Truyện Ngắn (Kỳ I)

 

 

Nằm Trong Cơn Băo

 

 

Hoàng Minh Thúy

 

(Trích trong Tuyển Tập Truyện Ngắn “Mùa Xuân Chiến Thắng”, phát hành năm 1986).

 

Tôi vừa tắt máy xe đầu ngơ, đă thấy bóng Thục Trinh trong pḥng khách. Nó mở toang hai cánh cửa, nụ cười tươi chào đón mẹ. Đôi mắt to đen dưới hàng lông mi dài cao vút. Áo Pull màu hồng, quần Jean xanh, mái tóc cột cao lộ chiếc gáy nơn nà. Đôi chân dài, thẳng tắp trên đôi giày cao gót, mũi nhọn. Thục Trinh như một mầm non đang hé mở, đón mùa Xuân. Nó nh́n tôi, âu yếm:

-Mẹ về trễ quá! Chắc là mẹ đi mua quà cho con chứ ǵ?

Tôi ngạc nhiên:

-Quà ǵ? Mẹ đi họp chuyện cộng đồng mà!

Thục Trinh chớp nhanh đôi mắt, h́nh như có một giọt lệ sắp sửa rơi xuống, nó phụng phịu cúi mặt:

-Mẹ măi làm việc, quên mất hôm nay là ngày sinh nhật con được mười bảy tuổi!

Tôi ôm vai nó, vỗ về:

-Mẹ tệ thật! Tháng này mẹ bận quá, họp hành liên miên, báo sắp đến ngày phát hành mà bài vở chưa đâu vào đâu cả. Con đừng buồn, cho mẹ xin lỗi. Con muốn ǵ, mẹ chiều con ngay!

Nó ôm chặt cổ tôi:

-Hôm nay, sinh nhật của con. Nhưng, con lại đi mua quà cho mẹ suốt cả buổi chiều đó!

Rồi nó lôi tôi vào pḥng ngủ của nó. Đứng trước gương soi, nó đặt một xấp vải màu hoàng yến ướm lên ngực tôi, ríu rít:

-Đây, xấp vải may áo dài đặc biệt tặng mẹ đây! Mẹ mặc vào, đẹp phải biết!

Tôi vuốt ve xấp vải, cười nhẹ:

-Thôi! Để con may mặc, mẹ già rồi, ai lại mặc áo màu sặc sở như vậy!

Thục Trinh trề đôi môi hồng:

-Mẹ! Ai nói mẹ già? Mẹ không đọc sách, thấy các nhà văn họ viết sao? Bốn mươi lăm tuổi là tuổi đẹp nhất của đời một người đàn bà!

Tôi ph́ cười:

-Thôi, cho tôi xin! Ai nói với con vậy? Sách nào viết vậy?

-Thật đấy! Con mới đọc tuần rồi. Huống chi mẹ mới mới qua tuổi bốn mươi! Ai dám nói mẹ già. Mẹ đẹp...đẹp thấy mồ!

Tôi đứng thẳng người lại, nh́n vào gương sau câu nói của Thục Trinh. Đôi mắt h́nh như thâm quầng sau nhiều đêm thiếu ngủ. Mái tóc xỏa dài, lượn lờ trên đôi vai. Tôi đưa năm ngón tay cào nhẹ lên mái tóc, đôi mắt thoáng chút bâng khuâng. Căn nhà h́nh như rộng ra và tôi nghe gió đang lùa qua khung cửa sổ mở rộng của buổi chiều đang xuống. Thấy tôi thoáng buồn, Thục Trinh vội vả:

-Mẹ! Con đi pha nước chanh cho mẹ. Pha chua chua để mẹ khỏi sợ mập nha!

Tôi ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, lười biếng thả tia mắt nh́n ra khung cửa. Những đóa hoa trong vườn đă có những nụ hoa tuyệt đẹp của một ngày Hè. Trước sân nhà không c̣n màu vàng của lá úa, không c̣n nét thê lương của mùa Đông. Cây cỏ ươm đầy hoa của một ngày giữa Hạ, nhưng sao ḷng tôi lúc nào cũng u uẩn muộn phiền?

Thục Trinh mười bảy. Rồi sẽ đến mười tám, mười chín. Rồi sẽ đến hai mươi. Cho đến một tuổi nào đó, nó sẽ đi lấy chồng, tôi ở với ai đây? Câu hỏi này tôi chưa bao giờ đặt ra, sao chiều nay bỗng dưng hiện đến? Có phải v́ đôi mắt đen tṛn như ngọc của Thục Trinh, đă ánh lên nét tươi mát của tuổi dậy th́, nhắc nhở tôi ngày tàn tạ sắp đến của đời một phụ nữ trung niên?

Thục Trinh quay lại pḥng với ly nước chanh và những viên đá trong sáng. Tôi ân cần hỏi con:

-Thế con muốn ǵ, để mẹ mua tặng cho con, mừng ngày con mười bảy tuổi?

Nó cười, ngập ngừng, dí mũi giày xuống thảm:

-Ngày mai, có một ban nhạc rất “nổi” về tŕnh diễn, mẹ đi chung với tụi con..

Tôi hỏi:

-Tụi con là ai?

Đôi mắt chớp nhẹ, nụ cười thật tṛn nở trên đôi môi xinh, nói nhanh:

-Mấy bạn chung lớp của con. Họ mời con v́ là dịp sinh nhật. Một người anh của nhóm đó, chơi trong ban nhạc này. Mẹ đi với con mẹ nhé!

Tôi lắc đầu:

-Thôi! Con đi một ḿnh và về đúng giờ, để cho con được tự nhiên với bạn.

Thục Trinh lắc đầu, phụng phịu:

-Mẹ! Hồi nảy mẹ có hỏi con muốn ǵ th́ mẹ chiều. Đi....đi một ḿnh th́ nói làm ǵ, con thích có Mẹ v́...con thường hay nói về Mẹ với tụi bạn. Con muốn họ biết ...mặt Mẹ!

Tôi bật cười:

-Chi vậy?

Nó không trả lời, bấu lên hai vai của tôi, kề gương mặt thật gần, sát vào g̣ má của tôi, hít nhẹ, nhắm mắt lại trong một cử chỉ âu yếm:

-Mẹ ừ đi! Mẹ đi với con nhé. Mẹ khỏi cần mua ǵ hết. Bấy nhiêu là con vui rồi!

Tôi ngập ngừng, đẩy nhẹ nó ra:

-Mẹ đi thay áo rồi tính sau. Bây giờ con dọn cơm cho mẹ ăn đi chớ!

Thục Trinh dạ một tiếng thật lớn rồi ngoan ngoăn đi vào bếp. Tôi về pḥng của ḿnh, thay áo. Tôi nh́n ḿnh một lần nữa trong gương soi. Ḷng tự nhiên chùng xuống thấp! Quả thật như Thục Trinh nói, tôi chưa già. Đi với Trinh nhiều lần, người ta cứ tưởng chúng tôi là hai chị em, khi tôi và Trinh mặc chung một màu áo.

Tôi phân vân trước sự đ̣i hỏi của con. Không thuận th́ con buồn, mà chiều con để tham dự buổi dạ vũ đó, sẽ làm cho tôi cảm thấy lẽ loi thêm...

Tôi ra pḥng ăn, mâm cơm dọn tươm tất, con bé ngồi chờ tôi với nụ cười:

-Mẹ! O.K nhé!

Thấy ánh mắt tha thiết, khẩn cầu của con, tôi đành phải chịu thua:

-Cũng được..  

                 * * *

Tối Thứ Bảy, tôi rời nhà đi với Thục Trinh đến một đại vũ trường của thành phố. Bạn của nó đă chờ sẳn trước cửa, tiếng cười tiếng nói ḍn dả:

-Bác ạ! Chào bác!

Những cái đầu lúc lắc. Những đôi mắt nai dễ thương, những chiếc áo thật thời trang. Đám trẻ trai gái, tám người kéo nhau vào gian pḥng tối. Ban nhạc đă bắt đầu từ bao giờ, chơi một nhạc phẩm êm dịu. Tôi thoáng thấy trong ánh điện mờ, bóng dáng của một nữ ca sĩ và giọng hát mênh mang buồn trong bài “Ngăn Cách”:

-Yêu nhau trong cuộc đời, mơ duyên t́nh dài, gắn bó đôi lời. Ta yêu nhau một ngày, thương nhau trọn đời, giữ cho lâu dài..Khi chia tay...

.Rồi, ngày mai ngăn cách, hết rồi là thôi đưa đón. Có mấy ai không buồn...

Tôi đưa tay, chận trái tim, nghe nhói buốt. Bài hát cũ, xưa từ mấy chục năm trước, bỗng dưng hiện về, rất rơ trong đêm tối chập chờn. Ngoài sàn nhảy, nhiều cặp d́u nhau thật sát, đưa nhau đi trong vũ điệu thật t́nh tứ. Đây là bài hát đầu tiên, tôi đă nghe và đă khiêu vũ cùng với Phạm Du những bước chân e ấp đầu đời.

Tôi ngồi lặng trong bóng tối của vũ trường, uống từng lời ca của người ca sĩ. Trong ánh đêm mờ ảo đó, tôi thấy gương mặt của Du rơ dần, rơ dần, như ngày nào anh ân cần, dắt tôi ra sàn nhảy của một đêm dạ vũ Sinh Viên. Tíêng Du thoáng nhẹ qua bờ vai ấm:

-Bảo Khanh ra đây! Anh dạy em nhảy Slow.

Tôi ngập ngừng đứng dậy, đặt bàn tay con gái trong tay Du, tiến ra sàn nhảy. Du cười, quàng tay ôm lưng eo, không xa, không gần. Tôi lạng choạng, quờ quạng trong lần khiêu vũ đầu tiên trong cuộc đời con gái. Bây giờ đă hơn hai mươi năm rồi. Bài hát xưa bỗng ngân vang trong ḷng những âm điệu tỉ tê, day dứt! Từ trên bục sân khấu, người ca sĩ càng lúc càng xuống thấp giọng: Ḷng người như chiếc lá, nằm trong cơn gió vô t́nh!

Ừ! V́ cơn gió cuộc đời vô t́nh gây phong ba, băo tố nên chúng ta đành xa nhau.

Bài hát chấm dứt. Tôi rời bàn, nói nhỏ vào tai Thục Trinh:

-Mẹ vào Pḥng Rửa Tay nha!

Tôi vừa đi vài bước th́ đèn bật sáng cho một điệu Paso. Tôi len nhẹ qua những hàng ghế đông đảo khách ngồi, không nh́n một ai, th́ nghe tiếng gọi rất nhỏ:

-Ty Ty!

Tôi giật bắn người. Ty Ty là bút hiệu của tôi ngày xưa trên tờ Bích Báo của nhà trường. Ai, ai đă gọi tên tôi, nếu không phải là người bạn học? Tôi ngước mặt lên, như một luồng điện mạnh bỗng dưng chạm vào người, tôi ngừng chân lại, giọng thảng thốt:

-Phạm Du? Trời ơi, có phải anh không?  

Người đàn ông đứng hẳn dậy. Đôi vai thẳng, chiếc áo sơ-mi trắng toát với đường ủi thẳng tắp. Chàng nắn nhẹ cà-vạt, bước ra khỏi hàng ghế, bật lên tiếng kêu thật to:

-Quả thật Ty Ty đây rồi!

Tôi run rẩy, lao chao, chực ngă. Nước mắt sung sướng lẫn nghẹn ngào tuôn xuống. Tôi lắp bắp chỉ để cho tôi nghe, v́ nhạc trong vũ trường đang dồn dập âm điệu tươi vui:

-Vâng! Chính em đây! Vậy là anh c̣n sống! Trời ơi, điều mà em ao ước bấy lâu nay, đă thành sự thật!

Tôi chợt tỉnh khi nhớ ra rằng, cuộc đổi đời đă xảy ra quá lâu, biết đâu Du đă có người ràng buộc và đang hiện diện quanh đây. Tôi hỏi:

-Chị đâu?       

Du trả lời nhanh, ngắn, gọn như ngày xưa anh vẫn thường nói:

-Anh đi với mấy người bạn, anh đến thành phố này v́ công việc của công ty. Mai anh về rồi. Em đi với ai?

Tôi nh́n về phía bàn của đám trẻ, trả lời:

-Em đến đây với con em. Hôm nay, sinh nhật cháu mười bảy tuổi.

Du ngần ngừ một giây, khẻ bảo:

-Ở đây ồn ào quá, ḿnh ra ngoài nói chuyện tiện hơn.

Tôi quay về bàn của Thục Trinh, bảo cho con gái biết, rồi ra sân ngoài. Du có vẽ trắng trẻ hơn ngày mới vô quân đội. Đôi mắt chàng sâu thẳm những tia nh́n ưu tư khi hỏi tôi:

-Chồng em đâu?

Tôi cắn môi để ngăn tiếng khóc. Tôi không biết trả lời sao khi đang yêu nhau thiết tha, tôi lại bỏ đi lấy chồng. Tôi thở dài:

-Chuyện của em dài lắm. Em có viết lại qua dạng một bài Tùy Bút, vẫn luôn giữ trong cặp, thêm thắt và sửa lại lời văn.  Có lẻ em đưa anh đọc th́ tiện hơn, nếu như anh muốn.         

-Dĩ nhiên là anh rất muốn đọc. 

Tôi hỏi Du, ngập ngừng:

-Mai anh về?

Thấy Du gật đầu, tôi quyết định:

-Để em ra xe, rồi trở vào kẻo Thục Trinh trông!

Đưa tôi ra băi đậu xe, Du hút thuốc chờ. Tôi mở cốp, lấy cặp tài liệu. Trong một phút phân vân, tôi quay lại nh́n Du. Tôi thấy tia mắt của chàng buồn bả. Tôi thở dài, tự hỏi có nên đưa bài viết này cho chàng hay không?

Du khẻ gọi, khi thấy tôi lay hoay quá lâu:

-Có t́m ra không, Ty Ty?

Cái tên thân mật gợi h́nh ảnh của một thời thơ dại của tuổi học tṛ bao nhiêu cũ, làm ḷng tôi thêm tái tê. Dù ǵ tôi cũng là người có lỗi, Nhưng, nếu tôi không nói cho tỏ tường làm sao chàng hiểu được. Tôi đóng cốp xe, trả lời:

-Dạ có đây anh!

Du đón xấp bản thảo, hỏi:

-Bài này, em đă...đăng báo?

Tôi dịu dàng:

-Dạ chưa! Em hoàn tất đă lâu, nhưng chưa có ư định đó. Em vẫn thường linh tính là anh không mất tích trong cuộc chiến ở An Lộc, B́nh Long. Em vẫn mơ hồ nghĩ là, sẽ có ngày gặp lại anh. Tuy nhiên, hoàn cảnh em lúc bấy giờ...

Du ngắt ngang:

-Thôi, được rồi. Cuộc sống của em bây giờ ra sao?

Tôi nh́n ra khoảng đường đông đảo xe cộ qua lại, trả lời:

-Thưa anh, đủ sống. Em ở thành phố này với Thục Trinh.

Gió đêm mang cái lạnh của hơi sương phả xuống, thấy tôi rùng ḿnh, Du kéo tay:

-Ở đây hơi lạnh, ta vào pḥng nhé em.

Tôi ngoan ngoăn theo chàng. Bước chân vẫn ngập ngừng, chậm răi như ngày nào tay trong tay, mắt ch́m trong mắt.

Vào đến gian pḥng đầy tiếng nhạc quyện tṛn, Du đặt nhẹ tay lên lưng tôi:

-Ḿnh nhảy bài này nhé, em?

Tiếng “em” nhỏ và thoáng như lời thầm th́, mời mọc. Tôi níu chân tôi lại:

-Anh! Lâu rồi, em không ra sàn nhảy. Em ngại chân quá!

-Không sao! Ra đây với anh!

Tiếng ca của một giọng nam, trầm ấm, âm thanh ngọt ngào mê luyến “Yêu ai, yêu cả một đời. T́nh đó quá khắt khe khiến cho ḷng ta. Ấp ủ lạnh lùng, v́ yêu ai mà ḷng hằng nhớ. Năm tháng trôi ...        

Ṿng tay chàng ôm sát lưng eo, hơi thở chàng ấm nồng mùi thuốc lá bạc hà. Tôi ngước mắt nh́n Du, bỗng dưng tôi muốn khóc.Tôi muốn ngă đầu vào vai của Du như ngày xưa trong những buổi dạ vũ cuối năm..Nhưng, bây giờ tôi có được quyền dựa lên bờ vai rộng đó không? Du đọc được tia mắt của tôi những ư nghĩ thầm kín đó...Chàng cười khẻ, ôm tôi sát hơn và đẩy nhẹ đầu tôi lên vai áo. Bài hát chấm dứt trong nốt nhạc ngân nga.

Du đưa tôi trở lại bàn th́ Thục Trinh từ ngoài cửa vào:

-Trời ơi! Mẹ đi đâu mà con t́m hoài không thấy!

Tôi đập nhẹ lên tay Trinh, giới thiệu:

-Đây là con gái của em!

Con bé ngước nh́n Du rồi chắp hai bàn tay lại:

-Thưa, con chào bác!

Du cười, nói lớn:

-Con ...xinh như Mẹ ngày xưa!

Trinh cười bẻn lẽn:

-Mẹ ơi, con về bàn với tụi bạn nhé!

Tôi im lặng nh́n con nhún nhẩy trong bước đi. Ḷng tôi bùi ngùi những ư nghĩ. Du đó, người yêu xưa của bao nhiêu năm cũ, bỗng nhiên hiện ra như về từ một cơi rất xa. Và tôi không biết nói lời ǵ, để tạ lỗi cùng chàng. Cuộc đời này, có biết bao người yêu thương mà không trọn vẹn? Bao nhiêu phụ nữ có cuộc t́nh dở dang nhưng thật đẹp, như cuộc t́nh của chúng tôi?

Du nh́n đồng hồ đeo tay nói khẻ:

-Đúng hai giờ khuya, anh ra phi trường. Em cho anh số điện thoại và địa chỉ. Anh sẽ liên lạc với em.

Tôi ngồi im lặng, bần thần trước đề nghị của Du. Tôi băn khoăn khi thấy chàng không đề cập ǵ đến đời sống của chàng. Riêng tôi, đă bao nhiêu năm rồi, tôi t́m cho ḿnh một lư tưởng, một công việc làm thích hợp, rồi làm việc say sưa để quên đi bước chân thời gian và nỗi buồn dài dặc, nặng mang trong ḷng. Du có biết đâu rằng, sau ngày nhận tin Du biệt tích trong cuộc chiến của trận An Lộc, tỉnh B́nh Long, gia đ́nh của tôi gặp biết bao thảm cảnh. Một quả đạn pháo kích của VC rơi xuống khu chợ Cai Lậy vào một đêm tối trời, đă giết chết cha mẹ, đốt cháy tiêu tan sản nghiệp của gia đ́nh. Mấy chị em tôi đang trọ học tại Saigon, bỗng dưng biến thành kẻ mồ côi, vơ trong cuộc sống. Tôi bỏ dở năm thứ hai Đại Học Văn Khoa, bứơc vào đời, với biết bao cay chua của gánh nặng gia đ́nh, đè trên đôi vai yếu đuối. Cuộc sống ngày càng khó khăn v́ chiến cuộc mỗi lúc một lan tràn. Người khôn, của khó. Tôi vất vả lắm mới được thâu nhận vào làm Thư Kư cho một hăng buôn khá lớn, rồi ưng thuận kết hôn với Hùng, con trai của ông Giám Đốc sau khi nhận lănh quá nhiều ơn nghĩa của Hùng v́ cơn bạo bệnh của Bích Hà, cô em gái út.

Em gái tôi khỏe lành trên giường bệnh, có được nụ cười hồn nhiên là lúc tôi chuẩn bị về nhà chồng. Hai năm sau ngày Du biệt tích, tôi thành người phụ t́nh, lên xe hoa. Bạn bè thân quen, ngầm trách tôi bội bạc, tham phú phụ bần, không gắng chờ đợi Du thêm một thời gian nữa! Tôi lập gia đ́nh, ḷng vẫn canh cánh món nợ ân t́nh, vẫn ngóng trông trang chiến sự, hy vọng có tên chàng trong mỗi đợt trao trả tù binh...

                                                   * * *

Tôi trọ học nhà ông Bác, có họ xa với cha tôi, Du thường qua lại v́ chơi thân với Huy, con trai lớn của Bác. Thỉnh thoảng Du chỉ bảo tôi mấy bài toán khó. Nhiều lần Du lên giọng rầy la, riết rồi tôi thấy quyến luyến anh chàng cao, gầy. Dần dà từ t́nh cảm anh em, biến thành t́nh trai gái.

Đang học dở dang năm thứ ba Y Khoa, Du được tin cha chàng bị VC bắt và đưa đi biệt tích. Lạ ǵ khi đó, sống trong vùng xôi đậu, ban ngày th́ lính Quốc Gia đi tuần tra, ban đêm Du kích VC kéo về, mà cha của Du lại là một Trưởng Ấp mẫu mực của chánh phủ Việt Nam Cộng Ḥa.

Đêm cuối cùng trước ngày vào quân trường, chúng tôi tản bộ dưới hàng me già của con đường Gia Long mờ tối. Du đi rất lâu, tay nắm tay mà không nói lời nào cả. Nỗi buồn tỏa rộng theo khói thuốc của chàng. Tôi bé nhỏ trong tay Du, lặng thinh chờ anh mở lời. Đang đi, Du dừng lại, tuyên bố:

-Ngày mai, anh sẽ đi tŕnh diện. Chắc lâu lắm mới có dịp gặp em.

Bước chân tôi bỗng dưng hụt hẩng, bàn tay tôi run rẩy, nhưng chỉ một thoáng, tôi b́nh tỉnh:

-Anh sẽ bỏ học?

Du gật đầu, cương quyết:

-Phải, anh nghĩ ḿnh khó thể ngày hai buổi ôm sách đến giảng đường trong khi tin cha biền biệt. Bạn bè anh, có đứa đă không c̣n hiện diện trên cơi đời này nữa. Đất nước ḿnh chinh chiến hoài, anh không có cách nào hơn..

Tôi trả lời bằng cách đi sát vào nhau hơn, không nói thêm lời nào. Đối với tôi, Du là biểu tượng của uy quyền. Mỗi quyết định của chàng đều có nguyên nhân tốt đẹp và chính đáng. Việc chàng bỏ học vào quân ngũ là việc phải làm. Nhiều đêm, chúng tôi đi bên nhau, nh́n những đốm hỏa châu lập ḷe ở hướng phi trường, ḷng bâng khuâng với những tiếng đại bác ́ ầm của nửa đêm về sáng. Đất nước đang trong t́nh trạng chiến tranh, điều đó mỗi sinh viên chúng tôi đều biết. Sự yên b́nh chúng tôi đang thụ hưởng, có máu xương của nhiều chiến sĩ đổ xuống ở ngoài kia. Du đă chọn đúng con đường phải đi của một người con trai trong thời loạn. Chàng không có quyền ngồi đó, b́nh an sống bên sự hy sinh của những người cùng lứa tuổi như chàng, mặc dù với t́nh trạng con một, điểm cao, chàng có thể hoăn dịch.

Rồi Du vào quân đội. Tôi ở lại thành phố Saigon miên man với bao nhiêu kỷ niệm của tuổi học tṛ, thuở có chàng quẩn quanh trong cuộc sống. Những ngày tôi c̣n ở tuổi học thi Tú Tài, chàng đến nhà bác, chơi với anh Huy, không quên mang cho tôi dăm ba trái xí muội, hay một nắm Chùm Ruột hái ở đâu đó, c̣n nguyên mấy cọng lá màu xanh. Khi bước chân vào t́nh yêu, Du đă cho tôi sự săn sóc thầm kín nhất của mối t́nh trong sáng ngọt ngào. H́nh như trong mỗi hành động, mỗi cử chỉ chàng đong đầy sự nâng niu, cần trọng của một người đàn ông tư cách, với niềm yêu thương tha thiết của một người chồng dành cho người vợ sắp cưới. Tôi không bao giờ quên được những đêm mùa Đông lạnh giá, chúng tôi thường hay đi bộ từ trường về nhà, sau buổi họp mặt cuối năm của Sinh Viên. Thời gian này đầy tiếng cười hồn nhiên của tuổi ngọc ngà. Thỉnh thoảng tôi cúi xuống, lột đôi giày cao gót ra cho khỏi mỏi, để vừa đi cà nhót, vừa nghe Du và các bạn kể đủ thứ chuyện về mộng ước mai sau. Năm năm dài biết nhau ở tuổi Trung Học, để rồi yêu nhau thắm thiết khi bước chân vào ngưởng cửa Đại Học của một t́nh yêu đầu đời. Vậy mà chỉ hai năm sau ngày chàng mất tích, tôi đi lấy chồng, trách sao Du không hờn oán.

Tôi măi không bao giờ quên được ngày Du ra khỏi Quân Trường với chiếc mũ Sĩ Quan thật đẹp. Du đen ḍn, rắn rỏi. Du mê luyến nồng nàn trong nhịp điệu Tango ngày sinh nhật của tôi. Du muôn thưở vẫn là h́nh bóng vừa dễ thương, vừa hào hùng trong trái tim con gái, vậy mà tôi đành đoạn nhẫn tâm lên xe cứơi!

Du ơi! Du có biết nỗi cô đơn của em sau ngày nhận tin Du mất tích? Du có biết được sự mệt mỏi, lo âu, bấn loạn của em khi nửa đêm về sáng, ngồi trong bệnh viện, ḷng nặng trĩu lo âu trăm bề. Tiền nhà cửa, thuốc men cho Bích Hà. Du ơi, anh có biết? Vâng, có nhiều điều anh chưa hề biết để đẩy đưa em phải chọn Hùng làm chồng.

Ba năm hương lửa, đủ cho em hiểu rằng, em không bao giờ t́m được sự tương hợp với Hùng. Sanh ra trong một gia đ́nh giàu có nhiều đời, Hùng đâu có bao giờ biết nỗi đau đớn của nạn nhân chiến tranh, như chúng ta? Anh không có nỗi hận thù những kẻ đă gián tíêp giết chết cha mẹ, hủy hoại gia sản của ḿnh. Trong khi đó, gia đ́nh của Hùng ngày một giàu nhờ  nhịp độ chiến tranh ngày một tăng: nhập cảng thuốc men, thầu và bán sắt vụn...  

Càng ngày, em càng thấy xa rời Hùng trong tư tưởng, cũng như trong việc làm.

                                                     * * *

Thục Trinh ra đời, vẫn không làm được gạch nối cho tôi và Hùng gần nhau hơn. Hùng đi biền biệt suốt ngày. Niềm vui của chàng là ngân khoản trong nhà băng ngày một cao. Tôi sống lặng lẽ như chiếc bóng, nuôi dạy, lo lắng các em yên nơi, ấm chỗ thi vận nước nổi trôi của ngày 30 tháng Tư đen tối. Hùng gởi tôi theo tàu của một người bạn ra khỏi nước, c̣n chàng th́ kẹt lại với chiếc xe hơi giấu đầy đô la trong các cánh cửa. Sau đó tôi nghe tin chàng bị chánh quyền CS bắt và bị tra tấn đến chết trong tù, bị gán cho tội gián điệp v́ đă cộng tác với quân đội Mỹ đấu thầu nhiều dịch vụ.

Chiến tranh đè nặng trên tuổi thanh xuân, dập tắt đi nụ cười con gái khi cha mẹ bị thảm nạn. Rồi th́ người yêu biệt tích trong cơn binh lửa. Chồng không c̣n sau cuộc biến động tháng Tư đen..

Sau cuộc đổi đời, tôi nổi trôi đến quê người...

Năm 1976, tôi sống trong một vùng lạnh giá nhất nước Mỹ, không có thân nhân. Hai năm sau, tôi đi thêm bước nữa, t́m cho con gái tôi một chỗ nương tựa...Bốn tháng sau ngày lập gia đ́nh, t́nh cờ tôi biết được vợ Phong và hai con dại qua được tới trại tị nạn, viết thư kêu cứu. Tôi lặng lẽ, dắt Thục Trinh, bỏ thành phố lạnh giá đó, xuôi Nam.

              (c̣n tiếp)