Thơ

 

Mày bảo tao quên sao?

Mày bảo tao quên sao?

Cứ đến Tháng , lại nghe tiếng thét gào

Tiếng phẫn nộ của muôn ngàn dũng

Đă tuẫn tiết cho quê hương kỳ vỹ

Ḍng máu tuôn trên khắp nẻo quê hương

Thân một nơi, đầu một nẻo, đoạn trường

Súng gẫy, gươm cong, ngựa da c̣n bọc

cờ kia một thời ngang dọc

Đă lắt lay trên trận địa mênh mông

Giờ nơi đâu, hồn đang hiện trên không?

Hay ở lại chốn rau chôn, rốn cắt?

Làm những ngọn lửa không bao giờ tắt

Bảo vệ đất đai Tiên Tổ truyền đời

Mày bảo tao quên sao?

Cả trăm ngàn anh em giờ vất vưởng chợ đời

Thân dị dạng, tay què, chân gẫy

Thằng Trương gàn, chuyên viên súng máy

Vẫn cười vang bên lằn đạn oang oang

Giờ lắt lay, khàn giọng với cây đàn

Hát phố chợ: Xuân này con không về nghe, mẹ!

Thằng Tùng đen, một thời oai vệ

Súng bên hông, lựu đạn quanh người

Nay âm thầm với cặp mắt không ngươi

Tay rờ rẫm, cây gậy c̣ng, chậm chạp

Mày c̣n nhớ thằng Vân nói lắp?

Nhưng hiên ngang, sinh tử nhẹ tênh

Bao lần xung phong, vẫn phóng một ḿnh

Trước thượng cấp, Đại Bàng ngơ ngác

Nay run run, đan rổ cho người

Một tay, một chân, để lại trận địa rồi

Thân c̣m cơi, khô như cành củi mục

Nếu mày gặp, nhất định mày bật khóc

bạn hiền, nay láo, lao đao..

C̣n bao thằng học khóa ḿnh, ra sao?

Tên cụt, thằng què, bụng vài vết đạn

thằng, tháng Đen, chân vừa cụt tới háng

Bị đuổi ra khỏi bệnh viện, lặc

Máu tuôn trào, ngă sấp, bên

Giờ ngơ ngác trong nhà thương tâm trí

Mày bảo tao quên sao?

Khi anh em ta sống trong đời kỳ thị

Vẫn bao thằng áo gấm xênh xang

Hănh diện comlê, ca vát về làng

Khoe nhà cửa, khoe xe, khoe bằng cấp

Chúng cứ lờ đi, không dám cúi người thấp

Nh́n bạn ta, nằm dưới đất, tan hoang

Thôi, mày ơi, nói nữa, lệ hai hàng

Lại tuôn chẩy nghẹn ngào như suối

Tao chỉ mong mày, một gói cơm dấm dúi

Gửi anh em, xin lỗi, chúng tao hèn

Đă chạy thật nhanh, khi tắt lửa, tối đèn

Bạn què bỏ lại, bạn sang th́ níu áo

Thôi, tao lại nghẹn,

Lại buồn ngây, lảo đảo

Tao ngừng đây,

Cho tao tạ lỗi các bạn hiền

Cho tao giơ tay chào ngày tưởng niệm Tháng Đen

Chào tất cả, với trái tim tan nát...

 

Chu Tất Tiến