Sinh Hoạt Cộng Đồng:

PICNIC 2011 Của Hội Ái Hữu

SócTrăng- BạcLiêu – CàMau

 

Phạm Văn Ḥa


Sáng ngày Chủ Nhật 9 tháng 10, 2011, hội Ái Hữu STBLCM đă tổ chức PICNIC cho gia đ́nh và thân hữu, có sự tham dự của hội ái hữu bạn VĩnhLong-VĩnhB́nh-SaĐéc (VLVBSĐ) và Kiên Giang (KG). Địa điểm là Pavillion số 5 ở Bear Creek Park, vùng Northwest Houston. 

Đúng là "Địa Lợi" v́ địa điểm tốt, có an ninh nhờ cảnh sát tuần thường xuyên.  Nhớ lại năm rồi hội STBLCM cũng tổ chức tại đây, rất thành công và bà con tham dự đông đảo.  Công viên có cây cao bóng mát, thuận tiện cho bà con đồng hương và thân hữu họp mặt ngoài trời khỏi phải đi xa ngoài thành phố. 

Houston năm nay bị hạn hán nặng.  Từ đầu mùa mưa đến nay tính ra có chừng vài ba cơn mưa chưa ướt đất.  Chính v́ vậy mà nhiệt độ thật nóng trong ba tháng 7, 8, và tháng 9.  Để tránh cái nóng oi bức, nên Ban Tổ Chức (BTC)  chọn ngày đầu tháng 10 cho an toàn.   Nhưng "Chạy nắng th́ mắc mưa"!  Thật y như rằng, tổ đăi hay trời thương mà ngày PICNIC năm nay mưa tầm tă từ sáng đến chiều trọn ngày Chủ Nhật.  Như vậy có phải là "Thiên Thời" không đây?

Mới sáng tinh mơ th́ anh Tô Văn, Hội Phó đă điện thoại báo "Tin Vui" là mưa từ đêm qua.  Tôi ậm ờ, nhưng rầu thúi ruột, tự trách là sao chọn vào ngày mưa gió như hôm nay.  Nhưng c̣n anh th́ tin Hội ḿnh năm nay phát tài nhờ mưa là điềm báo!  Thôi th́ tạm chấp nhận lời giải thích này làm vui.  Tôi điện thoại cho người "bạn già" hỏi mưa có đi không, th́ anh khăng khăng "Mầy ướt, tao ở nhà khô coi sao được, đến đây rước tao đi cùng"!  OK. Tôi đóng vào người trước sau bốn cái áo, ngoài cùng là áo mưa mà cả năm nay chưa có dịp mặc. 

Trên đường đến địa điểm PICNIC, xe cộ thưa thớt, mưa càng lúc càng nặng hạt. Đến nơi, công viên vắng lặng, mờ mịt dưới mưa Thu.  Việc đầu tiên, tôi mang lá cờ vàng ba sọc đỏ ra cắm ngay trước pavillion #5, để làm dấu cho bà con và anh em trong BTC.  Mưa Thu làm lá cờ vàng sũng ướt.  Tuy phất phới nặng nhọc, nhưng như để mời gọi, phô trương với cây cảnh xung quanh là có sự hiện diện của chúng ta, những người đầy ắp t́nh tự đồng hương.  Tự dưng tôi không cảm thấy lạnh, không ngại gió mưa, mỏi mệt bệnh hoạn hầu như tan biến.  Người bạn nh́n tôi ái ngại, không biết liệu có được bao nhiêu người dám đội mưa tham dự hôm nay?  Tôi vững ḷng tin là t́nh tự đồng hương sẽ vượt thắng những trở lực mưa gió.

Nhiều anh chị trong hội thay tôi lo điều hợp ngày hội PICNIC năm nay khi tôi không được khỏe. Xin ca ngợi tinh thần hợp quần và xung phong của chị Phương Lan, Cô Phụng, anh chị Sáu, anh chị Hùng Nhân, anh chị Tô Văn, cô Linda Trần anh Minh Tính và nhiều người nữa.  Bà con đă kêu gọi bè bạn thân hữu.  Và Niên Trưởng, C/Tướng Mạch Văn Trường, Đại Tá Từ Nguyên Quang, Đại Tá Liêu Quang Nghĩa đều có tham dự.  Điện thoại di động của tôi reo liên tục để chỉ đường.  Bà con đến càng lúc càng đông, quây quần quanh pavillion PICNIC.  Thức ăn, trái cây, nước uống đă dọn sẵn.  Con heo quay chị Phương Lan đặt mua được chú Trường Sáu chặt nhỏ.  Tất cả sẵn sàng.  Bà con, thân hữu, quư vị trong hội đoàn bạn VLVBSĐ, và KG chuyện tṛ thân t́nh và ấm cúng.  Ban nhạc do anh Quốc Tuấn với những bài nhạc hùng làm không khí đầm ấm hơn, phấn khởi hơn, quên đi mưa gió ngoài trời. 

Mưa càng lúc càng nặng hạt,

Gió càng lúc càng mạnh hắt  vào nơi họp mặt, nhưng

Ḷng mọi người nồng ấm v́ t́nh đồng hương . . .

Đúng 12 giờ, anh Minh Tính điều khiển chương tŕnh chào cờ VNCH, và phút mặc niệm có phần đặc biệt để tưởng nhớ bà con Đồng hương đă đóng góp xây dựng hội nhà nhưng nay đă khuất bóng, mong về đây để chung vui với bà con. Buổi lễ tuy ngắn gọn nhưng trang nghiêm. Những ánh mắt đó, không c̣n lời nào đủ để diển tả tâm trạng của những người xa quê, quây quần trong căn trại tư bề trống trải xa nữa ṿng trời quê hương,  Tất cả cùng cất cao tiếng hát chào cờ Việt Nam, bên lá cờ phất phới.  Trong bối cảnh này, ôi, Mẹ VN có biết là dù hoàn cảnh khó khăn nào chúng tôi cũng hướng ḷng tưởng nhớ đến các chiến sĩ v́ Tự Do đă hy sinh cho Tổ Quốc thân yêu!

Tôi như ngất ngây bởi những cảm nghĩ này nhất là trong khung cảnh đặc biệt hôm nay.  Bài quốc ca chấm dứt.  Mọi người như trở về thực tại khi anh Minh Tính (TTK của hội STBLCM) mời quư bà con dùng trưa.       

Chương tŕnh văn nghệ do bà con và thân hữu đóng góp bắt đầu trong khi mọi người dùng bữa.  V́ thời tiết nên không có tṛ chơi cho các cháu nhỏ và các "em lớn" như đă dự trù.  Tất cả quây quần bên bếp than hồng vô h́nh được nhen nhúm bằng hơi ấm trái tim của bảy, tám chục người tham dự hôm nay. Anh Hùng Nhân và anh Tô Văn cùng anh Minh tính điều hợp phần văn nghệ, và anh Hùng Nhân đi ṿng quanh mời bà con ghi tên giúp vui.  Một số bà con khiêu vũ cho ấm v́ trời mưa gió.  Các anh chị khác th́ ngồi tụm năm tụm ba tṛ chuyện.  Các chị trong ban ẩm thực th́ lăng xăng vừa lo thức ăn, vừa lo che đậy khi có cơn gió hắt mạnh. Tôi đi quanh, đọc trong ánh mắt của mọi người thứ t́nh cảm mà không thể mua được bằng tiền, không thể lấm lem v́ mưa gió.  Tôi thấy ḷng ấm áp, thứ t́nh cảm nồng nàn thiêng liêng.  Đây là phần thưởng vô giá cho BTC.  Tôi biết ơn sự hy sinh, khi một người nằm xuống, chục người đứng lên cùng chung lo. Đó là tinh thần hợp quần, hy sinh cho tập thể.  Tôi cám ơn tất cả bà con tham dự. Tôi cám ơn quư thân hữu và hội đoàn bạn đă đến chung vui với chúng tôi. Tôi cám ơn quư vị cố vấn đặc biệt là NT/CTướng Mạch Văn Trường lúc nào cũng đến v́ nặng t́nh đồng hương thân ái.

Trời về chiều, bà con ra về lần, và buổi PICNIC năm nay được kết thúc lúc 3 giờ khi trời thấm lạnh đi ngủ sớm.

Nói chung, v́ thời tiết nên họp Hè năm nay không đông bằng năm qua v́ số người tham dự.  Nhưng tôi như học được thứ t́nh mà bà con giành cho nhau, và tôi thầm nghĩ "làm sao ai có thể bỏ hội, khi bà con nặng t́nh thân thiết!". Chúng ta biết hưởng những ǵ trời đất ban cho và vui trong những ǵ ḿnh có được.  Đó là bài học tôi được học trong ngày PICNIC năm nay. Và đặc biệt ca ngợi một số bà con đă v́ hội mà đóng cửa cơ sở làm ăn để đến sinh hoạt.  Ngày hội PINIC năm nay tuy ngắn nhưng thể hiện t́nh tự đồng hương thắm thiết, và tôi mong bà con không đến được hôm nay sẽ tham dự sang năm.   

Nhân đây, tôi xin nhắc nhở bà con hội viên STBLCM, năm nay đáo hạn bầu lại Hội trưởng cho nhiệm kỳ hai năm tới.  Mong quư bà con tham dự đông đủ để bầu bán và thảo luận đường hướng của hội trong tương lai, kể cả việc tu chỉnh nội quy nếu cần, để đáp ứng  nguyện vọng của hội viên, hầu phục vụ tập thể được hữu hiệu hơn. 

*

**

Cảm nghĩ sau cùng của người viết,

Sinh hoạt cộng đồng của tập thể người Việt tại hải ngoại, đặc biệt tại Houston là hơi thở, là nguồn sống của chúng ta tại từng địa phương.  Sinh hoạt cộng đồng của chúng ta c̣n là cơ hội để giới thiệu sắc thái đặc thù của dân tộc Việt.  V́ lẽ đó ḿnh nên nuôi dưỡng và phát huy, nhờ đó sẽ thay đổi tầm nh́n của NGƯỜI về người Việt Nam. Chúng ta đă thành công trên nhiều lănh vực.  Thế hệ nối tiếp thành công làm thế hệ cha ông hănh diện.  Ngược ḍng thời gian, vào đầu thập niên 70, khi chúng ta mới sang đây, đi t́m mơi mắt chưa thấy một hàng quán của người Việt, họa hoằn mới t́m ra một tiệm bán thực phẩm của Đại Hàn.  Trong khi người Hoa Kỳ có thành kiến với những người Việt tị nạn di dân.  Ngày nay, thành kiến đó đă thay đổi, quán xá người Việt mọc lên nơi nơi. Đây không phải là chuyện ngẫu nhiên khi biết bao cộng đồng khác đến trước chúng ta không được như ḿnh hiện có.  Sở dĩ được như vậy là nhờ tinh thần làm việc cần mẫn, giáo dục gia đ́nh và sinh hoạt đoàn thể của chúng ta. Cộng đồng, hội đoàn có được như ngày hôm nay là nhờ vào sự hy sinh, dấn thân của từng cá nhân cho tập thể, nhờ vào thông tin phục vụ quần chúng của các cơ quan truyền thông, nhờ vào ḷng yêu chuộng Tự Do, tôn trọng nhân quyền và nhân phẩm của người Việt tỵ nạn khác biệt với chế độ CS. 

Để nuôi dưỡng ḷng tin yêu của thế hệ mai hậu, chúng ta nên đoàn kết để tập thể chúng ta ngày một vững mạnh, hầu mong có ngày quang phục quê hương. 

Phạm Văn Ḥa