Thơ chua

Chuyện đời

 

 


Tháng giặc chưa kịp vào

Là Ông đă  ..vọt lên “tàu” Ông dông!

Giặc vào nă súng cà-nông

Người chết, lửa cháy khói xông ngút trời

 

Từ quê ra tỉnh nơi nơi

AK, cờ máu đổi đời Việt-nam!

Ông đâu thấy ǵ giặc làm

Ông đâu có bị giặc giam vào tù

 

Ông đâu nghe khóc hu hu

Mất chồng, mất vợ, bị thu cửa nhà

Người người đói khổ ..chít cha!

Từ Nam tới Bắc thiệt là âm u ..

 

Ông “tẩu” đi trước khỏe ru

V́ vậy Ông mới bị “mù” đến nay

Dân Việt la điếc lỗ tai

Ông lại bị “điếc”, la hoài hổng nghe!

 

Nên Ông bị..Việt-cộng đè

Nhét vào mắt mũi nào chè nào xôi

Ăn quen Ông thành c̣ mồi

Mở miệng là hát: “Đảng tôi hơn người

 

Dân tôi nay sống vui tươi

Tự do, hạnh phúc, người người như tiên

Đồng bằng đến vùng cao nguyên

Đâu đâu dân cũng .. đầy tiền bỏ băng!

 

Không ai lảnh đạo cho bằng

Đảng ta trí tuệ toàn thằng ..quá khôn!

Đâu có thằng nào ..Cáo, Chồn…

Toàn là những mặt “cô hồn” dễ thương!”

 

 

 

 

 

 

 

Sao Ông không về quê hương

Để hưởng cuộc sống với phường chết toi?

Nhiều người đi trước Ông rồi

C̣n ..quần xà lỏn, than ôi! Trở về ..

 

Chuyện đời nghĩ cũng ngộ ghê

Ngày nào bỏ chạy gớm ghê giặc Hồ

Nay nghe lời dụ ..mại

Ôm chân cái đảng Cộng nô hại người!

 

Nhẹ dạ nghe đười ươi

Biểu quên quá khứ để cười ha ha ..!

Nhưng họ kỳ thị đậm đà

Chỉ thương tờ bạc đô la mang về

 

Thương Ông mặt mũi ủ ê

Bị trúng “Độc chưởng u mê” vô đầu

Độc nầy chớ có để lâu

Sợ e ..biến chứng ..sẽ sầu thiên thu ..!

 
Chàng Phạm Texas