Sinh Hoạt Đấu Tranh

 

Đồng Bào Houston Biểu T́nh

Trước Toà Lănh Sự Cộng Sản VN

 

Phóng viên Xây Dựng


Hơn một năm nay, dù nắng hay mưa, nóng hay lạnh, chúng tôi vẫn thấy một Khối Đồng Hương của thành phố Houston tụ tập trước toà Tổng Lănh Sự VN, kể từ ngày chánh quyền CSVN thiết lập văn pḥng hoạt động. Sinh hoạt này diễn ra đều đặn hằng tuần vào ngày Thứ Năm.

Trong cái giá lạnh của ngày đầu năm, hay cái nắng chói chang trên 100 độ, cây cỏ đều héo úa, các thành viên trong Khối Biểu T́nh Ngày Thứ Năm dưới sự hướng dẫn của cựu Đại Tá Trương Như Phùng (Ủy Ban Bảo vệ Chính Nghĩa Quốc Gia) vẫn dương cao ngọn cờ vàng ba sọc đỏ. Họ đứng đó như h́nh ảnh một người trên ngọn núi, buồn bă gửi nỗi nhớ thương về một vùng đất mang tên VN, nơi đó có tên gọi là quê hương. Hơn 30 năm trôi qua, làm thân tị nạn, dù bây giờ tên họ có đổi thay v́ đời sống mới, nhưng trong ḷng không bao giờ thay đổi, vẫn nhớ về nguồn cội của ḿnh.

Trước khi bắt đầu cuộc họp mặt, nêu cao tiếng nói của chính nghĩa, tiếng hát cất cao trong tiếng nhạc: này công dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi... Tiếng hát vang vang như lời kinh nguyện, khi th́ hùng mạnh, khi thiết tha...”công dân ơi, mau hiến thân dưới cờ.. .như tiếng gọi đàn, nhắc nhở con dân đất Việt, đang lưu lạc khắp nơi, hăy hướng về VN.. Giây phút chào cờ rất cảm động. Nếu lưu ư sẽ thấy, khi hát quốc ca Hoa Kỳ mọi người im lặng, lắng nghe tiếng hát từ máy phóng thanh, nhưng khi quốc ca VN trổi lên, th́ trong hàng người, đồng lọat cất tiếng hát, nhưng thầm nhắc nhở từ trong trái tim của họ, bài hát chào cờ này gắn liền với bao nhiêu xương máu của tuổi trẻ VN, đă tô thắm màu cờ, đă ăn sâu vào xương tủy. Bài hát quốc ca VN được mọi người cùng hát, át cả tiếng ca từ máy phóng thanh, vang vọng về bên kia vùng địa cầu, nơi đó c̣n thân nhân, bằng hữu, dân tộc đang ở trong chánh sách cai trị khắc nghiệt của bạo quyền CSVN

Đă 36 năm sau ngày chiếm hữu toàn vẹn đất nước VN, chánh quyền CSVN  tạo ra biết bao thảm họa: chiếm hữu hoá tài sản, đất đai của cơ sở tôn giáo, chiếm đất của dân cư trong vùng, đàn áp tôn giáo, xuất cảng nhân công đi lao động nước ngoài, hợp pháp hoá những người phụ nữ VN ra nước ngoài trong chiến dịch hôn nhân với người khác chủng tộc...Và, bây giờ ngang nhiên nhượng đất, biển, cho kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng, mặc kệ cho dân kêu, ta thán, chửi rủa và biểu t́nh hằng ngày và sẵn sàng đưa cao tay đấm vào mặt dân oan, mỗi khi đàn áp các cuộc biểu t́nh.

Để hỗ trợ sinh hoạt đấu tranh của đồng bào quốc nội, Khối Biểu T́nh Thứ Năm hàng tuần, mỗi ngày một đoàn kết hơn, họat động hữu hiệu hơn, để nêu cao chính nghĩa quốc gia, góp phần thay đổi thể chế CS trong cao trào nổi dậy khắp nơi của các dân tộc, đang nằm trong tay các chánh phủ độc tài.

Thứ Sáu 2 tháng 9 năm 2011, 97 đồng hương, đă có mặt trước trụ sở Lănh Sự Quán CSVN, trong khu vực Galleria, Houston, lúc 11 giờ trưa để biểu t́nh, dưới sự điều động của cựu Đại tá Trương Như Phùng và các vị trong Ban Điều Hành của tổ chức (Nguyễn Gia Bảo, Nguyễn văn Nam, Trần Viết Chính...).

Khối biểu t́nh với cờ trên tay, loa phóng thanh, tiếng la đả đảo, tiếng hát quốc ca với các lời phát biểu, không hiểu có bay lên tai của các nhân viên toà Lănh Sự CVN ngồi trên lầu năm, lầu bảy của toà cao ốc, nhưng chắc chắn h́nh ảnh, âm thanh này, sẽ về đến VN, qua hệ thống internet toàn cầu... Để người trong nước, nhất là các vị đang tích cực vận động dân chủ, nhân quyền cho VN hiểu rằng, họ không cô đơn trong công tác đấu tranh, giật sập, thay đổi thể chế của bạo quyền.

Hôm nay, trong khối người vừa lạ, vừa quen mặt, chúng tôi quan sát, vẫn thấy nhiều vị thân quen, có cụ cao niên tṛm trèm trên dưới 80 như cụ Đào Hồng, cụ Tư Lê, cụ Trần Thanh, cụ bà Lê Hữu Tự, bà Trương Như Phùng.... Giới trung niên có nhiều cựu quân nhân như các ông Nguyễn Thuận, Lê Bá Hoàng, Tứ Hải, Nguyễn Thanh Tân, Đặng Nhân Khang, Trương văn Cao và nhiều vị chúng tôi không biết tên, c̣n có vợ chồng chị Trương Hợi (Gia Binh), người âm thầm làm việc như chị Thiện Tâm (Gia Binh), và anh chị Dương Thuận Tài... Nhỏ tuổi hơn và lúc nào cũng năng nổ, gắn bó với các bậc cao niên, có Bích Trang (Gia Binh), Lê văn Hoàng... Không kể vợ chồng anh chị Sun, Hinh Trần (Gia Binh) đẩy xe lăn ra chỗ biểu t́nh, phất cờ cùng mọi người. Già trẻ trai gái đều chung tấm ḷng, nhớ và tranh đấu cho quê hương.

Hôm nay, 2 tháng 9, ngày lễ Độc Lập của bạo quyền CSVN, cũng trùng hợp ngày Lễ Lao Động Hoa Kỳ. Giây phút này, nhiều người VN lợi dụng con, cháu nghỉ lễ có dịp lên phi cơ, họăc lái xe đi chơi xa, an hưởng ngày vui đoàn tụ, th́ trong ḷng thành phố Houston vẫn c̣n đây những tấm ḷng VN, lấy niềm vui chung làm niềm vui riêng cho cá nhân.. Niềm vui đó là sự đấu tranh bằng mọi cách để có một ngày CSVN phải thay đổi màu cờ, thay đổi bản thể để cho dân chúng VN không c̣n cảnh người bóc lột người, trấn lột dă man, cảnh xuống tay tàn bạo của công an chấp pháp, đánh đập dân chúng bất kể nhân quyền. Ngày nào bạo quyền CS phi nhân c̣n ngồi trên dư luận, ngày đó bóng dáng liêu xiêu của các cụ cao niên vẫn c̣n thấp thoáng trong bóng cờ Vàng hằng tuần trước trụ sở của toà lănh sự CSVN.

12 giờ 30, trước khi thu dọn biểu ngữ, cờ, loa, cựu Đại tá Phùng cho biết, số ngân khoản của khối người đi biểu t́nh hôm nay đóng góp là 460 đô la.. Số tiền này BTC sẽ xử dụng để mua thêm cờ, thay thế các cờ đă cũ tại nhiều trụ cờ chung quanh thành phố và chi trả cho các cuộc biểu t́nh.

Điều đáng nói, như thông lệ, Nhóm Ẩm Thực của Khối Biểu T́nh hôm nay làm việc rất nhịp nhàng, mang thức uống (chanh muối, đá lạnh) và đôi chút ẩm thực (chả Huế, xôi, bánh ḿ kẹp thịt) để đồng hương tham gia biểu t́nh được no ḷng... Thật ra thức ăn tuy nhỏ, nhưng công khó làm việc của các vị mới là điều đáng đề cập, khi thấy các bà khiêng, vác (nước, thùng ướp lạnh) mang găng tay nắm xôi cho vào bao ny long, đi lên đi xuống trên lề đường trao tận tay mỗi người, bất kể thân quen. Nước chanh muối ngọt ngào. Nước đá lạnh tê tay. Nh́n lưng áo các bà mồ hôi đầm đ́a, nhưng nụ cười tươi thắm nở trên môi. Đây là biểu tượng h́nh ảnh tuyệt vời của Phụ nữ VN nơi hải ngọai. Không phải họ sáng ngời nhờ các bộ quần áo thời trang hàng ngàn đô la của hàng hiệu, những đôi giày cao gót đắt tiền trên sàn nhảy... mà chính là những gịot mồ hôi lấp lánh trên vầng trán khi họ ân cần phục vụ, như những hạt kim cương, tô điểm cho khuôn mặt thêm sáng, đẹp. Không có máy ảnh nào chụp được h́nh ảnh dễ yêu và cao đẹp này. Xin cám ơn các bác, các chị...

Trời tuy có nóng (trên 90 độ), nhưng mỗi người trong đoàn biểu t́nh đều thoải mái, v́ đă góp chút phần nào đó, để chia xẻ cho nhau chút t́nh yêu thương đồng bào ở quê nhà.

Hoa tự do phải thấm mồ hôi, máu, nước mắt, mới được nở trên quê hương. Rồi, sẽ có một ngày... Không lẽ nước chảy hoài mà đá không ṃn?

12 giờ 30, chia tay. Các anh, các chị, các em vội vă tiếp tay ông Trương Như Phùng (Uỷ Ban Bảo Vệ Chánh Nghĩa Quốc Gia), quấn gọn cờ, loa, mang xuống băi đậu xe.

Nắng càng về trưa càng chói chang... Nh́n các cụ, kẻ lom khom, người chậm chạp trong bước đi, ḷng ngậm ngùi, thương cảm.

Xin chúc các cụ sức khoẻ dồi dào, để cùng tuổi trẻ chúng tôi, chung lưng tranh đấu./.

Phóng viên Xây Dựng