Cấm Đái Bậy!
1. Cấm Đái Bậy!
Có nhiều chuyện xẩy ra trong đời sống một cách tự nhiên; chẳng hạn như đi ngủ và đi… tiểu. Các chuyện được xem là tự nhiên sẽ không c̣n ǵ là tự nhiên nữa nếu chúng ta bắt buộc phải quan tâm đến nó. Hơn thế, vấn đề bài tiết của cơ thể thật t́nh không có ǵ hấp hẫn, thú vị để đề cập đến; nhưng để “tự nhiên” cho đến mức độ mà cả xóm, cả thành phố, cả nước hôi mùi… nước đái th́ vấn đề “nặng mùi” này phải là một phần trách nhiệm của từng công dân, của người lănh đạo, của người vẽ, hoạch định chính sách của nhà nước - một vấn đề to tát của quốc gia chứ không phải chỉ riêng ǵ chuyện đại hội đảng, bầu cử quốc hội, tổng thống, chủ tịch nhà nước… chuyện chống lạm phát kinh tế… chuyện chống tham nhũng…!!
Từ thuở hoang sơ, dân số c̣n ít và con
người c̣n sống raỉ rác th́ “tiểu đồng”
không bao giờ là vấn đề. Thực ra, vào thời
xưa, v́ phương tiện để gỉai trí c̣n
rất thiếu thốn, th́ tiểu đồng là một
cái thú thật thuận tiện và không tốn kém của nhân
lọai. C̣n ǵ thích thú cho bằng vừa
đứng xả bầu tâm sự giữa ánh nắng ban
ngày vừa nghe chim hót và tiếng gió thổi ŕ rào chung quanh. Có lẽ thời nay chỉ có
“ngồi cầu cá dồ” là có thể tạm so sánh
được với “tiểu đồng” thôi!
Nhưng mà hôm nay, thế kỷ 21 rồi, con người
sống chen chúc nhau trong các thành phố
đông người, thiên nhiên không thể nào bao dung rộng
lượng với con người như lúc xưa
nữa. Vấn đề đái
đường, tường, gốc cây, góc phố, góc
kẹt… phải cần xét lại. Ng̣ai lư do dơ
bẩn, nguồn gốc của nhiều bệnh tật… nó, một mặt, tè lên danh dự
của dân tộc khi du khách ngọai quốc nh́n thấy…
mặt khác nó cũng là dấu hiệu gián tiếp bảo
họ (du khách) “đừng nên trở lại đây nữa
nhé!” Buồn chưa?
Trước hết hăy nói về
người đái bậy.
Đă có
người tranh luận là “À! Nếu mót quá mà không có
nhà vệ sinh công cộng nào ở gần th́ làm sao bây
giờ?” Nhưng phải thành thực công nhận là
trong số người hay đái bậy, đại đa
số là đàn ông! Tại sao vậy? Có phải là
các bà nín giỏi hơn các ông? Các “chuyên gia” về “đái
đường” không đồng ư như vậy.
Họ nói là các bà không “cẩu thả,” “lười
biếng” và “vô trách nhiệm” như các ông(?) Các bà không
hay uống rượu (bia), cà phê, trà… đại
lọai những thứ làm cho bàng quang đầy tràn b́nh
mau hơn. Ng̣ai ra, v́ lẽ việc thải nước
thừa trong người ra ng̣ai, các bà thường phải
cần có nhiều thời giờ hơn, phải cần
chỗ kín đáo hơn. Họ không thể đứng
tô hô giữa thiên thanh bạch nhật rồi “hit and run”
như đàn ông cho nên họ phải cẩn thận
hơn. Các bà chỉ đi chợ, shopping… những
nơi mà họ biết có nhà vệ sinh công cộng có
thể dùng được… trong khi các ông lại ít quan tâm
đến các yếu tố lặt vặt mà rất
cần thiết này. Vậy đề nghị các bác
trai nên bỏ bớt chút ít thời giờ nhậu nhẹc
để học cái “bí quyết thần kỳ” này của
các bác gái xem sao!
Bây giờ nói rộng hơn về vai tṛ “dân trí” và “văn minh” của dân tộc (dĩ nhiên là cũng trong vấn đề đái bậy!) Có rất nhiều người, trong đó có cả nguyên thủ của các quốc gia như Nam Dương, Đài Loan, Đại Hàn… đă từng tuyên bố nhiều lần đại khái là:
“Nếu muốn xét tŕnh độ văn minh
của một dân tộc xem nó đến mức độ
nào th́ chỉ việc nh́n vào nhà vệ sinh công cộng
của họ là đủ!”
(The public toilet is to reflect the civilization index of each country. It also reveals the country’s civilization level and quality of life).
Ngạn ngữ Nhật bản có câu:
“Nhà vệ sinh (buồng tắm) là một phần của đời sống. Chỉ nh́n vào buồng tắm của một gia đ́nh là biết rơ gia đ́nh đó như thế nào?”
(Họ có sống ngăn nắp không? có chăm sóc nhà cửa con cái của họ thích đáng không?)
Nếu có lời nói nào đơn giản và dễ hiểu hơn về vấn đề văn minh của dân tộc th́ xin các bác làm ơn mách dùm cho cháu biết với? Người Nhật quan niệm đúng theo cái nghĩa “tề gia trị quốc” của dân Á châu chịu ảnh hưởng Khổng Mạnh. Đúng vậy! Nhà ở mà giống như đống rác th́ ra ng̣ai đái đường có ǵ mà phải ngạc nhiên?
V́
vấn đề cắt giảm ngân sách, giảm chi phí cho
tiện nghi công cộng, nhiều thành phố hoa lệ
nổi tiếng trước kia như Paris, New York…, nay
rất nhiều du khách đă phải lớn tiếng than
văn về “mùi nước đái” (New York’s subway systems và các
đường hẻm - alleys…) và “phân chó.” (
Dầu có che mắt hay bịt mũi, cũng phải công nhận rằng: Có sẵn phương tiện và khả năng xây dựng lên các nhà vệ sinh công cộng đă là một chuyện đại sự rồi; phải giữ ǵn bảo tŕ chúng cho sạch sẽ ở mức độ chấp nhận được đ̣i hỏi ngân sách to lớn và sự ư thức, sự tham gia, sự giáo dục, sự thành tâm hợp tác giữa chính phủ và quần chúng… Kích thước của vấn đề này chỉ nghĩ đến thôi cũng có thể bí đái rồi… nói chi đến chuyện thi hành…
Bây
giờ nói về đất nước Việt
Tại các thành phố lớn, số bảng “Cấm Đái,” nếu các bác rảnh hơi chịu khó đếm ra cho có con số chính xác, c̣n thấy nhiều hơn cả các bảng, băng “rôn” (biểu ngữ) ca ngợi sự lănh đạo sáng suốt của Bác và Đảng. Các bảng lọai này nhiều đến mức độ làm cho du khách ngọai quốc phải hiểu lầm như trong trường hợp có thật đă xẩy ra cười ra nước mắt như sau:
Một
du khách tây phương hỏi anh hướng dẫn viên du
lịch (tour guide) ở Việt
- “Tôi đă đến Việt
Anh hướng dẫn viên vội hỏi:
- “Xin ông cho biết tên của cái vịnh đó là ǵ?”
Ông khách chỉ lên bức tường bên đường rồi bập bẹ đánh vần:
- “
…
Chỉ
đọc cho qua nội dung của các bảng “cấm
đái” đă đủ hiểu sự phong phú của
tiếng Việt ḿnh đến mức nào. Các bảng
“cấm đái” có nhiều lời lẽ dài ngắn với
cường độ khác nhau: từ lịch sự năn
nỉ sự thông cảm như “Xin đừng đái
nơi đây;” cho đến các lời cấm khô khan
“Cấm Đái;” “Cấm không được đái;” cho
đến lời đe dọa nặng nề có kèm theo
cả các biện pháp chế tài (tưởng tượng)
như “Cấm tuyệt đối không được
đái. Vi
phạm sẽ bi phạt nặng.” Dưới hàng chữ hăm
dọa “phạt nặng” này lại ghi rơ tên các cơ sở
có đầy đủ thẩm quyển như “Công an Phường…” Lời hăm dọa
chế tài đôi khi c̣n được cho thêm “ấn
tượng” với h́nh vẽ một con dao mà phần
cạnh bén được sơn màu đỏ, có các
giọt sơn đỏ (xem như) c̣n ướt nhỏ
xuống giống như dao vừa mới được
“làm việc” xong! Thực tế rất
phũ phàng các bác ạ. Tất cả các bảng
“cấm đái” đều ḥan ṭan vô dụng bởi v́ không
hề thấy có bóng dáng công an cảnh
sát nào ở gần đó để các làm các bác muốn
đái bậy phải sợ. Công an
c̣n đang bận “làm việc” ǵ đó mà họ xem là quan
trọng hơn chuyện đái bậy. Phải
lấy làm lạ là ở Việt Nam công an có thừa
thời giờ “bịt mồm” dân mà lại không có thời
giờ “bịt chim” của dân cho bỏ cái tật đái
bậy!? Đây là chưa kể chính ngay công an cũng thường ra đái ở đây
mới chết chứ!!! Óai oăm ở chỗ là các
lọai bảng “cấm” này h́nh như có ảnh
hưởng ngược lại (“reverse effect!”). Nó có sức lôi cuốn và nhắc nhở mọi
người rằng ở đây “đái đươc
không cấm” (các bác thử đọc ngược từng
chữ một của câu “cấm không được
đái” từ phải qua trái xem sao?!)
Quang cảnh “đái đường”
mới thật là một bản bi hài kịch dài không bao
giờ hạ màn.
Lần về thăm lại Sài g̣n gần đây, nhà cháu
chứng kiến cảnh một thanh niên ăn mặc
khá bảnh bao, áo bỏ trong quần hẳn hoi, cầm tay
đào đi dung dăng dung dẻ trên hè phố rất mùi
mẫn. Bổng nhiên anh ta quay qua nói
với cô bồ câu ǵ đó (nhà cháu đóan non đoán già là
“Anh mắc… quá! Chờ chút xíu để anh…”).
Thế là anh ta để cô đào đứng tuỗn ra
ở bên lề đường; anh ta quay buớc vào
bức tường gần đó rồi thong thả xả
b́nh tự nhiên như con “kiki” của nhà cháu lúc nó buồn
t́nh đi ṿng ṿng “marking territory” chơi chung quanh xóm
vậy. Sau khi đóng nút quần xong xuôi, anh chàng ta
đi trở ra cầm tay đào (yuck!) và
dung dăng dung dẻ tiếp như không có chuyện ǵ
xẩy ra! Hăi thật! Sao có thể như vậy
được! Phải có người nào ở chung quanh đó nói lên một tiếng
chứ! Hay ít nhất cô đào thơ mộng
của anh ta dù không tiện nói cái ǵ nhưng
cũng nên
tạm thời không cho anh kép đẹp giai này cầm tay chứ! Trong một dịp khác
được bạn bè chở ra B́nh Triệu (ở
ngọai ô Sàig̣n) để ăn nhậu, nhà cháu thấy có
một ông vào tuổi sồn sồn có vẻ bệ vệ
của một đại gia (?) mặc “vét tông” lái xe ô tô
rất “xịn,” đột ngột dừng xe lại bên
lề đường, một tay vạch quần đái
vào tường tỉnh bơ con sáo sậu; trong khi tay kia
vẫn đang cầm điện thọai di động và
miệng th́ vẫn đang bi bô ra chỉ thị (qua
điện thọai) cứ như đang “làm việc”
ở văn pḥng riêng!!! Việt
Dân
số Việt

Tóm lại, “nhà xí công cộng” thực sự là cái thuớc để đo sự trưởng thành của một dân tộc. Dân chúng không cần các tượng đài hùng vĩ mà cần các nhà vệ sinh công cộng sạch sẽ chẳng riêng cho người b́nh thường mà cả trẻ em, người già và ngưới tàn tật cũng có thể xử dụng được. Ở đó nhân viên của nhà vệ sinh được dùng không phải là để ngồi trước cửa thâu tiền; mà lo dọn dẹp cho sạch sẽ bên trong. Hay là nhà cháu mạo muội đề nghị là nhà nước ta nên xúc tiến ngay một chương tŕnh xây cất hàng lọat các nhà xí công cộng miển phí trong nước đồng thời người dân nào đến sử dụng (thay v́ phải đi đái đường) c̣n được phát một món quà nhỏ tượng trưng - chẳng hạn như được tặng miễn phí một ổ bánh ḿ thịt sau mỗi lần thăm viếng! Nếu đất nước đạt được cái “chỉ tiêu” đó th́ thiên đường chắc cũng chỉ đến thế thôi!
Trần Văn Giang