Câu
Chuyện Thầy Lang
Hội
Chứng
“Ngồi Lê
Đôi Mách”
Bác sĩ
Nguyễn Ư-ĐỨC
“Kinds
words can be short and easy to speak, but their echoes are truly endless”-
Mother
Teresa
Sách Thần Y Hoang Đường
Cổ Bản có ghi vắn tắt về Hội chứng như
sau:” Đây là chứng bệnh của người ướt
miệng, mỏng môi, lưỡi không xương. Khi
hớt lẻo th́ mắt la mày lét, ngó trước ngó sau
với nhiều tà ư; x́ xào to nhỏ vào tai
người nghe. Khi dối trá tới cao độ th́ tim đập nhanh, hơi thở rộn ràng,
cặp mắt láo liên gian dối. Dối riết thành kinh
niên, bất trị. Trưởng Lăo Danh Y đề
nghị phương thuốc “Á Khẩu Liệt Dương
Hoàn” hoặc “Mặc y dối măi thành điên cho rồi”.
Con
người đang sống vào thời đại với
kỹ thuật truyền thông nhanh và mạnh nhưng sự
giao tế giữa người với người có
vẻ ít phần t́nh cảm. Bi kịch xă
hội dường như khuyến khích những lời
nói làm tổn thương người khác. Trên
diễn đàn công luận, những mẩu chuyện tào lao
không có xuất xứ được nhiều người để
ư. Đến nỗi một cựu Giám Đốc Báo chí
Bạch Cung phải lên tiếng rằng “ Không
ai tin lời nói của phát ngôn viên chính thức nhưng
mọi người đều tin nguồn tin đưa ra
từ kẻ không tên”.
Có
ư kiến cho rằng gossip không những đă trở thành
một sinh hoạt của con người mà lại c̣n là
một món hàng có giá. Truyền thanh, báo chí,
truyền h́nh và ngay cả trên internet đă có biết bao
nhiêu gossip đủ loại, thực giả về mọi
người, từ những danh nhân tới người
không tên tuổi. Và ai cùng ṭ ṃ muốn
nghe, muốn đọc. Rồi tự do “mao tôn cương”.
Với các cụ ta th́ “miếng trầu là đầu
câu chuyện”. Ngày nay th́ trước khi
bàn chuyện doanh thương, quốc gia đại
sự, thiên hạ có mươi phút mách lẻo chuyện người.
Giám
Đốc Irvin Kassof của tổ chức Words Can Heal cho
hay Mách Lẻo làm tổn thương cả triệu người
Mỹ mỗi tuần lễ. Tổ chức
này hiện đang quảng bá một chiến dịch để
giảm lạm dụng ngôn từ, cải thiện dân
chủ, tạo sự tương kính giữa người
với người và mang lại uy tín cho đất nước.
Theo
kết quả thăm ḍ ư kiến của Luntz/Lazlo cho
tổ chức Words Can Heal ngày 17-21 tháng 8 năm 2001 th́: 117
triệu người Mỹ nghe hoặc chia sẻ gossip
về người khác ít nhất một hoặc hai lần
trong tuần; 51 triệu nhận là nói điều không hay
sau lưng người khác một-hai /tuần; 63 triệu
người cho hay người khác nói xấu về ḿnh
một-hai lần /tuần; 68% nói gossip là một vấn
nạn tại trường học; 79% tại nơi làm
việc; 80% trong chính trường; 84% trong tin tức
truyền thông.
Đọc
lại Luân Lư Giáo Khoa Thư của Việt
“Anh
Nhị nghỉ học một ngày.
Hôm sau đến trường nói dối thầy rằng:
“Hôm qua con sốt, không đi học được”. Nghiêm
ngồi ở cuối lớp, muốn làm cho Nhị
phải phạt, đứng dậy mách rằng:” Thưa
thầy, anh Nhị nói dối đấy ạ, hôm qua con
trông thấy anh ấy đi câu với một người
nữa ở ngoài bờ sông.” Thầy giáo ngoảnh lại
mắng Nghiêm rằng:
“Tao
có hỏi mày đâu, mà mày nói? Thằng Nhị nói dối, có
tội đă đành, nhưng mày mách lẻo như thế
th́ mày là đứa vô hạnh”.
Cả lớp nh́n Nghiêm ra dáng khinh
bỉ lắm. Nghiêm thẹn đỏ mặt, cúi gầm đầu
xuống”.
Tác
giả kết luận: “Đứa trẻ hay mách lẻo
làm cho anh em bạn phải phạt là đứa trẻ
bụng dạ hèn mạt, làm điều đáng khinh
bỉ. Ta không nên mách lẻo”.
Đó
là bài học đời xưa, bên ta.
Mới
đây, bên Mỹ, đọc trong tạp chí The Opral Magazine,
thấy người nghệ sĩ tài danh Opral Winfrey có tâm
sự rằng:
“Bản
thân tôi đă biết những lời nói tiêu cực đó có
hại như thế nào. Ngay từ khi mới vào nghề,
các báo lá cải đă bắt đầu tung ra vô số điều
không thực về tôi. Tôi choáng váng và cảm thấy bị
ngộ nhận quá nhiều. Và tôi đă hoang phí nhiều
sức lực để lo nghĩ rằng không hiểu
mọi người có tin ở những điều mách
lẻo đó không.
Tại
sao họ lại có thể in những lời lẽ vu vơ
như vậy nhỉ? Tôi phải tự chiến đấu
lắm mới không kêu từng người để phân
trần và bào chữa. Đó là trước khi tôi ư thức được
điều mà bây giờ tôi hiểu. Khi kẻ nào đó tung
tin thất thiệt về bạn, xin hăy quên nó đi, đừng
sa vào cạm bẫy. Dù dưới h́nh thức một tin đồn
lan truyền mọi nơi hoặc một bàn tán phàn nàn
của bạn bè, lời thêu dệt đều phản
ảnh sự bất an của người khởi sự
loan tin. Khi nói xấu sau lưng một người nào đó
là họ muốn tỏ rằng họ mạnh nhưng
thực ra th́ họ yếu kém, không giá trị, không có can đảm
nói sự thực.
Mách lẻo cũng nói lên cho bản
thân đương sự và cho người khác biết
họ là người không đáng tin cậy. Gossip có
nghĩa là đă không có can đảm nói thẳng với người
mà họ muốn thảo luận mà quay ra mách lẻo để
hạ giá trị người ta, điều mà Jules Feiffer
gọi là đă phạm một tội sát nhân nhẹ.
Nói
rơ ra, mách lẻo là một vụ giết người do
một kẻ hèn nhát thực hiện. Chúng ta sống trong
một nếp sống đầy những điều thêu
dệt. Hôm nay anh ta mặc quần áo mầu ǵ; cô đó
hẹn ḥ với kép nào; ai mới đây được
nhắc nhở v́ quá lăng nhăng t́nh ái.
Chuyện
ǵ sẽ xẩy ra nếu ta tạo ra một gia đ́nh,
một quan hệ bạn bè, một đời sống không
mách lẻo chen vào?! Chúng ta sẽ rất ngạc thấy
rằng ta sẽ có biết bao nhiêu th́ giờ để làm
nhiều việc ích lợi, quan trọng khác thay v́ làm
hại người ta. Sẽ có tràn đầy gia đ́nh ta
với những chân t́nh mà bạn bè muốn tới và ở
lại với ta mấy ngày. Và ta cũng nhớ rằng
nếu lời nói có thể hủy hoại th́ cũng có
sức mạnh hàn gắn”.
Và
Opral đă làm theo lời khuyên của người bạn
Maya Angelou: “Tôi tin là những lời nói xấu đều có
một sức mạnh và nếu bạn để chúng xâm
nhập vào gia đ́nh bạn, trong tâm trí bạn, trong đời
sống bạn, chúng sẽ thao túng bạn. Những lời
nói tiêu cực đó sẽ ngấm vào đồ đạc
bàn ghế nhà bạn rồi vào da thịt bạn. Chúng là
những liều thuốc độc”
Vậy
mách lẻo là ǵ mà ác hại thế nhỉ?!
Theo
tự điển Việt
Ư
kiến chung cho mách lẻo là nói bất cứ điều
tiêu cực, đúng hoặc sai của một người
cho người khác nghe. Nhiều người nghĩ khi nói
tốt về người nào đó th́ cũng tốt đi..
Nói như vậy th́ hợp pháp và không sao nhưng vẫn là
ngồi lê mách lẻo và không đúng quy tắc xử
thế.
Theo
Lisa Kirk, người mách lẻo chuyên môn đưa
chuyện người khác; kẻ vô duyên chỉ nói về
ḿnh; người lịch duyệt th́ nói nhiều về
bạn.
Jack
Canfield, tác giả loạt sách The Chicken Soup for the Soul góp ư:“
Bằng cách nghĩ và nói tốt về người khác,
mỗi chúng ta sẽ là vật xúc tác cho các cảm nghĩ
tốt về ḿnh, tăng niềm vui cho người và khích
lệ sự hài ḥa xă hội. Nhưng buồn thay, những
lời tiêu cực về người khác, trước
mặt hoặc sau lưng đều đưa tới
sự băng hoại, sự mất vui, làm đau ḷng
mọi người. Dù lời hớt lẻo có là sự
thực chăng nữa th́ khi đi rêu rao, ta đă hạ
phẩm giá của ta, của người và của tập
thể”.
Cách
ngôn Tây Ban Nha có câu “Ai mách lẻo với bạn th́ họ
cũng mách lẻo về bạn”
Trong
Thánh kinh ta học được: “Nói sai sự thực có
chủ ư làm hại thanh danh của người khác là
kẻ mách lẻo- Thượng Đế rất buồn
ḷng đối với kẻ nói xấu sau lưng người
khác”.- Psalms 101:5.
Và
“Biết điều riêng tư dù đúng hay sai của
một người mà vội vàng kể cho người khác
nghe là kẻ ngồi lê đôi mách”-Proverbs 11:13.
Ngũ
Giới là cơ bản đạo đức của người
Phật tử với điều Bốn: Không Nói Dối,
nói trái với sự thật để hại người,
mưu cầu lợi cho ḿnh. Người nói như thế
là mất cả ḷng nhân, không xứng đáng là một
Phật tử.
Ấy
vậy mà tại sao người ta hay lăng ba vi bộ đưa
chuyện nhỉ?.
Các nhà tâm lư, xă hội học và
biết bao nhiêu sách báo đă t́m hiểu về chứng
tật này, để coi tại sao hay lan truyền, tại
sao có người thích nghe. Có người nói nó như là
một thứ dầu bôi trơn các thành phần trong xă
hội khi mọi người giao tế với nhau;
hoặc v́ thế nhân đều bận bịu không có th́
giờ gặp nhau th́ cũng ṭ ṃ muốn biết xem người
kia ra sao, có ǵ mới lạ không.
Nói
chung mục đích kẻ mách lẻo thường là:
Để
chứng tỏ ḿnh là người giao thiệp rộng,
thành thạo mọi sự việc;
Để
nâng cao vai tṛ của ḿnh, hoặc lôi cuốn chú ư về ḿnh;
Để
mua ảnh hưởng tạo cảm t́nh gắn bó với
người khác;
Để
tỏ tài dí dỏm của ḿnh về chuyện tào lao
của người khác;
Để
che đậy sự thiếu khả năng nói chuyện
của ḿnh;
Để
biểu lộ sự tức giận và trả thù đối
với một người;
Để
gieo rắc nghi kỵ giữa mọi người, hy
vọng mang phần lợi cho minh
Để
ḷe lại khi bị thất thế, uy hiếp;
Để
giấu giếm sự ḿnh ghét người đó; v́ họ điên
khùng -Proverbs 10:18; v́ họ không có việc ǵ để
làm-Timothy 5:13
Như
một bệnh kinh niên, mách lẻo cũng đưa
tới nhiều hậu quả xấu, cho nạn nhân. Và cho
kẻ đưa tin.
Trong
mách lẻo có sự bội ước, loan truyền ư tưởng
có hại tới danh dự của người khác có
thể đưa tới tan vỡ hạnh phúc gia đ́nh,
sự nghiệp, việc học của nạn nhân. Khi ta
ngồi lê đôi mách là ta đă lấy đi cái quyền đáng
lẽ được nói sự thực của người
đó
“Con
người thường rất thích nghe chuyện thêu
dệt, với cái vị ngọt và hậu quả cay đắng
của nó. Những lời gossip giống như miếng
trái cây ngon ngọt, nó đi lần vào nội tâm xâu nhất
của con người”- Proverbs 18.8.
Có
người tự hỏi nếu đời không có gossip
th́ tẻ nhạt biết mấy, sẽ nói ǵ với nhau
bây giờ. Có người coi chúng như một thứ
giải trí, đưa đà câu chuyện làm ăn. Nhưng
nhiều khi cũng gây khó khăn giao tế, v́ nghe một người
nói xấu về người khác th́ ḿnh lại tự
hỏi bao giờ đến lượt ḿnh bị thêu
dệt đây?!. Thế là giao tế trở thành dè dặt hơn.
Câu
chuyện một bà nọ truyền lan bịa đặt
về một người đàn ông. Khi biết rằng
ḿnh đă làm hại thanh danh người đó, nữ nhân
xin lỗi và hứa làm bất cứ điều ǵ để
bù đắp. Ông ta đưa cho bà một túi lông gà, bảo
ra góc phố tung lông trong gió. Làm xong, nữ nhân hỏi như
vậy đă đủ để tạ tội chưa.
Sẽ đủ nếu bà lượm lại được
hết lông. Chúng bay tứ tán khắp nơi, làm sao lượm
lại được. Thưa rằng: những lời
bịa đặt của bà đă gây ra những thiệt
hại không lấy lại được cho tôi. Chẳng
khác ǵ những cái lông gà đă tung đi trong gió không sao
nhặt lại được.
Muốn
hóng chuyện người, hăy sẵn sàng khi
ai đó mở đầu:
-Này
bà có biết chuyện ǵ xẩy ra cho con Xuân không?!
-Mày
có muốn nghe tin cuối cùng về vợ chồng con Bích
không?
-Tao
muốn hỏi ư kiến mày về vụ ông xếp lăng
nhăng vơi cô T́nh..
-Này,
tớ chỉ nói cho cậu nghe thôi đấy nhé..
Mà
không muốn nghe hoặc là nạn nhân th́ cũng dễ thôi.
Bản tính nhiều người là thích đưa
chuyện. Nhưng nên nhớ rằng mọi sự việc
đều có mặt trái mặt phải; rằng dù chỉ
là một chi tiết nhỏ cũng đủ làm hại người
khác; rằng mách lẻo thường bắt nguồn ở
sự không cởi mở. Ai trong chúng ta chẳng có một
số lỗi lầm lớn nhỏ nào đó. Nói cho nhau hay để
thông cảm, rằng ta cũng chỉ là con người th́
có thể giảm những soi mói, bâng quơ bóng gió về
ḿnh. Có người cho là cứ Gossip với God là thượng
sách.
“Nếu
thấy ai định nói lén về một người khác
th́ chẳng nên nghe” -Timothy 5:19
Tác
giả ”Words That Hurt, Words That Heal” Rabbi Joseph Teluskin: “Gossip là
một h́nh thức khủng bố bằng lời nói. Mà“ Hủy
hoại thanh danh của ai là phạm một tội sát nhân”.
Cách
hữu hiệu nhất để chứng tỏ điều
đó là dối trá là đối diện với sự
việc bằng việc làm của ḿnh; chạy trốn có
thể bị hiểu nhầm là điều đó có
thực”.
Theo
Mark Twain: “Cần hai người để làm tổn thương
trái tim của ta: người lén lút nói xấu ta và người
thuật lại hành động đó với ta”.
Nếu
có người hỏi có biết X nói ǵ về ḿnh không, th́
hăy can đảm trả lời: không biết và cũng không
muốn nghe kể lại. Làm được như vậy
th́ không những đời ta thanh thản hơn mà cũng
cho kẻ đó hay ta không muốn nghe chuyện thị phi
tào lao.
Cho
đỡ bực ḿnh.
Và
chờ Thượng Đế phán xét.
Bác sĩ Nguyễn Ư-ĐỨC M.D.