Phóng Sự:

Hội Ái Hữu HQ Houston Tổ Chức

Tưởng Niệm Tử Sĩ Trận Chiến Hoàng Sa

Phóng viên Xây Dựng

 

Mỗi năm, Hội Hải Quân Houston & Vùng Phụ Cận đều tổ chức một lễ giỗ để tưởng niệm những chiến sĩ đă tử trận trong cuộc chiến Hoàng Sa năm 1974.

Năm nay, buổi lễ có sự tham dự của Phó Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thọai, Tư Lệnh Vùng I Duyên Hải, chỉ huy trực tiếp trận Hoàng Sa. Nhưng, rất tiếc ông về sớm, không lên sân khấu, v́ ông là một nhân chứng sống thực, có tư cách tŕnh bày chi tiết về những hy sinh oai hùng của binh chủng HQ của trận chiến này.

Chương tŕnh Tưởng Niệm Tử Sĩ trận Hoàng Sa qui tụ khoảng 200 người tham dự, đa số là các hội đoàn quân đội (TQLC, Nhảy Dù, Không Quân, gia đ́nh Vơ Bị Đà Lạt, Gia đ́nh Vơ Khoa Thủ Đức...) tổ chức tại nhà hàng Ocean Palace vùng Tây Nam Houston vào 5 giờ chiều Chủ Nhật 15 tháng 1, 2012.

Trong hàng quan khách có cựu Tướng Trang Sĩ Tấn, các cựu Đại Tá Nguyễn Phước Trang, Đại tá Trương Như Phùng...

Sân khấu hôm nay được trang trí bằng một bức tranh khá lớn vẽ h́nh chiếc HQ-10 là chiến hạm mang tên Nhật Tảo đă tham dự trận đánh (ngày 19 tháng 1, 1974). Con tàu này cũng xác thân của Hạm Trưởng Ngụy văn Thà đă ch́m xuống ḷng biển sâu với hơn 70 chiến sĩ Hải Quân đă tử trận trong cuộc chiến không cân xứng giữa quân ta và quân Trung Cộng.

Ngoài ra, c̣n có mô h́nh của chiến hạm kể trên  nằm trong lồng kiếng lớn, di chuyển bằng các bánh xe, đặt bên cánh trái sân khấu.

Những h́nh ảnh sinh động này, khiến khán giả không khỏi ngậm ngùi, khi nghĩ đến máu xương của người chiến sĩ HQ đă thấm ướt ḷng tàu, khi ch́m xuống đại dương của muà Xuân năm 1974. Trên màn ảnh lớn, h́nh ảnh những tử sĩ được phổ biến với những khuôn mặt khôi ngô như HQ Ngụy văn Thà, HQ Nguyễn Thành Trí và các thủy thủ..

6 giờ khai mạc: Chương tŕnh đặt dưới sự điều động của 2 MC – Hải Quân Đinh Quang Tiến và bà Nguyễn Hoan, nghi lễ là HQ Bùi Hiệp, với nghi thức rước quốc quân kỳ, chào cờ Mỹ-Việt, phút mặc niệm.

6 giờ 30: Diễn văn ngắn, gọn chào mừng của Hội Trưởng Đỗ Hửu Huân, cám ơn và xin lỗi về sự khai mạc trễ hơn giờ ấn định (1 tiếng đồng hồ).

6 giờ 40: Phát biểu của Tổng Hoäi Hải Quân, HQ Đỗ Xuân Dục từ Dallas về, có nội dung nói lên ư nghĩa của buổi Tưởng Niệm và tố cáo Trung Cộng đă từ lâu có ư đồ xâm lăng và chiếm hữu quần đảo Hoàng Sa. Sự kiện này hôm nay tiếp diễn trong sự đồng thuận của nhà cầm quyền CSVN.

6 giờ 45: Phát biểu của Dân Biểu Texas, ông Hubert Vơ, ca tụng sự hiên ngang chiến đấu của các Hải Quân và chiến sĩ VNCH, hứa sẽ sát cánh đồng hương trên phương diện chánh trị để hỗ trợ VN có nhân quyền, dân chủ.

6:50: Bài Nhận Định của HQ Thiếu Tá Nguyễn Ngọc Giang, cựu Tham Mưu Phó Hành Quân, BTL/Vùng I Duyên Hải.

Bài phát biểu của ông, có nội dung xác quyết quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, tỏ ḷng biết ơn các chiến sĩ HQ và chiến sĩ VNCH, ca tụng truyền thống chống ngọai xâm của tổ tiên để lại và mong ước tinh thần này cần phải nuôi dưỡng.

Ông cũng đề cập đến vấn đề Địa Lư, Pháp Lư. Sinh vật trên quần đảo này liên hệ với VN nhiều hơn là Trung Quốc.

7 giờ 05: Chiếu phim slide show trận đánh với phần diễn giải và tường tŕnh chi tiết với các chiến hạm giao tranh với HQ Trung Quốc trong ngày 19 tháng 1, 1974.

7 giờ 20: Dâng hương trước bàn thờ Tổ Quốc và đọc Văn Tế.

Phần cảm động nhất là khi 75 ngọn nến, tượng trưng cho 75 hương linh tử sĩ, được mỗi người mang lên, nhẹ nhàng và thành kính đặt dưới chân con tàu HQ – 10, trong tiếng kèn truy địêu áo năo cất lên. Trên màn ảnh, là các khuôn mặt tử sĩ, từ máy vi âm là tên và cấp bực, được 2 MC tuyên đọc. Nước mắt nhiều cựu quân nhân ràn rụa khi đưa tay chào con tàu HQ-10 trong ánh nến lung linh..

Cuối cùng là phần phát biểu của một bạn trẻ khoảng 30 tuổi (Nhân Trần), hiện là MC của đài truyền h́nh Việt ngữ Global TV. Dơng dạc, ngắn, gọn nhưng đầy ư nghĩa, Nhân Trần ca tụng sự chiến đấu oai hùng của các bậc cha, chú, trong quá khứ và nghĩ rằng giới trẻ sẽ cố gắng học hỏi, ǵn gĩư, phát huy tinh thần này.

Chương tŕnh chấm dứt lúc 10 giờ đêm sau phần văn nghệ phụ diễn của ban hợp ca Sóng Việt, ca sĩ địa phương, chiêu đăi ăn thức ăn nhẹ (Xôi, Chả lụa, Chả gị, Ḿ Xào...) của Ban Tổ Chức.

Khi ra về trong cái giá lạnh của một chiều mùa Xuân nơi đất khách, nghĩ đến trận chiến Hoàng Sa năm  1974, về sự không quân b́nh giữa quân ta và địch, mà không khỏi ngậm ngùi, cảm thương cho một tuổi trẻ VN, đă anh dũng, oai hùng, tử chiến với địch quân để bảo vệ đất nước.

Giờ phút này, năm 2012, tại VN, cũng có bao nhiêu cá nhân, bị bắt, bị hành hạ, giam cầm, v́ dám nói lên chủ quyền của đất nước, đang bị bạo quyền Trung Cộng công khai xâm lấn, chiếm hữu Hoàng Sa, Trường Sa, Bản Dốc.... trong sự im lặng hèn nhát của chánh phủ CSVN. Với chính sách bịt mắt, che tai, nhiều người dân trong nước, không biết rằng Trung Cộng đă xâm thực VN qua nhiều chương tŕnh có tính cách giành dân chiếm biển. Nh́n trên bản đồ thấy Trung Cộng đă vẽ con đừờng Lưỡi Ḅ để xác định những phần biển – mà người lính VNCH đă đỗ máu chiến đấu năm 1974 -  nay thuộc chủ quyền của họ, ta không khỏi đau ḷng, xót dạ. Những sự kiện xảy ra trong nước trong thời gian qua, làm người hải ngọai bồn chồn, lo lắng, ưu tư, bực tức khi thấy ḿnh bất lực, bó tay nh́n đất nước Việt bị cắt, xén mà không làm ǵ được.

Mỗi năm, người Việt hải ngoại rủ nhau tham dự Lễ Tưởng Niệm trận Hoàng Sa của gia đ́nh Hải Quân tổ chức, là để hâm nóng tấc ḷng trong sứ mạng cùng nhau chung sức, gióng lên tiếng nói, để bảo vệ đất, biển của quê hương

Phóng viên Xây Dựng

    

 

Hẹn Một Ngày Giành Lại Hoàng Sa

Trần Trung Đạo

- Chiều 20 tháng 1 năm 1974, sau những trận hải chiến dữ dội chung quanh quần đảo Hoàng Sa để chống lại các lực lượng hải quân Trung Quốc đông hơn và mạnh hơn gấp nhiều lần, các đơn vị hải quân Việt Nam Cộng hoà đă buộc phải triệt thoái khỏi quần đảo Hoàng Sa, nơi tổ tiên chúng ta đă bao đời ǵn giữ. Các anh Ngụy Văn Thà, Nguyễn Thành Trí và nhiều thanh niên Việt Nam khác đă theo dấu chân các anh hùng dân tộc mà đền nợ nước. Các anh đă hy sinh. Máu của các anh đă làm mặn thêm vùng biển mẹ. Tinh thần yêu nước của các anh làm sáng thêm ngọn lửa thiêng độc lập, tự chủ của dân tộc Việt Nam. Ngọn lửa bất khuất đó lần nữa bùng cháy trong ḷng tuổi trẻ Việt Nam qua hàng loạt các cuộc biểu t́nh bắt đầu từ ngày 9 tháng 12 năm 2007 lịch sử. Hôm nay, 20 tháng 1 năm 2012, Dân Làm Báo đăng lại bài viết Hẹn một ngày giành lại Hoàng Sa của anh Trần Trung Đạo, được viết trong những ngày nóng bỏng 2007, để đánh dấu hai thời điểm quan trọng trong ḍng lịch sử đấu tranh của dân tộc Việt Nam.

Trần Trung Đạo (Danlambao) – Hôm nay tại Việt Nam, những ngày biểu t́nh nóng bỏng đă lắng dịu nhiều, những ngày hồi hộp, đợi chờ đă qua đi. Cỗ xe ngựa già nua lại tiếp tục lăn đôi bánh nặng nề đưa 83 triệu dân Việt Nam chậm chạp đi về phía trước. Dù sao, đối với những người Việt Nam có mặt trong các cuộc biểu t́nh ngày 9 tháng 12 và những ngày sau đó tại Hà Nội, Sài G̣n, sẽ là một ngày khó quên trong đời. Sau này khi về già, các bạn trẻ hôm nay ít nhất có một điều hănh diện để kể lại cho con, cho cháu. Ngày 9 tháng 12 năm 2007 cũng sẽ đi vào lịch sử như là ngày tuổi trẻ đứng lên bảo vệ chủ quyền đất nước ngay giữa ḷng chế độ độc tài. Mặc dù số người trẻ tham gia biểu t́nh c̣n rất ít so với thế hệ trẻ tại Việt Nam nhưng đó là những bước đầu tích cực. Dăm con én không làm nên mùa xuân nhưng là tin vui cho chúng ta biết mùa xuân đang đến.

Tuổi trẻ Việt Nam đă đứng lên, không nhân danh một ư thức hệ, một chủ nghĩa nào mà chỉ v́ ḷng yêu nước thiêng liêng trong sáng. Các em đă giảng cho ba vạn ông bà tiến sĩ, 890 ông bà hội viên Hội Nhà văn, 493 ông bà đại biểu Quốc hội thế nào là sự khác nhau giữa ḷng yêu nước thuần khiết chân thành và yêu nước theo chỉ thị, nghị quyết. Các em cũng nhắc cho giới lănh đạo Đảng biết rằng một ngàn năm sống trong bóng tối không làm dân tộc Việt Nam mù mắt th́ ba mươi ba năm trong triết học Mác-Lê làm sao có thể thui chột đi t́nh yêu nước thiết tha trong ḷng người dân và nhất là trong ḷng tuổi trẻ Việt Nam.

Nghĩ đến lịch sử là nghĩ đến những điều kỳ diệu, là nghĩ đến sức sống của dân tộc ḿnh. Đất nước bốn ngàn năm nhưng vẫn c̣n rất trẻ bởi v́ lịch sử dân tộc ta đă, đang và sẽ được viết từ bàn tay tuổi trẻ. Không phải chỉ một Phù Đổng Thiên Vương ngồi trên ngựa sắt, một Đinh Bộ Lĩnh cờ lau tập trận, một Trần Quốc Toản phá cường địch báo hoàng ân mới được gọi là trẻ, mà bao nhiêu anh hùng dân tộc đă đóng vai tṛ quan trọng trong các lănh vực chính trị, quân sự quốc gia ngay khi c̣n trong tuổi 20. Trần Hưng Đạo mới 27 tuổi đă đem đại quân ra bảo vệ biên giới phía bắc và góp phần quan trọng trong việc đánh bại quân Nguyên lần thứ nhất. Nguyễn Huệ đă xuất hiện như lănh đạo chính thức của cuộc khởi nghĩa Tây Sơn khi mới vừa 23 tuổi. Và c̣n bao nhiêu nữa, bao nhiêu anh hùng, liệt sĩ đă âm thầm dâng hiến tuổi thanh xuân để bảo vệ nắm đất nhuộm bằng máu và nước mắt của tổ tiên.

Theo dơi các blog từ trong nước, tôi được biết nhiều em đă thét lên trong căm giận “Tần Cương câm miệng lại!” Vâng, sự phẫn nộ là điều đúng nhưng nghĩ cho cùng các lời tuyên bố đầy trịch thượng của Tần Cương mới đây:”Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh căi đối với các quần đảo và vùng biển lân cận ở khu vực biển Nam Trung Hoa” chỉ có giá trị với giới lănh đạo Đảng mà thôi. Những lời phát biểu ngông cuồng, nước lớn đó chẳng những không có một giá trị ǵ đối với dân tộc Việt Nam mà chỉ làm sục sôi thêm ḷng yêu nước và tinh thần đoàn kết của nhân dân Việt Nam. Một nhóm nhỏ người đang nắm quyền cai trị dân tộc Việt Nam bằng súng đạn và nhà tù hôm nay không đại diện cho 83 triệu dân Việt Nam. Hoàng Sa, Trường Sa là đảo Việt Nam, là biển Việt Nam, là đất Việt Nam của hàng ngàn năm trước và sẽ của nhiều ngàn năm sau.

Như số phận một nước nhỏ, dân tộc chúng ta đă phải chịu đựng rất nhiều hy sinh xương máu trong hàng trăm cuộc chiến bảo vệ đất nước qua các thời Ngô, Đinh, Lê, Lư, Trần để chống lại các triều đại phong kiến Trung Hoa nói riêng và các thế lực xâm lăng từ phương Bắc nói chung đông hơn gấp nhiều lần, nhưng tổ tiên chúng ta luôn luôn thắng những trận cuối cùng và quyết định.

Vinh dự biết bao khi được sinh ra trên một đất nước, nơi đó tên gọi của mỗi ngọn núi, mỗi con sông, mỗi g̣ đất cũng gợi lại trong ḷng chúng ta niềm hănh diện. Nhiều trăm năm qua đi nhưng tiếng thét của quân Nam anh hùng ở Chi Lăng, Bạch Đằng, Chương Dương, Ngọc Hồi, Đống Đa như vẫn c̣n nghe. Lời hịch của Hưng Đạo Vương: “Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đ́a; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, ngh́n thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm” hay của vua Quang Trung: “Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng, đánh cho nó chích luân bất phản, đánh cho nó phiến giáp bất hoàn” như vẫn c̣n vang lên trong mỗi tâm hồn Việt Nam.

Sau bao nhiêu thăng trầm vận nước, Việt Nam vẫn c̣n là một dân tộc như Thượng tướng Trần Quang Khải dặn ḍ: “Thái b́nh nên gắng sức, non nước đấy ngàn thu”. Lănh đạo cộng sản Trung Quốc không biết điều đó. Họ không thuộc sử Việt Nam đă đành mà cũng không thuộc sử của chính nước họ.

Trung Quốc có nhiều lư do để khinh thường giới lănh đạo cộng sản Việt Nam, những đàn em phản trắc, thuở bần hàn đă từng sống dưới sự che chở của đàn anh Trung Quốc, đă được Trung Quốc trang bị cho từng khẩu súng trường, được nuôi dưỡng bằng túi lương khô ngay trong thời kỳ hàng chục triệu dân Trung Quốc phải chết đói đầy đường, chẳng những thế, miền Bắc Việt Nam c̣n được bảo vệ bằng hàng trăm ngh́n quân Trung Quốc. Đặng Tiểu B́nh đă oán trách trong buổi tiếp Lê Duẩn ngày 13 tháng 4 năm 1966: ”Phải chăng v́ chúng tôi quá nhiệt t́nh đă làm cho các đồng chí nghi ngờ? Hiện nay chúng tôi đă có 130 ngàn người tại Việt Nam. Công tŕnh quân sự tại vùng đông bắc cũng như các công tŕnh đường xe lửa là các đề án mà chúng tôi đă đề xướng, và ngoài ra, chúng tôi đă gởi nhiều ngàn quân sang biên giới. Chúng tôi cũng đă thảo luận khả năng liên hiệp quân sự bất cứ khi nào chiến tranh bùng nổ. Các đồng chí nghi ngờ phải chăng v́ chúng tôi đă quá nhiệt t́nh?… Các công tŕnh trên các đảo phía đông bắc đă hoàn tất. Hai bên cũng đă thảo luận các công tŕnh dọc bờ biển sẽ được quân đội Trung Quốc thực hiện. Vừa qua, đồng chí Văn Tiến Dũng đă đề nghị rằng sau khi hoàn tất các công tŕnh vùng đông bắc, quân đội chúng tôi sẽ giúp xây các trạm tên lửa trong vùng trung châu…”

Mặc dù với nhiều tỉ đô-la cộng với máu xương đổ xuống miền Bắc Việt Nam, Trung Quốc cũng biết khuynh hướng thân Liên Xô trong hàng ngũ lănh đạo cộng sản Việt Nam mạnh hơn phe thân Trung Quốc, và ngày cuộc chiến tranh Việt Nam chấm dứt cũng là ngày anh đi đường anh tôi đường tôi, nên họ đă dựa vào công hàm của Phạm Văn Đồng quyết định chiếm Hoàng Sa trước để làm điểm tựa chiến lược ngoài biển Đông sau này.

Cuộc chiến tranh ngắn mà Đặng Tiểu B́nh gọi là “dạy cho Việt Nam bài học” vào tháng Giêng năm 1979 đă để lại vô số thiệt hại cho cả hai bên. Cũng giống như khi Mỹ bàng quang đứng nh́n hải quân Trung Quốc đổ bộ Hoàng Sa, Liên Xô, ngoài việc kết án lấy lệ theo thủ tục ngoại giao hay vài giúp đỡ thông tin lén lút, gần 700 ngàn quân Liên Xô dọc biên giới phía bắc Tân Cương đă không bắn một viên đạn dù chỉ bắn lên trời.

Trên b́nh diện yêu nước, người Việt có mọi ư do chính đáng để đứng lên bảo vệ lănh thổ của cha ông và đă thật sự dạy cho quân xâm lăng một bài học đích đáng thay v́ học bài học của Đặng Tiểu B́nh. Ngay cả Tân Hoa xă cũng phải thừa nhận Quân Giải phóng Nhân dân Trung Hoa đă chiến đấu một cách tệ hại. Tuy nhiên xét về mặt nguyên nhân của cuộc chiến, không phải tự nhiên mà họ Đặng xua quân sang đánh nước ta. Nợ máu xương, tham vọng và những tranh chấp quyền lực trong khối cộng sản đă được trả bằng thân xác của tuổi trẻ Việt Nam và cả tuổi trẻ Trung Hoa vô tội. Một lần nữa, “lá cờ vẻ vang của Đảng” đă nhuộm bằng máu và cắm bằng xương của hàng chục ngàn thanh niên và đồng bào Việt Nam sống dọc vùng biên giới phía Bắc.

Có người thắc mắc, tại sao từ nhiều năm nay, lúc nào ông Lê Dũng hay các phát ngôn viên khác của Bộ Ngoại giao Việt Nam vẫn cứ lặp đi lặp lại chỉ một lời phản đối giống nhau: “Việt Nam có đầy đủ bằng chứng lịch sử và cơ sở pháp lư để khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa”. Mặc dù sự xâm phạm chủ quyền Việt Nam lần này nghiêm trọng hơn nhiều nhưng ông Lê Dũng một lần nữa cũng chỉ thay đổi ngày tháng trên một tờ thông cáo báo chí đă viết từ hơn hai mươi năm trước. Thế những khẩu hiệu đầy tính xách động như “Sông có thể cạn núi có thể ṃn” hay “Dù đốt cháy cả dải Trường Sơn” v.v… đâu hết rồi?

Nhưng nghĩ cho cùng nếu không nói như thế, ông Lê Dũng cũng chẳng biết nói ǵ khác. Tâm trạng của các cấp lănh đạo Đảng đối với Trung Quốc giống như trong câu hát “Tôi xin người cứ gian dối nhưng xin người đừng ĺa xa tôi” mà một độc giả talawas có lần ví dụ, th́ làm sao dám nói khác hơn.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, Đảng Cộng sản Trung Quốc là chỗ dựa duy nhất và cũng là cuối cùng của Đảng Cộng sản Việt Nam. Quan hệ giữa hai đảng sau khi b́nh thường hóa ngày 6 tháng 11 năm 1991 đến nay không khác bao nhiêu so với thời kỳ ông Phạm Văn Đồng kư công hàm nhượng hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nửa thế kỷ trước. Không c̣n đường thoát, giới lănh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam lại t́m về nương náu dưới chiếc bóng của đàn anh Trung Quốc. Các chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam, từ các đổi mới kinh tế, xă hội cho đến các quan điểm chính trị, tư tưởng gần như rập khuôn Trung Quốc. Các lănh đạo Đảng cũng ư thức rằng học lóm không bao giờ giỏi hơn thầy. Họ cũng biết rằng giới lănh đạo Trung Quốc không c̣n tin tưởng họ như thời Điện Biên Phủ và cũng không bao giờ tha thứ cho tâm phản trắc của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhưng nếu tách ra khỏi quỹ đạo Trung Quốc và mở rộng quan hệ mật thiết về kinh tế chính trị với các nước dân chủ phương Tây, không sớm th́ muộn Đảng Cộng sản sẽ mất đi vai tṛ lănh đạo đất nước. Đó là điều tối kỵ của Đảng. Lănh đạo Đảng chọn hy sinh quyền lợi dân tộc như họ đă làm nhưng nhất định không hy sinh quyền lợi Đảng.

Đầu óc của giới lănh đạo cộng sản Trung Quốc là đầu óc thiên triều. Họ xem các nước nhỏ chung quanh, trong đó có Việt Nam là chư hầu truyền thống của họ. Họ luôn lợi dụng sự suy yếu nội bộ hay sự cô thế của các quốc gia láng giềng để thực hiện âm mưu xâm lược. Có giọt nước mắt nào của nhân loại nhỏ xuống cho Nội Mông? Tây Tạng thỉnh thoảng c̣n được nhắc chỉ v́ đức độ của Đức Đạt Lai Lạt Ma, nhưng một mai khi ngài viên tịch, số phận của Tây Tạng cũng sẽ rơi vào quên lăng.

Trong cuộc tranh chấp chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa, Trung Quốc ngoài miệng luôn nhấn mạnh đến việc “đối thoại nhằm duy tŕ ổn định ở biển Nam Trung Hoa và v́ quyền lợi toàn diện đôi bên” và nghiêm khắc trách cứ Việt Nam đă tạo ra bất ổn, nhưng lịch sử cho thấy Trung Quốc mới là cha đẻ của chiến lược tạo ra sự bất ổn thường trực không phải chỉ vùng Đông Nam Á mà bất cứ nơi nào trên thế giới, nhằm phục vụ cho lợi ích của Trung Quốc.

Trung Quốc không muốn bị bất ổn cho ḿnh nhưng lại hay chủ động tạo ra sự bất ổn cho các nước khác. Tháng 4 năm 2005, lợi dụng việc Bộ Giáo Dục Nhật Bản liệt kê biến cố tàn sát Nam Kinh năm 1937 như một tai nạn rủi ro, nhà cầm quyền Trung Quốc đă khuyến khích hàng chục ngàn thanh niên sinh viên Trung Quốc biểu t́nh suốt 3 tuần lễ trước ṭa đại sứ Nhật. Mục đích thật sự của các cuộc biểu t́nh chống Nhật là chỉ nhằm ngăn cản cố gắng của Nhật để trở thành hội viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc.

Mặc dù được xem như là lănh tụ của khối được gọi là thế giới thứ ba sau hội nghị Bandung 1955, Trung Quốc chẳng những không giúp đỡ được ǵ cho các quốc gia nghèo khó vừa bước ra khỏi thời kỳ thực dân bóc lột nhưng đă trực tiếp gây ra không biết bao nhiêu đau thương tang tóc bằng việc nuôi dưỡng các phong trào Maoist, các chế độ độc tài khát máu như Pol Pot, Kim Nhật Thành cai trị các dân tộc bất hạnh bằng dao, búa và pḥng hơi ngạt. Tội ác của giới lănh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc đối với nhân dân các nước thuộc thế giới thứ ba nghiêm trọng không kém ǵ tội ác của Hitler đối với dân Do Thái.

Giới lănh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam quá lo cho nồi cơm riêng của họ đến nỗi quên rằng Trung Quốc cũng có nhiều thách thức kinh tế xă hội và hạn chế chính trị nội bộ cần phải vượt qua để có thể duy tŕ tốc độ phát triển kinh tế hiện nay và tiếp tục cạnh tranh với Mỹ, Nhật, Đức. Kỹ thuật quân sự của Trung Quốc đă tiến xa so với thời kỳ chiến tranh với Việt Nam tháng Giêng 1979, nhưng điều kiện kinh tế toàn cầu ngày nay cũng đă làm cho các cường quốc phụ thuộc vào nhau nhiều hơn so với 30 năm trước. Ngoài ra, các vấn đề môi sinh, ô nhiễm, khan hiếm năng lượng đang là những mối đe dọa trầm trọng tại Trung Quốc và ảnh hưởng lớn đến cán cân thương mại quốc gia trong tương lai gần. Cộng đồng châu Âu và Mỹ trước đây đă từng ngăn cấm việc nhập cảng hải sản từ Trung Quốc v́ lư do vệ sinh và an toàn thực phẩm. Chỉ riêng năm 2007, hải sản từ Trung Quốc đă bị cơ quan kiểm nghiệm thực phẩm Mỹ từ chối 43 lần so với chỉ 1 lần từ Thái Lan. Trung Quốc cũng đang phải đối phó với việc phe thân dân chủ vừa thắng lớn trong nghị viện Hồng Kông và người dân trong phần lănh thổ quan trọng này có khả năng thực hiện quyền phổ thông đầu phiếu dân chủ triệt để vào năm 2012.

Quốc gia nào cũng cần ổn định để phát triển nhưng Trung Quốc cần ổn định hơn bất cứ quốc gia nào khác trong vùng.

Để làm dịu các căng thẳng trong cuộc tranh chấp về lănh hải với Nhật Bản, Trung Quốc, qua chuyến viếng thăm của Bộ trưởng Ngoại giao Nhật Bản Masahiko Komura đầu tháng 12 năm 2007, đă đồng ư mở rộng các hợp tác kinh tế và tiếp tục đàm phán về khu vực khai thác khí đốt mà cả hai nước đang tranh chấp chủ quyền. Mặc dù viện trợ 2 tỉ đô-la hàng năm để nuôi dưỡng chế độ độc tài Kim Chính Nhất nhưng chính Trung Quốc lại là một trong những nước lo lắng nhất khi họ Kim ra lệnh thử đầu đạn hạt nhân vào tháng 7 năm 2006 và lần nữa vào tháng 10 năm 2006, bất chấp lời can gián của Bắc Kinh. Lần đầu tiên trong lịch sử, Trung Quốc đă nhiệt t́nh kư vào quyết nghị Liên hiệp quốc nhằm trừng phạt Bắc Hàn. Nhiều nhà phân tích c̣n cho rằng qua việc thử đầu đạn nguyên tử, Bắc Hàn không chỉ nhắm vào Mỹ, Nhật mà c̣n để chứng tỏ sự độc lập đối với Trung Quốc. Nếu chiến tranh Nam Bắc Hàn lần nữa xảy ra, ngoài làn sóng tỵ nạn khổng lồ sẽ tràn ngập biên giới phía đông bắc Trung Quốc, hạ tầng kinh tế gầy dựng bấy lâu nay sẽ sụp đổ và có thể cả toàn bộ thượng tầng kiến trúc chính trị Trung Quốc cũng sẽ tiêu vong theo.

Trở lại với vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa. Lịch sử đă chứng minh Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam nhưng trong bối cảnh chính trị kinh tế quân sự hiện nay, việc lấy lại Hoàng Sa và những đảo đă mất của Trường Sa, trong thực tế, là một điều ngoài khả năng của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Điều kiện để chiếm ưu thế trong mọi cuộc đàm phán song phương, ngoài bằng chứng, tài liệu, c̣n là khả năng làm cho đối phương nể sợ hay kính trọng. Cả hai vị thế đó lănh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam đều không có được.

Các xung đột biên giới giữa Trung Quốc và các nước láng giềng, từ các nước nhỏ như Tây Tạng, Nội Mông cho đến các nước lớn như Liên Xô, Ấn Độ cho thấy, một khi Trung Quốc đă nuốt vào th́ khó nhả ra và họ chỉ chịu đàm phán sau khi biết rằng ḿnh không thể thắng bằng vơ lực. Việt Nam và Trung Quốc, có thể 20 năm, 50 năm hay 100 năm nữa, rồi cũng phải giải quyết tranh chấp Hoàng Sa, Trường Sa bằng súng đạn. Nhưng để thắng Trung Quốc, Việt Nam phải lớn mạnh thật nhanh và để lớn mạnh nhanh th́ chọn lựa đầu tiên của Việt Nam là bước ra khỏi cỗ xe cộng sản già nua lỗi thời hiện nay. Chuyến tàu mới có thể làm cho không ít người Việt cảm thấy khó khăn, bỡ ngỡ ban đầu nhưng chắc chắn đầy triển vọng tương lai.

Không ai chối căi rằng Việt Nam đă có những phát triển nhất định về kinh tế trong hai chục năm qua, nhưng với những thành tựu giới hạn đang có, c̣n rất lâu, hay có thể không bao giờ Việt Nam có thể buộc Trung Quốc bước vào bàn hội nghị song phương hay đa phương bằng thái độ tương kính và b́nh đẳng. Một Việt Nam văn minh, dân chủ, đoàn kết với một nền kinh tế cường thịnh, một quân đội trang bị bằng kỹ thuật chiến tranh tiên tiến là những phương tiện hữu hiệu trong đàm phán để giành lại Hoàng Sa, Trường Sa từ tay Trung Quốc.

Lănh đạo Đảng có thể lư luận rằng Trung Quốc vẫn phát triển kinh tế với tốc độ nhanh mặc dù cũng nằm dưới sự lănh đạo tuyệt đối của Đảng Cộng sản. Trung Quốc, một đất nước hơn một tỉ dân, với hàng trăm chủng tộc, sắc dân, giọng nói, các khu tự trị, nhiều vùng bị xâm lăng chỉ chờ cơ hội để đ̣i độc lập, việc duy tŕ một chế độ trung ương tập quyền có thể c̣n giải thích được. Nhưng ngay cả trong sự phát triển nhanh hiện nay của Trung Quốc đă phát sinh mầm mống của sự phân hóa tương lai. Việt Nam hoàn toàn khác với Trung Quốc trong mọi lănh vực có thể so sánh. Không có một lư luận nào đủ tính thuyết phục để giải thích quyền tồn tại của Đảng Cộng sản Việt Nam, ngược lại, thực tế đất nước ba mươi hai năm qua đă cho thấy Đảng Cộng sản tại Việt Nam là chướng ngại lớn nhất để thăng tiến đất nước.

Khẩu hiệu quen thuộc hiện nay là đột phá, đột phá tư duy, đột phá lư luận, đột phá tư tưởng để đuổi kịp các nước láng giềng. Nguồn lực chính của mọi đột phá phải là ḷng yêu nước. Thế nhưng, trong một nước có 600 tờ báo mà không một tờ nào được phép đăng dù chỉ mỗi một câu để nói lên ḷng yêu nước của người dân khi hai phần lănh thổ quan trọng của Việt Nam trở thành thành phố cấp huyện của Trung Quốc, th́ làm sao có thể gọi là đột phá?

Việt Nam có hơn hai triệu người Việt đang sống ở nước ngoài, tinh hoa Việt Nam có mặt trong hầu hết các lănh vực và trên khắp thế giới nhưng chưa bao giờ tổng hợp được. Tất cả chỉ v́ sự tồn tại của Đảng Cộng sản. Đối với phần lớn nhân loại, chủ nghĩa cộng sản, với các đặc tính độc tài, lạc hậu là một điểm đen đă mờ xa trong quá khứ loài người nhưng tại Việt Nam vẫn c̣n được Đảng tôn vinh như là ngọn đuốc chỉ đường, là đỉnh cao của trí tuệ loài người.

Nhắc đến hai chữ “Cộng sản”, ngay cả những đảng viên có học chút ít cũng cảm thấy ngượng ngùng. Một nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo nào trong nước được các tổ chức văn hóa, giáo dục nước ngoài mời sang nghiên cứu hay giảng dạy, nếu không phải là đảng viên, điều mà họ luôn luôn muốn nhấn mạnh một cách hănh diện trong phần tiểu sử, trong các buổi phỏng vấn, rằng họ không phải là đảng viên cộng sản. Đối với các đảng viên, khi ra nước ngoài một trong những điều họ làm họ khó chịu nhất là bị hỏi ông hay bà có phải là đảng viên cộng sản hay không, dường như một câu hỏi như vậy là một cách xúc phạm đến tư cách đạo đức của con người họ.

Một thuận lợi mà Việt Nam hơn hẳn Trung Quốc và đă được chứng nghiệm nhiều lần trong lịch sử dân tộc, đó là ḷng yêu nước. Trung Quốc là một nước lớn nhưng thường bị các nước nhỏ xâm lăng và cai trị nhiều chục năm, thậm chí hàng trăm năm như dưới các triều đại Măn Thanh. Nếu Việt Nam có được các điều kiện kinh tế chính trị, kỹ thuật quân sự tương xứng, hay cho dù có yếu hơn một chút so với Trung Quốc, khi chiến tranh giữa hai nước xảy ra chắc chắn Việt Nam sẽ thắng. Việc giành lại Hoàng Sa và các đảo trong quần đảo Trường Sa là một khả năng, một triển vọng chứ không phải chỉ là một giấc mơ. Tuy nhiên, để đạt được mục tiêu đó, trước hết phải tập trung sức mạnh dân tộc để dời cỗ xe ngựa già nua lạc hậu cộng sản hiện nay sang bên lề lịch sử.

Trần Trung Đạo

http://danlambaovn.blogspot.com/

 

Nhớ ngày Hoàng Sa Bị Đánh Chiếm.

Người Hùng Ngụy văn Thà

 

MÁU NHUỘM HOÀNG SA

Karaoke-KimTuyen

VRNs - Hải Quân Thiếu Tá QLVNCH Ngụy Văn Thà, BTTM/QLVNCH Hạm trưởng Ngụy Văn Thà (1943–1974) là Trung tá HQ Việt Nam Cộng Ḥa, Hạm trưởng Hộ tống hạm Nhựt Tảo HQ-10, tử trận trong hải chiến Hoàng Sa ngày 19 tháng 1 năm 1974.

Tiểu Söû

 Cố Trung Tá Ngụy Văn Thà sinh ngày 16 tháng 1 năm 1943 Trảng Bàng, Tây Ninh. Ông tốt nghiệp khóa 12 Trường Sĩ Quan Hải Quân Việt Nam Cộng Ḥa tại Nha Trang, khóa Đệ Nhất Song-Ngư, ngành Chỉ-Huy, tháng 03 năm 1964 với cấp bậc Thiếu-Uư.

Sau khi tốt nghiệp, ông thực tập trên Hải Vận Hạm LST-1166 / MSS-2 Washtenaw County thuộc Hạm đội 7 của Hoa Kỳ. Trong thời gian phục vụ trên một số chiến hạm của Hạm đội Hải Quân Việt nam Cộng Ḥa, ông lần lượt đảm nhận các chức vụ:

Hạm Phó Tuần Dương Hạm Ngô Quyền (HQ-17),

Chỉ huy phó Giang đoàn 23 Vĩnh Long,

Hạm trưởng Tuần duyên-Đĩnh Kèo Ngựa (HQ-604),

Hạm trưởng Giang pháo hạm Tầm Sét (HQ-331),

Hạm trưởng Hộ tống hạm Nhựt Tảo (HQ-10) từ ngày 16 tháng 9 năm 1973.

Ông được ân thưởng 13 huy chương đủ loại, trong số đó có Đệ Ngũ Đẳng Bảo Quốc Huân Chương kèm Anh Dũng Bội Tinh với nhành dương liễu.

Trận đánh cuối cùng

Ngày 18 tháng 1 năm 1974, Hộ tống hạm Nhựt Tảo (HQ-10) do ông chỉ huy đang tuần tiễu tại vùng biển Đà Nẵng th́ được lệnh hành quân trực chỉ Hoàng Sa, tiếp ứng hải đội VNCH đang hành quân. Trong thời điểm này, HQ-10 bị một máy chính và radar hải hành bất khiển dụng, tuy nhiên khi tham chiến đă chiến đấu dũng mănh nhất trong tất các chiến hạm có mặt.

Tất cả chiến hạm VNCH đồng loạt khai hỏa vào chiến hạm TQ lúc 10 giờ 22 phút sáng ngày 19 tháng 1 năm 1974. Ngay từ giây phút đầu của trận chiến, hai Tảo Lôi Hạm (TLH) số 389 và 396 đồng tấn công Tuần Dương Hạm Lư Thường Kiệt (HQ-10). HQ-10 lập tức dùng hải pháo bắn dữ dội và rất chính xác, bắn trúng đài chỉ huy 389 làm hạm trưởng tử thương, và liên tục bắn làm cháy pḥng máy khiến 389 bị hư hại nặng, tay lái bất khiển dụng. Hải Pháo TLH 389 va 396 chuyển làn nhắm vào HQ-10 và phản pháo, bắn trúng pháo tháp, làm hạm trưởng và hạm phó Nguyễn Thành Trí bị thương nặng, tay lái bất khiển dụng và HQ-10 cũng bị trôi dạt như 389.

Thấy chiến hạm bị hư hại nặng, ông ra lệnh cho thủy thủ đoàn dùng bè đào thoát, nhưng một số pháo thủ và ông tiếp tục ở lại bắn vào tàu TQ. Cả hai 389 và 396 đều bị HQ-10 bắn hư hai nặng, 389 dạt vào 1 băi san-hô, và 396 bị HQ-10 bắn trúng hầm máy không c̣n khả năng chiến đấu.

Tới 11 giờ 49 phút, khi các chiến hạm khác của VNCH đă rời vùng, hai Liệp Tiềm Đĩnh 281 và 282 vào vùng Hoàng Sa và tập trung hỏa lực bắn vào HQ-10. Hộ Tống Hạm Nhựt Tảo ch́m cùng hạm trưởng và một số thủy thủ, 2.5 hải-l‎ư về hướng Nam băi san hô Antelope, lúc 14 giờ 52 phút ngày 19 tháng 1 năm 1974. (theo Wikipedia)

 

Hồi kư – Yểm trợ trận chiến Hoàng Sa

Ngày 17 tháng 4 năm 1974, chiến hạm Vĩnh Long HQ-802 (LST) của chúng tôi bỗng sôi động hẳn lên với lệnh rời vùng trách nhiệm Trường Sa để tiến về quần đảo Hoàng Sa. Có tin đồn Trung Cộng sắp tấn công tấn chiếm quần đảo Hoàng Sa, và Hải Đội III Đặc Nhiệm trực thuộc Hạm Đội chuẩn bị nghênh chiến.

Chiến hạm chúng tôi được điều động đi yểm trợ tiếp vận v́ đă được thực tập trong lực lượng đặc nhiệm Hải Đội III năm 1973, vừa là 1 tàu với nhiều máy móc kỹ thuật. Phản ảnh sự sôi động của t́nh h́nh bây giờ, người ta c̣n nghe mọi thủy thủ trên tàu trong câu chuyện thường nhật lại nói chêm thêm dăm ba câu tiếng tàu vào các câu đùa cợt trong suốt hải tŕnh ra vùng Hoàng Sa. Đời quân đội là thế, thêm chút khôi hài trong cái cực nhọc để t́m chút vui tươi.

Cá nhân tôi, vừa được đi du tập qua các quốc gia Á Châu trong vùng trách nhiệm của Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ về lại Hạm Đội VN, nhận thấy quá rơ ràng thái độ mới của chính trường Hoa Kỳ và sự bấp bênh của chính quyền Nixon, ḷng tôi âu lo về sự xuất hiện của loài cá mập này càng làm gia tăng gánh nặng cho HQVN. Như vậy, thật bất ngờ, trận hải chiến Hoàng Sa sắp thành sự thật.

Nhiệm vụ của Hải Đội đặc nhiệm được thành lập từ năm 1973 nhằm đối phó với vấn đề đặt quân trú pḥng trên lănh hải Hoàng Sa và Trường Sa, song song với việc thăm ḍ tài nguyên thiên nhiên dầu hỏa thuộc về chủ quyền VN.

Hải Đội đặc nhiệm được chỉ huy bởi HQ Đại Tá Hà Văn Ngạc (Khóa 5), cũng là Chỉ Huy Trưởng Hải Đội 3(Hải Đội Tuần Dương), thuộc BTL Hạm Độị Thành phần của Hải Đội đặc nhiệm cùng thao dượt mùa hè 1973 gồm có:

* CXH HQ-802 (Hạm Trưởng HQ Trung Tá Vũ Quốc Công) là soái hạm.

* CXH HQ-801 (có chở theo các Sinh Viên Sĩ Quan thuộc Trung Tâm Huấn Luyện HQ Nha Trang.

* Khu Trục Hạm HQ-4 (DER) và 3 Tuần Dương Hạm (WHEC).

Ngoài ra c̣n được tăng phái 1 số hạm trưởng thâm niên để thực tập các công tác tiếp vận quy mô ngoài khơi.

Trước đó khoảng 3 tháng, bỗng dưng Bắc Kinh lên tiếng tuyên bố chủ quyền hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà họ gọi là Tây Sa và Nam Sa. Ngoại trưởng VNCH ông Vũ Văn Bắc liền lên tiếng bác bỏ và cực lực lên án ư đồ xâm lăng này của Trung Cộng.

Ngày 16-1-1974 Trung Cộng mang 2 chiến hạm số 402 và 407 cùng nhiều ngư thuyền vũ trang đổ bộ lên đảo Cam Tuyền, một đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Ngày 17-1-1974, Khu Trục Hạm HQ-4 đến Hoàng Sa gây áp lực buộc lức lượng Trung Cộng rút khỏi 2 đảo Cam Tuyền và Vĩnh Lạc. Tuy nhiên, chiến hạm của Trung Cộng vẫn lảng vảng trong vùng. Chiều lại, tin báo cáo cho biết có thêm 2 chiến hạm săn tàu ngầm loại Kronstad của Trung Cộng được tăng cường.

Nhận thấy t́nh h́nh nghiêm trọng, Bộ Tư Lệnh HQ Vùng 1 Duyên Hải ban hành lệnh hành quân Hoàng Sa 1 nhằm chiếm lại các đảo Cam Tuyền, Quang Ḥa, Duy Mộng và Vĩnh Lạc. Đồng thời, tăng cường thêm Tuần Duyên Hạm HQ-5 (Cruiser) và Hộ Tống Hạm HQ-10 (Escort) vào vùng chiến cùng với Khu Trục Hạm HQ-4 (Destroyer) và Tuần Duyên Hạm HQ-16 Cruiser).

Tăng cường thêm có Toán Hải Kích SEAL điều động bởi HQ Đại Úy Nguyễn Minh Cảnh (Khóa 20), và toán Biệt Hải điều động bởi HQ Trung Úy Lê Văn Dũng (Khóa 20), 1 Trung Đội Địa Phương Quân đang trú pḥng tại đảo chính, đảo Hoàng Sa, và 1 phái đoàn công binh của Quân Đoàn 1 (do Thiếu Tá Hồng chỉ huy) tăng viện để xây cất một phi đạo trên đảo Hoàng Sa.

Lực lượng HQ Trung Cộng có 11 chiến hạm và ghe thuyền (gồm các tàu Khinh Tốc Đỉnh Komar với hỏa tiễn hải-hải, Vớt Ḿn, Trục Lôi Hạm và Hộ Tống Hạm), tổng số binh sĩ Trung Cộng hiện diện không rơ.

Chiến hạm chúng tôi, HQ-802, hai máy tiến full vận chuyển với tốc độ nhanh đến vùng 1 Duyên Hải ngày 18-1-1974 để nhận lệnh. Trên đường đi Hạm Trưởng HQ Trung Tá Vũ Quốc Công ra lệnh hạm phó, Thiếu Tá Thái, chỉ huy bắn thử các trọng pháo để thao dượt tác xạ. Mỗi phát đại bác bắn đi, tàu chúng tôi rung chuyển khắp thân của khối sắt nỗi, hầu hết thủy thủ đoàn đều lên boong tàu lúc thao dượt tác xạ.

TỔ QUỐC RÉO GỌI

Chúng tôi chỉ biết HQ-5 đă tiến ra Hoàng Sa với toán SEAL, HQ-4 mang theo toán Biệt Hải, và HQ-16 đang có mặt ngoài khơi Hoàng Sa. Dĩ nhiên là mọi thủy thủ đều quan tâm đến những diễn tiến đầy kinh ngạc này. Đang bận đương đầu với chiến cuộc với CSVN mà HQVN tham dự bằng yểm trợ hỏa pháo từ mặt biển, nay nghe tin HQ Trung Cộng sử dụng chiến hạm với tốc độ nhanh trang bị hỏa tiễn vượt trội hơn hỏa lực HQVN, ai cũng lo ngại về sự bất cân bằng của trận hải chiến.

Trước đó khoảng 1 năm, CXH Vĩnh Long HQ-802 được lệnh đi thao dượt tập đội tại ngoài khơi Trường Sa, theo các tin tức là 2 quần đảo Trường và Hoàng Sa có thể có các mỏ dầu quan trọng. Từ đó chúng tôi rời đất liền với những công tác dài hạn kéo dài vài ba tháng lênh đênh chỉ thấy những nước và sóng biển, thèm khát mặt đất, cây cối, nhà cửa và những tà áo dài. Hải đảo Trường Sa buổi chiều các hải âu bay về ḥn đảo nhỏ với số lượng đông đảo làm đen cả bầu trời và tiếng kêu chíu chít nhộn nhịp của bầy chim có thể nói kinh khủng như phim của vua kinh dị Hitchkok. Ai muốn bắt bao nhiêu chim và lấy bao nhiêu trứng chim hải âu này đều được cả. Chỉ cần lấy xoong, giỏ ra mà xúc bắt v́ chúng nhiều vô số.

Các sinh vật dưới biển nhiều con thật lạ lùng, các anh Địa Phương Quân ăn phải cá biển độc bị sưng phù và nhiễm bệnh nhiều đến nỗi chúng tôi phải chở thêm y sĩ ra trị bệnh. Có buổi chiều tàu bỏ neo, tôi đứng gần anh hạ sĩ Đương đang thả mồi câu cá. Mồi nhấp nhấp rung dưới nước, hạ sĩ Đương giật lên 1 con cá khá lớn. Anh vừa kéo cá lên khỏi mặt nước khoảng 1 mét, bỗng từ dưới nước nổi lên 1 con cá mập phóng ngang qua táp mất con cá của hạ sĩ Đương, cắn đứt luôn cả dây câu, và biến vào ḷng biển. Mọi người chúng tôi đều nh́n nhau kêu “Ồ” một tiếng. Từ hôm ấy, chúng tôi không rủ nhau nhảy xuống biển vùng ấy để bơi lội khi trời nóng bức, điều mà chúng tôi vẫn thường làm mấy hôm trước.

Cả hai vùng biển Trường và Hoàng Sa đều nổi tiếng là có nhiều đá ngầm tức là các đỉnh núi của những núi ch́m với chân núi sâu một hai ngàn thước, ví như các băi chông dễ thọc lũng các tàu bè. Các tàu khi mắc đá ngầm bị bể nát cả thân, chỉ nỗi lềnh bềnh phần trên trở thành xác khô phơi thân cùng sương gió.

Ngày c̣n phục vụ trên HQ-800, tàu chúng tôi cũng đă trợ giúp kéo tàu Trường Xuân của Vishipcoline khi tàu này bị mắc cạn ở Trường Sa. Có trải qua cái khổ tâm đó th́ mới hiểu cái kinh dị của hai vùng biển này. Sáng sớm ngày 19-1-74, trong khi tàu chúng tôi được lệnh bỏ neo ngoài khơi, quá Đà Nẵng ngang ḥn Tri Tôn, Hạm trưởng Công ra lệnh 2 toán đặc biệt trang bị vũ khí và áo phao có cả 2 binh sĩ người nhái trực thuộc HQ-802 hạ xuồng chuẩn bị ứng chiến. Tuy nhiên, lệnh từ Bộ Tư Lệnh Vùng 1 vẫn giữ chúng tôi trong t́nh trạng chờ để yểm trợ.

  Cùng lúc ấy, tại quần đảo Hoàng Sa, toán Hải Kích SEAL (Người Nhái) của HQVN được lênh đổ quân lên đảo Quang Ḥa do Trung Cộng chiếm cứ. Quân Trung Cộng nổ súng khiến cho 2 người nhái VN chết (Hạ Sĩ Long và HQ Trung Úy Đơn). Toán Hải Kích rút về chiến hạm HQ-5 lúc 9:30 sáng. Trận hải chiến ngay sau đó bắt đầu lúc 10:00 sáng. Tôi được biết chiến hạm 2 phía dàn h́nh đối mặt, HQ Việt Nam ở ṿng ngoài tiến về hướng Đông Nam vào, Trung Cộng vây quanh đảo Quang Ḥa, hướng về phía Đông Bắc nghênh chiến. Sĩ quan chỉ huy chiến thuật (HQ Đại Tá Ngạc) ra lịnh khai hỏa, tác xạ trực tiếp vào tàu địch. HQ Trung Cộng phản công. Trận hải chiến diễn ra với tổn thất hai bên như sau:

VNCH: HQ-10 bị ch́m tại trận. HQ-16 bị hư hại nặng, (pḥng máy bị trúng đạn nhưng c̣n hải hành được). HQ-5 và HQ-4 bị hư hại nhẹ. Gần 50 binh sĩ bị tử thương, kể cả hạm trưởng HQ Thiếu Tá Ngụy Văn Thà của HQ-10 cùng chết theo tàu.

Trung Cộng: Chiếc Kronstad 271 (soái hạm ) bị ch́m. Ba chiến hạm tham chiến c̣n lại bi hư hại nặng và trung b́nh. Con số tử vong và bị thương không rơ.

Chúng tôi nóng ḷng theo dơi các diễn tiến của trận hải chiến và rất đau ḷng trước cái chết của một số đàn anh và các chiến hữu mà chúng tôi đă gặp từ Hải Đội 3 Duyên Pḥng (Vũng Tàu). . Một lần nữa cái đau xót xưa lại trở về, kẻ thù Phương Bắc lại dày xéo mănh giang sơn mà cha ông chúng ta đă lập nên.

Sau trận Hoàng Sa, Trung Cộng lập tức huy động một lực lượng hùng hậu kết hợp Hải-Lục-Không Quân với gồm cả 42 chiến hạm và 2 tiềm thủy đĩnh tấn công đổ bộ bao vây tấn chiếm đảo chánh Hoàng Sa và các đảo kế cận, bắt giữ tất cả binh sĩ VN trên các đảo giải về Trung Cộng.

Sáng ngày 20-1-74, hai chiến hạm HQ-4 và HQ-5 về lại Đà Nẵng cập bến an toàn gặp lại HQ-16 đă về đó trước, tất cả các chiến hạm đều bị trúng đạn. Chiến hạm chúng tôi sau đó được lệnh trở về Vũng Tàu. Sau này khi tàu về đến Vũng Tàu, tôi thấp thỏm mong tin về các bạn SQ cùng khóa tham dự trong trận đánh đó là HQ Đại Úy Nguyễn Minh Cảnh (Người Nhái) và nhất là HQ Trung Úy Lê Văn Dũng (Biệt Hải) bị HQ Trung Cộng tiến chiếm đảo Hoàng Sa bắt mang về Trung Cộng, cùng với các Địa Phương Quân và toán Công Binh. Khi thoáng thấy HQ-471 do HQ Đ/Úy Hoàng Thế Dân ( Khóa 20) làm Hạm Phó lù lù xuất hiện về lại cửa biển Vũng Tàu từ vùng chiến Hoàng Sa, chúng tôi đă lên máy truyền tin và v́ quá mong đợi tin an nguy lẫn nhau đă liên lạc trực tiếp bằng bạch văn về tin tức của trận hải chiến, bất chấp các lệnh mă hóa truyền tin.

Trong hải sử cận đại mà các cuộc hải chiến xảy ra rất hiếm hoi, biến cố Hoàng Sa là trận hải chiến đă hâm nóng lại mối thù sâu xa với kẻ thù Phương Bắc, mà liên tục qua nhiều thế kỷ đă t́m cách xâm chiếm và xâm phạm chủ quyền nước Việt Nam, như một anh láng giềng ngoan cố tệ hại nhất. Trận hải chiến Hoàng Sa đă để lại tâm khảm tôi một số ưu tư dằn vặt mà qua thời gian tôi vẫn không thể nào khuây. Chúng ta không thể nào quên được ư đồ xâm chiếm của kẻ thù Phương Bắc. Kém may mắn thay, đi kèm với hành động xâm lăng ấy là một thái độ trở cờ của chính trường HK, hậu quả của lỗi lầm về chánh trị của Tổng Thống Nixon trong vụ Watergate.

Nước VN đă bị cô lập và bị từ khước các chọn lựa bằng giải pháp ngoại giao, để rồi phải chọn h́nh thức hi sinh, chiến đấu trong vô vọng, liều chết để bảo tồn danh dự trước kẻ thù mạnh hơn ḿnh về quân sự. Tuy nhiên có lẽ niềm đau day dứt nhất vẫn là cái chết đáng thương của các chiến sĩ Hải Kích kiêu hùng mà quân chủng Hải Quân đă phải tốn bao nhiêu công sức để đào tạo. Họ được lệnh đổ bộ lên đảo trước các mũi súng địch đang gờm chờ sẵn trong hàng pḥng thủ, mà không hề được hải pháo dọn băi yểm trợ. Rồi nghĩ lại hoàn cảnh HQ-10 trong t́nh trạng bán khiển dụng (tàu có 2 máy chánh nhưng một đă bị hư), mà vẫn được lệnh tham chiến để rồi bị trúng đạn ch́m vào ḷng biển cả. Người lính VN đă phải trực diện với bao phi lư của thời cuộc như thế chỉ để nối tiếp các thế hệ đàn anh viết lên những trang sử đỏ thẳm bằng máu của chính họ.

Xin đốt một nén hương ḷng cho các anh hùng Hoàng Sa và mượn lời thơ của Nguyệt Trinh để ghi khắc công trạng ấy và cầu mong cái chết của họ không trở thành vô nghĩa:

TỔ QUỐC LÂM NGUY

Sóng biển chiều nay cuồn cuộn quá

C̣n đây uy dũng pháo Hoàng Sa

Vành khăn tang trắng đầu con trẻ

Kinh buồn vĩnh biệt tiếng cười cha ….

QUÊ HƯƠNG TÔI AI DÂNG BÁN CHO GIẶC TÀU?

Cát Biển – Nguyễn Văn Sáng

Khóa 20 SQHQ/NT