Câu
Chuyện Thầy Lang
…Cái Tóc Là Góc
Con Người
Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức
Mái tóc là
nguồn cảm hứng của thi nhân, họa sĩ hàng bao
nhiêu thế kỷ. Nó
đã làm ngây ngất người trai học sinh mười tám, ngồi sau, nhìn lên
mớ tóc thề người yêu bàn trước; đã làm
ngẩn ngơ lòng anh nông phu chất phác trước
cảnh chị Lụa hong tóc thoảng hương bồ
kết nơi đầu hiên giữa trưa Hè.
Đã
thấy trong ca dao có lả lơi, cợt nhả:
“Chị
kia bới tóc đuôi gà,
Nắm
đuôi tóc lại hỏi nhà chị đâu”,
hoặc đứng
đắn, trang nghiêm:
“Cá tươi thì xem lấy mang.
Người khôn xem lấy hai hàng tóc mai”.
Con
người đã bỏ thì giờ chăm sóc, nghĩ
tới và tốn tiền cho mái tóc nhiều hơn là bất
cứ bộ phận nào trong cơ thể. Vì cái tóc cùng
với cái răng, là cả một góc con
người.
Ta chải
tóc, búi tóc, uốn tóc, nhuộm tóc, cấy tóc, cắt tóc,
gội tóc, bôi dầu, xức thuốc thơm
lên tóc. Tóc là món trang trí tăng nét duyên dáng cho con
người. Cho
nên khi nó ngả mầu tro thì ta hốt hoảng
như thấy hoa sắp tàn. Mà khi nó rụng
thì nghĩ tới cuộc đời sóng gió thuở trung
niên.
Tóc có trên
khắp cơ thể trừ ở lòng bàn tay,
bàn chân. Không kể ở trên đầu, các
nơi khác tóc được gọi là lông.
Theo các nhà
khoa học, tóc có nhiệm vụ che chở cho
đầu khỏi sức nóng của nắng rọi vào
huyệt thiên hội, lông mi mắt để ngăn
vật lạ bay vô. Nhưng với dân gian thì
lại cho là “quân tử lông chân, tiểu nhân lông bụng”.
Mà một thanh niên cường tráng đầy
lông ngực coi bộ lại kích thích, gợi tình hơn.
Với
vẻ dáng mượt như vậy mà tóc chỉ là nhóm
tế bào chết từ một chân tóc dưới da nhô lên. Về cấu
tạo, tóc có 95%
chất keratin, một loại chất đạm cứng
như nhôm.
Nhìn
dưới kính hiển vi, sợi tóc
cắt ngang có ba lớp: lớp ngoài tế bào xếp
chồng lên nhau như mái ngói; lớp giữa là những
sợi tế bào dài nhỏ có chất phẩm làm tóc có
mầu; lớp trong cùng gồm những tế bào khá
chắc làm cho tóc bền bỉ.
Dưới
chân tóc có mạch máu nhỏ để nuôi dưỡng tóc và
nhiều tuyến nhờn tiết ra một lớp chất
dầu, mỡ béo và muối với độ acid pH 4.5-5.5 để
che chở tóc và làm tóc óng mướt.
Từ
chân tóc có vài thớ cơ thịt mà khi co vì lạnh, vì
cảm giác sợ hãi, làm tóc dựng đứng lên (ma nó
đè làm tôi sợ dựng tóc gáy lên).
Tùy theo hình dạng của phần chân mà tóc thẳng
(chân tóc tròn) hay quăn (chân tóc bầu dục hay dẹp).
Trung
bình, mỗi người có khoảng 115.000 sợi tóc. Anh nào tóc
đỏ thì ít, còn chị tóc hung nhiều hơn.
Tóc đã
được sắp xếp để thay phiên nhau
tăng trưởng và rụng rơi: khoảng 85% tóc phát
triển, dài ra; 15% tóc ngưng dài khoảng ba bốn tháng
rồi rụng.
Mỗi tháng
tóc dài ra khoảng hơn nửa phân, mau dài vào mùa hè hơn là
vào mùa đông, ban ngày ngày hơn đêm.
Tóc
tồn tại được 2 tới 6 năm rồi
rụng.
Mỗi tháng, theo nhịp độ sinh
học bình thường, chừng trên một trăm
sợi tóc liên tục từ giã maai1 đầu ra đi
nhưng đều được thay thế.
Trải qua
thời gian, niên tuế, tóc thay đổi và báo hiệu
sự chuyển tiếp từ tuổi ngọc, tuổi
trung tráng niên sang tuổi vàng tuổi hạc của con
người.
Tóc sẽ
khô, nhỏ sợi đi, đổi sang mầu bạc,
sẽ rụng nhiều hơn. Đôi khi ngược đời tóc
lại mọc nhiều ở những nơi bình
thường có ít như lỗ mũi, vành tai, mày ngài.
Những
tuyến nhờn dưới chân tóc kém hoạt động,
tóc thành khô, cứng, dễ gẫy hoặc chẻ đôi.
Với
tuổi cao, sự nuôi dưỡng, nhất là đạm
chất, giảm bớt khiến tóc cũng chịu chung số phận thiếu dinh dưỡng.
Sợi tóc
nhỏ, kém vẻ mầu mỡ tươi
tốt. Tóc một lão nhân 70 tuổi sẽ
trở về vẻ mảnh mai như khi mới sanh.
Khi
tế bào mầu trong tóc giảm, tóc thành không mầu mà ta
gọi là tóc bạc. Càng ít mầu,
tóc càng bạc hơn.
Sự
bạc tóc là chuyện bình thường, sớm muộn gì
cũng xảy ra ở con người. Tóc khởi sự bạc ở hai bên thái
dương bạc lên.
Khoa học chưa giải thích
được tại sao tóc bạc mà chỉ đoán là vì
thiếu chất dinh dưỡng, sinh tố B hoặc là do
căng thẳng tâm trí, do gene xấu. Ngũ Tử Tư qua
một đêm suy nghĩ trầm kha, sáng
ra tóc bạc phơ. Anh em cựu tù nhân cải
tạo mình thiếu gì người bạc tóc chỉ sau vài
tháng, vài năm nhập trại, xa gia đình, vợ con.
Và nàng Kiều bạc mệnh, lận đận vất
vả cho nên “ Đầu xanh mấy
nỗi pha mầu tóc sương”
Chưa
có cách nào để lật ngược hiện
tượng bạc tóc. Tuy nhiên vì nhiều
người quá quan tâm, âu lo tới nó nên đã làm giầu
cho giới con buôn cả tỷ bạc mỗi năm
với những mỹ phẩm, thuốc nhuộm.
Ta có thể
để tóc bạc tự nhiên nom cũng hấp dẫn và
có uy tín lắm. Hoặc nhuộm với các
loại thuốc nặng nhẹ khác nhau, nhưng cứ
dăm bẩy tuần lại phải nhuộm lại.
Chứ mà
để tóc chân trắng mình đen coi cũng hơi
kỳ.
Thuốc
nhuộm tóc thường có ba loại: loại chỉ
phủ qua trên sợi tóc rồi hết ngay sau khi gội
nước; loại hơi ngấm vào tóc và loại
ngấm lâu hơn. Loại thứ ba là hợp chất Hydrogen peroxide và
phẩm mầu đen.
Thuốc
nhuộm tóc thường ăn da, do
đó ta cần cẩn thận, nhất là tránh thuốc vào
mắt.
Ngoài
cái lo tóc bạc lại đến ưu tư về tóc
rụng.
Có nhiều
nguyên nhân làm rụng tóc như:
a-Dùng mỹ
phẩm nhuộm, uốn tóc không đúng chỉ dẫn, dùng
quá nhiều, quá thông thường hoặc nhiều thứ
cùng một lúc;
b-Búi kéo tóc quá
căng; chải tóc với lược có răng liền
nhau, nhất là lại chải mạnh tay;
c-Phụ nữ sau
khi sanh, tóc rụng vài tháng nửa năm mới hết;
đ-Một vài
dược phẩm chữa cao huyết áp, phong thấp,
bệnh tim hoặc thuốc viên ngừa thai;
e-Dinh
dưỡng thiếu chất đạm, sắt hoặc
uống nhiều sinh tố A;
g-Ảnh
hưởng của hóa chất hoặc tia phóng xạ khi
trị ung thư;
h-Căng thẳng tâm
thần;
i-Trong bệnh
rụng tóc Alopecia Areata.
Khi tóc
rụng nhiều hơn thường lệ và không được
thay thế, ta có thể thành hói đầu, một hiện
tượng chung và bình thường cho
cả nam (43%) lẫn nữ (8%).
Chẳng
ai biết tự nhiên tại sao ta hói.
Xưa kia, người ta bảo hói là vì những
chất độc đó đây ảnh hưởng vào tóc.
Có một thời kỳ, sinh viên y khoa được
giảng dạy là não bộ nở ra do trí thông minh cao
khiến cho tóc rụng nhiều, chứng cớ là đàn bà
và người nô lệ ít hói!!!
Có
người lại bảo đội mũ nhiều,
gội tóc quá thường, đầu nhiều gầu, làm
ta hói.
Rồi
lại cho hói là dấu hiệu của kém khả năng
đàn ông.
Ngày nay theo khoa học, bình thường hói là do di
truyền. Thành ra cứ nhìn vào tấm hình
chụp của tiền nhân ta có thể ước đoán
được tương lai, số phận mái tóc của
ta.
Hói
có nhiều kiểu, nhất là ở đàn ông.
Từ
năm 1950, mẫu
Quan sát cho hay
dân Châu Phi rất ít hói, người Á Châu lại càng ít
hơn.
Hói đã làm
nhiều người lo âu, rầu rĩ.
Các bác sĩ cho rằng tâm trạng sợ hói
nguy hại hơn chính hiện trạng hói. Vì ngoại
trừ khi do các nguyên nhân kể trên gây ra,
hói di truyền chẳng có hại gì cho sức khỏe.
Tuy vậy,
từ thuở xa xưa, con người đã tìm đủ
mọi phương cách để trị hói.
Nữ
Hoàng Ai Cập những thế kỷ trước dùng
chất sáp chế từ vỏ trái chà là và chân chó.
Vài
người khuyên muốn khỏi hói thì đàn ông thiến
quách nó đi vì họ nghĩ rằng nhiều kích thích tố Testosterone
đưa tới hói.
Nhiều anh chị
lang băm đã rùm beng quảng cáo
đủ loại thuốc mọc tóc, mọc lông và bợ
được khối tiền của khách dễ tin.
Cách đây
không lâu, một hãng bào chế dược phẩm Hoa Kỳ
tung ra thị trường thuốc
Rogaine, giúp tóc mọc lại khi thoa lên da đầu. Thuốc khá công hiệu, nhất là ở
người trẻ. Nhưng không
phải ai cũng có kết quả tốt. Nếu tốt thì cả năm sau mới trông
thấy và muốn có tóc mọc dài lâu thì phải dùng liên
tục vì ngưng thuốc thì sợi tóc mới mọc
sẽ rụng đi. Một tháng tốn cả 100
mỹ kim mà bảo hiểm thường
không trả tiền thuốc.
Lại còn thuốc viên Propecia
uống mỗi ngày, một tháng cũng tốn đến
trên dưới 50 mỹ kim. Cũng như Rogaine, khi ngưng Propecia, tóc không
mọc nữa. Phụ nữ, nhất là khi có thai, không được dùng thuốc này.
Ngoài
ra thuốc loại corticosteroid, Anthralin cũng được
nhiều bác sĩ chỉ định dùng.
Ta cũng có
thể cấy tóc.
Khoa
cấy tóc, khởi thủy từ bên Nhật vào thập
niên 1930, ngày nay khá hiện đại và rất phổ
biến vì hiệu nghiệm. Bác sĩ sẽ cấy
vào da chỗ hói một dúm chừng 10 sợi tóc lấy
từ phần sau hay bên cạnh đầu mình. Vài tuần sau thì tóc cấy này rụng nhưng chân
tóc đã vững và tóc mới mọc ra. Thường
thường ta cần 4 lần cấy cách nhau 4 tháng.
Phương pháp này cũng khá tốn kém, mươi ngàn
mỹ kim trở lên là ít.
Rẻ
tiền hơn có lẽ là chỉ việc phủ lên
đầu một mái tóc giả làm bằng hóa chất
hoặc tóc thật của tha nhân, vừa mau chóng, lúc nào
cũng có và lại đủ mầu sắc, kiểu
cọ rất vui mắt.
Nếu
không thì có sao để vậy. Người
đẹp đâu có chê đầu hói không gợi tình mà ta
phải lo. Mà cũng già đời rồi, đâu còn
sợ chế riễu
“ Đầu trọc long lóc bình vôi,
Cậu
ngồi cậu ị,
cậu bôi lên đầu”
như thuở
thò lò mũi xanh, ăn miếng bánh đúc chạy quanh sân
trường.
Ngày xưa,
thiếu nữ quê ta giản dị chỉ gội tóc
bằng nước bồ kết, vừa thơm
vừa vô hại. Rồi xức dầu
thảo mộc cho óng, cho mịn, lại chẳng tốn
kém bao nhiêu. Vậy mà gặp phải anh chồng keo
kiệt còn bị than phiền rằng “tóc dài thì tốn tiền
dầu”.
Chẳng bù
với bây giờ, nam nữ tân thời người ta tiêu
cả nhiều triệu mỹ kim
mỗi năm mua mỹ phẩm cũng như trả công
săn sóc để “có mái tóc đẹp, cho người
tình khen”.
Có
điều ta cũng nên nhớ vài căn bản sinh hóa
học về tóc để mỹ phẩm khỏi làm hư
tóc:
a-Sợi tóc là
tập hợp của những tế bào đã chết nên
không nuôi tóc được bằng mỹ phẩm bôi,
xức, mà phải bồi dưỡng bằng khẩu
phần ăn cân bằng cho cơ thể.
b-Mức độ
pH bình thường của tóc là 4.5 - 5.5. Mỹ
phẩm có độ kiềm với pH trên 7 đều làm
tóc khô, hư, chẻ và rụng.
c-Tia tử
ngoại của nắng là kẻ thù gây tóc khô ở thân tóc
và chẻ ở đầu sợi tóc. Sấy
tóc cho khô bằng hơi quá nóng không những hư sợi
tóc mà còn làm chết chân tóc.
đ-Đa số
mỹ phẩm nhuộm tóc, uốn ép tóc, shampoo đều
không tốt cho tóc. Shampoo bán ngoài siêu thị
thường có hóa chất surfactants để làm sạch và
làm đẹp tóc. Ngoài ra những chất pha thêm như lanonin, thảo mộc,
trứng, tinh chế dạ con, la de không ích lợi gì cho tóc
mà chỉ làm lợi tài chánh cho nhà sản xuất.
Thuốc
nhuộm gốc thảo mộc được dùng qua
nhiều thế kỷ, ít hại cho tóc vì nó ngấm vào tóc
tùy theo thuốc pha đặc, loãng.
Thuốc nhuộm hóa
học có nhiều hợp chất kiềm, không những có
hại cho tóc mà còn gây dị ứng cho da, nên ta cần
cẩn thận. Vì thế nên nhiều nhà
sản xuất đều nhắn nhủ ta nên bôi thử
trên da coi có phản ứng không trước khi nhuộm.
Và khi ta không thích mầu nào thì không nên dùng hóa
chất khác để rửa mà đợi khi tóc dài ra thì cắt
ngọn tóc đi.
Cần
tránh dùng quá nhiều hóa chất khác nhau trên tóc.
Săn
sóc tóc hàng ngày cũng là một nghệ thuật, tốn thì
giờ vì tóc nói vậy mà cũng mỏng manh.
Chải
tóc nhẹ từ chân tóc lên để phân tán chất
nhờn đều lên thân tóc.
Dùng
lược thưa răng để tránh tổn
thương sợi tóc và không nên chải tóc khi còn
ướt vì lược sẽ kéo dài tóc ướt còn dính
vào nhau. Có thể dùng khe ngón tay để
gỡ dần tóc ướt. Được ngón tay người tình rẽ tóc thì tốt
hơn nữa.
Khi gội
đầu, làm tóc ướt với nước ấm,
đổ shampoo vào lòng bàn tay, bôi lên tóc.
Lấy đầu ngón tay (không phải
móng tay) thoa cho đều vào tóc và chân tóc rồi xả
nước cho sạch hết shampoo. Bình
thường ta có thể gội tóc với cục xà bông
tắm là quá đủ để làm sạch bụi
bậm, hóa chất trong không khí dính vào tóc.
Lau
khô tóc rất nhẹ nhàng bằng khăn tắm. Tốt hơn cả là hong tóc khô tự nhiên trong
không khí. Nếu cần sấy cho khô, nên
dùng hơi nóng vừa phải và giữ máy sấy xa da
đầu một chút.
Khi
búi tóc, chải kiểu, tránh kéo tóc quá căng. Nếu
cần cuốn tóc, nên quấn nhẹ vào cuộn rồi
để qua đêm, sáng hôm sau gỡ.
Nhân
thể nói tóc trên đầu, tưởng cũng nên
nhắc qua tới anh lông tóc ở cằm, ở quanh mép mà
ta gọi là râu. Kẻo anh ta buồn, nhất bên
trọng, nhất bên khinh, vì cũng tình hàng xóm lân bang với nhau
cả.
Râu có
nhiều anh em bà con lắm.
Nào râu ba chòm mọc dưới
cầm và hai bên mép; râu cá chốt mọc trên mép, dài và cong
lên; râu cứt mũi như hề Charlot; râu dê, râu xồm
một chòm dưới cằm; râu quai nón mọc theo hàm lên
tận thái dương; râu quặp mọc trên mép dài mà
quặp xuống như không dám nhìn mặt bà chủ,
nhất là sau khi ông chủ ăn vụng.
Có anh lơ thơ ba
sợi cũng bầy đặt để râu. Chú kia mặt non choẹt mà cũng lún phún vài
sợi ria mép. Còn ông phú hộ mới giầu
có thì vênh vênh cái mặt với chiếc râu tài mọc
gần miệng, dưới tai.
Bộ
râu là phụ tùng trang trí trên mặt, luôn luôn làm tăng
sức hấp dẫn cho chàng trai mà lại tăng vẻ
điêu luyện, già giặn cho người bạc tóc.
Chăm sóc cho bộ râu cũng
tốn nhiều công phu, tỉ mỉ như chơi cây lan cảnh. Tỉa sao cho
đều. Chải sao cho mượt.
Một chút dầu thơm cho nụ hôn
của nàng thêm khắng khít.
Khi cạo
thì nên làm râu
ướt trước cho khỏi cạo quá sâu vào da gây
rát. Cạo tự nhiên theo chiều râu
mọc, đừng căng da giữa hai ngón tay.
Nước hoa bôi sau khi cạo chỉ làm tăng
hương thơm chứ không có công
dụng khử trùng hay ngừa nhiễm độc ngoài da.
Dao cạo
điện tiện lợi cho người có râu vừa
phải chứ râu xồm xề, rậm rịt thì lại
phải nhờ đến ông già Gillettes.
Trong
lịch sử nhân loại, bộ râu đã tiêu biểu cho
nhiều nhân vật thời danh.
Ít
ai mà có được bộ râu đẹp bọc trong túi
gấm như râu Quan Công. Râu đào hoa thì phải
kể râu Clark Gable . Râu mũi của danh
tài Charlot hay nhà độc tài Hitler thì hầu như đã
trình tòa. Một cựu sĩ quan cao cấp
của ta cũng lừng danh với cằm râu dê, còn ông
tướng được biết nhiều hơn qua
biệt danh râu kẽm.
Mình chẳng
có râu, chẳng ai biết tới nên đành quanh quẩn
ở nhà, cùng vợ làm bát cơm nguội, chan canh
“Râu tôm nấu với ruột bầu.
Chồng
chan, vợ húp gật đầu khen ngon”.
Và lai rai viết
bài về sức khỏe, y học cho bà con đọc
chơi..
Bác
sĩ Nguyễn Ý Đức M.D.
Texas-Hoa
Kỳ