Buổi đón nữ Luật sư Lê Thị Công Nhân trước

nhà tù Cộng sản không thành trước sự gian manh

của công an cộng sản Việt Nam !!!

Được thông tin nữ luật sư- anh hùng Lê Thị Công Nhân (LTCN) sẽ trở về với gia đ́nh vào ngày 06/3/2010. Ms Nguyễn Trung Tôn (Mục sư Tôn là người đang truyền giảng về đạo Thánh Tin Lành và về Đức Chúa cho tôi) có gọi điện cho tôi biết là MS sẽ đi đón LTCN sắp tới và ngỏ ư muốn tôi cùng đi. Tôi gọi điện báo tin với ban đại diện khối 8406 là linh mục Phan Văn Lợi, Đỗ Nam Hải và anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà Nội. Mấy hôm này, mọi người ai ai cũng háo hức chờ đón Lê Thị Công Nhân khi chị bước ra khỏi nhà tù nhỏ của Cộng sản Việt Nam để tạm trở về nhà. Từ TP Huế, Linh mục Phan Văn Lợi là một chiến sỹ chống Cộng Sản Việt Nam bất khuất và cũng là một trong những vị lănh đạo của khối 8406 đă đề nghị tôi thay mặt đại diện cho khối 8406 để đón LTCN tại cổng nhà tù số 5 thuộc huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hoá khi cô sẽ hết án tù đầy tại đây.

Tôi từ xă Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An đi ra tỉnh Thanh Hóa từ chiều ngày 04-3-2010 để thăm ông Vơ Văn Nghệ - một dân oan một ngày trước đó. Chiều 05-3-2010, tôi và mục sư Tôn đi t́m hoa mua tặng em Công Nhân khi trong tù bước ra cổng trại sắp tới đây. Qua điện thoại, Linh Mục Phan Văn Lợi dặn tôi thay mặt khối 8406, đây là tập hợp đấu tranh chống cộng triệt để, là hăy mua một bó hoa thật rực rỡ ghi rơ : "Khối 8406 để tặng nữ luật sư Lê Thị Công Nhân đă thụ hết án 3 năm giam cầm để ra khỏi nhà tù của chế độ độc tài CSVN...".  Trong suy nghĩ của tôi cảm thấy rất vui mừng cho LTCN, cho cả tôi nữa về lời đề nghị đó của Linh mục Phan Văn Lợi - người mà tôi rất kính trọng và ngưỡng phục. Tôi hồi hộp hân hoan nghĩ đến giờ phút đón em LTCN khi bước chân em ra khỏi nhà tù bạo tàn của chế độ Cộng Sản Hà Nội vào đúng sáng ngày 6/3/2010 sẽ đến trong 1 ngày nữa thôi.

Với trí tưởng tượng đơn giản của ḿnh, tôi tưởng tượng và h́nh dung ra gương mặt của nữ chiến sĩ tranh đấu chống cộng đ̣i dân chủ, nhân quyền - LTCN, người con gái hiên ngang bất khuất bước ra nhà tù CS nên không sao ngủ được trong những ngày này !!!...Em Đẹp xinh !..., Em khỏe mạnh vui tươi hay em gầy yếu, ṃn mỏi sau 3 năm tù đày khốc liệt bởi bàn tay của công an trại giam và bạo quyền CSVN đây ???...

Em khỏe mạnh ư ??? Có lẽ không có, bởi trong nhà tù CS do phải ăn uống khổ sở, cũng như tiện nghi sinh hoạt mọi thứ đều thiếu thốn không có đủ để đảm bảo sức khỏe cho con người nhất là phụ nữ trẻ và người già.... Bởi nếu đây là nơi tốt lành dành để an dưỡng, tẩm bổ sức khoẻ th́ đâu đến lượt LTCN hay cho các chiến sỹ tranh đấu v́ dân chủ, nhân quyền, tự do được vào an hưởng. Mà chắc chắn nó sẽ trở thành nơi an nghỉ, nơi chăm sóc sức khoẻ, dưỡng bệnh...cho các quan chức lớn bé của tập đoàn đảng trị CSVN lũ lựơt xếp hàng chờ vào đây hưởng lạc, chứ đừng ḥng đến lượt dân đen như hang triệu triệu đồng bào đang đói khổ phải sống lay lắt, ngắc ngư. Và lại càng đừng ḥng đến lượt các nhà đối kháng với chế độ độc tài đảng trị của CSVN mà trong đó có người như em được thụ hưởng an nhàn !!!...

Em gầy yếu xanh xao ??? Có lẽ rất đúng nhưng tôi vẫn tin rằng dù em gầy yếu bao nhiêu th́ tôi cũng nghĩ rằng khi bước qua cổng nhà tù này em sẽ ngẩng cao đầu kiêu hănh, tự hào và vinh quang. Tôi sẽ được đem bó hoa tươi thắm đặt vào ṿng tay em tŕu mến để em nhận thấy rằng ở bên ngoài xă hội, mọi người vẫn hàng ngày mong ngóng em trở về với họ để tiếp tục cuộc đấu tranh đầy nguy hiểm, gian khổ nhưng rất đỗi vẻ vang. Tôi nghĩ rằng em sẽ rất vui bởi em nhận thấy rằng mọi người đều nhận thấy em đă làm những điều có ích cho dân tộc và đất nước Việt naỳ. Em sẽ tự hào v́ đă trải qua những ngày em tù đầy ác liệt nhất bởi chế độ độc đoán, phi nhân của CSVN, sự hy sinh của em là cao cả v́ đóng góp cho đất nước, cho nhân dân Việt Nam mà chính điều đó không phải hổ thẹn với chính lương tâm của ḿnh…

Gia đ́nh Ms Nguyễn Trung Tôn cũng lo lắng cho chuyến đi của cả 2 chúng tôi v́ những bất trắc và mọi nguy hiểm, bất an sẽ luôn luôn đổ ập xuống đầu ḿnh bất cứ lúc nào. Vợ Ms Tôn cũng dậy từ nửa đêm chuẩn bị cho chúng tôi lên đường thật sớm sao cho tốt nhất. Từ 4 h sáng mục sư Tôn đă chở tôi lên đường bằng xe máy trong trạng thái hồi hộp, cảnh giác cao độ. Khoảng đường từ nhà Ms Tôn đến trại giam là 60 km và trong cùng tỉnh Thanh Hoá, với dự định tính toán của chúng tôi là sẽ đến trước cổng trại giam trước 6 h sáng, nhưng v́ đường ngoằn ngèo đầy ổ gà, có đoạn đang làm lại, có đoạn lại láng ngáng toàn trâu ḅ đi lung tung ngáng trở nên khi chúng tôi lên đến cổng trại giam cũng đă 8 h giờ sáng ngày 06/3/2010.

Lên đến nơi tôi đă thấy chiếc tắcxi đậu ở cổng có hai người phụ nữ ngồi ở bên trong. Một người lái xe và một người nữa mà tôi nhận ngay ra là Lê Thị Kim Thu một dân oan quê tỉnh Đồng Nai cũng vừa thoát khỏi nhà tù cộng sản từ trại Yên Khánh, tỉnh Ninh B́nh. Cô Lê Thị Kim Thu gầy hơn nhiều so với khi chúng tôi chung sống và cùng nhau tranh đấu những tháng ngày ngoài Hà Nội trong những năm 2006-2007. Tức là đă cùng nhau ăn ngủ, sinh hoạt khiếu kiện, đấu tranh tơi bời tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng cách đây hơn 3 năm về trước. Tất nhiên là Kim Thu hơn chúng tôi nhiều v́ cô đă có điều kiện hơn nên cô ấy liên tục nghỉ trong nhà trọ thuộc ngơ 104 và 108 phố Ngọc Hà, quận Ba Đ́nh, Hà Nội. C̣n về phần tôi v́ hoàn cảnh nghèo khổ hơn nên đă phải đi nhặt rác để kiếm sống và ăn ngủ vạ vật cùng bà con dân oan khác taị vườn hoa suốt mấy năm liền. Tôi cũng biết cô Lê Thị Kim Thu cũng mới ở tù về được mấy tháng đây thôi, có lẽ nhà tù CSVN quá khổ ải đă làm giảm sút sức khỏe và nhan sắc của Kim Thu chăng ?. Qua Kim Thu tôi biết cô Trần Thị Lệ là mẹ của luật sư LTCN cũng đang vào trại giam để làm thủ tục để chuẩn bị đón LTCN trở về nhà ngoài Hà Nội.

Trời hôm nay hơi lạnh giá do ảnh hưởng của đợt rét mới tràn về, có khá nhiều sương mù dầy đặc, cùng với cảnh rừng núi u buồn, hoang vắng cũng không thể làm cho sự hồi hộp mong đợi của chúng tôi vơi đi mà trái lại tăng thêm rất nhiều lần. Không khí thật nặng nề, bí hiểm và lạnh lẽo bao trùm lên toàn bộ trước cổng trại giam số 5 - huyện Yên Định, tôi quan sát thấy một vài tù nhân tự giác mặc bộ quần áo sọc của trại đang gánh những đôi thùng nặng qua cổng nhà giam, tôi biết rơ là họ gánh phân đi tưới cây. Tôi lấy máy ảnh để chụp vài kiểu để làm kỷ niệm về chuyến đi đón này, nhưng thật kỳ lạ khi thấy Kim Thu lên tiếng ngăn cản tôi với lư do lo sợ nếu chụp ảnh công an traị giam sẽ xông ra tịch thu máy ảnh. Thế rồi một lát sau tôi thấy Kim Thu đi từ cổng trại giam đi ra cùng với một công an và ra sức ngăn cản tôi chụp h́nh bên ngoài trại giam. Tôi nói với Kim Thu là không tịch thu được máy của Bích Khương đâu đừng lo, bởi đây đâu phải là vùng cấm chụp ảnh, đây không phaỉ là khu vực quân sự cần giữ bí mật an ninh hay quốc pḥng, quốc gia... Vậy nhưng lại một lát sau tôi thấy thêm có mấy công an trại giam cũng chạy ra nháo nhác, quyết liệt ngăn không cho tôi chụp ảnh nữa. Thế nhưng tôi vẫn cầm máy chụp mấy ảnh trước cổng trại, ngay lập tức công an canh gác tại đó đă lại yêu cầu tôi cất máy ảnh, nếu không sẽ bị tịch thu máy ngay lập tức. Cũng từ đây tôi gọi điện thông báo cho anh Nguyễn Khắc Toàn ngoài Hà Nội để biết là chúng tôi đă có mặt ở đây để cùng đón LTCN ra tù trong ít phút nữa thôi...C̣n anh Toàn th́ không quên nhắc nhở tôi là phải chụp vài kiểu h́nh để minh hoạ cho bài viết này bất chấp công an hay ai đó ra sức cố công ngăn cản. Ngay  sau đó tôi có mời Kim Thu hăy xuống xe ô tô tắc xi để vào quán cạnh cổng trại tù này để uống nước mà ngồi chờ đợi cô Lệ vào trại giam đón LTCN ra, thế nhưng Kim Thu dứt khoát không rời khỏi xe tắc xi theo lời mời của tôi ??!!

Không khí càng nặng nề hơn khi chúng tôi chờ măi, chờ măi mà chẳng thấy có thông tin ǵ về LTCN cả. Chờ đợi khoảng thời gian khá lâu mới thấy cô Lệ mẹ LTCN vẻ mặt rất buồn bă từ cổng trại giam bước ra, tôi đưa máy ảnh lên bấm tiếp. Tôi thấy Lê Thị Kim Thu hỏang sợ bảo là hăy để cho Công Nhân ra khỏi trại yên ổn đă, tôi hơi khó chịu bởi chế độ độc tài CSVN đang và đă hiện hữu đă làm cho con người Việt Nam quá sợ hăi ở mọi chỗ, mọi lúc và chính v́ thế nên nó mới là mảnh đất màu mỡ cho chế độ bất nhân, bạo tàn và gian dối này cứ ngang nhiên tồn tại măi.... Thế rồi người lái tắc xi vù xe qua chỗ khác, tôi thấy Kim Thu cũng chạy theo luôn với vẻ mặt hoang mang, lo lắng đầy sợ hăi. C̣n Ms Trung Tôn hơi bực bội nói luôn  : “Bộ chụp ảnh th́ hắn giam tiếp Lê Thị Công Nhân chắc ???...Lê Thị Kim Thu sợ hăi ǵ mà sợ hăi quá đáng thế nhỉ chị Khương ??? ”.

Ngay sau đó cô Lệ cho chúng tôi biết trại giam đă thông báo chính thức cho cô là : "đại diện Bộ Công An từ Hà Nội vào trại giam đă đưa Công Nhân về rồi nhà trước đó rồi...". Mọi người đang nóng chợ đợi thắc thỏm, ḷng bỗng nhẹ đi đôi chút. Thế là giây phút mà tôi hồi hộp trông mong để đón em trong tù ra đă không thể đến với chúng tôi như dự tính ban đầu. Hai bó hoa tươi trên tay của Ms Nguyễn Trung Tôn và trên tay tôi ôm đến để trao tặng em, đă không thể trực tiếp trao tận tay cho em được nữa như mong muốn thật bé nhỏ và đơn giản của chúng tôi. Thế rồi cô Lệ quyết định lên tắcxi trở về Hà Nội ngay lập tức và tất nhiên Kim Thu cùng leo lên theo xe về Hà Nội với cô. Trước khi xe chuyển bánh, tôi và MS Trung Tôn gửi lại 2 bó hoa cho cô Lệ có nói là tôi thay mặt khối 8406 và hội thánh Tin Lành của MS Nguyễn Trung Tôn gửi 2 bó hoa tặng em đă ra tù. Tôi thành thật xin lỗi em !  Người nữ anh hùng chống chế độ cộng sản độc tài đảng trị - LTCN. Tôi nghĩ có lẽ khi những bó hoa này tới tay em th́ không c̣n tươi như trứơc nữa, nhưng nó là tất cả tấm ḷng của chúng tôi gửi cho em mà chúng tôi không thể cùng ra Hà Nội được. Những bó hoa này cũng như tuổi thanh xuân của em đă bị tập đoàn đảng trị CSVN làm cho khô héo trong những năm tháng tù đầy gian khổ mà 3 năm vừa qua em đă nếm trải !  Nhưng chúng tôi tin rằng tâm hồn em, tên tuổi em, h́nh ảnh đấu tranh kiên cường bất khuất của em là măi măi trẻ trung, tươi thắm mà không bạo quyền ǵ của CSVN có thể làm lụi tàn, héo hon được !!!  Khí phách hào hùng, mạnh mẽ của em trong những ngày tháng đấu tranh quyết liệt, trực diện với CSVN ngay tại sào huyệt của chúng ở thủ đô Hà Nội sẽ ghi sâu dấu ấn măi măi trong tâm trí của nhiều tầng lớp nhân dân Việt Nam trong nước cũng như ở hải ngoại.

Chiếc xe chở cô Trần Thị Lệ, mẹ đẻ của Lê Thị Công Nhân và Kim Thu nổ máy lao vút đi rời khỏi cổng trại tù th́ tôi và MS Trung Tôn cũng lên đường trở về nhà của mục sư. Trên đường đi ms Tôn nói với tôi : “Chị Khương à công an Cộng sản rất gian manh, có lẽ chúng ta đă bị lừa rồi, có thể họ chưa cho LTCN về đâu, họ sẽ chờ chúng ta và cả bà Lệ về rồi họ mới cho Công Nhân về đấy chị Khương ạ...”. Chúng tôi ra về nhưng trên đường đi mấy chục cây số cả hai đều bần thần suy nghĩ với ư nghĩ của Ms Tôn nêu ra.

Cho đến khoăng 7 h tối cùng ngày 06/3/2010, chúng tôi nhận được tin từ anh Nguyễn Khắc Toàn Hà Nội cho biết là LTCN măi hơn 5 h chiều mới về tới nhà, v́ hơn 11h trưa công an CSVN mới cho cô rời Trại giam số 5 đó. Như vậy thật đúng như nhận xét nghi ngờ của MS Trung Tôn đă nói với tôi trước khi rời trại và trên đường trở về nhà. Mặc dù rất tức giận về hành vi bỉ ổi, hèn hạ của họ thế nhưng chúng tôi không thể nhịn được nên đều cười phá lên bởi MS Nguyễn Trung Tôn nói rất đúng, rất chính xác. Đúng là công an Cộng Sản đủ thói gian manh, bần tiện và nhỏ nhen tầm thường không sao nói hết.

Cũng từ Hà Nội lúc buổi tối cùng ngày 06/3/2010, khi Chát qua Mạng với anh Nguyễn Khắc Toàn th́ chúng tôi c̣n được thông tin thêm khá thú vị như sau :

Ngay từ sáng và buổi trưa ở Hà Nội anh Toàn đă nhắn anh Lê Thanh Tùng, chị Dương Thị Xuân liên tục gọi điện thoại với cô Lệ để biết tin tức về chuyến đi đón LTCN ra tù th́ được biết cô không đón đựơc LTCN ở cổng chính mà đă phải quay về Hà Nội lúc trưa rồi. Đến khoảng hơn 16 giờ chiều cùng ngày 06/3/2010, chị Bảo Khánh của đài Việt Nam Sydney Radio từ Úc Châu đang dự tiệc cưới người thân gọi điện thoại khẩn cấp về Hà Nội báo tin cho anh Toàn biết cô Lệ đă về nhà được hơn 2 tiếng đồng hồ nhưng vẫn chưa hề thấy công an đưa LTCN về nhà như họ thông báo trực tiếp cho cô khi ở pḥng tiếp dân tại trại tù. V́ thế đă làm cô rất hoang mang sốt ruột, lo ngại không hiểu công an CSVN định dở thêm những tṛ ǵ với LTCN và với gia đ́nh của em nữa đây. Chị Bảo Khánh c̣n lưu ư anh Toàn, là t́nh h́nh có vẻ rất nghiêm trọng và nguy hiểm chứ không đơn giản như anh suy nghĩ nhận định về công an, chính quyền CSVN đâu. Khi nghe xong câu chuyện, anh Toàn phân tích cho chị Baỏ Khánh biết nội dung đại khái như thế này:

" Anh nghĩ là LTCN chắc chắn đă về đến Hà Nội rồi, nhưng hiện nay rất có thể họ đă chở thẳng Công Nhân vào sở công an Hà Nội, hoặc đồn công an phường Phương Mai, quận Đống Đa nơi gia đ́nh LTCN đang tá túc để quán triệt và phổ biến việc Công Nhân sẽ phải tiếp tục chấp hành án quản chế tại địa phương với thời hạn 3 năm theo nghị định 53/CP như anh đă bị công an giam lỏng cũng 3 năm qua đó thôi... Mọi việc em nên hết sức b́nh tĩnh và chờ đợi thêm chút ít nữa sẽ rơ thêm tin tức. C̣n anh nghĩ rằng với trường hợp LTCN th́ công an VN không dám trắng trợn làm ǵ tệ hại hơn thế và khác nữa đâu, bởi v́ đây là tù nhân chính trị mà cả thế giới và đồng bào trong nước cùng hải ngoại rất quan tâm theo dơi từng bước một. Họ - tức công an CSVN muốn ǵ th́ cũng chính họ phải chấp hành bản án bất công mà toà đă tuyên, đó là họ buộc phải thả LTCN ra khỏi tù vào đúng ngày hôm nay thôi... Hiện nay khi anh nói chuyện với em đây th́ công an Hà Nội đă đặt chốt canh trở lại trước nhà anh rồi, mục đích việc này là để họ ngăn cản anh sẽ có thể tổ chức đón rước tưng bừng LTCN ra tù đấy. Chốt canh gác tại nhà anh, có công an rất đông, họ đang xiết chặt ṿng vây và có lẽ cả đêm tối nay nữa, nếu có ǵ thêm th́ anh sẽ thông tin cho em biết sau vậy..."

Cũng ngay sau đó, anh Nguyễn Khắc Toàn đă gọi điện chia sẻ để an ủi với cô Lệ khá lâu. Anh phân tích cho cô Lệ biết : " Tôi vừa nghe chị Bảo Khánh bên Úc gọi về cho biết t́nh h́nh của LTCN và bà đi đón mà không được. Bà cứ b́nh tĩnh và hy vọng, bởi v́ theo đúng luật pháp th́ khi công an Hà Nội đă bắt giam Lê Thị Công Nhân và Nguyễn Văn Đài vào đúng 10 giờ sáng ngày 06/3/2007 th́ đúng 10 giờ sáng ngày 06/3/2010 trại giam của công an phải thả Công Nhân ra, nếu quá giờ phút nào có nghĩa là công an trong nước đă giam giữ trái phép Công Nhân hay bất cứ ai đă bị tù đầy theo bản án khoảng thời gian ấy. Như vậy bà hăy cùng gia đ́nh là phải đấu tranh tố cáo họ trước dư luận mạnh mẽ về việc này. Từ nay đến tối, chắc chắn Công Nhân sẽ trở về nhà và khi trả lời phỏng vấn các đài báo quốc tế và hải ngoại th́ bà nên nói rơ t́nh tiết này cho công luận biết. Ngoài ra nếu có ǵ bất trắc, tôi sẽ liên lạc thường xuyên và liên tục với gia đ́nh ta nhé..."

Và tiếp đó anh Nguyễn Khắc Toàn cũng liên tục thông báo mọi diễn biến t́nh h́nh cụ thể cho nhà văn Hoàng Tiến, cho các anh chị khác như Lê Thanh Tùng, Dương Thị Xuân, anh Nguyễn Trung Lĩnh và kỹ sư giao thông Trần Văn Huy ( một trí thức mới tham gia Phong trào đấu tranh dân chủ, sinh năm 1977 là đồng hương Nghệ An với tôi  đang sống ngoài Hà Nội )....

Điều tôi không thể không nói ra nữa là khi được anh Nguyễn Khắc Toàn phân tích cho biết là, sở dĩ công an CSVN rất lo ngại, hoảng sợ v́ không muốn xuất hiện h́nh ảnh mấy chúng tôi đón em LTCN khi bứơc ra từ trong trại tù Thanh Hoá lại được nhận những bó hoa tươi thắm, nồng ấm t́nh thân thương và cảm phục. Bởi v́ h́nh ảnh ấn tượng ấy sẽ cổ vũ rất mạnh mẽ biết bao nhiêu thế hệ những người dân Việt trong nứơc nhất là trí thức trẻ tuổi, thanh niên, giới văn nghệ sỹ, mọi tầng lớp trong nữ giới ... Đó là hăy tiếp bứơc đứng lên theo những tấm gương nữ phận nhưng không hèn yếu như Lê Thị Công Nhân, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Thu Trâm, Vũ Thanh Phương, Lư Thị Thu Trang, Phạm Đoan Trang, Dương Thị Xuân, Tạ Phong Tần...vv…Và đây cũng chính là những điều mà đảng CSVN, công an của chế độ độc tài đảng trị phát xít này không bao giờ mong muốn Cao trào sẽ sinh sôi lan rộng ra khắp nơi. Mà trái lại là, họ luôn luôn mong mỏi tất cả moị tầng lớp nhân dân trong toàn xă hội trên đất nước này phải măi măi sống cúi đầu khiếp sợ, phải sống măi trong ô nhục khiếp nhược như họ đang là công cụ đắc lực riêng của ban chấp hành trung ương đảng, của bộ chính trị CSVN mà thôi...Thế nhưng mọi tính toán gian manh, hèn mạt của họ đă thất bại hoàn toàn, bởi v́ mọi sức mạnh cường quyền cùng nhà tù của chế độ độc tài CSVN đă làm đủ mọi cách đă không thể bẻ gẫy được ư chí đấu tranh của LTCN, của tất cả những người dám xả thân ḿnh v́ sự nghiệp chung cho cả dân tộc và đất nước c̣n biết bao cay đắng, khốn khổ lầm than này !!!

Trong bài này tôi có kèm 3 tấm h́nh minh hoạ chú thích như sau :

* Cổng trại giam số 5 thuộc huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hoá. H́nh ảnh cô Trần Thị Lệ buồn bă đi ra khi biết tin công an đă lừa dối ḿnh để ngăn cản cô không cho đón LTCN. Đi sau là dân oan Lê Thị Kim Thu kèm sát...

* Cảnh 2 tù nhân tự giác là nam giới đi lao động gánh phân tưới cây ngoài trại tù có công an quản giáo đi kèm.

 * Cảnh 2 công an quản giáo coi tù trẻ tuổi đèo nhau bằng xe đạp đi ra khỏi cổng trại tù số 5 Yên Định, trên cột trụ cổng trại tù có dán vội vàng tấm giấy với nội dung thông báo rất tuỳ tiện : " Cấm quay phim chụp ảnh ở đây " từ ngay hôm trước để ngăn cản chúng tôi chụp h́nh đưa lên Mạng.

C̣n về 2 bó hoa do cô Lệ mang theo về Hà Nội để tặng nữ tù nhân Lê Thị Công Nhân, th́ 1 là của Linh mục Phan Văn Lợi mà tôi Hồ Thị Bích Khương đại diện Khối 8406 trao tặng em, và 1 của mục sư Nguyễn Trung Tôn đại diện cho Hội Thánh Tin Lành Phúc Âm Toàn Vẹn địa phận Quảng Xương, tỉnh Thanh Hoá trao cho em nhưng đă bị âm mưu gian xảo của công an CSVN phá tan hoang buổi đón tù nhân hết án trở về nhà tù lớn.

Viết từ nhà riêng Mục sư Nguyễn Trung Tôn ở thôn Yên Cổ, xă Quảng Yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa đêm ngày 06 và sáng 07 -3-2010

Tác giả công dân Hồ Thị Bích Khương và Mục sư Nguyễn Trung Tôn thành viên Khối 8406 đấu tranh đ̣i dân chủ, tự do, nhân quyền chống chế độ độc tài đảng trị của CSVN

Điện thoại liên lạc : 0984-980-597

Email : thegioivihoabinh@gmail.com