Phạm
Ngũ Yên
Thư
Viết
Từ
Đường Heatherglen
1.
Từ
một đêm mưa, tôi trở về t́m lại Ngọc.
Năm 1970 thị trấn Blao c̣n những nét thơ mộng
và thành phố chưa bị biến đổi để
trở nên đô thị hóa như sau này. Chuyến xe GMC từ tiểu khu Tuyên Đức về
muộn vượt qua những đồi núi quanh co và
nhiều cây số đường gập ghềnh v́ bom
đạn, trong khi sương mù phủ kín hai lối
đi. Người tài xế của đơn vị tôi là
một người lính miền Thượng với tôi là
hai người duy nhất trên xe. Đó là chuyến công tác đêm đầu tiên từ
Đà Lạt về Blao. Chuyến đi có
thể xăy ra nhiều bất trắc trên một chặng
đường thường xuyên bị quay rầy.
Ban đầu chúng tôi ngại ngần, định sáng hôm
sau sẽ đi sớm. Nhưng với
một chút liều lĩnh, một chút lăng mạn thời
mới lớn, và một chút thôi thúc của t́nh yêu, cuối
cùng chúng tôi nhận lời lên đường.
Bây
giờ, khi hồi tưởng lại những mảnh
vụn của quá khứ, tôi thấy tôi đă thơ
mộng hóa cuộc đời quá nhiều. Nhiều khi
tôi để t́nh cảm lấn át lư trí và không muốn h́nh
dung đến một hiểm nguy nào khác ngoài trái tim luôn rung động v́ những lời kêu
gọi giang hồ. Đêm mịt mùng lúc chúng tôi
khởi hành, v́ ở cao nguyên trời thường tối
sớm. Qua khỏi Di Linh th́ trời
đổ mưa nhẹ. Một
đoạn đường khác gần khu vực cầu
Đại Quay phải chạy chậm v́ đường
xấu. Trời không có mưa nhưng phía trước
bị vùi lấp trong sương mù:
“người ta t́m nhau giữa
một cơi sương
người ta ĺa nhau không một sợi tóc vương
sương mờ mịt sợi buộc ràng ai thấy?
ta xa nhau ḷng
em đau dấy
bài ngh́n trùng
không ai hát mà đau
nụ hôn
nào chưa kịp nở ở môi nhau
đă héo
vội theo ngày mưa rũ
anh nhớ ǵ
mù sương chốn cũ?
anh nhớ ǵ
t́nh mê muội trao đi?
đă
gặp bao giờ mà lại phải chia ly
tiếng em khóc dội hồn anh chốn đó...”
(thơ
Người
tài xế quen thuộc đoạn đường v́ anh sinh
ra và lớn lên tại đây. Những
bản làng, những đồi trà và những con suối
quanh co là những phần đời niên thiếu của
anh. Anh yêu mến chúng cùng lúc yêu mến luôn những con
ḅ ngu ngơ ngoài sân, những con heo
mọi ốm o trong cḥi. Cuộc sống của những
người Thượng giản đơn như hạt
muối khô không cần tinh lọc qua những ruộng
đời biến động. Họ không
cần ánh điện thành phố v́ trên đầu họ
đang có cả một mùa trăng. Và t́nh yêu cũng
không cần nhiêu khê, thắc mắc v́ đàng sau những
tấm ḷng sơn nữ kia, họ có
sẵn sự thủy chung, mộc mạc của núi
rừng.
(Nhiều
chục năm sau, những con người sơn
cước đó đành bỏ quên những phần
đời quen thuộc của ḿnh. Bỏ quên
đất đai, những con suối và
những ông Thần khuất mặt, để trôi giạt
về một nơi chốn văn minh tột cùng là Mỹ
Quốc. Họ không c̣n một mùa trăng
để đi và nước uống mỗi ngày thiếu
vắng mùi vị ngây ngất của rượu cần.
Người ta đă chiếm ruộng nương và
lấy những nhịp thở đất đai
ra khỏi tim họ)
2.
Tôi
cũng vậy. Từ một mùa trăng tháng tư,
tôi đă bị mất nhiều thứ, v́ cuộc
đời luôn biến động theo
những ḍng chảy của xă hội. Tôi
bị cuốn hút ra ngoài một đời sống bất
an như con ốc bị đặt sai chỗ trong một
guồng máy. Tôi ngạc nhiên và thấy
ḿnh tồn tại ngay trên quê hương xa lạ của
ḿnh. Tôi không c̣n biển để t́m lại một mùa
hè rong chơi và một t́nh yêu thủy chung
như ngày mới lớn. Mọi thứ, đều
trở thành quan trọng, từ lon gạo, kư
đường, đến cây kim,
sợi chỉ. Chỉ có giá trị con người là
xuống cấp. Và trí tuệ th́ trôi trác trên
những nhánh sông buồn. Những người
bạn học chung trường ngày
xưa rất ít khi gặp lại. Đa số
đă vượt biên. Một số c̣n lại đang
làm việc nơi những văn pḥng phường xă,
thời gian phần nhiều dành cho những quán cà phê và
những cửa hàng ăn uống.
Một số khác thản nhiên chấp nhận thân phận
trên những chiếc xe ba gác, trên xe xích
lô và sau lưng những thùng vé số. Họ
ngồi bên lề cuộc đời đếm hi vọng
và niềm vui của người khác như đếm
năm tháng của ḿnh.
Mười
tám năm tôi xa quê và ba mươi ba năm Vũng Tàu
của tôi đă phai nhạt màu xanh. Muối
của biển có c̣n mặn mà hay phôi pha
v́ mỗi mùa giông băo? Ngọn hải đăng mỗi
đêm có c̣n soi rọi những hướng đi về
tương lai cho những chiếc tàu đă không c̣n tay lái? Nghe nói con đường chạy quanh
Núi Lớn, Núi Nhỏ đă khang trang hơn v́ nhu cầu du
lịch, nhưng tấm ḷng của người dân đang
cạn hẹp và ngổn ngang những gai góc t́nh
người.
Mẹ
tôi không c̣n cách đây nhiều năm. Khi bà mất tôi không thể về. Có
những lầm lỗi mà chúng ta có thể quên
được, nhưng có những lầm lỗi không bao
giờ san sẻ hay bị đồng hóa dù chúng ta biện
minh bằng những lư do nào đi nữa. Suốt
đời tôi sẽ hối hận v́ điều này.
Và mọi thành công sau này nếu tôi vươn tay
tới được, sẽ nặng trĩu ḷng thống
hối. Nó sẽ làm lem luốt mọi mùi thơm
và mọi vinh quang trên những ṿng nguyệt quế.
Có biết
bao nhiêu người Từ Mẫu đă hụt hơi
đi bên cạnh bước chân thơ dại của con
ḿnh? Có biết bao nhiêu người Mẹ c̣n
giữ cho đời một chút màu xanh hi vọng? Mẹ tôi là một trong những người
Mẹ đó. Bà đă ươm trong
hồn tôi, từ ngày thơ ấu những hơi thở
tươi mát như gió biển. Bà không đủ giàu
để mua tặng tôi chiếc vé xe
mộng ước để chạy đuổi theo
những thành phố hào nhoáng vật chất. Nhưng bà
đă đặt tôi trang trọng trên chỗ ngồi
của ḷng can đảm - để từ đó đi
xuống đời bằng bước đi chân cứng
đá mềm.
Trên
đất nước tạm dung nơi đây có ngày
lễ Mẹ. Người Mỹ thích cho thế giới
thấy sự hiếu thảo của họ, dù chung quanh vùng Down Town có những căn nhà
Nursing Home. Có bao nhiêu chiếc ghế xích đu đong
đưa nỗi cô đơn của những ông bà già,
như đong đưa niềm hi vọng? Ở
đó cũng c̣n có người trợ tá đút cơm cho
những người không c̣n trí nhớ suốt ngày
cười nói như một đứa trẻ, trong khi màn
ảnh truyền h́nh chiếu đi chiếu lại
những bộ phim t́nh yêu. Những quảng cáo
thuốc tăng cường sinh lực. Mọi
điều có vẽ như một mặt khác của
đời sống. Nó trùng lấp,
hỗn độn và đầy gai góc. Và
chúng ta nh́n vào bức tranh đó, chúng ta sẽ thấy rơ
tương lai của chúng ta ra sao.
Những
đứa con của Hợp Chũng Quốc Hoa Kỳ thích
vinh danh những người Mẹ. Hăy để cho chúng có
việc để làm và có một sự bận rộn
dể thương bên cạnh những căng thẳng nhà
xe, cơm áo.
“Có phải
nơi kia là phố tôi sinh
Có sương
sớm đọng trên đèn muộn
Đâu? Đâu có
ngụm đèn xanh
Rèm che nḥe
cửa sổ
Nín đi thôi.
Nín đi thôi các đại lộ nhiều cây...” (Trần
Dần)
Đêm mênh mang những cánh gió rượt theo ṿng lăn
của bánh xe và con đom đóm bay dật dờ trong
đám cỏ. Không lâu nửa con gái tôi sẽ trưởng
thành. Nhưng chắc c̣n lâu nó mới hiểu tường
tận về bà nội của nó nơi một góc phố
mà ba nó sinh ra. Trong khi nền văn hóa tại đây không dạy
cho nó cái cảm giác về sự ràng buộc mật
thiết của t́nh mẫu tử. Nên nó sẽ đi vào
đời với một đóa hồng rất hời
hợt ngày Mother‘s Day. Một lần tôi chỉ cho nó tấm
h́nh chụp chung với bà Nội, lúc nó mới vừa
bốn tuổi. Khi chúng tôi về thăm lại Đà Lạt.
Bà Nội nó đội khăn mỏ quạ và trông có
vẽ “quê mùa” dưới mắt nó. Nhưng với tôi,
cuộc đời sẽ không lớn lao và văn minh
được nếu không có những chiếc khăn
mỏ quạ. Từ những vuông khăn đó, mồ hôi
và nước mắt khổ đau đă được
lau khô. Hạnh phúc và niềm vui cũng gói ghém trong đó.
Chúng tôi, cùng khôn lớn theo màu thời gian phai mờ trên
từng sợi vải và tương lai phồng căng
trên đó như một cánh buồm.
Những chiếc khăn mỏ quạ che kín những
vai đời, trong khi nắng gió làm già háp mộng
ước thời niên thiếu. Tôi lớn lên theo những
mùi thơm ngào ngạt toát ra từ nổi buồn, như
hóa thân của thời gian . Chiếc
khăn cũng vậy. Nó bạc màu theo tuổi già của
Mẹ tôi. Nhưng sao tôi vẫn thấy nó chứa
đựng bao điều mới mẽ.
3.
Đang mùa tựu
trường. Gió thu hiu hắt những hồi
tưởng. Khi tôi c̣n là học sinh trọ học bất
đắc dĩ trên thành phố Sài G̣n. Vũng Tàu của
tôi là một tỉnh nhỏ, khi học xong Trung Học
đệ nhị cấp phải về thành phố
để thi Tú Tài. Một người bạn cùng lớp
đă rũ tôi lên nhà bà cô của anh để chuẫn
bị ngày thi. Căn gác trọ nằm trên đường
Nguyễn Cư Trinh. Căn nhà số 105 ngày đó là một
nhà gỗ hai tầng. Phía dưới dùng làm kho chứa
đồ. Tầng trên dùng làm sinh hoạt cho cả gia
đ́nh.
Đó là những năm của thập niên 60. Lúc đó
bến xe đ̣ lục tỉnh nằm hai bên
đường Nguyễn Cư Trinh, chưa dời ra
ngoại ô. Mỗi tháng thay đổi vị trí chỗ
đậu xe một lần. Tháng trước xe về
đậu bên này đường. Tháng sau về đậu
phía bên kia. Sự huyên náo, ồn ào chia đều cho hai bên
và người dân hai khu phố quen thuộc với
những hoạt cảnh mỗi ngày. Từ một buổi
sáng nào đó, trên căn gác trọ số 105, tôi nh́n
xuống con đường và những đời xe
tất tả, xuôi ngược, tôi thấy hết nhịp
sống của Sài G̣n. Mọi loại xe đều hiện
diện trong ngần ấy không gian chật chội,
giữa những tiếng động nhức nhối.
Tiếng kèn xe, tiếng máy nổ chờ lăn bánh,
tiếng rao hàng, tiếng cải cọ, tiếng đồ
vật rơi đổ, tiếng một con chó gầm gừ
do bị đánh bởi một bà bán hàng ế ẩm,
tiếng chọc ghẹo, tỏ t́nh sỗ sàng từ
những người lơ xe bạt mạng giang hồ
với các cô gái bán hàng. Xen lẫn giữa mùi thơm của
cà phê, của hủ tiếu và hơi thuốc lào là mùi
cống rănh nghẹt ứ, mùi rác rến tùy tiện.
Cái nhịp đời đó không bao giờ nằm im
trong trí nhớ tôi. Nó vẫn sừng sững dù nhiều
năm bể dâu biến động. V́ nó đánh dấu
một mối t́nh mới lớn. Người con gái
của hơn bốn chục năm về trước mà
tôi từng yêu khi về sống tại Sài G̣n. Căn gác ván
cũ kỹ, (sau này được xây ba tầng gạch,
nhưng vẫn chật chội bề ngang) mỗi đêm
tôi về nghe lại tiếng cười và tiếng nói
chuyện của những cô gái con bà chủ nhà người
Bắc. Nhà không có đàn ông. Những bữa cơm tối
muộn màng v́ mọi người bận bán hàng ở
chợ Thái B́nh, tôi đói bụng lén xuống
đường kiếm món ǵ ăn đỡ dạ. Tôi
biết buồn và biết đau khổ từ những
ngày đó. Và cũng biết thêm những thôi thúc giang hồ
theo tiếng kèn xe. Nơi căn gác c̣n có thêm một bà cô mù
suốt ngày ngồi một ḿnh, nghe tiếng bước
chân chúng tôi lên gác mà mừng rỡ. Tôi biết bà
thương tôi và kỳ vọng ở tôi một chàng cháu
rể không cứng đầu. Những con mèo tam thể
ẻo lả nằm quấn quít cạnh bà trong khi tôi
lắng nghe bà kể lể chuyện đời. Đôi lúc câu
chuyện của bà bị ngắt quăng v́ tiếng căi
lộn bên dưới. Những tiếng chửi thề và
nhiếc móc đay nghiến nhau của những đôi
vợ chồng vọng lên căn gác, như những
vết cắt đau điếng làm cho đời sống
thêm sần sượng, gai góc. Cái góc pḥng chật hẹp và
bề bộn những tiếng động đó nhưng
đại diện cho một Sàig̣n lớn lao.
Bây giờ, một vài người nơi căn nhà 105
đó vẫn c̣n. Những người lớn th́ đă
mất v́ thời gian -trong đó có bà cô chủ nhà và bà cô mù.
Một trong ba người con gái nơi căn gác đó
vẫn không chịu có chồng và sống thui thủi
một ḿnh bên những ngày tháng rời rộng khổ
đau nhưng thiếu vắng hơi thở hạnh phúc.
Tôi chắc như vậy v́ sau một cuộc đổi
đời mọi đời sống đều như
vậy. Tôi không biết trong tâm hồn người con gái
lở th́ đó có bao nhiêu h́nh ảnh của tôi, có bao nhiêu
khoảng trống cho một kẻ giang hồ như tôi
cư ngụ? Nhưng với tôi, t́nh yêu tự nó thu xếp
những chổ trú trong tim. Nó giống như những
chuyến xe đ̣ mỗi chiều về t́m bến
đậu. Có một lúc nào, tự chính nó, v́ bận rong
chơi trên đường dài, lúc tàn cuộc quay về,
sẽ mất hẳn một chỗ nằm khiêm tốn qua
đêm. Chỉ tội nghiệp cho những quang gánh
chất đầy mộng ước, bị bỏ quên
dưới gầm xe v́ không có người thu nhặt,
phải chờ đến b́nh minh...
Một buổi chiều chủ nhật, trước
ngày thi một ngày trời đổ mưa. Mưa dai
dẳng từ buổi trưa, kéo dài đến chiều
tối. Tiếng mưa gơ buồn bă trên các mái tôn cũ
nghèo. Trên những mâm cơm tức tửi nỗi cơ hàn.
Tôi đứng trú mưa giữa hành lang nối liền hai
dăy nhà, ḷng trống trăi một quạnh hiu. Vẵng đâu
đây từ một chiếc radio, tiếng hát Phương
Dung vọng xuống. Bài “Nỗi Buồn Gác Trọ”.
Tiếng hát ráo hoảnh giữa những ḍng mưa.
Tiếng hát chạy thêng thang trên những ḷng
đường bên dưới. Con nhạn trắng G̣ Công
giữa những thập niên 60 đă cất cánh soăi bay
mượt mà qua mọi cánh đồng âm nhạc miền
Nam và đậu xuống lâu dài trên mỗi trái tim
người mộ điệu.
Bâng khuâng gác
vắng khêu tim đèn đêm
Nhớ nhung
đi vào quên
Tâm tư
cố nhân ơi ...
Để buồn
ch́m vào đôi mắt
Ái ân không
trọn để ngàn đời nhớ nhau.
............ và:
Nhớ ai mà ánh
đèn hiu hắt
Lá vàng nhè
nhẹ rơi...
Mỗi mùa
vắng đi một người...
Tiếng hát dội vào ḷng tôi như điềm dự
báo một số phận. Lần đầu tiên trong
buổi chiều xa nhà, tôi cảm biết rằng t́nh yêu
sẽ làm cho con người ta lớn lao hơn hay bé
nhỏ hơn. Lần đầu tiên tôi cảm biết
rằng đời sống có những giá trị khác,
tuyệt vời hơn. Không phải đơn điệu
chỉ màu sắc của cơm áo, của công danh hay
những thành đạt. Mà c̣n có sự lăng mạn của
nắng mưa, của thời tiết. Của hạnh phúc
và những đau khổ trộn lẫn. Của t́nh yêu
tơi tả, bầm vập v́ không t́m ra lối thoát.
“Mỗi mùa vắng đi một người”. Như
mỗi đứa học tṛ sẽ trụ lại hay
sẽ rời bỏ trường lớp sau một mùa thi.
Để trôi lăn trên những ṿng đời chóng mặt?
Năm đó tôi thi rớt Tú Tài 1. Tôi nạp bài thi
trước hết và ra khỏi pḥng. Ḷng tôi trống
trải như bến xe đêm về sáng. Không c̣n tồn
động một phương tŕnh hay một định
lư nào trong trí tôi. Tôi lang thang gần nửa ngày, qua rất
nhiều ngả tư ồn ào xe cộ. Qua những quán cà
phê và những cô chủ quán yêu kiều. Tôi tập làm
người lớn và tập hút điếu thuốc
đầu tiên trong đời. Khói thuốc sẽ làm khô môi
nhưng ướt sũng hạnh phúc được pha
chế bằng mùi vị đau khổ. Những ṿng khói níu
chân tôi bước xuống cuộc đời và tôi nghe
trong đó hương thơm của sầu mộng.
Những ṿng khói quấn quít, như những ṿng tay ôm.
4.
Mỗi người có một định mệnh từ
một cuốn phim hay một bài hát. Tôi không ra
ngoài ngoại lệ. Bài hát Nỗi
Buồn Gác Trọ đă cắt hồn tôi thành hai mảnh
đời. Và tôi sẽ không bao giờ
ghép hai nửa mảnh đời đó nhập lại cùng
nhau. Nhiều năm trôi qua, tôi vẫn không thể quên
được giọng hát làm trái tim tôi
trầy trụa. Tiếng hát cắm vào
hồn tôi những chiếc gai nhức nhối có khả
năng làm rơi máu lệ. Tiếng hát
như một định mệnh đẩy tôi trôi trên
những nhánh sông buồn.
Con nhạn
trắng G̣ Công chắc không thể h́nh dung được
rằng cách đây đúng 40 năm, tiếng hát của nàng
đă gây cho tâm hồn đứa con trai mưới bảy
tuổi cơn địa chấn. Không
phải cấp 4 hay cấp 5. Mà là cơn địa
chấn ngọt ngào hơi thở của môi miệng và ràn
rụa của nước mắt.
Nhiều
năm trôi qua, hồn tôi vẫn c̣n rung
động như ngày nào, khi nghe lại Nỗi Buồn Gác
Trọ. Vẫn in như ngày mới lớn, vẫn mới
mẻ ngần ấy những rung động.
Nhiều
năm trôi qua.
Từng có biết bao nhiêu gác trọ hiện
ra bên cạnh cuộc đời. Một lần ở
khu Bàn Cờ. Một lần ở Bảo Lộc. Một
lần ở Chi Lăng, ở đường Hai Bà
Trưng, Đà Lạt. Vài gác trọ trên đất nước
người có danh xưng khô khốc là Motel, bên những
chặng nghỉ đường dài. Nhưng sự
rung động bớt đi những sôi nổi,
bồi hồi.
H́nh
như chúng chỉ tiếp nối những định
mệnh, chớ không phải bắt đầu một
định mệnh.
PNY.