Thơ
Nha Trang –
Ta gặp lại em.
Ta trở lại Nha Trang
Ta về thăm Đồng Đế
Ba mươi sáu năm từ khi rời xa
quân trường mẹ
Ta về đây với bao nỗi
bồi hồi
Đứng trước cổng trường, nhớ kỷ niệm buồn vui
Nhớ đồng môn,
nhớ bạn bè,
nhớ chiến hữu ...
Nhớ ngày di hành,
nhớ đêm nằm gác
Nhớ khu chiến thuật, nhớ bãi bắn,
nhớ đoạn đường
chiến binh
Nhớ bãi “ruồi” rù rì, nhớ
bãi tiên, nhớ ba làng,
Nhớ bánh mì đường,
nhớ canh cá mối
Ta đi lại vài đoạn đường lúc trước
Nhớ những lần chinh phục đỉnh hòn khô
Trong tình cờ ta
gặp được
em,
Một đuôi đạn đồng rỉ sét
Em là chứng tích của một thời oanh liệt
Đã làm nên những
trang sử hào hùng
Có những thằng đỏ lon
Có những thằng nằm xuống
Cho tự do,
Cho tổ quốc
Cho dân chủ
Cho ấm no
Nhưng hôm nay, ta trở
lại chốn xưa
Bằng thân phận một người không tổ quốc
Quân trường ấy, bây giờ thay
chủ
Ta ngậm ngùi, lệ ứa ướt hàng mi
Dưới chân ta, viên
đạn cũ đợi người
Em nằm đó nhìn biển dâu, thay đổi
Anh không còn “ngàn
năm thao diễn nghỉ”
Em vẫn còn “xõa tóc đợi
chờ ai”
Nha Trang, chân bước
ngập ngừng
Mênh mông biển cả, chập chùng núi non!
Lê Văn Thắng
Nha Trang 6/2009