đảo Mă
Lai . . . cho tôi cái cảm giác như t́m được
những mảnh pha lê vỡ vụn của cuộc
đời đă bị rơi rớt trong cuộc hành tŕnh
t́m Tự Do.
Tôi mặc bộ "Y phục dạo
phố mùa Đông worsted" vừa bước ra khỏi
pḥng. Than nóng v́ cả 140 ngày trời,
- Trời
nóng sao ba không mặc short cho mát!
Nh́n đứa con trai mà tội nghiệp
cho nó. Thế hệ bây giờ đa số không
hiểu những huyền thoại của bộ quân
phục mà cha ông chúng đă mặc. Cái lỗi của
tôi là không giải thích cho con ḿnh. Tôi thấy
thương đứa con. Tôi thầm trách ḿnh đă
v́ miếng cơm manh áo mà quên giá trị tinh thần cần
truyền đạt đến thế hệ sau này, lư
tưởng quốc gia dân tộc của người lính
Việt Nam Cộng Ḥa đă hy sinh để bảo vệ
lá Cờ-Vàng – Ba - Sọc - Đỏ, để Nhân
Quyền được tôn trọng . . . và để con cháu chúng ta thấy
sự khác biệt với chủ thuyết Cộng Sản.
- Không con! Đây là bộ quân phục của ba khi xưa lúc c̣n
là Sinh Viên Sĩ Quan trong quân đội VNCH. Dù nóng, cũng
mặc, không thể thay vào quần short. Mà chiều nay ba sẽ đi
diễn hành, parade, đó con!
Đứa con tôi gật gù tỏ vẽ
hiểu, nhưng không dấu được điều thắc
mắc mà tôi đọc được trong ánh mắt.
*
**
Trời nóng lắm, rát
mặt. Hơi
gió càng làm khó chịu thêm.
Dù nóng gay gắt, nhưng mọi
người trong ban tổ chức làm việc thật
hăng say tại tượng đài chiến sĩ
Việt Mỹ ở khu Bellaire,
Gió lộng. Trời bớt nắng. Cờ
bay, cờ bay. Tiếng nhạc quân hành trổi lên hùng
dũng. Các đoàn quân diễn hành đều
bước. Dân chúng phất cờ chào
đón từng bước chân của các chiến binh ngày
nào. Người lính tuy già nhưng tinh thần yêu quê
hương, yêu đồng đội không bao giờ
chết và trong ánh mắt vẫn c̣n nét oai hùng. Tôi đi trong đoàn "người" diễn
hành hôm đó. Ḷng bồi hồi khi nghe tiếng vỗ
tay của bà con đồng hương,
cờ xí phất phơ trong gió chiều. Dù
ở xa nữa ṿng quanh trái đất, dù thời gian cách
nhau cả nửa thế kỷ nhưng tôi cứ
tưởng như đang diễn hành trên đại
lộ Thống Nhất năm xưa. Ḷng
lâng lâng. Thấp
thoáng trong đám đông, tôi thấy dáng đứa con trai
của tôi cười thật tươi, vẫy vẫy lá
cờ vàng ba sọc đỏ, reo ḥ khi tôi đi qua. Tôi cảm thấy tê
dại, vui đến chảy nước mắt. Gót chân tôi nện mạnh trên đường. Tôi đi đứng
cao thẳng hơn.
Tham dự ngày Quân Lực năm nay, tôi
bắt gặp bao nhiêu là h́nh ảnh thân thương: như
người chiến hữu khập khiểng đẩy
thùng ướp lạnh cho bà con giải khát; h́nh ảnh các
chị trong hội "Trại Gia Binh" đi ṿng quanh
quyên tiền để trang trải các chi phí và lo phần
ẩm thực cho mọi người tham dự; h́nh
ảnh những quân nhân, bà con đồng hương
đốt nén hương để tưởng nhớ
những vị tướng anh hùng tuẫn tiết. Tôi nghe những tiếng ca vang vang
trong gió những bài ca hùng hồn đă in sâu vào huyết
quản của người chiến sĩ VNCH. Tôi bắt gặp những cặp
mắt đầy t́nh yêu thương của bà con giành cho
các người lính già, những cái siết tay
đầy t́nh tự chiến hữu . . . tôi gặp lại
nhiều thứ tưởng chừng như đă bị
đánh mất từ lâu. Và đặc biệt tôi
đọc được niềm hănh diện của con
tôi v́ là con của người lính Việt Nam Cộng Ḥa.
Bao nhiêu năm qua đi, dù quân
đội bị bức tử, nhưng tinh thần
của các người lính đă một thời ǵn giữ
quê hương không hề suy giảm. Dù bao
năm bị giam cầm nơi sơn lam chướng khí
khắp các trại tập trung Bắc-Trung-Nam, mà bọn VC
gọi là "học tập cải tạo", tuy đói
khổ, bệnh tật, nhưng người lính VNCH
vẫn kiên cường với ư chí sắt son không
để bọn quỷ Đỏ nhồi sọ với mớ
tà thuyết. Bước chân các người
lính năm xưa, có mỏi mệt; thể chất có suy
giảm, nhưng tinh thần chống Cộng vẫn kiên
cường. Gặp
lại các bạn nơi đây, trong ngày vui Quân Lực
năm nay nhưng không biết mai đây có c̣n gặp lại
nhau nữa không, nên tôi cầu cho các bạn được
nhiều sức khỏe và luôn luôn hănh diện ḿnh là
người lính VNCH.
Nh́n các chị, tŕnh diễn văn
nghệ giúp vui, phân phối thức ăn nước
uống, quyên góp tiền để trang trải các chi phí,
trong số quan khách, trong số dân chúng tham dự, trong quân
phục, trong chiếc áo dài tha thướt . . . làm chúng tôi
thêm ấm ḷng, v́ lúc nào cũng có các chị bên cạnh. Trong thời chiến, các chị luôn bên chúng tôi
như người t́nh, người vợ, người
chiến hữu. Các chị là chiếc bóng bên chúng tôi chia sẻ nỗi
vui buồn, là người bạn đồng hành giúp nhau
khi hữu sự, sống chết có nhau. Khi chúng tôi bị tù
đày, các chị thay chồng nuôi con, vượt ngàn trùng
vạn lư mang chút hơi ấm, chút hy vọng để
chúng tôi sống chờ ngày đoàn tụ. Nơi đất
khách quê người, các chị làm việc hơn cả
chúng tôi để cùng nhau xây lại mái ấm gia đ́nh,
đùm bọc qua những ngày Đông hàn lạnh lẽo.
Các chị là những bà mẹ Việt
Trời về khuya, khói
hương vẫn c̣n nghi ngút trên bàn thờ. Bàn thờ
kia, nén hương kia không chỉ để tưởng
nhớ đến năm vị Tướng đă tuẫn
tiết, mà c̣n để tưởng nhớ đến các
bạn, những chiến sĩ đă vùi thây nơi
chiến địa, đă gởi nấm xương tàn
nơi sơn lam chướng khí.
Các anh là Các anh hùng liệt sĩ vô danh!
Khói hương nghi ngút tỏa rộng,
lên cao cao măi và tan loăng trong không gian. Các anh đâu đó ở
trên cao vui cùng chúng tôi đêm nay, bởi hôm nay là Đại
Lễ. "NGÀY QUÂN LỰC" này không để gắn huy
chương cho ai, không để tuyên dương công
trạng cho ai, nhưng để nhúm lại ngọn
lửa ḷng của người chiến sĩ nay đă
về già, và để truyền lại ngọn
đuốc lư tưởng của người chiến
sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đến thế hệ con
cháu. Những mong với sở học, ḷng yêu chuộng
Tự Do, Nhân Quyền, Nhân Bản, một ngày nào các cháu sẽ
trở về quang phục quê hương thay cho thế
hệ cha ông đă bị bức tử nên đành bỏ
nước ra đi.
Trăng vẫn chưa lên,
dù chiều đă xuống từ lâu. Ṿm trời
trang điểm vạn ngàn v́ sao, như những đóm
mắt hỏa châu trong đêm truy lùng địch, như
những ánh mắt của các anh, người chiến binh
QLVNCH đang chia xớt niềm vui với chúng tôi trong ngày
Quân Lực. Đêm về khuya, những bài ca hùng, những
bài ca về lính, những bài hát ca ngợi t́nh người
đồng vọng, vượt không gian và thời gian. Các
anh có nghe không những bài ca quen thuộc trong chương
tŕnh Dạ Lan thuở nào, để các
anh bớt cô đơn nơi tiền đồn hẻo
lánh? Các bài ca đó có làm các anh nhớ những ngày Quân
Lực năm xưa của một quân đội hùng
mạnh nhất vùng Đông Nam Á hay không?
Tôi muốn viết cảm nghĩ ḿnh ngày
hôm nay, như lời cám ơn bà con đồng hương,
cám ơn những người đă đứng cùng
chiến tuyến và mong đừng v́ những bất
đồng, bất ḥa, mà quên đi mục tiêu tối
hậu là đoàn kết để chống lại kẻ
thù chung Cộng Sản. Ngày
xưa trong quân ngũ, chúng ta
được khuyên bảo là người quân nhân không làm
chính trị v́ có chính quyền chính thể, nhưng nay thể
chế VNCH đă bị bức tử, th́ thử hỏi
nếu chúng ta không dấn thân trên chính trường, th́
trọng trách này AI SẼ GÁNH
VÁC?
Tôi muốn san sẻ tâm t́nh này trong ngày
Quân Lực năm nay mà chúng ta luôn hănh diện là "NGƯỜI LÍNH GIÀ VNCH KHÔNG BAO
GIỜ CHẾT"!
Phạm Văn Ḥa
Houston, Ngày Quân Lực, 2011